Naomi bị tiếng chuông điện thoại làm tỉnh giấc. Nhưng không phải chuông báo thức cài đặt sẵn mà là chuông báo cuộc gọi đến. Có điều chuyện này cũng không nằm ngoài dự liệu của cô. Cô kiểm tra, đã hơn 6 giờ sáng.
“Vâng.” Cô đáp.
“Alo. Anh, Takashi đây. Em ngủ được không?”
“Một chút.”
“Vậy à. Làm phiền em quá. Nhưng em yên tâm đi nhé, cô ấy vừa quay lại rồi.”
“Cô ấy đã ở đâu vậy?”
“Cô ấy uống rượu trong một quán bar gần khách sạn. Giờ đang tắm.”
“Bar à…”
“Nghe vẻ em không ngạc nhiên lắm nhỉ.”
“À không, tôi vẫn chưa hình dung ra được thôi. Nhưng thế tốt quá rồi còn gì.”
“Anh cũng hết vía thật, nhưng giờ thì an tâm rồi. Xin lỗi vì đã làm phiền em nhé.”
“Tôi có làm gì đâu, cũng chẳng tìm được cô ấy mà.”
“Em giúp thế là anh vui rồi. Cảm ơn em.”
Naomi nhếch môi. Cô chẳng biết phải đáp lại ra sao, đành “Ừm” một tiếng cho xong chuyện.
“Anh chuẩn bị đi đây.”
“Anh thức trắng đêm qua còn gì, không sao đấy chứ?”
“Anh sẽ ngủ trên máy bay. Mà giờ em đang ở đâu vậy?”
“Tôi đang ở phòng nghỉ giải lao cho nhân viên bên tòa văn phòng.”
“Vậy à. Vất vả cho em quá. Mà… giờ mình có thể nói chuyện chút không em?”
Thấy Naomi im lặng, anh ta thêm: “Có chuyện này anh muốn nói trước với em.”
“Vâng.” Cô đáp.
“Anh chuẩn bị xuống dưới hành lang rồi đây. Đợi anh trả phòng xong, mình có thể nói chuyện bất cứ lúc nào tiện cho em… Cảm ơn em. Sẽ không mất nhiều thời gian của em đâu.”
“Ừm, vậy gặp anh sau.”
Ngắt điện thoại, Naomi đứng dậy khỏi chiếc giường chật hẹp. Đây là lần đầu tiên cô ngủ ở phòng giải lao.
Rửa mặt xong xuôi, Naomi đắn đo không biết nên ăn vận sao cho hợp. Cuối cùng cô quyết định sẽ mặc đồng phục. Cô trang điểm thật nhanh rồi rời khỏi tòa văn phòng.
Hành lang khách sạn buổi sáng sớm không hẳn náo nhiệt nhưng cũng lác đác kẻ qua người lại. Những vị khách lần lượt đi ra từ thang máy đều nhắm hướng quầy lễ tân. Không biết họ có hài lòng với khoảng thời gian ở khách sạn không nhỉ? Cứ mỗi lần nhìn gương mặt khách, Naomi lại thắc mắc điều đó.
Cuối cùng cô cũng thấy thân hình đẫy đà của Oyama Masahiro. Đi sau anh ta là một cựu tuyển thủ bóng chày nữa và Miyahara Takashi.
Miyahara sải chân bước về phía quầy lễ tân. Và trong lúc anh ta làm thủ tục trả phòng, hai người kia ngồi xuống sofa chuyện trò. Thế rồi một nhóm người trông như cả gia đình lại gần đó. Trong nhóm ấy còn có cả trẻ con.
Chừng như họ đang xin chụp ảnh chung với hai người kia. Oyama tướng tá dữ dằn nhìn họ cười thân thiện. “Được chứ,” cô nhìn khẩu hình miệng đoán anh ta đã đáp vậy.
Mấy người trong gia đình nọ liên tục thay đổi biểu cảm khuôn mặt, chụp liền mấy tấm. Vậy nhưng Oyama tuyệt nhiên không tỏ vẻ khó chịu, vui vẻ phối hợp với họ đến tận lúc cuối. Xong xuôi anh ta còn bắt tay tạm biệt. Cả gia đình ấy cúi đầu không ngớt, sau đó vui vẻ rời đi.
Chẳng mấy chốc, Miyahara cũng quay lại sau khi đã làm thủ tục trả phòng xong. Anh ta thoáng liếc mắt về phía Naomi, rồi dẫn hai người Oyama ra bên ngoài sảnh. Cô chắc mẩm họ đã thuê xe và lái xe riêng, qua cửa kính, Naomi thấy hai người ngồi vào hàng ghế sau của xe.
Miyahara vẫn đứng đó, vậy mà xe đã chuyển bánh. Sau khi nhìn chiếc xe đi khuất, anh ta mới trở lại vào trong khách sạn, chạy tới chỗ Naomi. “Xin lỗi để em đợi lâu.”
“Anh không đi cùng họ thế cũng được à?”
“Anh viện cớ thủ tục chưa xong và bảo họ đợi chút. Chúng ta ngồi xuống đã nhỉ.” Miyahara chỉ vào ghế sofa bên cạnh.
“Anh cứ ngồi đi. Tôi đứng vậy được rồi.”
“Thế thôi, anh cũng đứng luôn.” Miyahara đang toan ngồi xuống nhanh chóng đứng thẳng lại. “Xin lỗi, đã làm khó cho em.”
“Không sao. Thế anh muốn nói chuyện gì?”
“Ừm,” anh ta cúi đầu xuống trong giây lát rồi lại ngẩng lên. “Thật ra, có chuyện này anh phải xin lỗi em.” Anh ta mở miệng, chừng như vừa nuốt nước bọt. “Anh đã nói dối.”
“Hừm,” Naomi nhếch môi. “Để tôi đoán nhé?”
Mặt Miyahara lộ rõ vẻ thảng thốt.
“Thật ra cô Nishimura Mieko chẳng có quan hệ gì với anh cả. Người tòm tem với cô ta là Oyama Masahiro kìa. Tôi đoán đúng không?”
Anh ta thoáng lúng túng, rồi lại chớp mắt. “Em biết rồi à?”
“Đương nhiên. Anh đừng coi thường mắt nhìn của nhân viên khách sạn thế chứ.”
“Sao em biết được?” Naomi nhún vai.
“Đơn giản thôi. Phòng cô ta là phòng hút thuốc, tất nhiên sẽ có gạt tàn, nhưng trên đó lại có đầu lọc của hai loại thuốc lá. Trong khi anh đã chọn phòng không hút thuốc, nghiễm nhiên người hút điếu thuốc kia không thể là anh được.”
“Cũng có thể là cô ấy hút chứ?”
Naomi khẽ lắc đầu.
“Tôi không nghĩ vậy. Anh không để ý ly sâm-panh à. Ở miệng ly có vết son, vậy mà đầu lọc thuốc lại trắng tinh. Anh không thấy chuyện đó kỳ lạ sao?”
Miyahara hơi hé miệng ra. Nhìn thấy biểu hiện đó, Naomi mỉm cười.
“Tức cũng không phải cô ấy hút. Vậy thì là ai? Tôi nghĩ người khiến anh chịu thế thân như vậy chỉ có một mà thôi.”
Miyahara nhăn mặt, miễn cưỡng gật đầu.
“Ra là vậy. Đúng là mắt nhân viên khách sạn sắc bén thật đấy.”
“Tóm lại những chuyện mà anh đã nói đều là chuyện của Oyama đúng không?”
“Ừm, không sai.”
Anh ta thở dài, đưa tay cọ cọ vào mắt, sau đó chậm rãi kể.
Theo lời Miyahara, Nishimura Mieko tên thật là Yokota Sonoko và mối quan hệ bất chính của hai người kéo dài đã ba năm nay. Chuyện cô ta làm tiếp viên nhà hàng ở Kitashinchi là thật. Mỗi tuần Oyama sẽ ghé nhà cô ta một lần. Mối quan hệ của họ là vậy.
Thế nhưng, dạo gần đây, vợ Oyama đã bắt đầu nghi ngờ. Đâm ra, mỗi lần như vậy Oyama đều phải tìm cách tạo bằng chứng ngoại phạm giả. Và tất nhiên, anh ta giao việc đó cho Miyahara.
“Anh phải viện đại mấy cớ như Oyama có lịch đi ăn cùng người quen, rồi gặp gỡ người ở đội bóng chày cũ, kiểu vậy.”
“Anh cũng vất vả quá nhỉ,” Naomi thực tâm đồng cảm với anh ta.
“Vất thì cũng vất thật, nhưng hai ba tiếng anh còn lo liệu được, chứ khó nhằn nhất là những hôm Đại tướng ngủ lại nhà ở kia kìa. Những lần như thế anh lại phải nghĩ ra mấy cái cớ ngớ ngẩn kiểu hai người bọn anh đi tắm xông hơi rồi lỡ ngủ quên ở đó tới sáng luôn.”
“Sao anh không nói khó để anh ta đừng chơi qua đêm nữa?”
“Anh chẳng nói chán ra rồi. Anh ấy mồm thì nói ‘Tôi hiểu rồi’ nhưng sau đâu lại vào đấy, cứ vài lần tới nhà kiểu gì cũng có lần qua đêm. Chắc ả Sonoko kia cũng nhõng nhẽo đòi anh ấy ở lại. Mà Đại tướng thì không thể từ chối ả đó.”
“Nhưng chẳng phải chị vợ kia mà phát hiện, anh ta sẽ mất cả chì lẫn chài sao?”
“Đại tướng cũng biết là thế, nhưng chắc vẫn có lúc không thể làm khác được. Anh cũng kể cho em chuyện ả kia tự tử không thành nhiều lần rồi đúng không? Đâm Đại tướng lo mình về nhỡ đâu cô ta lại nghĩ quẩn, cuối cùng đành ở lại.”
“Chuyện này phiền phức quá.”
“Quá phiền ấy chứ. Nhưng lần này còn rối như tơ vò đây. Đại tướng muốn dẫn ả ta đi Tây Ban Nha cùng cho bằng được.”
“Sao cơ?” Naomi ngả cả người ra phía sau. “Thật à? Thế tức là cô ấy cũng đi cùng luôn à?”
“Ừm, khổ thế đấy. Vậy nên Đại tướng mới bắt anh hiến kế. Thế rồi anh đã nghĩ ra cách, là cả hai người họ sẽ đi riêng rồi gặp nhau ở đó.”
“Anh đã nghĩ ra được như vậy sao đêm qua không để họ nghỉ ở hai nơi khác nhau?”
“Anh cũng đề xuất rồi, khổ nỗi Oyama lại bảo chẳng mấy khi được tự do như thế mà không làm gì thì phí lắm. Nhưng như em thấy đấy, cuối cùng chuyện lại lanh tanh bành hết.”
Oyama gọi điện cho Miyahara lúc 11 giờ đêm qua rồi giục anh ta đến phòng 1105 ngay. Miyahara thừa biết đó là phòng của Yokota Sonoko.
Đến nơi mới phát hiện chỉ có mình Oyama đang đợi ở đó, không thấy Sonoko đâu. Miyahara đã sớm có dự cảm chẳng lành song vẫn cất tiếng hỏi Oyama: “Có chuyện gì vậy ạ?”
Chuyện Oyama thuật lại cho Miyahara cũng không khác mấy nội dung anh đã kể Naomi nghe.
Rằng trong lúc Oyama đang tắm thì cửa phòng tắm đột ngột mở ra, Sonoko buông lại câu nói kia rồi bỏ đi mất.
“Đại tướng đòi đi tìm ả ta nhưng anh cản. Vì như thế dễ gây chú ý lắm. Rồi anh còn bảo sẽ nghĩ cách, giục Đại tướng cứ về phòng trước. Nhưng anh nào có nghĩ ra được cách gì hay ho. Chỉ có thể nghĩ ra đối sách cho trường hợp xấu nhất thôi.”
“Trường hợp xấu nhất…”
“Tất nhiên là trường hợp ả ta tự tử. Anh cũng có xem xét căn phòng rồi, tất nhiên. Kiểu gì cảnh sát chẳng tìm kiếm người đàn ông họ nghi đã ở cùng ả. Đến lúc đó mà anh mới ra mặt nhận thì muộn rồi. Nên anh cần một nhân chứng.”
“Và nhân chứng đó là tôi?”
“Anh cũng khổ tâm lắm khi phải phiền đến em. Nhưng chỉ có làm vậy mới bảo vệ được Đại tướng.”
Naomi chau mày, nhìn Miyahara chằm chằm.
“Anh phải bảo vệ anh ta đến mức ấy cơ à? Tại sao? Vì anh ta là miếng cơm manh áo của anh?”
Naomi đã đoan chắc Miyahara sẽ nổi điên, vậy mà biểu cảm của anh ta vẫn chẳng hề suy suyển.
“Em nói thế cũng không sai. Không có anh ấy đúng là bọn anh có lẽ sẽ chết đói. Nhưng không chỉ vì vậy thôi đâu. Anh ấy đang chắp cánh ước mơ cho rất nhiều người. Em nghĩ những cú home-run của anh ấy đã tiếp thêm dũng khí và động viên cho bao nhiêu người? Dù đã giải nghệ nhưng hiện giờ anh ấy vẫn là anh hùng của vô số người đấy. Và những người đó vẫn đang ủng hộ anh ấy. Anh không thể phá hủy những giấc mơ của họ được.”
Biểu cảm cương quyết đó của Miyahara chẳng hề lẫn chút tự ti nào. Ngược lại còn thoáng vẻ tự hào là đằng khác.
Ra là vậy, Naomi tự nhủ. Đúng là lối sống này có vẻ hợp với con người anh ta thật. Con người luôn sẵn sàng hy sinh vì hạnh phúc của người khác và luôn cho rằng hạnh phúc của người đó cũng chính là hạnh phúc của mình.
Thế nên em hãy cố mà xem cả phần của anh nữa nhé, câu thầm thì trong rạp chiếu phim ngày nào chợt vọng về bên tai Naomi.
“Anh không có cách nào khiến anh ta chấm dứt chuyện lăng nhăng này đi à?”
Nghe Naomi hỏi vậy, Miyahara nhún vai.
“Anh cũng muốn lắm chứ. Nhưng anh có nói cũng vô ích thôi. Người như anh ấy sẽ không thay đổi cách sống chỉ vì lời khuyên của ai đó đâu. Nhưng cũng chính nhờ thế mà anh ấy mới để lại được bao tiếng thơm như vậy đấy. Chỉ còn cách đợi cho đến khi Đại tướng nhận ra việc ngoại tình sẽ chẳng đem lại lợi lộc gì cho cuộc đời anh ấy thôi.”
“Tức là từ giờ đến lúc ấy, anh sẽ tiếp tục bao che cho anh ta đúng không?”
“Thì đó là công việc của anh mà,” nói rồi mặt Miyahara trở nên nghiêm nghị. “Chuyện anh vừa nói, em nhớ giữ bí mật…”
Naomi cười khổ. “Tôi nói ra làm gì.”
“Cảm ơn em. Vậy phiền em nhé. Nhưng mà…” Miyahara lại nhìn chằm chằm vào mặt Naomi. “Tại sao em biết anh đóng giả mà không phanh phui?”
Naomi lưỡng lự không biết có nên trả lời câu hỏi này hay không. Cô có thể vờ vịt cho qua, nhưng khổ nỗi đối phương không phải ai khác mà lại là người yêu cũ. Thành thử, để người đó hiểu hơn về cô ở hiện tại, Naomi đành nói:
“Nhân viên khách sạn không được phép lột mặt nạ của khách.”
“Mặt nạ?”
“Dẫu mặt nạ ấy có kém tinh tế đến nỗi chúng tôi nhìn thấu được khuôn mặt thật của khách.”
Miyahara bối rối nhìn cô, nhưng cuối cùng anh ta cũng nhếch môi cười.
“Ra là vậy. Em chắc cũng tự hào về công việc của mình lắm nhỉ.”
“Chuyện đó thì đương nhiên rồi.”
Miyahara gật đầu, nhìn đồng hồ.
“Chắc anh phải đi thôi. Giờ này khéo Đại tướng bắt đầu nóng máu rồi.”
Naomi tiễn anh ta ra đến trước sảnh chính.
“Vậy, chúc quý khách thượng lộ bình an ạ,” sau khi duỗi thẳng lưng, Naomi lịch sự chào. “Rất mong lại được đón tiếp quý khách.”
Miyahara nhoẻn miệng cười, gật đầu, rồi rời đi.
Sau khi tiễn Miyahara đi khỏi, Naomi mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn đồng hồ xem giờ. Đã gần 7 giờ sáng. Nếu cố gắng về thật nhanh thì cô vẫn có thể ngủ thêm được khoảng ba tiếng nữa.
Đúng lúc cô dợm quay gót đi về phía tòa văn phòng thì thoáng trông thấy Yokota Sonoko đang làm thủ tục trả phòng ở quầy lễ tân. Naomi dừng chân, đứng đó quan sát tình hình.
Sau khi làm xong thủ tục, Yokota Sonoko đi về phía sảnh chính, mặt điềm nhiên như không. Chắc hẳn giờ cô ta sẽ lên xe bus hoặc bắt taxi để tới sân bay Narita.
Naomi rảo bước tiến lại gần Yokota Sonoko, cất tiếng gọi: “Quý khách!”
Yokota Sonoko dừng lại, quay ra nhìn cô với vẻ nghi ngại.
Naomi lôi gói khăn giấy từ trong túi áo khoác, mở ra cho cô ta xem.
“Tôi nhặt được nó ở trên hành lang. Không biết có phải đồ của quý khách không ạ?”
Gói bên trong tờ khăn giấy chính là chiếc bông tai nọ. “A,” mặt Yokota Sonoko trông có vẻ ôn hòa hơn.
“Đúng rồi, của tôi đấy, Biết là đánh rơi nhưng tôi tìm mãi mà không thấy,” Nói đoạn cô ta nhón lấy chiếc bông tai. “Cô bảo nhặt được ở hành lang à?”
“Tôi thấy nó rơi ở ngay trước cửa phòng.”
“Vậy à… Mắt cô cũng tinh nhỉ.”
“Nhưng mà,” Naomi vẫn nói tiếp. “Tôi thấy nó trước cửa phòng 2450, phòng presidential suite chứ không phải phòng 1105.”
Mặt Yokota Sonoko như cắt không còn giọt máu. Nhưng thoắt cái, khuôn mặt đó đã lại hồng hào trở lại. Hiện hữu trong ánh mắt như đang gườm gườm nhìn Naomi ấy không phải nỗi xấu hổ mà là sự tức giận.
“Có vẻ cô biết chuyện gì đó nhỉ,” cô ta nói, giọng nghe có phần cay độc.
“Không sao, tôi sẽ không hé miệng với anh Miyahara đâu.”
“Miyahara…” Yokota Sonoko ném ánh mắt ngờ vực về phía Naomi. “Cô với anh ta là quan hệ thế nào?”
“Cũng chỉ quen biết sơ sơ thôi. Đêm qua anh ta có lời nhờ nên tôi cũng đã sốt sắng đi tìm cô.”
“Và… cô đã tìm được?”
Naomi đón nhận ánh nhìn như đâm thẳng vào mình của Yokota Sonoko, mỉm cười. “Đêm qua, tôi là người đã phục vụ chai Dom Pérignon thứ hai cho cô.”
Mắt cô ta mở to, “Không thể nào…”
“Thật đấy. Lúc đó cô đang đứng ở cửa sổ ngắm cảnh đêm. Tôi còn nhớ khi ấy cái túi xách hiệu Prada của cô đang nằm trên sofa đơn ngoài phòng khách.”
Naomi không nói dối. Hôm qua cô đã nói khó với nhân viên hành lý để cậu ta cho cô mang rượu lên phòng khách. Kamota, người đàn ông đã ký lên hóa đơn tuyệt nhiên không mảy may nghi ngờ. Cũng phải thôi, khi đó Naomi đang vận đồng phục khách sạn.
“Tại sao cô biết tôi ở trong phòng đó?”
“Rất đơn giản. Tôi đã thấy phần kem chua thừa trên khay đồ nhắm ở trong phòng 1105. Tôi đoán cái khay ấy ban đầu là món bánh quy xốp phết kem chua, trên cùng còn kèm cả trứng cá muối. Một món đồ nhắm tuyệt vời cùng rượu sâm-panh. Vậy mà kem chua lại bị chừa lại. Tôi đã thầm nghĩ ‘người này lạ ghê.’ Thế rồi chẳng lâu sau đó, phòng 2450 lại đặt phục vụ một món y hệt. Chẳng những thế khách phòng đó còn yêu cầu không phết kem chua. Thấy vậy ai mà chẳng đồ đoán phải chăng ấy là cùng một người? Với lại, tôi có hỏi nhưng không nhân viên nào thấy người phụ nữ trông giống cô rời khỏi khách sạn cả. Cũng tức là cô vẫn còn ở đâu đó trong khách sạn này.”
“Hừm,” Yokota Sonoko thở hắt ra, đưa mắt nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay. “Cô có thể cho tôi năm phút không? Tôi có chuyện này muốn nói với cô.”
“Được ạ.”
Tình cờ thế nào hai người họ lại đứng ở ngay chỗ Naomi và Miyahara vừa trò chuyện ban nãy.
“Cô có gia đình chưa?”
Nghe cô ta hỏi vậy, Naomi liền đáp, “Tôi chưa.”
“Thế à. Tôi cũng vậy. Nhưng hiện tôi đã tìm được người mình muốn về chung một nhà. Nhưng người đó không phải anh Oyama. Vì anh ấy đã có vợ.”
“Liệu người đó có phải là ngài Kamota ở phòng presidential suite?”
“Đúng vậy,” cô ta gật đầu. “Anh ấy tuy ngoại hình không bắt mắt, cũng chẳng hề lôi cuốn, nhưng được cái công việc liên quan đến mạng Internet lại rất xuôi chèo mát mái, thu nhập hằng năm phải tính đến đơn vị hàng triệu. Anh ấy vụng về với phái nữ lắm thành ra chuyện gì cũng nghe theo tôi hết. Một người đàn ông như vậy chẳng phải quá lý tưởng để trở thành bạn đời sao?”
Naomi khẽ mỉm cười đáp lại. “Lý tưởng của mỗi người mỗi khác.”
Mặt Yokota Sonoko thoáng chút hầm hầm nhưng ngay sau đó lại lấy lại vẻ nghiêm nghị.
“Dạo này anh ấy bắt đầu nghi ngờ tôi có người đàn ông khác. Tôi nói sẽ đi du lịch Tây Ban Nha một mình nhưng có vẻ anh ấy không tin. Thế nên anh ấy đã theo tôi từ Osaka đến tận đây.”
“Theo… À, thế nên vị khách ấy mới đặt phòng gấp như vậy.”
“Thế đấy. Giá một đêm căn phòng đó tận mười tám vạn yên. Tôi thật không ngờ anh ấy lại dễ dàng để lộ điểm yếu của mình ra như vậy.” Cô ta nhếch môi. “Đúng là nhân viên lễ tân có khác, nhìn rõ vấn đề ghê.”
“Và vị khách ấy đã gọi cô tới phòng đó?” Naomi hỏi.
“Ừm. Vừa hay lúc anh Oyama đang tắm. Lúc anh ấy gọi điện đến bảo hiện đang ở cùng khách sạn, tim tôi như ngừng đập. Rồi anh ấy bảo tôi tới phòng, khổ nỗi lúc ấy tôi chẳng viện ra được lý do nào tử tế cả.”
“Nên cô mới làm ra vẻ bị kích động và rời khỏi đó?”
“Cực chẳng đã thôi. Nhưng tôi thấy cũng có tác dụng đấy chứ. Chắc cô cũng nghe anh Miyahara kể chuyện tôi từng nhiều lần tự tử rồi đúng không? Tôi chỉ chờ họ nghĩ ‘Hừm, lại nữa à’ thôi.”
Nhìn cô ta thản nhiên nói về chuyện tự tử không thành của mình, Naomi chợt nhận ra.
“Chẳng lẽ những vụ tự tử kia cũng là…”
“Tôi bày trò thôi, tất nhiên. Để chiếm được trái tim của một người tai to mặt lớn như anh Oyama Masahiro thì phải dùng chiêu đấy thôi.” Cô ta nói nhẹ như bẫng, sau đó nhăn mặt. “Nhưng tôi đúng là ngốc thật đấy. Lúc anh Kamota bảo sẽ gọi Dom Pérignon, tôi lại còn hùa vào gọi trứng cá muối chứ, đã vậy còn yêu cầu không phết kem chua. Thật chẳng ngờ lại vì chuyện đó mà bị bại lộ.”
“Cô không thích kem chua à?”
“Làm gì có. Chỉ là, lúc gọi món đó lần đầu, tôi thấy phết kem chua lên trứng cá muối thì phí phạm quá, thà thưởng thức vị của trứng cá không còn hơn. Vậy nên tôi mới bỏ kem chua ra. Mà cô cũng nên nói với bếp trưởng của các cô đi, đừng có bỏ mấy thứ vớ vẩn vào một món thượng hạng như trứng cá muối như thế.”
“Có dịp tôi sẽ nói,” nói đoạn Naomi nhìn chằm chằm đối phương. “Tôi có thể hỏi cô chuyện này được không?”
“Chuyện gì vậy?”
“Cô đã gặp được một người đàn ông lý tưởng như vậy sao còn cố lao vào chuyện tình nguy hiểm đó? Tôi thấy thật thừa.”
“Hừm,” Yokota Sonoko hừ mũi. “Cái gì cũng phải có tuần tự của nó chứ. Tất nhiên tôi cũng đã định sẽ chia tay Oyama trước khi kết hôn với anh Kamota. Khổ nỗi chuyện lại không dễ dàng như vậy. Và giờ tôi đang ở trong cái thời kỳ ấy đây.”
“Vậy nên cô mới đi Tây Ban Nha cùng anh Oyama?”
“Tại anh Oyama cứ nằng nặc đòi tôi đi cùng. Nhưng tôi nghĩ đây cũng là một cơ hội tốt. Tôi định cuối chuyến đi sẽ nói lời chia tay với anh ấy. Tôi nói thật đấy.” Cô ta rướn người về phía Naomi. “Chứ không tôi nói toạc mọi chuyện ra với cô làm gì. Với lại tôi cũng muốn nhờ cô giúp cho việc này.”
“Việc gì vậy?”
“Tôi đoán giờ anh Kamota đang say giấc ở trong phòng. Anh ấy đã uống rất nhiều Dom Pérignon. Với lại, nói thật với cô, tôi đã bỏ thuốc ngủ vào một trong những cốc đó. Đến khi anh ấy tỉnh thế nào cũng sẽ đọc được lời nhắn tôi để lại. Tôi cũng chỉ viết mấy chữ: ‘Thấy anh ngủ ngon quá em không nỡ đánh thức nên cứ đành vậy mà đi, anh ở nhà chờ quà Tây Ban Nha của em nhé.’ Nhưng cô biết đấy, giờ anh ấy nghi ngờ tôi lắm rồi, nên sẽ không dễ dàng chấp nhận vậy đâu. Kiểu gì anh ấy cũng sẽ tìm nhân viên khách sạn để dò hỏi xem có đúng là tôi tới đây một mình không. Anh ấy không ngại vung tiền đâu.”
“Tóm lại, nếu ngài Kamota hỏi gì về cô thì cũng không được nói ra sự thật, ý cô là vậy đúng không?”
“Ngắn gọn thì là thế. Nếu cô chịu giữ mồm giữ miệng, tôi sẽ trả cô gấp đôi số tiền mà anh ấy đề nghị. Tất nhiên là phải sau khi chúng tôi đã kết hôn.”
Naomi thấy má mình căng lên. Ngực cô nóng ran lên vì cảm giác khó chịu. Cô đã bị sự kích động chi phối hoàn toàn, chỉ muốn văng ra những lời khó nghe.
Dẫu vậy Naomi vẫn gắng gượng nén cơn tức xuống, cố hết sức bình sinh mà mỉm cười.
“Xin quý khách cứ yên tâm. Dù có ra giá bao nhiêu thì tôi cũng tuyệt đối không để người khác biết được bộ mặt thật giấu sau chiếc mặt nạ của khách đâu ạ. Dù đó là một gương mặt xinh xắn hay xấu xí.”
Khoảnh khắc nghe được những lời ấy, mặt Yokota Sonoko cứng đơ không còn chút biểu cảm. Nhưng đó thậm chí còn chẳng phải mặt nạ, thế nên trông cứ như thể sự căm ghét đang tích tụ trong người cô ta sắp tràn ra đến cả mặt vậy.
Nhưng chỉ mấy giây sau đó, chiếc mặt nạ lại nhanh chóng chuyển qua vẻ mặt cười lạnh lùng.
“Vậy sao. Được thế thì tốt quá.” Yokota Sonoko nhìn quanh hành lang. “Khách sạn này cũng được đấy. Dù chắc tôi cũng chẳng quay lại lần hai.”
“Tôi rất lấy làm vui vì quý khách đã hài lòng,” nói đoạn Naomi cúi đầu xuống. “Chúc quý khách thượng lộ bình an.”
Naomi không nghe thấy tiếng cô ta đáp lời, và khi cô ngẩng mặt lên, Yokota Sonoko đã lên một chiếc taxi ở trước sảnh chính.
Gương mặt Miyahara Takashi thoáng hiện lên trong đầu cô. Không biết chuyến du lịch Tây Ban Nha lần này anh ta sẽ phải chiến đấu gian khổ thế nào đây.
Thôi thì anh cố lên nhé, cố mà bảo vệ Đại tướng của anh.
Nhưng còn chuyện Miyahara đã kết hôn từ hai năm trước thì có phải thật không nhỉ? Naomi thấy hơi hối hận vì đã không hỏi lại chuyện đó.