Khách Sạn Mặt Nạ Tập 2 (Đêm Trước Lễ Hội Hóa Trang)

Lượt đọc: 1870 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 7 ❀

Trên chiếc đĩa trước mặt có bày một cái bánh kem hình quạt. Lớp chocolate phủ ngoài trông vô cùng bóng mịn.

“Đây là một trong những món mà tôi đã giới thiệu với các học viên trước ngày lễ Tình nhân năm nay.” Tadokoro Michiyo nói. Cô đang vận áo len, bên ngoài đeo thêm chiếc tạp dề.

“Chị cũng tặng anh nhà bánh này à?”

Nghe Nitta hỏi vậy, cô nhún vai. “Tôi cũng chẳng nhớ nữa.”

“Tức là ngày lễ Tình nhân năm nay chị không tặng anh nhà chocolate đúng không? Hoặc giả chị có định tặng đi chăng nữa, hẳn anh ấy cũng sẽ không nhận.”

“Tôi không hiểu anh đang muốn nói gì. Chuyện đó thì liên quan gì tới vụ án?” Cô đặt tách trà trước mặt Nitta. Hương trà Darjeeling phảng phất.

Nitta đang có mặt ở căn phòng được trưng dụng làm lớp dạy nấu ăn. Anh và Tadokoro Michiyo đang ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn thử đồ ăn. Hiện Motomiya không đi cùng anh.

“Gần đây tôi có nghe từ một cô gái chuyện này thú vị lắm. Cô ấy bảo khuôn mặt mộc, tức mặt thật của phụ nữ cũng có hàng giả hàng thật.”

Tadokoro Michiyo nghiêng khuôn mặt vẫn đang mỉm cười. Nhưng đôi mắt cô lại ánh lên một tia cảnh giác.

“Yokomori Hitoshi bảo anh ta đã thấy mặt thật của chị. Gương mặt bề nổi lúc nào cũng vui vẻ, hoạt bát chỉ là mặt nạ, còn gương mặt thật có phần nhạy cảm và dễ bị tổn thương thì chị đã giấu đi. Nhưng sao nhỉ? Liệu khuôn mặt thật mà anh ta trông thấy có phải là hàng thật không nhỉ?”

“Ý anh là sao?” Cô chớp mắt.

“Chị có tập gym đúng không? Hình như chị cũng tập bơi tuần hai lần gì đó thì phải?”

“Vâng.”

“Vậy thì lạ thật đấy. Thời điểm Yokomori thấy những vết bầm trên hai cánh tay chị, chị vẫn đi tập bơi như thường lệ nhỉ? Vậy mà những người thường xuyên đi bơi rồi cả nhân viên ở đó hình như lại chẳng ai nhìn thấy những vết bầm đó cả. Chuyện đó là sao?”

Tadokoro Michiyo đảo tròng mắt, chừng như lấy làm lạ lùng lắm. “Vết bầm? Tôi có nói chuyện đó sao?”

“Chứ không phải chị đã bị chồng mình DV à?”

“DV? Xin lỗi. Anh nói gì tôi hoàn toàn không hiểu.”

“Mời chị,” nói đoạn Nitta đưa tách hồng trà lên miệng, sau đó thở hắt ra. “Quả nhiên, đúng như tôi đã nghĩ. Vết bầm có lẽ là do chị hóa trang, còn vụ DV thì hoàn toàn là lừa dối.”

“Nghĩa là sao?”

Nitta lôi cuốn sổ từ trong túi áo khoác ra.

“Sau khi điều tra máy tính cá nhân của anh nhà một cách vô cùng cẩn thận, chúng tôi đã tìm ra được điều này hết sức thú vị. Khoảng ba tháng trước, anh ấy đã rất nhiều lần ghé qua trang chủ của một văn phòng điều tra. Mà văn phòng này lại chủ yếu điều tra các cuộc ngoại tình. Sao anh ấy lại phải làm thế nhỉ?”

“Tôi không biết,” Tadokoro Michiyo lại nhún vai, biểu cảm có phần hơi cứng nhắc.

“Tôi đã hỏi chuyện rất nhiều học viên ở lớp dạy nấu ăn của chị. Cũng nhiều người tỏ ra bất ngờ trước việc Yokomori bị bắt, song đa phần trong số họ nhận xét, ngó anh ta dám làm chuyện đó lắm. Chuyện anh ta mê mệt chị rõ như ban ngày, đâm họ chỉ lo không khéo Yokomori sẽ gây hại gì đến chị. Nhưng chỉ có duy nhất một người lại lo sợ một chuyện hoàn toàn khác. Người này bảo, ‘Yokomori mà thế, khéo có ngày bị anh Yamaguchi gây chuyện cho xem.’ Chắc chị cũng biết người đó đúng không, anh Yamaguchi Takahiro làm ở nhà xuất bản Nanboku ấy.”

“Vâng, cũng là một học viên ở lớp dạy nấu ăn của tôi. Lúc tôi ra sách dạy nấu ăn, anh ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều.”

“Vâng, tôi cũng có nghe qua là hai người khá thân thiết.”

“Vì phải bàn chuyện ra sách nên chúng tôi cũng có gặp để trao đổi cụ thể.”

“Nhưng theo như tôi được biết thì mối quan hệ của chị và anh Yamaguchi không chỉ có vậy. Phụ nữ khác cánh đàn ông, họ nhạy cảm vấn đề này lắm. Dù có thể chị nghĩ mình đã giấu rất kỹ.”

Nụ cười tắt hẳn trên môi Tadokoro Michiyo. “Ai nói với anh thế?” Rồi cô ném một ánh nhìn sắc bén về phía Nitta.

“Tôi không thể tiết lộ chuyện đó. Nhưng quả tình khi nghe được chuyện này thì một cảnh sát hình sự như tôi lại buộc phải suy luận. Vì tôi không thể chấp nhận câu chuyện của Yokomori được. E là đằng sau câu chuyện đó còn có một sự thật mà ngay chính bản thân Yokomori cũng không biết.”

Tadokoro Michiyo đưa tay với lấy tách trà. “Anh cứ tự nhiên suy luận thôi.”

“Có một người phụ nữ. Và chị ta đã ngoại tình.” Nitta bắt đầu nói. “Nhưng khổ nỗi chị ta đã bị chồng phát hiện. Tất nhiên, điều này khiến chị ta đối diện với nguy cơ phải ly hôn. Nhưng chị ta lại không muốn chuyện đó xảy ra. Chồng chị ta là một doanh nhân giàu có, chị ta sẽ ăn sung mặc sướng nếu giữ được cuộc hôn nhân này. Chị ta phải làm sao bây giờ? Gay thật. Đúng lúc ấy, một gã đàn ông có khuynh hướng hoang tưởng xuất hiện. Và khi phát hiện gã này chết mê chết mệt mình, chị ta đã nảy ra ý định lợi dụng gã. Chị ta gieo rắc vào đầu gã đàn ông kia suy nghĩ, nếu chồng chị ta không còn trên cõi đời này, chị ta sẽ thành người của gã. Rồi đúng như ý nguyện của chị ta, gã đàn ông kia đã giết chồng chị ta. Chẳng những thế gã còn bất cẩn để bị cảnh sát tóm. Vậy là chẳng còn chướng ngại nào nữa cả. Thật kỳ diệu, kỳ diệu hết sức. Tôi suy luận thế đấy, chị thấy sao?”

Tadokoro Michiyo uống trà bằng một động tác vô cùng từ tốn, hít một hơi thật sâu, rồi nhìn Nitta.

“Câu chuyện của anh thú vị thật đấy. Nhưng xin hỏi anh cảnh sát, người phụ nữ kia sẽ bị định tội gì?”

“Nếu có thể chứng minh chị ta là chủ mưu, thì tội của chị ta cũng ngang với tội ra tay sát hại người vô tội.”

“Đấy là khi cảnh sát chứng minh được đúng không? Nhưng có bằng chứng gì không? Hay các anh có thể định tội chị ta chỉ nhờ câu chuyện của một gã có vấn đề về đầu óc?”

Nitta thu cằm, lườm Tadokoro Michiyo. Nhưng cô ta cũng không hề tránh né. Và rồi ánh mắt họ cùng chĩa thẳng về phía chiếc bánh kem chocolate.

“Rất tiếc, không có bằng chứng gì cả.” Nitta nói. “Chúng tôi đã hỏi chuyện Yokomori rất nhiều lần, nhưng không hề phát hiện dấu vết hai người trao đổi với nhau, dưới bất kỳ hình thức nào. Chị có gửi email cho anh ta, nhưng chỉ với tư cách là giáo viên của lớp dạy nấu ăn.”

“Đương nhiên rồi. Vì chúng tôi nào có trao đổi gì đâu.”

Hai người lại lườm nhau, nhưng lần này Tadokoro Michiyo đã tránh mắt đi trước, nhìn đồng hồ.

“Đã giờ này rồi cơ à. Xin lỗi anh nhưng học viên của tôi sắp tới rồi. Nếu không còn chuyện gì khác, xin anh về cho được không?”

Nitta cố nhẫn nhịn, thở dài rồi mới gật đầu. “Tôi hiểu rồi.”

Anh dựng thẳng người lên, đi về phía thềm cửa. Lúc đi giày xong, anh ngoảnh đầu lại. “Tôi hỏi chị chuyện này được không?”

“Chuyện gì vậy?”

“Chị định làm gì nếu Yokomori không bị bắt? Anh ta thì định thành đôi với chị đấy. Nếu chị xử lý không khéo, anh ta rất dễ sẽ biến thành một kẻ bám đuôi có thể gây chuyện bất cứ lúc nào.”

Nghe vậy, Tadokoro Michiyo chùng vai xuống như thể muốn nói, “tưởng gì, chuyện ấy à.” “Chuyện đó anh khỏi phải lo. Người đàn ông đó, kiểu gì tôi cũng xử lý được thôi.” Nói đoạn cô ta hơi thè đầu lưỡi hồng qua khe môi. Biểu cảm này khiến Nitta liên tưởng tới hình ảnh con rắn đang chuẩn bị vồ mồi.

Nitta thở ra một hơi thật dài. “Cuối cùng thì hình như tôi cũng đã được diện kiến khuôn mặt thật của chị rồi.”

Mắt cô ta thoắt chốc sáng bừng lên.

“Nếu anh có thể rút ra được kinh nghiệm thì tôi cũng lấy làm vui.”

“Kinh nghiệm quý báu là đằng khác. Từ giờ nhất định tôi sẽ không để bị những chiếc mặt nạ của phụ nữ lừa nữa đâu.” Nitta buông một câu như vậy, sau đó rời khỏi phòng. Ra khỏi nơi ấy rồi, anh mới cắn môi.

Ngày lễ dành cho bé gái, được tổ chức vào mùng 3 tháng Ba hằng năm.

Domestic Violence: Bạo hành gia đình.

« Lùi
Tiến »