Khách Sạn Mặt Nạ Tập 2 (Đêm Trước Lễ Hội Hóa Trang)

Lượt đọc: 1868 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 5 ❀

“Hắn đúng là đồ điên, thật đấy! Tôi làm cái nghề này bao nhiêu năm rồi, mấy tên dở người như thế chẳng hiểu sao càng ngày càng lắm. Mà đúng là từ trước đến giờ, động cơ gây án toàn do vướng mắc chuyện tình yêu tình báo, tiền bạc của cải, đến phát điên mất thôi. Song tôi còn đỡ, chẳng mấy nỗi mà về hưu, còn cậu, giờ mới bắt đầu thôi đấy. Nghĩ đến tương lai ấy mà tôi thấy thương cậu quá.” Motomiya tâm sự khi hai người họ đang bước đi trên con đường xung quanh san sát những tòa chung cư cao tầng. Tóc anh đang vuốt hết ra đằng sau, hẳn là anh mới từ hiệu cắt tóc về. Ngay khi vụ án lắng xuống Motomiya đã đi cắt tóc.

“Nhưng không biết chúng ta đã giải quyết triệt để vụ này chưa nhỉ?” Nitta nghiêng đầu.

“Cậu nói linh tinh gì vậy? Chẳng phải Yokomori đã tự thú rồi đấy sao? Mấy chuyện khác cũng điều tra hết rồi.”

“Việc đó thì em hiểu. Nhưng vẫn có một chi tiết trong động cơ gây án mà em chưa thông được.”

“Tôi thì khác gì cậu đâu. Động cơ vớ vẩn thế cơ mà, thông thế nào được cơ chứ. Khổ nỗi hung thủ đã khai thế thì đành chịu thôi.”

“Chuyện đó thì không nói làm gì…”

“Thế là chuyện gì? Cậu còn gì bất mãn?” Motomiya gằn giọng, tỏ vẻ bực bội.

“Hừm, em cũng không rõ nữa. Nhưng em có cảm giác mình đã bỏ sót điều gì đó chưa gỡ hết.”

“Lại gì nữa đây, thằng nhãi này! Đừng tưởng nhìn ra được thủ đoạn của mấy đầu lọc thuốc lá kia là được phép lên mặt nhé. Mấy cái trò vặt vãnh ấy, chỉ cần thêm chút thời gian nữa thôi, anh đây thừa sức lật tẩy.”

“Em biết chứ.”

“Biết thật không đấy? Sao, cậu cười gì hả? Mà đến rồi kìa, mau đi thôi.” Motomiya dừng chân, ngước lên nhìn tòa chung cư bên cạnh.

Khi nghe được nội dung khai nhận của Yokomori, gương mặt cân đối của Tadokoro Michiyo tức thì trở nên cứng đờ. Dù cô có trang điểm nhưng họ vẫn nhìn ra mặt cô đang tái mét, “Những việc cụ thể khác, sau đây chúng tôi sẽ tiếp tục làm rõ, nhưng đại để, Yokomori đã khai nhận như vậy. Chị có gì thắc mắc không ạ?” Sau khi kết thúc câu chuyện, Motomiya lên tiếng hỏi.

“Tôi thật không dám tin. Sao người ấy lại có thể làm ra một chuyện như vậy chứ? Trước khi tham gia lớp dạy nấu ăn của tôi, anh ta không hề quan tâm tới chuyện bếp núc. Một người như vậy lại dần dần yêu thích nấu nướng nên tôi thật sự đã rất vui.”

“Rất tiếc, thứ anh ta đam mê lại không phải là những món ăn. Chuyện này thật quá khủng khiếp. Một lần nữa, tôi xin được chia buồn với chị” Motomiya cúi đầu, Nitta cũng bắt chước theo.

“Nhưng tôi vẫn chưa thể nào tin được chuyện này. Tôi vẫn cứ nghĩ anh ta là một người lành tính.”

“Chị không nhận ra tình cảm của Yokomori Hitoshi à?”

Nghe Motomiya hỏi vậy, mặt Tadokoro Michiyo có chút khó chịu.

“Nếu nói hoàn toàn không nhận ra thì là nói dối. Ban nãy anh cũng kể đấy thôi, có lần anh ta đã tỏ tình với tôi.”

“Chị không thấy sợ gì à? Anh ta có thể sẽ bám đuôi chị lắm chứ?”

Tadokoro Michiyo khó nhọc lắc đầu.

“Lẽ ra tôi nên nghĩ tới mấy chuyện đấy. Chỉ là quả thực anh ta không gây ra chuyện gì phiền phức đến mức phải làm gì đó. Nhưng nói gì thì nói, tôi đúng là quá mất cảnh giác rồi.”

“Xã hội giờ cũng lắm kiểu người mà chị. Vẫn có kẻ coi sự quan tâm đơn thuần là tình yêu đặc biệt đấy thôi.”

“Vâng, nhẽ ra tôi phải nhận ra sớm hơn mới phải…” Như không thể chịu đựng thêm nữa, Tadokoro Michiyo cúi gằm xuống, đưa khăn mùi soa lên lau đuôi mắt như mọi bận.

Nitta đánh mắt lên phía trên tủ trang trí, vẫn là sáu chiếc ly đen Darkside Un Parfait của Baccarat, món quà mà nạn nhân đã tặng cho vợ nhân dịp kỷ niệm một năm ngày cưới. Kỷ niệm một năm ngày cưới à, một ngày đặc biệt quá nhỉ.

Lớp sương mù bao phủ tâm trí Nitta đột nhiên biến mất, thứ anh kiếm tìm mãi mà chưa thấy giờ đã hiện nguyên hình dáng. Và anh không khỏi bàng hoàng trước quang cảnh hoàn toàn ngoài sức tưởng tượng đó.

“Chị có từng…” Nitta đã bất giác cất lời từ lúc nào. “… dạy làm chocolate ở lớp dạy nấu ăn không vậy ạ?”

Tadokoro Michiyo bối rối nhìn sang Nitta. “Chocolate sao?”

“Như là trước lễ tình nhân chẳng hạn? Tôi thấy ti-vi hay chiếu mấy chương trình thế mà, kiểu cùng tự làm chocolate để tặng ai đó ấy.”

“À…,” cô gật đầu. “Cái đó thì có. Nói là chocolate tự làm nhưng thực chất là làm mấy món bánh kẹo từ chocolate thôi.”

“Năm nay cũng có buổi học thế ạ?”

“Vâng. Chúng tôi làm vào đầu tháng Hai thì phải. Có vấn đề gì sao?”

“Chị cũng đã tặng cho anh nhà chocolate tự làm ạ?”

“Vâng. Tôi xin lỗi nhưng…”

“Đêm xảy ra án mạng…” Nitta ngắt lời Tadokoro Michiyo, tiếp tục hỏi, “… anh nhà đã uống rượu đúng không ạ? Đêm đó là đêm ngày 14 tháng Ba, cũng là ngày Tình nhân trắng. Tôi có nghe nhân viên ở công ty anh nhà nói, anh ấy là một người rất coi trọng những dịp đặc biệt như vậy. Nếu chị đã tặng anh ấy chocolate tự làm, hẳn anh ấy sẽ không quên đáp lại đâu nhỉ?”

“À, chuyện đó…” Tadokoro Michiyo chừng như vừa hít một hơi thật sâu. Hình như cô đang căng thẳng.

“À, vâng.” Cô đáp. “Anh nói không sai. Tối đó chúng tôi đã cùng uống rượu.”

“Còn bữa tối thì sao? Hai người ăn ngoài à?”

“Không đâu, nhưng tối đó anh ấy nấu chứ không phải tôi.”

“Anh nhà nấu ăn ấy ạ?”

“Vâng. Anh ấy lèo lái tận mấy quán ăn mà, nên cũng có chút tay nghề.”

“Ra là vậy. Tối đó hai người ăn món gì vậy ạ?”

“Bò Stroganoff, một sự kết hợp hoàn hảo với vang đỏ.”

“Có vẻ anh chị đã có một buổi tối vô cùng hạnh phúc. Hai người ăn xong lúc mấy giờ?”

“Cái đó thì…” Tadokoro Michiyo khẽ nghiêng đầu.

“Tầm 9 giờ hay 10 giờ ạ?”

“Vâng, chắc là khoảng đó.”

“Tức là ăn xong chưa đầy hai tiếng đồng hồ anh nhà đã chạy bộ nhỉ. Trong người lại có hơi men nữa, thật không tốt cho sức khỏe chút nào.”

Một tia nhìn xuyên thấu vô cùng lạnh lùng như vừa thoắt hiện lên trong mắt Tadokoro Michiyo. Tất nhiên, chỉ trong thoáng chốc, môi cô lại nở một nụ cười có thể gọi là cô quạnh.

“Nói vậy chứ chúng tôi uống không nhiều. Với lại, bình thường anh ấy vẫn chạy sau khi uống như thế nên tôi cũng không quá bận tâm. Nhưng lời anh nói cũng đúng thật. Chạy thế đúng là không tốt cho sức khỏe chút nào, lẽ ra tôi nên ngăn anh ấy mới phải.”

“Mấy người tự tin với sức khỏe của bản thân toàn làm mấy việc trái khoáy quá nhỉ.”

“Đúng thật ạ. Dù giờ nói thì cũng đã muộn mất rồi.”

“Chỉ là, có trái khoáy thật hay không thì phải điều tra mới rõ được. Bởi vậy, tới đây chúng tôi sẽ điều tra thêm về vấn đề này.”

Chừng như không hiểu ý của Nitta, mắt Tadokoro Michiyo cứ đảo liên hồi.

“Chúng tôi sẽ đọc lại kết quả giải phẫu tử thi. Có đúng là anh nhà đã uống rượu hay không, nếu uống thì nhiều hay ít, rồi anh ấy đã ăn món gì. Kết quả giải phẫu sẽ giải đáp cho ta tất cả những thắc mắc đó.”

Khuôn mặt xinh đẹp của nhà nghiên cứu ẩm thực thoắt chốc trở nên vô cảm như chiếc mặt nạ kịch Noh. Sau đó cô cũng chẳng nói chẳng rằng.

“Ừm…” Motomiya lên tiếng phá vỡ sự im lặng. “Tóm lại tình hình điều tra của chúng tôi là vậy. Nếu điều tra được gì thêm, chúng tôi sẽ lại báo cho chị. Vậy chúng tôi xin phép.”

Tadokoro Michiyo tươi cười trở lại, “Vâng, vậy nhờ cả vào các anh ạ.”

Ra đến thềm của hai người toan chào lần nữa thì cô cất tiếng nói, “Anh Nitta này, vợ chồng sống với nhau có nhiều vấn đề lắm, có thể anh vẫn còn trẻ nên chưa hiểu được thôi.”

Nitta gật đầu, đáp lại, “Tôi sẽ nhớ lời này của chị.”

Vừa ra đến hành lang, Motomiya đã thúc cùi chỏ vào mạng sườn Nitta.

“Thằng nhãi này, định nói mấy chuyện đấy thì phải bảo với anh đây từ trước chứ. Không thấy tôi lúng túng chết đi được à?”

“Em xin lỗi, tại em nghĩ ra đột ngột quá.”

“Thôi đi, chỉ giỏi ngụy biện.”

“Anh Motomiya,” Nitta dừng bước, nhìn khuôn mặt vị cảnh sát đàn anh. “Có chuyện này em muốn nhờ anh. Anh có thể cho em chút thời gian được không, phiền anh!”

« Lùi
Tiến »