Khách Sạn Mặt Nạ Tập 2 (Đêm Trước Lễ Hội Hóa Trang)

Lượt đọc: 1866 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 3 ❀

“Chuyện này thì tôi không thể đồng cảm với cậu được.” Motomiya vừa tóp tép kẹo cao su, vừa nói. “Ai đời lại thậm thụt, lén lút ở nơi hôm trước vừa mới xảy ra án mạng thế bao giờ, cảnh sát đi tuần không thấy cậu khả nghi mới lạ.”

“Em bảo em là cảnh sát điều tra rồi mà, rất nhiều lần là đằng khác.”

“Người ta tin cậu luôn thì còn gì là cảnh sát nữa hả? Cũng may đã xóa bỏ được hiểu lầm, người ta còn chịu xin lỗi nữa. Thế thành quả của vụ kiểm tra hiện trường đánh lẻ này thế nào? Có manh mối gì sáng sủa không?”

“Manh mối sáng sủa thì không có. Nhưng em phát hiện ra một việc.”

“Ồ. Việc gì vậy?”

“Em đang nghĩ có khi tên hung thủ đã phục sẵn ở đâu đó, chờ nạn nhân chạy tới rồi lao ra phía trước mà đâm. Nhưng nếu vậy sẽ có nguy cơ bị nhân chứng bắt gặp. Vì khi hắn nấp như thế, nếu có người đi tới từ hướng ngược với hướng nạn nhân đang chạy, hắn sẽ không thể nhận ra. Khu vực hiện trường thì tối thui, đường lại ngoằn ngoèo, không thể quan sát xa được. Bằng chứng là em đã không hề nhận ra cảnh sát đi tuần đang ở ngay gần mình. Nếu là một tên hung thủ có đầu óc, liệu hắn có dùng cách thức liều lĩnh này không?”

Motomiya chau mày, nhìn chòng chọc Nitta.

“Anh sao vậy?”

“À không, tôi chỉ đang nghĩ ý kiến của cậu nghe có vẻ rất hợp lý. Thế cậu nghĩ sao?”

Nitta nhún vai. “Em cũng không biết nữa.”

“Gì vậy, tưởng thế nào chứ.”

“Thì em đã bảo chẳng có gì sáng sủa là gì?” Motomiya hừ mũi.

“Cậu nhớ chuyện chúng ta tìm thấy đầu lọc thuốc lá ở gần hiện trường không? Nãy tôi vừa hỏi qua, nghe nói mấy công nhân ở công trường đều bảo không biết chuyện đó. Nên chắc đống đầu thuốc kia là hung thủ hút chứ chẳng sai. Nghe đâu họ cũng đang tiến hành phân tích nhóm máu các kiểu rồi. Nãy cậu dùng từ ‘liều lĩnh’ nghe đúng là trang trọng thật đấy, nhưng theo tôi, có lẽ hung thủ không suy nghĩ sâu xa được đến thế đâu. Không có nhân chứng chỉ có thể là do số hắn đỏ.”

“Chắc là vậy.” Nitta không hoàn toàn đồng ý song anh cũng không nói gì thêm.

Hai người đang ngồi trên tàu điện ngầm để tới văn phòng của Tadokoro Shouichi. Nhân đó họ mới nói tới chuyện đêm qua.

Văn phòng của anh ta nằm trong một tòa nhà nhìn ra đường Roppongi. Tiếp đón bọn họ là một người tên Iwakura, người có kinh nghiệm lâu năm nhất trong số cấp dưới của Tadokoro Shouichi.

“Tôi chỉ có thể nói là tôi đã rất sốc. Từ hôm qua đến giờ chúng tôi chẳng làm được việc gì ra hồn cả. Trưởng các chi nhánh người nào người nấy đều hoảng loạn, chẳng biết kẻ nào đã gây ra chuyện này nhưng đúng là hắn đang làm chúng tôi khốn đốn.” Iwakura vừa hấp háy đôi mắt đằng sau cặp kính viền đen với vẻ bồn chồn vừa than thở.

“Gần đây, cả trong công việc lẫn đời sống cá nhân, anh Tadokoro có gặp rắc rối gì không?” Motomiya hỏi.

“Rắc rối à? Công việc thì cũng có mấy vụ đấy. Nhưng hầu hết đều có thể dàn xếp thông qua trao đổi. Tôi không nghĩ chúng dính dáng gì tới vụ án này đâu.”

“Anh ấy không bị ai thù ghét vì chuyện công việc à? Tỷ như anh ấy đã ép ai đó phải thôi việc chẳng hạn?”

Iwakura duỗi thẳng lưng, đáp: “Làm gì có chuyện đó,” rồi kịch liệt xua tay. “Giám đốc là người nghiêm túc trong công việc nhưng tuyệt đối không làm những chuyện vô lý vậy đâu. Lúc tuyển người, anh ấy tốn rất nhiều thời gian để tìm hiểu xem người đó có làm được việc hay không. Hay nói ngược lại, một khi đã tuyển, thì hầu như không có chuyện anh ấy cho thôi việc. Các cửa hàng trưởng cũng hiểu tính cách trọng người của giám đốc, nên họ cũng nỗ lực lắm.”

“Nhưng chắc cũng có người cảm thấy áp lực trước kỳ vọng quá lớn đó chứ? Rồi từ đấy dẫn đến loạn thần kinh?”

Iwakura khẽ lắc đầu, ý chừng muốn nói “Cái đó thì tôi không rõ.”

“Giám đốc chưa từng dồn ép nhân viên tới mức ấy. Ngược lại anh ấy còn luôn lo nghĩ tới vấn đề tinh thần của nhân viên. Như có lần anh ấy khuyên nhân viên chúng tôi phải ưu tiên gia đình hơn công việc. Ngay với tôi đây chẳng hạn, anh ấy cũng yêu cầu phải đảm bảo thời gian bên gia đình.”

“Anh ấy có vẻ giống người Mỹ quá nhỉ.” Nitta cảm thán.

Iwakura gật đầu đồng tình.

“Hôm trước có xảy ra một chuyện thế này. Thấy một nhân viên nam có con gái mới sinh năm ngoái nán lại làm thêm giờ, anh ấy đã mắng cho cậu ấy một trận. Các anh đoán xem tại sao?”

Thật sự không biết lý do, nhóm Nitta chỉ biết im lặng lắc đầu.

“Hôm đó là mùng 3 tháng Ba. Cũng tức là lễ hội búp bê đầu tiên của con gái cậu nhân viên ấy. Biết vậy nên giám đốc đã truy hỏi cậu ta, tại sao một ngày trọng đại như thế mà lại không chịu về sớm? Và rằng một người không quý trọng chính gia đình mình, thì cũng chẳng thể đối xử tử tế với khách, càng không thể làm tốt công việc được.”

“Ra là vậy. Chuyện này để nhà tôi nghe được thì có mà chết dở.” Motomiya nói nghe chừng rất thành thật.

Hai người cũng hỏi chuyện nhiều nhân viên khác ngoài Iwakura, song họ đều trả lời như vậy. Không đến mức là thánh nhân quân tử, song Tadokoro Shouichi dường như rất được ngưỡng mộ và được lòng nhân viên. Anh ta không chỉ nhắc nhở một hai người chuyện phải coi trọng lễ lạt ở nhà.

“Xem ra không liên quan tới công việc rồi nhỉ.” Motomiya uể oải kết luận sau khi rời khỏi văn phòng của nạn nhân. “Nhân viên thì yêu mến, đối tác cũng không thấy có dấu hiệu thù hằn. Vả lại họ cũng nói không có chuyện kia, nên chắc chúng ta chẳng moi thêm được gì đâu.”

Chuyện kia mà Motomiya nói ở đây là quan hệ trai gái. Khi nhóm Nitta hỏi liệu có khi nào Tadokoro có nhân tình không, tất cả nhân viên đều khăng khăng là không thể có chuyện đó. Và rằng một người luôn coi trọng gia đình như giám đốc tuyệt đối không thể nào làm ra chuyện như vậy được.

“Nhưng ai mà chẳng có mặt trái. Thế nên, giờ chúng ta tới câu lạc bộ chứ?”

“Ừ thì đúng là thế. Nhưng tôi e lần này chúng ta nhầm rồi.”

Bọn họ đang đi bộ tới một câu lạc bộ cách văn phòng của nạn nhân không xa. Nghe nói Tadokoro thường xuyên tiếp khách ở đây. Nitta đột nhiên hơi mơ hồ kỳ vọng, biết đâu họ lại tìm thấy một nữ tiếp viên nào đó có quan hệ khăng khít với anh ta ở đây.

Song thật lòng mà nói thì Nitta cũng đồng quan điểm với Motomiya. E là nạn nhân lần này không có cô nhân tình nào cả. Với một người nhân cách tốt như vậy, chuyện đó cũng hợp logic thôi. Theo như những gì Iwakura kể, Tadokoro Shouichi có vẻ rất bận, hẳn anh ta sẽ chẳng có thời gian đâu mà ngoại tình.

Đường Roppongi quả nhiên vẫn như mọi khi, vô cùng tấp nập. Lại còn lắm người ngoại quốc. Phía trước nhóm Nitta, một gã Tây da màu đang bắt chuyện với một cô gái trẻ.

Nitta bỗng nhiên khựng lại, anh vừa bất giác nghĩ tới một chuyện.

Motomiya thấy vậy bèn quay đầu lại. “Sao thế, có chuyện gì à?”

“Hay mình kiếm chỗ nào uống tách trà không anh?”

“Hả?”

“Em có chuyện này muốn trao đổi với anh. Anh có thể nghe cậu lính mới này nói chuyện một chút không?”

“Cái thằng này,” Motomiya lườm Nitta. “Chuyện liên quan đến án à?”

“Tất nhiên rồi ạ.”

Vị đàn anh có khuôn mặt dữ dằn sau khi nhìn Nitta như thể đang dò xét đàn em, liền đáp: “Vậy tôi phải rửa tai lắng nghe thôi.”

Vừa hay gặp quán cà phê tự phục vụ, họ bước vào trong, giữ chỗ cạnh cửa sổ. Ngồi ngay cạnh đó là nhóm hai người trông như nhân viên văn phòng, nhưng vừa thấy mặt Motomiya, họ đã vội vàng đứng dậy.

“Em muốn nói chuyện ban nãy. Em đã bảo giả thuyết hung thủ phục sẵn, đợi nạn nhân chạy tới rồi tấn công là không hợp lý nhỉ?”

“Ừ. Thế cậu nghĩ ra được gì đó về chuyện ấy rồi à?”

“Vâng.” Nitta hạ giọng tiếp tục. “Em đang nghĩ hay là hung thủ đã gọi nạn nhân lại chăng.”

“Gọi lại?”

“Nếu muốn đâm nạn nhân lúc đang chạy, hắn chỉ có duy nhất một cơ hội là lúc hai người vượt qua nhau.” Nitta giơ hai ngón trỏ lên, đưa ngón phải lại gần ngón trái. “Song nếu hắn chọn lúc đó, có thể hắn sẽ bị nhân chứng bắt gặp. Không như trường hợp hắn gọi nạn nhân đứng lại và đâm nạn nhân sau khi đã xác nhận xung quanh không có ai. Còn nếu phát hiện ai đó đang tới, hắn chỉ cần dừng tay là xong.”

Motomiya nhấp một ngụm cà phê, khẽ gật đầu, rồi khoanh hai tay. “Cũng có thể.”

“Vấn đề là hắn đã gọi nạn nhân lại theo cách nào? Nếu là anh Motomiya, anh sẽ gọi sao? Ta có thể gọi kiểu gì để một người đang chạy dừng chân lại nhỉ?”

“Gọi thế nào?” Motomiya nhăn mặt. “Thế nào là thế nào cơ? Bình thường, không phải cứ gọi là đối phương sẽ dừng lại à?”

“Thế sao? Giả dụ, nếu đột nhiên bị ai đó đang đứng nấp ở đâu đây gọi giật lại, hẳn em sẽ dừng lại vì bất ngờ, nhưng chắc chắn em sẽ cảnh giác.”

“Ừm, cậu nói có lý. Vậy chẳng nhẽ hắn đứng luôn ở lề đường?”

“Chắc không đâu.”

“Tại sao?”

“Người chạy thường sẽ nhìn về phía trước. Nếu gặp ai đó đang đứng ở lề đường, anh không nghĩ là họ sẽ tránh đi à?”

“Tôi nhìn ảnh hiện trường rồi. Đường hẹp lắm.”

“Hẹp mới đáng nói ấy. Đúng là con đường đó hẹp, nhưng đêm hôm thế, làm gì có xe cộ chạy qua. Đã vậy, thấy có người đứng trên vỉa hè, người chạy sẽ lấn xuống lòng đường chứ. Đường đó còn là đường một chiều, sẽ chẳng lo có xe chạy lại từ đằng sau. Nhưng nếu muốn gọi một người đang chạy dưới lòng đường, người kia sẽ phải gọi rất to. Và nếu bị một người đang đứng ở lề đường gọi như vậy, chẳng phải nạn nhân sẽ càng cảnh giác hơn sao?”

Motomiya gãi gãi đầu vẻ bực dọc, lôi từ trong túi ra tờ giấy bạc, rồi nhả bã kẹo cao su vào đó.

“Tôi chưa chạy bộ bao giờ nên khó hình dung quá. Tóm lại là cậu muốn nói gì? Vào thẳng vấn đề đi, đừng có câu giờ nữa.”

Nitta nhoẻn miệng cười.

“Em nghĩ hung thủ chắc chỉ có thể gọi nạn nhân lại từ đằng sau.”

“Từ đằng sau?”

“Hắn có thể bắt chuyện kiểu ‘Xin lỗi, cho tôi hỏi một chút’ hoặc là ‘Anh gì ơi, anh làm rơi gì này’ chẳng hạn. Ban đầu nạn nhân có thể không để ý, nhưng nếu gọi vậy nhiều lần, nạn nhân sẽ nhận ra là hung thủ đang gọi mình và dừng lại.”

“Nhưng nạn nhân đang chạy cơ mà, sao mà gọi nhiều lần được?”

“Đúng vậy. Thế nên khi đó hung thủ cũng phải đang chạy. Theo người vợ, nạn nhân thường chạy 7 kilomet trong khoảng 40 phút. Tính ra tốc độ chạy sẽ rơi vào khoảng 10 kilomet trên giờ. Tốc độ này không hẳn là nhanh nhưng để duy trì thì lại không hề đơn giản. Tất nhiên, nếu phát hiện ra tiếng bước chân từ đằng sau, có lẽ nạn nhân sẽ cảnh giác.”

“Tức là…”

“Ban nãy em mới nói, đường đó là đường một chiều. Và hung thủ thì không thể lái ô tô hay chạy xe máy được.”

Mắt Motomiya sáng lên sắc lẹm. “Vậy là xe đạp?”

Nitta chầm chậm gật đầu quả quyết.

“Hung thủ đã ngồi trên một chiếc xe đạp và nấp đâu đó trước hiện trường gây án một đoạn. Sau khi thấy nạn nhân chạy qua, hắn mới đạp xe đuổi theo, và gọi nạn nhân từ đằng sau. Có thể hắn đã tính toán thời điểm để nạn nhân dừng lại ở gần khu công trường xây dựng đó. Sau khi nạn nhân dừng lại, hắn mới lại gần nạn nhân, xác nhận không có nhân chứng, và ra tay. Anh nghĩ sao?”

Motomiya áp nắm đấm vào môi, nghĩ ngợi, cuối cùng chỉ ngón trỏ về phía Nitta.

“Thế còn chuyện kia thì sao? Những đầu lọc thuốc lá ở gần hiện trường ấy?”

Nhưng Nitta lại lắc đầu.

“Anh không nghĩ đó là chiêu đánh lạc hướng của hắn à? Hắn muốn cảnh sát nghĩ hắn đã nấp ở đấy, hòng làm nhiễu loạn cuộc điều tra của chúng ta?”

Motomiya chu môi dưới lên, gãi gãi cằm.

“Ra vậy. Nghe có vẻ hợp lý đấy. Nhưng làm thế nào để tìm ra được hung thủ nhờ chuyện đó? Gần hiện trường còn không có camera giám sát. Chỉ có mỗi việc có thể hắn đã đạp xe thì không thể dò hỏi được gì đâu.”

“Không, em lại thấy đây là một manh mối khá ra gì đấy. Đầu tiên, hung thủ là người sống ở đâu đó không xa hiện trường lắm. Vì hắn di chuyển bằng xe đạp mà.”

“Tôi có một người quen toàn đạp xe đi làm từ tận Kawaguchi tới Ueno đấy.”

Nitta lắc ngón tay trước mặt.

“Anh phải nghĩ tới tâm lý của hung thủ chứ. Sau khi gây án, hắn chỉ muốn nhanh chóng lẩn đi. Nếu thi thể của nạn nhân bị phát hiện sớm hơn dự tính, cảnh sát sẽ tới ngay sau đó. Hắn đạp xe lâu sẽ rất nguy hiểm.”

“Hừm, cũng có thể,” Motomiya tán đồng với vẻ chẳng lấy gì làm hứng thú.

“Với lại, còn có một chìa khóa quan trọng khác nữa, chính là những đầu lọc thuốc lá kia. Theo kết quả của bên giám định, những đầu lọc ấy đều cùng một loại và được hút trước đó không lâu.”

“Chứ không phải cậu mới bảo đó chỉ là chiêu đánh lạc hướng à? Nếu đó không phải thuốc lá hung thủ hút, thì lấy đâu ra manh mối?”

“Thế sao? Vậy em xin hỏi, anh có thể kiếm đầu lọc thuốc lá mà người khác hút ở đâu? Năm điếu, cùng loại, và hút chưa lâu.”

Như bị đánh trúng lúc bất cẩn, trong một khắc, Motomiya trợn mắt lên nhìn.

“Quán nước nào đó chăng… Mà không, năm điếu chắc ở đó hơi khó.”

“Em nghĩ không kiếm được ở đó đâu. Hơn nữa, nếu là nơi công cộng, đầu lọc thuốc lá thường sẽ bị bỏ lẫn vào với nhau.”

“Thế quán ăn thì sao?”

“Chính nó đấy. Hiện nay đúng là số quán ăn cấm hút thuốc đang tăng nhưng vẫn có quán thiết kế khu hút thuốc riêng.”

“Tức là hắn đã lấy mấy đầu lọc thuốc lá đó từ gạt tàn khách dùng à? Xem ra hung thủ là nhân viên quán đó.”

“Không đâu. Hắn sao thể bỏ ra ngoài gây án trong lúc đang làm việc chứ?”

“Có lý. Nhưng nếu không phải, trộm đầu lọc từ gạt tàn của người khác sẽ khó lắm đấy. Dù nhắm lúc khách đã ra về, thì vẫn phải để ý tới những người xung quanh.”

“Quán bình thường thì là vậy. Nhưng cũng có nơi có thể thoải mái lấy đầu lọc thuốc lá của người lạ.”

Motomiya chau mày. “Lại có cả chỗ như vậy à?”

“Có đấy,” Nitta chỉ tay xuống phía dưới. “Tất nhiên chỗ này cấm hút thuốc hoàn toàn nên không thể.”

“Ở đây á?” Motomiya nhìn quanh phòng một lượt, mặt thảng thốt. “Quán tự phục vụ à?”

“Chính xác. Ở những quán đó, khách sẽ phải tự mang trả gạt tàn mình đã dùng về nơi quy định.”

“Ra là vậy. Hắn chỉ cần tới chỗ để gạt tàn là có thể kiếm vô số đầu lọc thuốc lá. Khi đó thì chọn thoải mái rồi chứ còn gì nữa.”

Motomiya vừa nhìn xa xăm, vừa tu ừng ực hết cốc cà phê, liếc nhìn Nitta.

“Lính mới tò te mà ra trò phết đấy chứ.”

“Suy luận này của em cũng không tồi đúng không?”

“Vụ lấy lời khai ở câu lạc bộ chắc để sau nhỉ. Giờ báo chuyện này với đội trưởng trước đã.”

“Anh cứ bảo anh nghĩ ra cũng được.”

Nghe Nitta nói vậy, Motomiya lườm, đốp lại: “Cậu vừa nói gì cơ? Cậu đang coi thường tôi đấy à?”

“Em xin lỗi,” Nitta cuống cuồng tạ tội. “Sao anh có thể nhỏ mọn đến mức nẫng tay trên thành tích của đàn em như vậy cơ chứ.”

Motomiya nhổm người, vươn tay túm lấy cà vạt của Nitta.

“Ê lính mới, cậu biết tại sao tôi với cậu lại thành một cặp điều tra thế này không? Nếu là bình thường, tôi và cậu sẽ lập đội với cảnh sát sở tại đấy. Khi đó tôi có thể đẩy mấy việc vớ vẩn cho họ lo rồi tự do hành động. Không phải vì bị cấp trên bắt chăm sóc cậu thì còn lâu tôi mới ở đây nhé.”

“Em hiểu. Em thành thật xin lỗi.” Nitta vẫn cúi đầu.

“Thôi được rồi, tôi chấp nhận chuyện phiền phức này. Chẳng cần phải ưu tiên gì ở đây cả. Cậu nói nẫng tay trên à? Cái chuyện nhỏ mọn ấy, tất nhiên tôi sẽ làm.”

“Sao cơ ạ?” Nitta ngẩng mặt lên.

Motomiya buông cà vạt của Nitta ra, cười nham hiểm, “Hiểu rồi thì mau về trụ sở thôi.”

« Lùi
Tiến »