Khách Sạn Mặt Nạ Tập 2 (Đêm Trước Lễ Hội Hóa Trang)

Lượt đọc: 1864 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lính mới lên sàn
❀ 1 ❀

Lúc anh nhận ra, chuông điện thoại đang reo. Nói đúng hơn, anh đã bị tiếng chuông ấy đánh thức. Anh dựng nhổm nửa người dậy, ngó nghiêng xung quanh. Chiếc giường đôi to đùng anh đang nằm đây không phải giường anh. Tất nhiên, đây cũng chẳng phải phòng anh. Đêm qua anh đã ngủ lại một khách sạn trong thành phố. Giờ trên người anh chỉ có độc chiếc quần đùi che thân.

Ánh mặt trời xuyên vào phòng qua khe hở rèm cản nắng. Nhờ chút ánh sáng đó mà anh tìm được chiếc điện thoại đang yên vị rung chuông trên tủ đầu giường.

Màn hình hiển thị tên Motomiya, đàn anh của anh. Gương mặt dữ dằn mà đến yakuza còn phải chào thua lờ mờ hiện lên trong đầu anh.

“Em Nitta nghe, chào anh.” Vừa nhìn chiếc đồng hồ đặt trên tủ đầu giường, Nitta vừa nghe máy. Đã hơn 8 giờ sáng.

“Ái chà, mỹ nam giờ mới thèm dậy đấy à?” Giọng Motomiya khàn khàn.

“Em dậy lâu rồi mà. Mỹ nam là sao?”

“Thì theo nghĩa đen đấy. Hôm qua là Lễ tình nhân trắng mà, kiểu gì cậu chẳng hú hí với cô nào trong khách sạn, đúng không? Khách sạn nào đó nhìn ra biển chẳng hạn?”

“Anh nói linh tinh gì vậy? Làm gì có chuyện đó.” Nitta vẫn áp điện thoại vào tai, đứng dậy khỏi giường, lại gần cửa sổ. Liếc thấy chiếc quần tất màu đen vắt trên lưng ghế sofa, Nitta đưa tay mở cửa rèm, tức thì quang cảnh vịnh Tokyo đập ngay vào mắt. “Đêm qua em ôn thi nâng ngạch đến tận khuya mà.”

“Ồ, hóa ra cậu coi trọng việc thăng quan tiến chức hơn là sắc giới à. Đúng là nhân tài từ Mỹ về có khác.”

“Tóm lại là có chuyện gì mà mới sáng ngày ra anh đã gọi em vậy? Chắc không phải có án đấy chứ?”

“Cậu đoán đúng rồi đấy. Mấy người ở Sở gục hết vì cúm rồi, chắc chúng ta phải thay thôi. Giờ cậu đi làm luôn nhé.”

“Hiện trường ở đâu vậy ạ?”

“Tôi chưa nắm được. Cậu cứ đến công ty là rõ ngay ấy mà.”

Nhiều cảnh sát, mà đầu tiên phải kể đến là Motomiya, đều gọi nơi làm việc là công ty. Họ không muốn lúc trò chuyện bên ngoài, những người xung quanh sẽ nhận ra họ là cảnh sát. Nhưng Nitta thấy chuyện này thật lạ. Nếu đã không muốn người khác biết, họ đừng nói chuyện công việc ở chốn công cộng là xong. Thời buổi này nào có thiếu chỗ để nói mấy chuyện kín đáo.

“Em xuất phát luôn đây,” Nitta đáp vậy rồi ngắt máy. Anh lại gần phòng tắm thì nghe thấy tiếng máy sấy vọng ra từ sau cửa.

Gõ mấy lần nhưng không thấy có tiếng đáp lại, Nitta đành đưa tay đập thình thịch. Đến lúc ấy tiếng máy sấy mới dứt.

“Sao thế anh?” Một giọng nữ bình thản đáp lại. “Sếp anh vừa gọi, giờ anh phải đi đây.”

“Gì chứ?” Giọng nói đã có vẻ bất mãn. “Sao anh bảo hôm nay có thể nghỉ ngơi thoải mái cơ mà?”

“Anh cũng bảo vẫn có thể sẽ bị gọi đi làm còn gì. Tóm lại là em nhanh nhanh cho anh nhờ, anh muốn tráng qua người rồi còn đánh răng nữa.”

“Nhưng em còn chưa trang điểm.”

“Để sau đi. Anh đi rồi em thích tút tát đến bao giờ thì tùy. Anh sẽ thanh toán tiền phòng trước.”

“Không được!”

“Tại sao?”

“Em không muốn anh trông thấy mặt mộc của mình đâu.”

“Em nói gì vậy hả? Anh chẳng thấy bao lần rồi đấy thôi.”

“Những lần đó khác.”

“Khác gì cơ?”

“Đấy không phải mặt mộc thật, em chỉ làm nó giống vậy thôi. Nhưng giờ thì là thật, nên anh không thể vào trong được.”

Nitta thấy hơi đau đầu. Cô ta đang nói gì vậy? Mặt mộc mà cũng có hàng thật với hàng giả à?

“Thế em hãy trang điểm theo kiểu trông giống mặt mộc đi? Vậy sẽ nhanh hơn đúng không?”

“Không được, thế còn mất thời gian hơn ấy.”

Nitta chau mày. Không hiểu sao họ lại làm ra những hành động quái đản như vậy nhỉ? Lần nào có bạn gái anh cũng đều phải thốt lên, sao mình chẳng hiểu gì về con gái thế này?

“Em cần bao nhiêu thời gian nữa?”

“Chắc khoảng ba mươi phút,” cô ta điềm nhiên đáp lời.

“Tận ba mươi phút á? Em không làm nhanh hơn được à?” Giọng Nitta đột nhiên trở nên gắt gỏng.

“Em sao biết được anh lại dậy sớm thế chứ?”

Nitta bắt đầu cáu tiết. Hơn nữa anh còn đang mót tiểu. Thời gian đâu mà ngồi chờ cô ta trang điểm.

Nitta vội mở cửa tủ ngay phía sau, lôi áo com-lê, sơ mi trắng rồi cà vạt ra. Bít tất thì đang nằm chỏng chơ ở cạnh giường.

Anh mặc vội quần áo, thắt cà vạt, đi giày vào. Sau đó đi ra gõ cửa phòng tắm. “Tình hình thế nào rồi? Em xong chưa?”

“Hả? Sao mà xong được. Em còn phải đi vệ sinh nữa.”

Nghe cô ta đáp vậy, lưng Nitta như bị rút hết sức lực. Không xong rồi, anh tự nhủ.

“Vậy anh đi trước đây. Những chuyện còn lại phiền em nhé.”

“Hả? Anh đi thật à? Đợi em với chứ, bọn mình đang hẹn hò cơ mà!”

“Không được, chẳng mấy khi Đội điều tra số Một gọi. Anh không muốn bị coi là thằng lính mới vô dụng. Anh đi đây, anh sẽ gọi cho em sau.”

Vừa nghe tiếng cô ta gào thét đầy bất mãn gì đó, Nitta vừa mở cửa, đi ra hành lang. Họ quen biết qua một buổi giao lưu tìm đối tượng và hẹn hò đã ba tháng nay nhưng xem ra có vẻ lệch sóng. Kiểu này chắc chẳng được mấy nỗi, Nitta nhủ thầm.

« Lùi
Tiến »