Thứ Sáu, ngày mùng 8 tháng Mười. Đứng trước quầy lễ tân, Naomi có chút căng thẳng. Thứ Hai tuần sau là ngày Sức khỏe và Thể thao nên từ mai, cô sẽ được nghỉ ba ngày liền. Đang là mùa cưới nên lịch của khách sạn kín mít. Chưa kể, còn có một số đoàn khách ở xa đã đặt phòng trước rồi. Naomi thầm cầu mong đừng xảy ra rắc rối vớ vẩn gì.
Giờ nhận phòng của khách sạn Cortesia Tokyo là 2 giờ chiều hằng ngày. Kim đồng hồ vừa chỉ quá 2 giờ một chút, vài người đàn ông đã xuất hiện ở sảnh khách sạn. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy họ, Naomi đã có dự cảm chẳng mấy tốt đẹp. Ghét thật đấy, làm ơn đừng tới đây, cô trộm nghĩ. Naomi thật không giỏi ứng phó với kiểu người này.
Họ là một nhóm gồm năm người đàn ông. Ngoại trừ hai người chắc chắn đã ngoài 40, những người còn lại thật khó đoán tuổi. Thế nhưng, họ lại toát ra cùng một bầu không khí. Và người đàn ông vận một chiếc áo khoác ca-rô kẻ dày cộp, cài ngay ngắn đủ cả hàng cúc, lưng đeo ba lô laptop màu nâu đi đầu tiên chính là dẫn chứng cụ thể nhất cho cái bầu không khí đó. Anh ta đeo cặp kính viền đen, tóc tai bù xù, mặt mũi xanh xao. Naomi chợt nhớ tới buổi bắt tay giao lưu khán giả của một nhóm nhạc nữ thần tượng nổi tiếng nào đó. Anh ta chính là kiểu người sẽ xuất hiện ở những sự kiện như vậy. Tất nhiên, Naomi nào đã từng đặt chân tới những nơi ấy, thành thử thật ra cô không có chút kinh nghiệm gì.
Họ dừng lại, trao đổi gì đó nhưng chỉ một lát sau, bắt đầu di chuyển thành một hàng. Và thật không may, họ đang tiến dần đến quầy lễ tân. Naomi bất chợt cứng đờ người. Ngoài cô còn có nhân viên lễ tân khác. Làm ơn đừng tới chỗ tôi, Naomi thầm gào lên trong lòng.
Thế nhưng, lời cầu nguyện của cô đã tan thành mây khói, năm người đàn ông đứng cả trước mặt cô. Cực chẳng đã, Naomi đành cất tiếng “Chào mừng quý khách ạ.”
“Tôi là Meguro,” người đàn ông đeo kính viền đen xưng tên.
Naomi thao tác trên máy đầu cuối, đúng là người này đã đặt phòng trước.
“Ngài Meguro Kazunori đúng không ạ?”
“Đúng rồi,” người đàn ông gật đầu.
Meguro đeo kính viền đen, một kiểu pha trò chăng?
“Ngài sẽ nghỉ lại khách sạn chúng tôi hai đêm, một phòng standard twin, và một phòng deluxe triple, cả hai đều là phòng không hút thuốc đúng không ạ?”
“Đúng vậy,” Meguro trả lời, mặt không chút biểu cảm. Ngay cả khi đối diện với anh ta, Naomi cũng không tài nào đoán định được tuổi tác của người này. Trông anh ta vừa như học sinh cấp ba, lại vừa như một ông chú.
Naomi đặt hai tờ phiếu thông tin lên mặt quầy lễ tân.
“Vậy phiền quý khách điền tên và địa chỉ liên lạc vào đây giúp ạ.”
Nghe vậy, Meguro liền quay lại phía sau, vẻ bối rối. Anh ta thì thầm gì đó với bốn người còn lại. Chừng như họ chưa quyết định chuyện ai ở với ai.
“Nếu quý vị chưa chia phòng thì điền trước tên người đại diện thôi cũng được ạ.”
Nghe Naomi nói thế, họ lại bắt đầu bàn xem ai là người đại diện.
Cuối cùng, họ quyết định Meguro và một người đàn ông trung niên nữa sẽ điền thông tin. Meguro ở Tochigi, còn người đàn ông trung niên tên Inukai kia thì ghi địa chỉ ở Shizuoka. Không hiểu họ quen biết nhau kiểu gì nhỉ.
“Lúc đặt phòng, ngài có đăng ký thanh toán bằng tiền mặt, giờ ngài có muốn thay đổi gì không ạ?”
Năm người đàn ông quay ra nhìn nhau, rồi cùng gật đầu. “Cứ vậy đi,” Meguro trả lời.
“Vâng ạ. Ở khách sạn của chúng tôi, với những khách thanh toán bằng tiền mặt, lúc nhận phòng sẽ phải đặt cọc trước một số tiền ạ. Với phòng twin sẽ là năm vạn yên, còn phòng triple là bảy vạn yên, nhưng quý khách trọ hai đêm nên số tiền cọc cho mỗi phòng sẽ gấp đôi ạ.”
“Phải trả trước à?” Meguro hỏi với vẻ bất mãn.
“Đặt cọc thôi ạ. Lúc quý khách trả phòng, chúng tôi sẽ trả lại phần còn thừa ạ.”
Năm người đàn ông lại rì rầm bàn bạc. Họ bắt đầu tranh cãi vì tùy ai ở phòng nào mà tiền đặt cọc sẽ khác nhau.
Phiền ghê cơ, Naomi lầm bầm trong bụng.
Họ mất đến năm phút để đưa ra quyết định sẽ chia hai mươi tư vạn yên kia theo đầu người. Cũng may không phải lúc đông khách, chứ không kiểu gì cũng bị phàn nàn.
Naomi đưa thẻ khóa phòng cho nhân viên hành lý đúng chờ bên cạnh, rồi cúi đầu chào năm người đàn ông, “Quý khách từ từ nghỉ ngơi ạ.”
Vậy nhưng người đàn ông trung niên đẫy đà tên Inukai lại không hề nhúc nhích. Anh ta nhìn mặt Naomi như thể muốn nói điều gì đó.
“Quý khách còn điều gì chưa rõ sao ạ?” Naomi ướm hỏi.
Inukai mở miệng đáp, “Tachibana Sakura.”
“Sao cơ ạ?”
“Tachibana Sakura, đêm nay cô ấy sẽ nghỉ ở đây đúng không?” Inukai mỉm cười, khuôn mặt anh ta đã ửng đỏ, giọng khàn khàn đề nghị, “Cô ấy ở phòng nào vậy? Tôi không tiết lộ với ai đâu, nên cô cho tôi biết được không?”
Ra là vậy, đến giờ thì Naomi đã ngộ ra. Hình như cô từng nghe cái tên Tachibana Sakura này ở đâu đó rồi thì phải. Một nữ thần tượng nào đó chăng?
“Xin quý khách thứ lỗi cho, khách sạn chúng tôi có quy định không được trả lời những câu hỏi như vậy. Mong quý khách hiểu cho ạ.” Naomi lại cúi đầu.
Inukai tặc lưỡi, “Gì chứ, có thế thôi mà keo kiệt quá vậy. Cho người ta biết thì có mất gì đâu.”
“Người ta đã bảo không được rồi mà,” Meguro quay lại, tóm lấy tay Inukai. “Nghĩ sao mà người ta cho anh biết mấy thông tin đó chứ. Chúng ta phải tự tìm hiểu lấy thôi.”
“Hừm, đành vậy,” Inukai khó chịu lườm Naomi, rồi với vẻ bất mãn, đi khuất dạng về phía sảnh thang máy.
Song không phải tất cả mấy người họ đều đi lên phòng. Gã đàn ông nhỏ thó đội chiếc mũ len màu đỏ cùng người đàn ông trung niên gầy gò trông chẳng khác nào bộ xương di động vẫn còn nán lại dưới sảnh. Họ chẳng trao đổi gì với nhau, chỉ lẳng lặng ngồi trên chiếc sofa ở sảnh khách sạn. Gã đội mũ đỏ chăm chăm nhìn quầy lễ tân còn gã trung niên thì không rời mắt khỏi cửa chính.
Naomi quay sang hỏi nhỏ cậu lễ tân đàn em đang đứng bên cạnh, “Cậu biết Tachibana Sakura là ai không?”
Cậu ta ngoẹo cổ, “Em không biết, hay chị tìm thử trên mạng xem.”
“Ừm.”
Naomi lui vào văn phòng phía sau quầy lễ tân, kết nối máy tính cá nhân với mạng Internet. Cô gõ từ Tachibana Sakura vào mục tìm kiếm, tức thì các kết quả hiện ra.
Naomi lấy làm ngạc nhiên khi người này không phải là một thần tượng underground hay gì đó như cô đoán mà lại là một nhà văn. Và vì Tachibana Sakura là một nữ nhà văn, nên ngoài ngày tháng năm sinh, mọi thông tin về cô ấy đều không được công khai. Cái tên Tachibana Sakura được viết bằng chữ katakata nên Naomi cũng không rõ tên thật của người này có đọc như vậy không. Tachibana Sakura mới ra mắt hồi mùa xuân năm nay, và nghe đâu đã giành được một giải thưởng uy tín dành cho tác giả mới. Đọc đến đó, Naomi mới sực nhớ ra. Hình như cô có nghe ai đó khen sách của người này rất hay và bán cũng rất chạy nữa. Sách của Tachibana Sakura được liệt vào dạng thanh xuân vườn trường nhưng lại có rất nhiều cảnh ân ái được miêu tả vô cùng táo bạo. Nghe nói đấy chính là yếu tố thành công của cuốn sách. Nhìn ngày tháng năm sinh mà tính thì năm nay cô ấy chỉ mới 27 tuổi.
Hóa ra mục tiêu của mấy người đó là nhà văn này à…
Naomi tìm cái tên Tachibana Sakura trên máy đầu cuối nhưng không thấy. Song mấy người đàn ông kia lại tỏ ra vô cùng chắc chắn về việc nữ tác giả đó sẽ nghỉ ở đây. Hẳn là vì thế nên họ mới chịu chi một số tiền không hề nhỏ để thuê phòng khách sạn này. Không chừng Tachibana Sakura sẽ nghỉ ở đây thật cũng nên.
Nhưng cứ cho là vậy đi, thì sao họ có thể chết mê chết mệt một người trong khi chỉ biết giới tính và ngày tháng năm sinh của người đó thế chứ? Sách của người này hay đến vậy sao?
Naomi tắt máy tính, quay lại quầy lễ tân. Nhìn ra phía sảnh, cô giật mình thảng thốt. Meguro và Inukai đã ở đó từ lúc nào không hay. Họ ngồi tản ra các phía, ánh mắt nom vô cùng nghiêm túc. Cô đoan chắc những người này đang chờ Tachibana Sakura xuất hiện. Nhưng họ đâu có biết mặt người đó nhỉ? Họ định chờ kiểu gì đây?
Naomi thấy nhóm người đó đều đang cầm điện thoại di động. Nhưng dường như họ không thật sự dùng chúng vào việc gì mà chỉ chờ có cô gái trẻ nào đi qua là giơ màn hình lên so sánh.
Dần dà khách đến làm thủ tục nhận phòng mỗi lúc một đông. Nhưng Naomi không thể thôi chú ý đến nhóm người Meguro. Thi thoảng họ lại đổi chỗ cho nhau và cứ thế hai tiếng đồng hồ đã trôi qua.
Nakomi nhờ cậu lễ tân đàn em trông quầy, một mình đi vào văn phòng phía sau. Rồi cô vòng qua lối đi dành cho nhân viên, rẽ ra góc sảnh khách sạn. Đối với mấy người đang theo dõi quầy lễ tân và cửa chính kia, đây chính là góc chết.
Vừa vờ như đang xem xét quanh khách sạn, Naomi vừa tiến lại gần người đàn ông đội mũ đỏ. Anh ta ngồi trên sofa, vẫn đang cầm chiếc điện thoại trên tay và dán mắt về phía quầy lễ tân. Naomi đứng phía sau, ngó trộm phía tay anh ta. Đúng như cô dự đoán, trên màn hình LCD của điện thoại là mặt một người phụ nữ. Hơn thế, người này còn đẹp đến ngỡ ngàng. Tuy mang khuôn mặt trái xoan nhưng đường nét mắt và mũi lại vô cùng sắc nét, làm cô có cảm giác như người này có chút lai Tây. Dẫu vậy, đâu đó vẫn có nét mộc mạc.
Naomi len lén rời đi, rồi tiến lại gần phía sau Inukai. Đi vòng ra phía sau sẽ rất dễ nhìn trộm màn hình.
Trên màn hình của Inukai cũng là bức ảnh y chang bức trong điện thoại của người đội mũ đỏ. Cô chắc mẩm những người này đang tìm cô gái trong bức ảnh. Naomi không rõ họ kiếm đâu ra bức ảnh đó, nhưng đấy hẳn là ảnh gần đây của Tachibana Sakura. Tachibana Sakura xinh đẹp nhường đó bảo sao những người này lại chết mê chết mệt như vậy.
Chuyện này tính sao đây ta?
Trước khi quay lại quầy lễ tân, Naomi ngó qua văn phòng phía sau. Kuga, quản lý phòng lễ tân, cũng là người chịu trách nhiệm về công việc của nhóm Naomi đang đứng đó xem tài liệu.
“Anh Kuga, phiền anh một chút được không ạ?”
“Có chuyện gì vậy?” Một tia cảnh giác thoắt hiện lên trên nét mặt ôn hòa của Kuga.
“Chuyện là thế này ạ…” Naomi kể đầu đuôi câu chuyện. Nghe được nửa chừng thì miệng Kuga méo xệch đi.
“Gì chứ? Mấy người phiền phức đó lại tới đóng chốt ở đây rồi à?”
“Chúng ta nên làm thế nào bây giờ ạ?”
“Phiền thật nhưng cũng chẳng thể làm gì. Họ không gây ảnh hưởng gì tới những vị khách khác đúng không? Chúng ta không thể nhắc nhở chỉ vì họ ngồi ở sảnh lâu được.”
“Nhưng chúng ta không biết họ sẽ làm gì nếu người phụ nữ kia xuất hiện.”
“Kiểu xúm vào, bắt người đó ký tên rồi bắt tay ấy hả?”
“Có thể lắm chứ ạ.”
“Nếu họ làm vậy thì ta cứ tùy cơ ứng biến thôi. Họ có năm người tất cả đúng không? Chắc cũng chỉ làm ồn ào được cỡ đó thôi.” Quả nhiên quản lý có khác, tâm lý vững vàng thật.
“Tôi hiểu rồi ạ. Vậy tôi sẽ lặng lẽ quan sát xem sao.”
“Có điều,” Kuga lên tiếng với vẻ trầm tư. “Việc nào chuẩn bị được trước thì cứ chuẩn bị dần đi.”
“Ý anh là sao ạ?”
Kuga ngồi xuống trước máy đầu cuối, thao tác nhanh trên máy. Anh mở danh sách đặt phòng, vừa đảo mắt qua một lượt, vừa cuộn văn bản.
Cuối cùng tay anh cũng dừng lại. “Hừm, chắc là người này đây.”
“Sao cơ ạ?”
Kuga chỉ tay vào một góc trên màn hình. Trên đó là tên một vị khách đã đặt phòng trước, Mochizuki Kazuo. Người này đặt một phòng deluxe twin cho bốn đêm, tính từ hôm nay.
“Cô nhìn cách thức thanh toán này xem. Nơi đề nghị thanh toán là công ty xuất bản Hitotsubashi.”
“Một nhà xuất bản lớn.”
“Nhưng người ở lại là Tamamura Kaoru, không phải người đặt phòng. Trước đây họ cũng đã từng thuê phòng kiểu này rồi, mấy ngày liền. Có lần tôi hỏi nhân viên dọn phòng thì được cho hay, hình như có nhà văn nào đó chỉ ở lì trong phòng viết sách thì phải. Trong phòng đấy nghe đâu toàn bản thảo với tài liệu.”
“À,” Naomi gật đầu. “Tôi cũng có nghe qua chuyện này rồi.”
“Dạo này hiếm khi họ dùng phòng như vậy nên chắc cô không biết. Cô thử lên mạng tìm tác phẩm của cái cô nhà văn Tachibana Sakura đó xem. Thế nào mà chẳng liên quan gì đó tới nhà xuất bản Hitotsubashi này.”
Naomi lập tức thử tìm trên mạng. Quả đúng như lời Kuga nói. Hóa ra giải tác giả mới của Tachibana Sakura cũng là do nhà xuất bản này trao.
“Vậy là đúng rồi,” Kuga khoanh hai tay. “Chẳng biết Tamamura Kaoru có phải tên thật hay không nhưng chắc chắn cái cô Tachibana Sakura kia sẽ nán lại ở đây mấy ngày rồi.”
“Giờ ta nên làm thế nào ạ?”
“Ban nãy tôi cũng nói rồi đấy, về cơ bản, giờ chỉ có thể quan sát tình hình thôi. Chỉ có điều, đối với chúng ta, những khách hàng sử dụng dịch vụ nhiều ngày như vậy vô cùng quan trọng. Nếu đúng cô nhà văn Tachibana Sakura đó sẽ ở đây nhiều ngày thì chúng ta phải tạo ấn tượng tốt với cô ấy. Hâm mộ hâm meo gì cũng được, nhưng để mọi thứ loạn lên rồi cô ấy đòi chuyển khách sạn thì gay.”
“Chuyện đó thì tôi cũng nghĩ vậy.”
“Để không gây ra chuyện gì ồn ào, chắc chỉ có cách tránh để cô ấy xuất hiện trước mấy người kia thôi. Cái người tên Mochizuki này chắc là quản lý hay gì đó cũng nên. Tôi đoán người này sẽ làm thủ tục nhận phòng. Nếu đúng, trong lúc làm thủ tục, có khi ta phải nhờ cô Tachibana kia lánh đi đâu đó chờ vậy.”
“Vậy để tôi thử trao đổi với người tên Mochizuki kia xem sao ạ?”
“Ừm, cứ vậy đi, phiền cô được chứ?”
“Tất nhiên rồi ạ.”
“Được rồi. Vậy ta cứ làm thế đi nhé.” Nói đoạn Kuga đứng dậy khỏi ghế, rời văn phòng.
Naomi quyết định sẽ gọi điện luôn cho Mochizuki Kazuo. Số điện thoại được lưu lại từ lúc đặt phòng có vẻ là số di động.
Chuông điện thoại réo mấy hồi thì đầu dây bên kia bắt máy. “Vâng, tôi xin nghe,” một giọng có vẻ bối rối vang lên.
“Tôi là Yamagishi, thuộc bộ phận buồng phòng của khách sạn Cortesia Tokyo. Xin hỏi đây có phải là số của ngài Mochizuki Kazuo không ạ?”
“Vâng, tôi là Mochizuki đây.”
“Cảm ơn quý khách vì đã tin dùng dịch vụ của khách sạn chúng tôi. Chuyện là tôi có việc này muốn báo với quý khách, không biết giờ quý khách có thể dành cho tôi một chút thời gian không ạ?”
“Vâng, có nhầm lẫn gì hay sao ạ?”
“À không ạ, chỉ là có chuyện này tôi muốn báo trước cho ngài thôi ạ.”
“Vậy à, thế cô đợi tôi một lát, tôi cũng vừa mới tới khách sạn đây.”
“Sao cơ ạ?” Naomi bất giác buột miệng. “Giờ quý khách đang ở đâu vậy ạ?”
“Ngay gần quầy lễ tân.”
Naomi hốt hoảng, giờ không phải lúc dông dài. “Tôi hiểu rồi ạ. Giờ tôi sẽ tới quầy ngay ạ.”
“Vậy tôi tới quầy là được đúng không?”
“Vâng ạ.”
“Tôi hiểu rồi.”
Chờ bên kia ngắt máy, Naomi mới đặt ống nghe xuống. Cô vội vàng đi ra quầy lễ tân, ngó quanh một lượt, đúng lúc một người đàn ông mặc áo khoác màu nâu nhạt đang bước tới gần.
“Ngài Mochizuki phải không ạ?” Naomi hỏi.
“Đúng vậy. Cô là người gọi cho tôi ban nãy đấy à?”
“Vâng, mong ngài thứ lỗi ạ.”
“Cô bảo có chuyện muốn báo cho tôi à?”
“Vâng, nhưng trước đó tôi muốn xác nhận lại chút chuyện. Tôi được biết cô Tamamura Kaoru sẽ nghỉ lại khách sạn của chúng tôi, không biết hai người có đi chung không ạ?”
Mochizuki khẽ mở miệng, gật đầu ý chừng muốn nói “Tưởng chuyện gì, có vậy thôi à?”
“À, cô ấy sẽ tới sau. Tóm lại, giờ tôi muốn làm thủ tục nhận phòng thay cô ấy, không được à?”
“À không, được chứ ạ. Khi nào thì cô Tamamura sẽ tới vậy ạ?”
“Chắc cũng sắp rồi đấy.” Mochizuki liếc mắt xuống chiếc đồng hồ đeo tay. “Chúng tôi hẹn nhau ở quán cà phê đằng kia.” Anh ta chỉ tay về phía khu ăn uống hỗn hợp.
Hỏng rồi, Naomi nghĩ bụng, ở đó thì hội Meguro và Inukai sẽ thấy hết.
“Có vấn đề gì sao?” Mochizuki ngờ vực hỏi lại.
“À không ạ… Vậy là quý khách sẽ nghỉ lại khách sạn của chúng tôi bốn đêm, phòng deluxe twin, và một khách thôi đúng không ạ?”
“Vâng.”
“Vậy phiền quý khách điền thông tin vào đây giúp tôi ạ.”
Lúc đưa phiếu thông tin cho Mochizuki, Naomi bị một phen thất kinh. Bởi mấy người Meguro ngồi ở sảnh đang nhìn về phía cô.
Cô chợt nhận ra. Họ biết Mochizuki là quản lý riêng của Tachibana Sakura.
Naomi nhanh chóng nghĩ cách, cô lấy tờ giấy nhớ, viết vội vào đó.
“Thế này được chưa?” Mochizuki chìa tờ phiếu thông tin ra. Ở cột khách trọ viết cái tên Tamamura Kaoru.
“Cảm ơn quý khách. À, còn chuyện này, ngài có thể xác nhận thông tin này giúp tôi được không ạ?” Nói đoạn Naomi đẩy mảnh giấy nhớ ra trước mặt Mochizuki.
Trên đó là dòng chữ Xin đừng quay đầu lại phía sau mà hãy nghe tôi nói.
Mochizuki tròn xoe mắt vẻ bàng hoàng.
“Vị khách Tamamura Kaoru có phải người này không ạ?” Ở góc mảnh giấy nhớ là cái tên Tachibana Sakura.
“Sao cơ?” Mochizuki hơi thu người lại.
“Nếu không phải thì không có vấn đề gì cả, nhưng nếu đúng thì có chuyện này tôi muốn báo cho quý khách.” Naomi vừa cố giữ vẻ tươi cười của một nhân viên lễ tân vừa nói, tránh để đám Meguro nghi ngờ.
Mochizuki đảo mắt một vòng, vẻ bối rối, rồi anh ta liếm môi. “Chuyện cô muốn báo là chuyện gì vậy?”
“Vậy là đúng rồi ạ?”
Mochizuki chớp mắt, để lộ vẻ khổ sở. “Tôi buộc phải trả lời câu hỏi đó sao?”
Chắc ở cương vị của anh ta, đó là một câu hỏi không thể trả lời chăng?
“Tôi hiểu rồi ạ, vậy quý khách không cần trả lời đâu ạ. Tôi xin mạo muội được nói luôn với quý khách ạ. Hiện có năm người đàn ông đang ngồi canh ở sảnh khách sạn, và họ đã ở đây từ khoảng hai tiếng trước. Hình như mục đích của họ là tìm cách gặp mặt người này.” Naomi chỉ tay vào dòng chữ Tachibana Sakura viết trên giấy nhớ. “Và giờ năm người đó đang nhìn chằm chằm vào quý khách, nên xin quý khách đừng ngoảnh lại phía sau.”
Mochizuki đang đà ngoảnh lại bỗng ngưng ngay động tác. “Chết thật…”
“Tôi không rõ việc này có ảnh hưởng gì không nhưng thấy hơi lo nên tôi quyết định thông báo cho quý khách ạ.”
“Cảm ơn cô. Nhưng phải làm thế nào bây giờ nhỉ.” Mochizuki bắt đầu đăm chiêu.
Naomi vừa làm thủ tục nhận phòng vừa thấp thỏm không yên. Sao người này lại không gọi ngay cho Tachibana Sakura nhỉ? Cứ nhùng nhằng mãi, đến lúc cô nữ nhà văn đó tới quán cà phê thì không phải chuyện sẽ rối tinh lên sao?
“Quý khách có cần luôn thẻ khóa phòng không ạ?”
“Ừm… mà thôi.” Mochizuki lắc đầu. “Đợi người ấy đến rồi nhận cũng được. Cô hãy đưa cho người tên Tamamura Kaoru nhé.”
“Đưa cho cô ấy ạ? Thế cũng được ạ?”
“Không sao đâu. Cô Yamagishi đúng không nhỉ?” Mochizuki nhìn bảng tên của Naomi, hỏi.
“Vâng.”
“Cô sẽ đứng quầy đến khi nào?”
“Tôi ấy ạ? Chắc đến khoảng 5 giờ, có việc gì không ạ?”
“Tôi có chuyện này muốn trao đổi với cô. Chúng ta ra đâu đó nói chuyện được không?”
“Với tôi ạ?”
“Ừm,” Mochizuki gật đầu, rút từ trong túi áo khoác ra tấm danh thiếp. “Sau 5 giờ cũng được, xong việc cô điện vào di động cho tôi nhé?”
Hẳn là có sự tình gì đây. “Tôi hiểu rồi ạ,” Naomi nhanh chóng nhận lấy tấm danh thiếp.
Mochizuki vừa rời khỏi quầy lễ tân vừa lấy điện thoại ra. Anh ta định gọi cho Tachibana Sakura chăng? Mấy người Meguro chăm chăm nhìn theo mọi động tác của Mochizuki. Chẳng mấy chốc, gã đàn ông trung niên gầy gò và người đội mũ đỏ đứng dậy. Naomi chắc mẩm họ sẽ bám đuôi Mochizuki.
Nhưng chỉ một loáng sau, hai người đó đã quay lại. Mặt họ hầm hầm, chắc là đã để mất dấu Mochizuki.
Sau đó chừng mười phút, khi chẳng mấy nữa là đến 5 giờ, một người đàn ông đi tới quầy lễ tân. Người này đeo chiếc kính viền vàng, dáng thấp, đậm, cỡ trên dưới năm mươi tuổi. Anh ta cầm theo một chiếc túi cỡ đại, hết nhìn phần ngực đến mặt Naomi, rồi bẽn lẽn lên tiếng.
“Xin lỗi… tôi là… Mura.”
“Sao cơ? Tôi xin lỗi.” Naomi áp tay vào tai, rướn người về phía trước.
“Tamamura. Tôi là Tamamura Kaoru.”
Lần này thì Naomi đã nghe rõ. Nhưng phải mất vài giây nữa não bộ cô mới nhận ra Tamamura Kaoru này chính là vị khách mà Mochizuki đã làm thủ tục nhận phòng.
“Ngài Tamamura Kaoru đúng không ạ?”
“Vâng,” người đàn ông gật đầu. “Anh Mochizuki đã gọi cho tôi.”
Hình như không có nhầm lẫn gì cả. Naomi vẫy tay gọi một cậu nhân viên hành lý tới, đặt thẻ khóa phòng đã chuẩn bị sẵn lên mặt quầy. “Cảm ơn quý khách đã sử dụng dịch vụ của chúng tôi.”
“Dọn phòng cho tôi trong khoảng từ 11 giờ đến 12 giờ trưa nhé. Vì thời gian còn lại, tôi sẽ ở trong phòng suốt.”
“Tôi hiểu rồi ạ. Tôi sẽ báo lại với người phụ trách.”
“Vậy phiền cô.”
Naomi nhìn theo Tamamura Kaoru đang được nhân viên hành lý dẫn tới thang máy. Rồi cô hoảng hốt, nhìn qua chỗ hội Meguro.
Họ vẫn ngồi im tại chỗ, chăm chăm nhìn phía cửa chính và quầy lễ tân.