Khách Sạn Mặt Nạ Tập 2 (Đêm Trước Lễ Hội Hóa Trang)

Lượt đọc: 1867 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 4 ❀

Nitta không rõ Motomiya đã trình bày ra sao với Inagaki nhưng hiện cảnh sát đang tiến hành lấy lời khai ở tất cả các quán ăn uống tự phục vụ quanh khu vực hiện trường. Nói vậy chứ giờ quán xá có thiết kế khu hút thuốc riêng cũng chẳng nhiều nhặn gì. May mắn là hầu hết số đó đều có lắp camera theo dõi nên công việc chính của điều tra viên hiện giờ là kiểm tra hình ảnh lưu trữ. Từ tình trạng các đầu lọc thuốc lá rơi ở hiện trường, cảnh sát cho rằng nếu hung thủ có vào các quán ăn uống, thì cũng rơi vào tầm sau chín giờ tối.

Kết quả là, điều tra viên đã phát hiện đoạn băng ghi lại hành động đáng ngờ của một nhân vật nọ tại quán hamburger ở khu Toyo.

Trong đoạn băng là hình ảnh một người đàn ông, áng chừng trên dưới 30, vận áo jacket đen và quần jeans, đầu đội mũ bóng chày. Khi đó, ngồi ở khu hút thuốc ngoài anh ta còn có hai nhóm khách nữa. Kỳ lạ ở chỗ, người đàn ông này không hề hút thuốc. Khoảng hơn 10 giờ tối, một nhóm khách ra về. Đúng lúc đó, người đàn ông đội mũ bóng chày từ từ đứng dậy, di chuyển tới khu vực để gạt tàn. Sau đó, y rút từ trong túi áo jacket ra một chiếc túi nilon trắng, cầm lấy gạt tàn vừa được trả, lanh lẹ trút đống đầu lọc thuốc lá vào trong. Xong xuôi, mặt điềm nhiên như không, y ra về.

Camera theo dõi còn được lắp ở rất nhiều chỗ khác trong quán, và hình ảnh của người đàn ông kia lưu lại trên tất cả các camera đó. Họ đã trích xuất những đoạn băng rõ mặt người đàn ông nhất, in ra, phát cho các điều tra viên. Đặc điểm nhận dạng của y là gò má cao, cằm nhọn. Sau khi đã có ảnh nghi phạm trong tay, các điều tra viên xuất phát tới địa bàn mình phụ trách.

Còn Nitta và Motomiya, tất nhiên, trước tiên ghé qua nhà Tadokoro Michiyo. May thay, họ thu được kết quả vô cùng đáng mừng. Nhìn ảnh, vợ nạn nhân, với ánh mắt sợ hãi, cho hay cô ấy biết người đàn ông đó.

“Người quen của chồng cô à?”

Nghe Motomiya hỏi vậy, Tadokoro lắc đầu.

“Không, chồng tôi chắc chắn không biết người này. Mà người đàn ông này, tôi nghĩ cũng không biết gì về chồng tôi đâu.”

“Nói vậy tức là người quen của cô?”

“Vâng,” nói đoạn Tadokoro Michiyo tiếp tục: “Đó là học sinh ở lớp dạy nấu ăn.”

Người đàn ông đó tên Yokomori Hitoshi, hiện đang sống ở khu Toyo, quận Koto, cách cửa hàng hamburger nọ chưa đầy 200 mét. Theo nhân viên điều tra hành tung, y không đi làm, hầu như cả ngày chỉ ru rú trong phòng, hơn nữa còn sở hữu một chiếc xe đạp.

Chưa dừng ở đó, đội điều tra còn thu được một manh mối rất đắt khác. Họ đã tìm ra chủ nhân của những đầu lọc thuốc lá mà Yokomori đánh cắp. Người này là nhân viên một công ty gần đó, và cũng là khách quen của quán hamburger. Cảnh sát điều tra cũng đã nhờ nhà hàng báo cho họ nếu vị khách đó tới quán. Khi nhận được thông báo người này hiện đang ở cửa hàng, nhân viên điều tra đã gấp rút tới gặp vị khách đó. Anh ta đã đồng ý làm giám định DNA.

Và kết quả giám định đã chứng minh, vị khách kia là chủ nhân của những đầu lọc thuốc lá. Cũng tức là, chính Yokomori đã vứt đầu lọc thuốc lá ở hiện trường gây án. Theo đó, cảnh sát đã ra quyết định triệu tập Yokomori để điều tra.

Không rõ Motomiya cơ cấu kiểu gì mà anh ta được giao phụ trách lấy lời khai của Yokomori. Còn Nitta thì được sắm vai thư ký.

Yokomori thừa nhận đã lấy đầu lọc thuốc lá của người khác tại quán hamburger và vứt ở hiện trường vụ án. Tuy nhiên, y không thừa nhận hành vi gây án. Y khăng khăng mình không hề giết ai cả.

“Vậy tại sao anh lại vứt đầu lọc thuốc lá ở đó?” Motomiya lúc này nói năng vẫn còn lịch sự.

Yokomori khó chịu trả lời: “Tôi chỉ muốn chọc tức họ thôi.”

“Chọc tức?”

“Thảng hoặc, tôi có đi qua khu công trường đó, ồn ào chết đi được. Nên tôi chỉ muốn, sao nhỉ, gọi là có chút chống đối.”

Yokomori bình tĩnh được như vậy có lẽ vì y cho rằng cảnh sát tuyệt đối sẽ không thể tìm ra bằng chứng. Nhưng ngay khi Motomiya nhắc tới việc khám xét nhà riêng, y bắt đầu luống cuống.

“Tại sao các anh lại phải lục soát nhà tôi? Tôi đã làm gì? Tôi chẳng biết người nào đã bị giết hay bị giết đâu, không có bằng chứng gì, sao các anh có thể làm vậy?” Mặt y rõ ràng đã tái nhợt đi, vậy mà vành mắt lại đỏ ngầu.

“Anh có vẻ vẫn chưa hiểu nhỉ. Vốn dĩ chúng tôi bắt anh cũng được rồi đấy.”

“Ý anh là sao?”

“Này cậu, giải thích cho anh ta đi.”

Bị Motomiya gọi, Nitta bối rối nhìn Yokomori.

“Anh đã thừa nhận vứt đầu lọc thuốc lá ở đó. Tức là đã vi phạm điều Một, luật phạm tội nhẹ. Anh có thể bị bỏ tù từ 1 đến 30 ngày, và nộp phạt từ một đến mười nghìn yên.”

“Anh đang nói gì vậy…”

“Anh hiểu tôi đang nói gì mà? Thôi, tối nay anh cứ từ từ nghỉ ngơi đi nhé. Nghe nói trại giam này cũng dễ ngủ thôi.” Motomiya vui vẻ thông báo.

Chẳng bao lâu sau, cảnh sát tiến hành khám xét nhà Yokomori, nhưng rất tiếc, họ không tìm ra hung khí nào cả. Đến cả đôi găng tay, thứ chắc chắn sẽ bị dính máu nếu hắn dùng khi gây án, cũng chẳng thấy đâu. Thế nhưng, chiếc áo jacket đen mà camera chống trộm thu hình được thì có ở đó. Ngoài ra họ còn thu giữ được tất cả sáu chiếc quần jeans, bảy đôi giày và mũ bóng chày.

Kết quả giám định đồ của nghi phạm cho thấy, cổ tay áo lưu lại vết tích đã được giặt qua bằng xà phòng. Yokomori không mang đồ tới tiệm giặt ủi hẳn vì sợ nhân viên ở đó sinh nghi. Nhưng giả dụ hắn mang đồ đi giặt ủi thật, có lẽ kết quả sẽ vẫn vậy. Bởi với sự tiến bộ của khoa học điều tra hiện nay, người ta có thể tìm ra vết máu ở đơn vị micro.

Cổ tay áo Yokomori có dính máu. Kết quả giám định DNA cũng cho thấy đó chính là máu của Tadokoro Shouichi.

Ban đầu, Yokomori còn giữ im lặng, nhưng khi cảnh sát đưa bằng chứng ra thì hắn dường như đã chấp nhận, lên tiếng thừa nhận hành vi phạm tội. Và khi Motomiya hỏi về động cơ gây án, hắn cũng thành thật khai nhận, vì hắn muốn Tadokoro Michiyo thuộc về mình.

Yokomori bắt đầu tham gia lớp học nấu ăn từ mùa thu năm ngoái. Một ngày nọ, đột nhiên hắn muốn tự nướng bánh mì, tìm trên mạng thì bắt gặp lớp dạy nấu ăn của Tadokoro Michiyo, Yokomori đã gọi buổi học đầu tiên đó là “cuộc gặp gỡ định mệnh.”

Lúc nhìn ảnh trên trang web, hắn cũng đã cảm nhận được rằng Tadokoro Michiyo là một phụ nữ vô cùng cuốn hút. Không chỉ ngoại hình bắt mắt mà cô còn luôn ân cần với người khác, luôn thấu hiểu và để ý cả những điều nhỏ nhặt nhất. Với Yokomori, Tadokoro Michiyo còn đặc biệt dịu dàng. Mỗi lần Yokomori làm hỏng gì đó, y như rằng Michiyo sẽ an ủi hết lời, khiến hắn vui vẻ trở lại. Giọng Michiyo như thể một người chị đang thủ thỉ tâm tình với cậu em trai…

“Thế thì sao chứ?” Nitta chen vào giữa chừng. “Cô ấy đối xử với anh như vậy chỉ vì anh là học viên thôi. Tôi đoán với ai cô ấy cũng sẽ như vậy.”

“Không đâu,” giọng hắn sắc bén. “Cô ấy đối với tôi đặc biệt lắm. Lúc tôi nhào bột bánh, cô ấy còn đứng sau lưng, cầm tay tôi hướng dẫn cơ mà. Cô ấy chỉ làm vậy với tôi thôi.”

“Chứ không phải tại anh đoảng quá à?”

“Vớ vẩn!” Yokomori đập bàn đánh bụp.

“Bình tĩnh, bình tĩnh nào!” Motomiya giơ tay hòa hoãn. “Chúng ta cứ nghe chuyện đã.” Motomiya nói với Nitta, rồi lại quay qua nhìn Yokomori. “Tóm lại là anh trúng tiếng sét ái tình với cô giáo đúng không?”

Yokomori hầm hầm, “Tiếng sét gì mà tiếng sét, đó là cuộc gặp gỡ định mệnh!”

“Thôi sao cũng được. Thế sau đó chuyện thế nào?”

“Đương nhiên là tôi vẫn đến lớp thôi, khi lịch trình cho phép.”

Yokomori đã nghỉ việc từ tháng Chín năm ngoái. Nghe đâu, cứ hễ đi làm là hắn lại bị hồi hộp đến mức ngồi không đã thấy khó ở, mồ hôi trán túa ra đầm đìa. Các bác sĩ chẩn đoán hắn mắc bệnh trầm cảm.

Là tỷ phú thời gian, đáng ra hắn có thể tới lớp học nấu ăn hằng ngày, khổ nỗi, giáo viên lại luân phiên. Hơn nữa, học phí cũng khá chát. Thành thử, một tuần hắn học được hai, ba buổi là cùng.

Yokomori luôn mong tới ngày đi học như mong mẹ đi chợ về. Được gặp Tadokoro Michiyo là niềm vui sướng tột cùng của hắn. Hôm nay cô ấy sẽ mặc quần áo, để kiểu tóc, hay cười với mình thế nào nhỉ, chỉ tưởng tượng vậy thôi đã khiến hắn vui như mở cờ trong bụng.

Dần dà, hắn bắt đầu thấy học nấu ăn thôi thì chưa đủ. Hắn muốn biết nhiều hơn về Tadokoro Michiyo. Chẳng những thế, dã tâm muốn độc chiếm người phụ nữ đó ngày một lớn hơn trong hắn.

Đến một ngày nọ, nhân lúc chỉ có hai người ở lớp học, không để vuột mất cơ hội có một không hai đó, Yokomori dốc hết ruột gan mà tỏ tình: “Tôi thích em, tôi yêu em từ tận đáy lòng mình.”

“Thế rồi cô ấy nói sao?” Motomiya hỏi.

Yokomori thở dài đánh thượt. “Cô ấy cảm ơn tôi và…”

“Cảm ơn rồi sao nữa?”

“Chỉ vậy thôi,” Yokomori cười nhạt. “Thế nên tôi mới đánh liều hỏi xem cô ấy nghĩ thế nào về mình.”

“Cô ấy trả lời sao?”

“Cô ấy bảo tôi là một người tốt, một học trò rất nhiệt huyết.”

Motomiya nhếch môi cười. “May quá còn gì, ít ra anh cũng không bị ghét.”

“Với một phụ nữ đã có chồng như cô ấy, câu trả lời đó đã là đủ lắm rồi.” Yokomori lạnh lùng buông lời.

“Tôi lại nghĩ không phải đâu,” Motomiya chán nản lẩm bẩm, nhưng ngay sau đó, anh kinh ngạc hỏi tiếp: “Lẽ nào đấy là động cơ?”

“Đúng vậy. Không phải ngay từ đầu tôi đã nói rồi sao, tôi muốn cô ấy là của mình.”

“Không phải cứ giết chồng người ta là đối phương sẽ thành của mình đâu.”

Yokomori không hề nao núng, trợn mắt nhìn lại Motomiya. “Anh chẳng hiểu gì cả.”

“Tôi không hiểu gì cơ?”

“Mọi chuyện lẽ ra đã rất tốt đẹp. Người đàn ông kia chết, cô ấy thành người tự do, và dĩ nhiên là sẽ có thể đường đường chính chính yêu tôi. Rồi hai người chúng tôi sẽ hạnh phúc hơn giờ gấp bội phần.” Yokomori cong môi lên vẻ thù hằn. “Nhưng cảnh sát các người đã phá hỏng tất cả.”

Motomiya trợn mắt ra chiều bực tức, đoạn quay qua nhìn Nitta, lắc đầu. Mặt anh ta như hằn lên chữ: “Gã này điên rồi!”

Sau đó, Yokomori đã thuật lại chi tiết trình tự gây án. Hắn biết về thói quen chạy bộ của nạn nhân từ Tadokoro Michiyo, sau đó còn tự mình bám đuôi nạn nhân để xác nhận lại lịch trình. Hắn bỏ đầu lọc thuốc lá lại gần hiện trường hòng che giấu việc bản thân sống gần đó và cả việc đã dùng xe đạp khi gây án. Yokomori không có thói quen hút thuốc, thành thử hắn đã nghĩ cảnh sát sẽ gặp khó khăn khi điều tra, mục tiêu ban đầu của hắn là một mũi tên trúng hai đích này. Hắn còn là khách quen của quán hamburger nọ nên nằm lòng khu vực được phép hút thuốc.

Cách thức gây án thì hầu như chẳng khác suy đoán của Nitta là mấy. Hắn đạp xe đuổi theo Tadokoro Shouichi đang chạy bộ rồi bắt chuyện với nạn nhân từ đằng sau. Yokomori gọi thẳng tên của nạn nhân, Tadokoro Shouichi ngạc nhiên dừng lại. Khi đó anh ta đang ở ngay phía trước công trường xây dựng nọ.

Sau đó, hắn xuống xe, lại gần phía nạn nhân. Để khiến Tadokoro Shouichi mất cảnh giác, hắn niềm nở tươi cười và chào hỏi “Lâu rồi không gặp anh!”

“Trước đó anh từng gặp Tadokoro Shouichi rồi à?” Motomiya hỏi.

Yokomori lắc đầu.

“Tôi biết hắn, nhưng chắc chắn hắn không hề biết tôi. Nhưng nếu tôi bắt chuyện theo cách đó, chẳng phải hắn sẽ mất thời gian suy nghĩ xem tôi là ai sao? ‘Mình đã gặp người này ở đâu nhỉ,’ chẳng hạn. Tôi chính là nhắm tới khoảnh khắc hắn mất cảnh giác đó.”

Sau khi chắc chắn không có ai đang đi tới, hắn mới rút con dao đã thủ sẵn trong người ra, đâm vào bụng nạn nhân. Lúc hắn rút dao ra khỏi người nạn nhân, Tadokoro Shouichi ôm lấy bụng, gục xuống. Rồi hắn kéo tay, đẩy nạn nhân vào bên trong khu công trường đang xây dựng qua khe hở hàng rào mà hắn đã mở ra từ trước. Tại đó hắn còn đâm nạn nhân thêm một nhát vào lưng. Kết quả, Tadokoro Shouichi ngã ra đất, không còn động đậy gì nữa.

Sau khi vứt đầu lọc thuốc lá, hắn đặt thanh hàng rào lại như cũ, trèo lên xe đạp, đạp đi. Hắn không gặp ai cho đến khi ra tới cầu Eitai. Điều đó càng làm hắn tin chắc thần linh đang dõi theo và đứng về phía mình.

“Để tôi nói anh nghe chuyện này hay lắm.” Sau khi nghe một mạch câu chuyện, Motomiya mới mở lời.

“Anh nghĩ tại sao chúng tôi lại lần ra được anh? Chính Tadokoro Michiyo khi nhìn thấy hình ảnh khuôn mặt anh ở camera chống trộm đã nói cho chúng tôi biết về anh đấy. Rằng người ấy là Yokomori Hitoshi. Anh bị bắt chính là bởi người phụ nữ mà anh ao ước có bằng được.”

Dẫu vậy biểu cảm của Yokomori vẫn chẳng hề thay đổi. “Thế thì sao?” Yokomori hững hờ hỏi lại. “Anh nói xem, thế thì sao nào?”

“Thì việc anh làm là vô ích, là chẳng có nghĩa lý gì chứ sao. Anh chỉ đang tự hủy hoại cuộc đời của chính mình thôi.”

Nghe vậy, Yokomori hướng ánh mắt thương cảm về phía Motomiya, nói với giọng không ngữ điệu, “Anh chẳng hiểu gì cả.”

« Lùi
Tiến »