Vụ án xảy ra vào đêm Lễ tình nhân trắng.
Vào khoảng 2 giờ 5 phút sáng, một phụ nữ tên Tadokoro Michiyo, hiện đang sống trong một tòa chung cư cao tầng ở quận Chuo đã gọi điện báo cảnh sát rằng chồng cô đi chạy bộ mãi chưa thấy về. Cô ấy cũng đã lái xe tới quanh khu vực mà chồng mình vẫn chạy bộ tìm nhưng không thấy người đó đâu.
Xe của đồn cảnh sát gần đó đã tiến hành tìm kiếm quanh khu vực mà người phụ nữ kia thông báo. Cuối cùng họ phát hiện ra vết máu trên vỉa hè thuộc ngõ 2, đường Eitai, quận Koutou. Sau khi rà soát khu vực này, họ nhanh chóng tìm thấy một người đàn ông nằm bất tỉnh bên trong một công trường xây dựng có hàng rào bao quanh. Người đàn ông mặc bộ đồ thể thao và khoác thêm chiếc áo khoác gió. Anh ta đã bị đâm hai nhát vào lưng và bụng. Dù được chuyển tới bệnh viện ngay tức thì nhưng chẳng bao lâu sau bác sĩ xác nhận người đàn ông đã tử vong. Người đàn ông ấy chính là Shouichi, chồng của Tadokoro Michiyo.
Cảnh sát sở tại, rồi cảnh sát của các phòng cảnh sát lân cận được gấp rút điều động để theo dõi chung quanh hiện trường nhưng hiện họ vẫn chưa tìm ra đối tượng nào đáng ngờ. Đến tầm 6 giờ sáng, lực lượng cảnh sát theo dõi được cho giải tán và ban điều tra chuyên án đã được thành lập tại phòng cảnh sát sở tại.
Khoảng một tiếng sau khi buổi họp điều tra đầu tiên kết thúc, Nitta đặt tách trà Earl Grey ra phía trước. Tuy đối phương nói là không cần nhưng anh vẫn làm vậy cho phải phép.
“Tức là chúng tôi có thể hiểu rằng rất nhiều người biết về thói quen chạy bộ này của anh nhà?” Motomiya xác nhận lại, giọng lịch sự. Ngồi bên cạnh, Nitta có phần cảm phục, hóa ra anh ta cũng có thể nói chuyện kiểu này cơ đấy.
“Vâng, chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu giếm cả. Mà chồng tôi còn hay khoe với người khác cơ. Anh ấy lấy làm tự hào lắm, vì đã duy trì chạy bộ được hơn một năm nay.” Tadokoro Michiyo bình tĩnh đáp lời. Cô hơi cúi đầu nhưng lưng thì duỗi thẳng, tạo ấn tượng một người phụ nữ rất cứng cỏi.
Tadokoro Michiyo năm nay ba mươi bảy nhưng trông trẻ hơn tuổi thật. Ngay lúc này nom cô có vẻ giản dị nhưng nếu trang điểm vào có lẽ sẽ lộng lẫy chẳng kém ai.
“Còn quãng đường chạy bộ thì sao? Anh ấy có kể chi tiết với mọi người không?”
“Chuyện đó thì…” Tadokoro Michiyo nghiêng đầu. “Tôi không biết nữa. Nhưng tôi nghĩ anh ấy không nói cụ thể vậy đâu. Như tôi đây cũng chỉ nắm được đại khái khu chạy đó. Với lại có khi anh ấy còn thay đổi lịch trình chạy tùy thuộc vào thời tiết và tình trạng sức khỏe hôm ấy nữa.”
“Thời gian chạy thì sao? Đêm qua anh ấy ra khỏi nhà lúc 11 giờ à? Đó là giờ cố định?”
“Vâng, anh ấy thường chạy vào giờ đó.”
“Thế mấy giờ anh ấy sẽ về?”
“Trước 12 giờ đêm. Anh ấy thường sẽ chạy 7 kilomet trong khoảng 40 phút.”
Với người chuyên chạy bộ thì mức đó không phải quá cao siêu, Nitta nhẩm tính trong đầu. Song người này đã bốn mươi tám tuổi, liệu điều này có khả dĩ không?
Nitta đảo mắt nhìn xung quanh một lượt nhưng chỉ thấy trước mặt có một chiếc bàn kính với chân bằng đá cẩm thạch trắng cùng một chiếc sofa da màu đen dễ là của hãng Nicoletti. Anh nhớ đã từng thấy một cái tương tự đợt bố mẹ anh sửa nhà. Nitta thấy chiếc sofa ấy cũng ổn song bố anh lại cho rằng lựa chọn đó quá đỗi phổ biến.
Nạn nhân lần này xem ra là người khá thành đạt. Lúc ngắm tòa chung cư cao cấp này, Nitta đã thầm đoán vậy. Và khi được dẫn vào căn phòng khách quá rộng đối với một gia đình hai người chứa những món đồ đang bày trước mặt, anh lại càng tin chắc điều ấy.
Lẽ nào là mâu thuẫn trong công việc? Nitta bắt đầu tưởng tượng. Tadokoro Shouichi, nạn nhân bị giết hại là một người kinh doanh nhà hàng ăn uống. Những người thành công thường không tránh khỏi việc giẫm đạp lên các đối thủ khác. Còn những kẻ bị hại kia thì cũng chẳng thể mãi im lặng. Nếu biết kẻ đã chà đạp mình đêm nào cũng thong thả chạy bộ, người ấy hẳn sẵn sàng vác dao tới phục sẵn ở đó chờ thời cơ.
“Gần đây chồng cô có nhắc gì tới chuyện chạy bộ không?” Motomiya hỏi tiếp. “Kiểu như gặp phải người kỳ quặc hay có cảm giác bị bám đuôi ấy?”
Tadokoro Michiyo lắc đầu sau một hồi đăm chiêu suy nghĩ. “Tôi không nghe anh ấy nói gì cả.”
“Thế còn những cuộc điện thoại hay thư điện tử lạ?”
“Tôi nhớ anh ấy không đả động gì tới mấy chuyện đó.”
“Phía công ty thì sao? Tôi nghe nói anh ấy đầu tư vào khá nhiều quán xá, các mối quan hệ của anh ấy có gì căng thẳng không?”
“Cái đó thì… Tôi hoàn toàn không nắm được gì về công việc của anh ấy.”
“Vậy à.” Motomiya gãi gãi chân mày mỏng tang. Phía trên hàng lông mày đó là một vết sẹo dài chừng năm centimet.
Tadokoro Michiyo quẹt mũi, đoạn áp chiếc khăn mùi soa đang nắm chặt phía dưới đầu gối lên mắt. Viên kim cương hiệu Harry Winston tọa lạc trên ngón áp út trắng trẻo và thanh mảnh ánh lên lấp lánh.
Nitta đưa mắt nhìn về phía bức tường. Trên tủ trang trí có bày một chiếc hộp trong suốt, bên trong đựng sáu ly rượu màu đen.
“Ly Darkside Un Parfait của Baccarat phải không nhỉ?” Nitta lên tiếng hỏi.
“Sao cơ?” Ánh mắt đỏ ngầu của Tadokoro Michiyo quay lại nhìn Nitta.
“À, tôi đang hỏi mấy cái ly phía trên tủ trang trí. Có tất cả sáu chiếc nhưng chỉ một cái là thành phẩm. Còn năm chiếc còn lại sẽ bị lỗi ở đâu đó. Nghe nói người ta cố ý xếp chúng thành một bộ để tạo ra một ý nghĩa triết học nào đấy. Bộ ly này khá hiếm, vậy mà nhà chị cũng mua được nhỉ?”
Tadokoro Michiyo thở hắt ra.
“Anh có vẻ rành quá nhỉ. Đó là món quà anh ấy tặng tôi nhân dịp kỷ niệm một năm ngày kết hôn.”
“Ra là vậy. Chị thích đồ của Baccarat?”
“Không riêng gì Baccarat, do đặc thù nghề nghiệp nên tôi thích chén bát nói chung.”
“Chị nói nghề nghiệp là sao?”
“Tôi làm ở một lớp dạy nấu ăn. Nói vậy chứ mỗi lần đứng lớp cũng chỉ có vài học viên thôi. Tôi quen nhà tôi cũng là nhờ học viên lớp ấy giới thiệu.”
“Ồ, vậy sao. Hơi thất lễ, nhưng xin hỏi hai người kết hôn từ bao giờ vậy ạ?”
“Mùa thu ba năm trước.”
Motomiya ngồi bên cạnh ngẩng mặt lên đầy ngạc nhiên. “Hai người mới kết hôn được ba năm thôi sao?”
“Vâng.” Tadokoro Michiyo gật đầu. “Mới ba năm thôi.”
Đến Nitta cũng nhận ra cô đang cố mỉm cười. Anh thấy lồng ngực mình hơi nóng lên.
“Nhất định chúng tôi sẽ bắt được hung thủ,” Nitta nhìn chằm chằm người phụ nữ.
Sau đó Motomiya còn hỏi thêm mấy câu nữa, song những câu trả lời của Tadokoro Michiyo, vợ nạn nhân dường như chẳng giúp ích được gì cho việc điều tra của họ cả. Họ dặn Tadokoro Michiyo nếu nhớ ra gì đó thì hãy liên lạc rồi ra về.
Ra khỏi phòng, vừa bước đi ngoài hành lang, Motomiya vừa tấm tắc: “Cô ấy được phết nhỉ. Chồng gặp chuyện như vậy bình thường phải khóc toáng lên rồi, thế mà không mảy may tỏ ra yếu đuối. Chẳng những đẹp lại còn cứng cỏi.”
“Chuyện này thì tôi đồng ý.” Nitta nhớ lại đôi mắt ngấn lệ của Tadokoro Michiyo.
Về đến văn phòng điều tra đặc vụ, hai người báo cáo tình hình với đội trưởng Inagaki. Nhưng Inagaki cũng chỉ đáp lại: “Hai cậu vất vả rồi.”
“Còn tình hình những chuyện khác sao rồi ạ?” Nitta hỏi.
“Những chuyện khác?” Inagaki ngẩng lên lườm Nitta. “Ý cậu chuyện khác là chuyện gì?”
“Ý tôi là tình hình điều tra. Mọi người có tìm thấy thứ gì có thể liệt vào dạng trở thành manh mối không vậy?”
Inagaki quay mặt đi, đưa mắt nhìn xuống tập tài liệu đặt dưới tay. “Không đến phiên cậu lo chuyện đó.”
“Nhưng mà…” Nitta vừa nói đến đây thì bị Motomiya véo tai, cứ thế lôi đi.
Mãi đến khi đi xa khỏi Inagaki rồi, anh ta mới buông Nitta ra.
“Cái thằng này, cậu đang nghĩ cái quái gì vậy hả?” Motomiya tặc lưỡi. “Lính mới tò te thì liệu mà tem tém lại chứ.”
“Nhưng chúng ta phải trao đổi thông tin chứ.”
“Tôi không biết chắc? Thế cậu nghĩ người ta bày ra mấy cuộc họp điều tra làm trò gì hả? Cứ phải giải thích cho từng cảnh sát thì cần bao nhiêu đội trưởng cho vừa?”
“Em thấy sếp có vẻ đang rảnh mà.”
“Cậu nhiều lời quá rồi đấy. Có thời gian soi mói người khác thì lo mà viết báo cáo cho nhanh đi.” Motomiya thọc ngón tay vào ngực Nitta, rồi quay ngoắt đi, rời khỏi phòng.
Nitta đành quay lại chỗ ngồi, đồ đạc của anh vẫn đang để ở đó, đoạn khởi động máy tính xách tay. Anh tìm ra ngay trang chủ của lớp dạy nấu ăn kia trên mạng Internet. Ngay ở đầu trang Nitta đã thấy mục “Khẩn cấp” với nội dung “Vì lý do cá nhân nên lớp học tuần này xin phép được nghỉ. Lịch học tiếp theo chúng tôi sẽ thông báo lại sau. Thành thật xin lỗi mọi người.”
Lớp học nấu ăn này nằm ở khu Kyobashi. Trên trang chủ còn đăng tải bức ảnh các học viên đang vui vẻ tập cầm dao. Tadokoro Michiyo xuất hiện trên bức ảnh với tiêu đề “Buổi học nếm thử.”
Nitta thấy có mục “Ý kiến học viên” nên nhấp chuột vào. Một loạt các dòng chữ hiện ra.
Tôi vốn là người vô cùng vụng về, ấy thế mà không ngờ lại có thể nấu nướng lên tay dễ dàng như vậy. Giáo viên thì năng động và dễ gần, không khí lớp học cũng rất vui vẻ nên tôi an tâm lắm. Tôi chỉ muốn theo học ở đây mãi thôi.
Cô Michiyo dạy rất từ tốn, thật cảm ơn vì cô đã luôn để mắt tới tôi. Ngoài những lúc nấu ăn chúng tôi còn trò chuyện rất vui vẻ nữa, lớp học khiến tôi vô cùng thoải mái. Từ giờ mong được cô tiếp tục giúp đỡ.
Tôi là nam giới, năm nay đã ngoài 40. Lớp học ít học viên nên cô dạy rất cẩn thận, chu đáo, thành thử người mù tịt nấu nướng như tôi đây cũng đã nắm bắt được phần nào. Cảm ơn cô.
Ngoài ra còn có những đánh giá khác nữa. Nitta nghĩ sẽ chẳng có mấy lời phàn nàn về lớp học đăng ở đây, nhưng dù sao có vẻ Tadokoro Michiyo rất được các học viên ngưỡng mộ.
Sau khi phòng điều tra đặc vụ được thành lập, nhiều cảnh sát viên mượn luôn nơi này làm chỗ tá túc, song Nitta vẫn về nhà mình ở Azabujuban. Đầu tiên anh kiểm tra thư điện tử cá nhân, có vài thư mới. Cũng không có thư nào thuộc diện việc gấp hay quan trọng. Nhưng một trong số ấy là thư mẹ anh gửi tới. Chuyện là tháng sau bà sẽ về nước nên muốn anh sắp xếp thời gian để hai mẹ con có thể ăn với nhau bữa cơm.
Mẹ vẫn chẳng chịu hiểu chuyện gì cả, Nitta hừ mũi. Bà có ra lệnh, thì anh cũng đâu thể biết được tình hình điều tra sẽ diễn biến thế nào. Căng quá có khi sắp tới còn khó lòng xin nghỉ được ấy chứ.
Bố mẹ và em gái Nitta hiện đang sinh sống ở Seattle. Bố anh làm luật sư cố vấn cho một doanh nghiệp Nhật bên đó. Nitta tuy chưa từng sống ở căn nhà của bố mẹ hiện tại nhưng hồi mười mấy tuổi, anh cũng từng ở Los Angeles hơn hai năm vì công việc của bố. Motomiya thường chọc anh là Nhật kiều Mỹ cũng là vì thế.
Nhưng từ cấp ba, Nitta học ở Nhật. Hồi đó, vì muốn thành cảnh sát nên anh đã chọn khoa luật. Nghe tin ấy, bố anh đã ngã ngửa một phen.
“Làm cái công việc điều tra phá án ấy thì kiếm sao ra tiền. Luật hình sự cũng chẳng khác bộ luật Hammurabi là mấy đâu. Tống kẻ ăn trộm vào tù, xử chết tội phạm giết người, một thế giới mới dã man làm sao. Luật sư còn được chứ cảnh sát thì… Con không định nghĩ lại chuyện này à?” Bố Nitta đã khuyên can anh như vậy qua một cuộc điện thoại quốc tế.
“Con không,” Nitta đáp dứt khoát. Từ ngày xưa Nitta đã mê truyện trinh thám, có lần anh còn mơ thấy mình đối đầu với một tên tội phạm trí tuệ cao. Luật sư thì đâu thể chiến đấu với tội phạm chứ.
Anh chỉ đáp lại mẹ vỏn vẹn: “Con đang theo một vụ khó. Lịch tuần sau chưa biết thế nào.”
Nitta cởi bộ com-lê ra, mặc bộ quần áo thể thao vào. Sau đó anh nhét mấy thứ như điện thoại vào chiếc ba lô đựng laptop rồi ra khỏi nhà. Nitta bắt taxi đi tới gần khu chung cư của vợ chồng Tadokoro, rồi thong thả chạy bộ từ đó. Đã quá 11 giờ đêm. Anh chạy bộ theo lộ trình của Tadokoro Shouichi.
Đã qua giữa tháng Ba mà cái lạnh mùa đông vẫn còn bịn rịn chưa chịu rời đi. Chạy một hồi, bên trong cơ thể Nitta ấm lên nhưng tai vẫn đau và tay thì lạnh căm. Đến lúc ấy anh mới thấy hối hận vì đã quên mũ và găng tay.
Chẳng mấy chốc Nitta đã chạy tới gần hiện trường. Khu dân cư dọc sông Sumida nằm ngay cạnh đó. Từ đây chạy qua một con đường hơi quanh co, và cứ thế nhằm hướng Bắc mà tiến, nhất định anh sẽ ra tới đầu cầu Eitaibashi.
Khu công trường xây dựng nọ đã hiện ra trong tầm mắt. Bao quanh đó là một hàng rào xây dựng. Nitta giảm tốc, chuyển qua đi bộ. Vừa thong thả bước, Nitta vừa đưa mắt quan sát xung quanh.
Lòng đường khá rộng, dù chỉ là đường một chiều. Mà chắc cũng do đây là đường một chiều nên mới ít xe cộ qua lại như vậy. Đèn đường thưa thớt, xung quanh những bụi cây ven đường tối thui.
Nitta không nhìn thấy vết máu nào nữa, hẳn là họ đã xử lý gọn gàng. Anh dừng bước, quay lại nhìn con đường mình vừa chạy qua. Tên hung thủ đã hành động thế nào nhỉ, Nitta thử hình dung trong đầu.
Nạn nhân không có dấu hiệu bị cướp đồ nên không thể là phạm tội ngẫu nhiên được. Vậy hẳn là người nào đó nắm rõ thói quen chạy bộ của Tadokoro Shouichi đã phục sẵn để ra tay. Nhiều khả năng nạn nhân đã bị đâm vào bụng trước rồi mới tới lưng, nên có lẽ thủ phạm đã núp ở đâu đó, chờ thời cơ rồi nhảy bổ ra trước mặt nạn nhân.
Rốt cuộc hắn đã núp ở đâu nhỉ? Theo Nitta, bên trong hàng rào công trường là nơi đáng nghi nhất. Hắn chỉ cần tạo một khe hở để có thể dễ dàng lao ra, rồi ngồi đó chờ con mồi xuất hiện. Trên thực tế, cảnh sát cũng đã tìm được năm đầu lọc thuốc lá cùng loại rơi dưới đất bên trong hàng rào. Và những đầu thuốc lá ấy cũng bị vứt cách đó không lâu. Rất có thể chính tên hung thủ đã hút những điếu thuốc đó trong khi chờ nạn nhân xuất hiện. Motomiya cũng đã thử hỏi Todokoro Michiyo xem cô ta có biết người nào hút loại thuốc đó không, nhưng rất tiếc cô ta trả lời là không. Cô ta còn bảo, gần đây xung quanh mình không có ai hút thuốc cả. Nghe thấy thế, Motomiya, một con nghiện thuốc lá đã tỏ ra khá khó chịu.
Nitta lại gần hàng rào, thử gỡ một tấm ra. Nhưng ngoài dự liệu của anh, nó khá nặng khiến anh không thể nào di chuyển bằng một tay được. Nitta khom lưng xuống, dùng cả hai tay đỡ tấm hàng rào lên. Đúng lúc đó…
“Này anh kia, đang làm gì thế hả?” Từ đâu đó, tiếng một người đàn ông vọng lại.
Nitta quay lại đúng lúc một viên cảnh sát mặc đồng phục đang đi về phía anh.
“À không, tôi có làm gì đâu,” Nitta phẩy tay.
“Anh đừng chối. Đang làm gì vậy?” Mặt viên cảnh sát lúc này trông đã khá nghiêm nghị.
“Đã bảo tôi không làm gì. Tôi không phải kẻ tình nghi gì cả.”
Nitta đang chuẩn bị bỏ đi thì bị viên cảnh sát túm lấy tay, “Anh đợi đã.”
“Anh làm gì vậy?”
“Đi theo tôi. Tôi cần kiểm tra danh tính của anh.”
“Hả?”
Một cảnh sát khác xuất hiện, tiếng bước chân kêu sột soạt. “Này, có chuyện gì ở đây vậy?”
“Tôi tóm được một kẻ tình nghi,” viên cảnh sát đang túm tay Nitta gào lên. “Chúng ta sẽ dẫn anh ta đi, giúp tôi một tay với.”
“Sao cơ, sao lại bắt tôi?” Nitta rú lên.