Trong phòng hỏi cung, Yokomori ngồi phía đối diện lộ rõ một vẻ sẵn sàng. Ngay cả lúc ngồi xuống ghế, hắn vẫn giữ cái cằm hơi vênh lên, tỏ vẻ khinh khỉnh với Nitta ở phía bên kia.
“Hôm nay anh phụ trách hỏi cung à?” Yokomori hỏi.
“Sắc mặt anh vẫn tươi tỉnh quá nhỉ. Thật không nhìn ra nổi dáng vẻ của một tên nghi phạm giết người trước ngày bị khởi tố.” Nitta cất tiếng. Hôm nay, Motomiya chịu trách nghiệm ghi chép. Anh đã thương thảo với Inagaki để mọi chuyện diễn ra như thế.
“Cái việc khởi tố kia, các người có thể làm nhanh nhanh lên được không? Lề rề quá. Tôi đã khai hết mọi chuyện rồi mà, có gì để hỏi nữa đâu.”
“Rất tiếc chúng tôi không thể giúp anh được rồi. Vì toàn bộ nội dung vụ án vẫn chưa được làm sáng tỏ.”
Yokomori chán nản nhếch môi. “Anh còn thấy chưa hài lòng về điểm nào?”
“Ngày 14 tháng Ba, hai vợ chồng nhà Tadokoro Michiyo đã không cùng dùng bữa với nhau.” Nitta bất ngờ vào chuyện chính. “Nạn nhân không hề uống một ngụm rượu nào cùng vợ mình, thức ăn trong dạ dày nạn nhân cũng hoàn toàn khác so với món mà Tadokoro Michiyo đã nói. Chuyện này là sao nhỉ?”
Yokomori nhìn sang ngang, lầm bầm, “Sao tôi biết được.”
“Anh Tadokoro Shouichi là người rất coi trọng những dịp đặc biệt của gia đình. Một người như thế lại không dùng bữa với vợ vào ngày Tình nhân trắng. Chúng tôi thật muốn biết lý do ấy là gì.”
“Thế các anh tự đi mà nghĩ, nói với tôi làm gì.”
“Chúng tôi muốn nghe thử suy đoán của anh Yokomori. Vợ chồng sống với nhau ba năm, bình thường hẳn phải cùng nhau chúc mừng ngày lễ chứ nhỉ.”
“Thường thì là vậy. Nhưng vợ chồng thì cũng có chuyện này chuyện kia chứ, người ngoài chúng ta sao có thể biết được.”
“Ra vậy,” Nitta ngó khuôn mặt gầy sọm của Yokomori. “Tại sao anh lại quyết định ra tay vào hôm đó vậy?”
“Hả?” Ánh nhìn của Yokomori đã dao động.
“Một cặp vợ chồng kết hôn đã ba năm sẽ ở nhà vào đêm lễ Tình nhân trắng, nâng ly chúc mừng, có thể lắm chứ. Nếu vậy, người chồng tất nhiên sẽ không ra ngoài chạy bộ. Và như thế, dẫu anh có chờ ở đó thì cũng chỉ công cốc. Anh không nghĩ tới chuyện đó sao?”
“Tôi… quên mất…”
“Quên?”
“Tôi quên mất hôm ấy là lễ Tình nhân trắng, vậy thôi.”
Nitta lắc đầu. “Không có chuyện ấy đâu.”
“Tại sao?”
“Ngày hôm đó, anh gọi món gì ở quán hamburger, camera đã ghi lại hết. Món đặc biệt cho ngày lễ Tình nhân trắng. Dẫu anh có quên, thì lúc ấy chắc chắn cũng phải nhớ ra.”
Yokomori rụt người lại như thể vừa bị đánh úp, cau có quay sang ngang.
“Theo tôi thấy, vợ chồng nhà Tadokoro cũng chẳng phải cơm lành canh ngọt gì cho cam.” Nitta nêu ý kiến. “Theo như chúng tôi điều tra được, gần đây Tadokoro Shouichi thường xuyên ăn ngoài. Nhân viên của anh ta cho hay, nạn nhân còn tham gia cả những buổi liên hoan không nhất thiết phải có mặt. Hẳn là anh ta đang tránh ăn cơm nhà. Mà đã liên hoan ắt phải uống rượu. Những tối đó, có lẽ anh ta sẽ không chạy bộ. Đúng vậy, dạo gần đây, tần suất chạy của anh ta không còn thường xuyên nữa. Điều tra viên thu thập lời khai quanh hiện trường của chúng tôi đã đưa ra kết luận như vậy. Vậy làm sao có thể nhắm được ngày nào anh ta chắc chắn sẽ chạy bộ?” Nitta vừa nhìn khuôn mặt nhọn hoắt của Yokomori vừa tiếp tục. “Một tối có dịp lễ gì đặc biệt chăng? Hôm ấy chắc hẳn anh ta sẽ giục nhân viên của mình về sớm, vì vậy không thể nào có liên hoan được. Nếu không uống rượu, có thể tối đó anh ta sẽ chạy bộ. Và trên thực tế, tối đó nạn nhân đã thay đồ thể thao và ra ngoài. Vấn đề ở chỗ, tại sao anh lại biết chuyện đó? Nếu không phải, hãy cho tôi biết lý do anh chọn đêm hôm ấy?”
Vậy nhưng, Yokomori không đáp. Mặt hắn vẫn quay sang ngang ủ rũ, không hề nhúc nhích.
“Anh Yokomori,” Nitta cất tiếng gọi. “Liệu có phải ai đó đã nhờ anh giết Tadokoro Shouichi không vậy?”
Má Yokomori giật giật.
“Lạ thật đấy. Hôm trước tôi mới gặp chị Tadokoro Michiyo, chị ấy không hề nói xấu về anh Yokomori một chút nào cả. Cứ như thể chị ấy mới là người có tội vậy. Sao lại thế nhỉ?” Nói xong, Nitta chỉ ngồi đó chờ phản ứng của đối phương.
Một lát sau, Yokomori thở hắt ra một tiếng. Toàn thân hắn khẽ run lên rồi hắn mỉm cười.
“Cũng ra gì đó chứ. Anh cảnh sát đây có vẻ cũng có não nhỉ.” Hắn quay sang nhìn Nitta. “Nói hết ra thì hèn quá đâm tôi im lặng, nhưng bị anh nhìn ra mất rồi.”
“Vậy đúng là ai đó đã nhờ anh sao?”
“Không phải. Là tôi đã đề xuất như vậy. Bởi tôi muốn cứu cô ấy.”
“Anh đang nói đến chị Tadokoro Michiyo à? Anh nói cứu là sao?”
“Tất nhiên là cứu cô ấy thoát khỏi gã đàn ông chẳng khác nào ác ma ấy rồi.” Rồi hắn tiếp tục câu chuyện sau lời mào đầu.
Vài ngày sau hôm tỏ tình, hắn lại có cơ hội ở riêng với Todokoro Michiyo. Khi ấy, hắn đã nhìn thấy một thứ vô cùng kinh khủng. Hôm đó Tadokoro Michiyo khoác áo cardigan bên ngoài một chiếc áo thun cộc tay, nhưng do trời nóng, cô đã cởi áo ngoài ra. Và trên hai cánh tay lộ ra ấy chi chít những vết bầm tím thâm sì.
Nhưng khi Yokomori hỏi xem đã có chuyện gì thì Tadokoro Michiyo lại chỉ thảng thốt, khoác áo vào. Rồi cô khăng khăng nói không có gì, mấy vết kia chỉ là do va chạm nhẹ.
Không thể chấp nhận lời giải thích đó, Yokomori nài nỉ hỏi cho ra sự thật. Mãi sau Tadokoro Michiyo mới khó nhọc kể lại, rằng cô bị chồng bạo hành. Bề ngoài anh ta tỏ ra là một người hết mực dịu dàng, bao dung, nhưng mà, chỉ cần không vừa ý việc gì anh ta sẵn sàng động tay động chân ngay. Đặc biệt, máu ghen của anh ta rất kinh khủng, chỉ cần Tadokoro Michiyo tỏ ra thân thiết với đàn ông khác một chút thôi, anh ta sẽ nổi cơn tam bành. Bởi thế, cô còn đang tính đến chuyện sẽ không nhận nam học sinh vào lớp dạy nấu ăn nữa.
Yokomori bàng hoàng không tin đó là sự thật, khuyên Tadokoro Michiyo nên sớm chia tay anh ta. Nghe vậy, Tadokoro nước mắt ngắn nước mắt dài, nói rằng nếu làm được vậy thì còn gì hạnh phúc bằng. Cô tâm sự, trước đây Tadokoro Shouichi đã rất nhiều lần ra tay cứu giúp công ty của bố cô. Nếu giờ Michiyo yêu cầu ly hôn, chắc chắn anh ta sẽ thúc ép chuyện trả nợ, bố mẹ cô đến tuổi này rồi, cô không muốn họ phải chịu cực nữa.
“Tôi kinh ngạc lắm. Người con gái lúc nào cũng vui vẻ, hoạt bát khi đó trông lại đau thương vô bờ. Nhưng hóa ra đó mới là gương mặt thật của cô ấy. Thực ra, cô ấy là một người vô cùng nhạy cảm, dễ bị tổn thương. Bình thường cô ấy chỉ đeo mặt nạ thôi. Hôm ấy là lần đầu tiên tôi nhận ra điều đó, và cảm thấy phẫn nộ tột độ. Tôi không thể tha thứ cho những hành động vô lý của gã ta được. Tôi nghĩ mình phải làm gì đấy.”
“Làm gì đấy… là sát hại Tadokoro Shouichi à?”
“Đương nhiên.”
“Anh cũng nói chuyện đó với chị Tadokoro Michiyo sao?”
“Vâng. Nhưng tất nhiên tôi không nói thẳng tuột ra đâu.”
“Vậy anh nói thế nào?”
“Kiểu nếu anh ta không còn nữa thì em có thể ở bên tôi không, đại loại thế.”
“Rồi chị ấy phản ứng thế nào?”
“Cô ấy chỉ buồn rầu lắc đầu.” Yokomori cụp đuôi lông mày xuống. “Cô ấy bảo tôi chớ có nghĩ tới những việc đáng sợ, mình cô ấy chịu đựng là đủ rồi, cô ấy không muốn cuốn thêm ai vào mớ bòng bong ấy cả. Và rằng, tất nhiên, nếu kẻ kia không còn, cô ấy sẽ được tự do yêu đương, nhưng cô ấy đã từ bỏ ước muốn ấy từ lâu. Nghe cô ấy tâm sự như vậy, tôi đã quyết ý, bằng bất cứ giá nào mình cũng phải cứu cho được người phụ nữ này.”
Nitta quay qua nhìn Motomiya đang ngồi bên cạnh rồi lại đưa mắt trở lại phía Yokomori.
“Hai người cùng lên kế hoạch giết người à?”
“Một mình tôi thôi. Dù đúng như anh vừa nói, thông tin anh ta chắc chắn đi chạy vào tối ngày lễ Tình nhân trắng là cô ấy đã nói cho tôi.”
“Nhưng cuối cùng chị ấy vẫn phản bội anh nhỉ? Lúc nhìn thấy ảnh anh trên camera chống trộm, chị ấy đã khai ra tên anh mà. Anh nghĩ sao về chuyện đó?”
“Anh đừng có mà nghĩ vậy. Cô ấy cũng là bất đắc dĩ thôi. Cô ấy có nói dối, thì cây kim trong bọc lâu ngày cũng sẽ lòi ra. Tôi nghĩ cô ấy làm như vậy là đúng. Với cả, nói đi phải nói lại, các anh chẳng hiểu cái quái gì cả. Tôi muốn cứu cô ấy, và chỉ cần làm được điều đó thôi là tôi đã thấy mãn nguyện rồi. Tôi chắc chắn cô ấy cũng rất cảm kích tôi vì chuyện đó.” Yokomori nói vẻ đầy tự hào, lại vênh cái cằm nhọn hoắt lên.