Giao ca giữa ca ngày và ca tối sẽ diễn ra lúc 5 giờ chiều. Sau khi giao ca xong, trên đường di chuyển sang tòa văn phòng, Naomi mới gọi điện cho Mochizuki. Vừa nhấc máy, anh ta đã vội vàng xin lỗi, “Tôi xin lỗi, nhờ cô việc vô lý quá.”
“Không có gì đâu ạ. Mà hồi nãy tôi thấy hai người đàn ông ở sảnh đó đã bám theo sau anh thì phải.”
“Tôi biết, nên tôi mới bắt taxi đi luôn.”
“Thế ạ. Vậy thì may quá.”
“Chắc cô thấy kỳ lạ lắm đúng không? Về Tamamura Kaoru ấy.”
“Nói kỳ lạ không biết có đúng không nữa… Nhưng tôi hơi bất ngờ ạ.”
“Tôi có mấy việc cần giải thích với cô, tất nhiên là cả chuyện đó nữa. Giờ chúng ta gặp nhau một chút được không? Thực ra tôi đã quay lại gần khách sạn. Cô cứ nói địa điểm, tôi sẽ tới đó ngay.”
“Tôi hiểu rồi ạ. Vậy thì…”
Naomi đề nghị gặp ở tòa văn phòng, cách khách sạn một con đường hẹp, có tấm biển đề Cortesia Tokyo Annex.
Mochizuki đồng ý hẹn gặp nhau ở trước sảnh tòa nhà.
Naomi đợi ở trước tòa nhà một lát thì thấy Mochizuki xuất hiện. Phòng tiếp khách tầng 1 đang trống nên Naomi dẫn anh ta vào đó. Tiếng là phòng tiếp khách nhưng thực chất đó chỉ là một căn phòng nhỏ với ghế sofa đơn giản và chiếc bàn nhỏ bên trong.
“Tamamura Kaoru là tên thật.” Vừa yên vị trên ghế, Mochizuki liền lên tiếng. “Hiện anh ấy đang sống ở Kawaguchi, Saitama. Trông có vẻ có tuổi thế thôi chứ thực chất anh ấy chưa đến bốn nhăm đâu.”
“Ngài ấy là nhà văn đúng không ạ?”
Nghe Naomi hỏi, Mochizuki duỗi thẳng lưng, đáp, “Vâng.” Rồi anh ta hít một hơi thật sâu nói tiếp, “Tachibana Sakura là bút danh của anh ấy.”
Naomi chớp mắt. “Anh nói thế này với tôi không sao chứ ạ?”
“Dù gì cô cũng biết rồi mà,” Mochizuki nheo mắt, mỉm cười. “Lúc làm thủ tục nhận phòng, tôi cũng đã thoáng do dự. Hay là mình cứ nhận thẻ khóa phòng rồi đưa cho Tamamura? Nhưng dù gì cô cũng đã biết số phòng, chỉ cần nghe mấy nhân viên dọn phòng kể lại, kiểu gì chẳng nhận ra vị khách trọ ấy không phải là một phụ nữ chưa đến ba mươi.”
“Việc điều tra về khách trọ…”
“Tôi biết là cô sẽ không làm. Nhưng ta làm sao biết được chuyện gì sẽ xảy ra chứ? Chi bằng cứ thẳng thắn rồi hỗ trợ lẫn nhau có phải hơn không?”
“Hỗ trợ ấy ạ?” Naomi có chút bối rối trước câu nói của Mochizuki. “Vậy anh muốn thế nào ạ?”
“Đơn giản thôi. Phiền các cô đừng để lộ danh tính thật của Tachibana Sakura. Như cô biết đấy, hiện mọi người đều biết đến anh ấy như một nữ nhà văn 27 tuổi. Ngoài ra không có thông tin nào khác được công khai.”
“Vâng, tôi cũng có biết qua. Hình như mọi người gọi ngài ấy là ‘nhà văn với tấm mạng che mặt’ thì phải ạ.”
“Nói thế này có thể cô sẽ nghĩ tôi đang phân bua, nhưng quả thật, hồi đầu chúng tôi cũng đã bị lừa. Anh ta viết rõ trên bản thảo ứng tuyển mình là con gái. Sau đó, khi đọc bản thảo, chúng tôi đã vô cùng hào hứng. Bản thảo rất hấp dẫn, vì nhiều cảnh giường chiếu mà. Cuối cùng bản thảo ấy đoạt giải đúng như kỳ vọng của chúng tôi. Chúng tôi đã gọi điện, và giọng bắt máy rất dễ thương. Chẳng có lý do gì để thất vọng cả.”
“Nhưng thật ra…”
Mochizuki chau mày, chu môi, rồi gật đầu.
“Đến khi gặp người thật thì tôi mới ngã ngửa. Người đó lại là một ông chú, như cô thấy rồi đấy. Anh ta xin lỗi tôi về chuyện bịa danh tính vì nghĩ rằng làm thế sẽ dễ giật giải hơn. Còn người nghe máy hình như là cô con gái đang học cấp ba của anh ta thì phải. Anh ta còn bảo nếu khó quá thì xin từ chối nhận giải, nhưng đâu ra cái lý đó được. Rồi sau khi trao đổi với ban biên tập, chúng tôi quyết định, phải biến điều bất lợi thành có lợi, cứ xuất bản sách mà bán thôi. Tức là để anh ta ra mắt dưới tư cách một nhà văn nữ.”
“Và kế hoạch đó hình như đã rất thành công.”
“Vâng. Anh ta trở thành hiện tượng, còn cuốn sách đoạt giải thì bán chạy như tôm tươi. Rồi cuốn sách mới xuất bản sau đó cũng thành sách bán chạy. Trong khi chúng tôi thì cười không ngậm được mồm.”
“Đó là một chuyện tốt mà. Nhưng lạ thật đấy.”
“Sao cơ?”
“Tôi thấy năm người đàn ông chờ ở sảnh cứ nhìn ảnh của một cô gái. Không biết đó là ảnh của ai vậy ạ?”
Nghe xong, Mochizuki nhăn nhó mặt mày, mở điện thoại của mình ra. “Cô nói tấm này phải không?” Nói đoạn anh ta chìa màn hình về phía Naomi.
Tấm ảnh trên đó đúng là bức hình mà hội Inukai đã xem. “Đúng rồi ạ,” Naomi đáp.
“Đấy là một sai lầm quá lớn. Đúng là vui quá hóa rồ mà.”
“Ý anh là sao ạ?”
“Tachibana Sakura càng nổi tiếng thì trên mạng càng bàn tán xôn xao, rằng không biết dung mạo người này thế nào nhỉ? Nhiều người còn đồn đoán, hay xấu quá nên không dám lộ diện? Ban đầu tôi cũng lờ đi, nhưng dần dần lại bắt đầu thấy bực bội.”
“Bực bội ấy ạ?” Naomi nhìn lại Mochizuki. “Người thật thậm chí còn không phải là con gái mà.”
“Đúng là thế, nhưng đã để anh ta ra mắt với tư cách một tác giả giấu mặt, chẳng phải cũng phần nào mong độc giả sẽ ôm mộng tưởng gì đó sao? Chưa kể, cũng chỉ một số ít người trong ban biên tập của chúng tôi biết danh tính thật của Tachibana Sakura, vì chuyện này được xem như một bí mật hàng đầu mà. Thành ra mới có chuyện họ nhao nhao lên, chẳng lẽ chúng ta không phản ứng gì à? Rồi có người còn đề xuất, hay là công khai một phần khuôn mặt của tác giả thôi? Như là ảnh chụp nghiêng từ đằng sau, hay thêm hiệu ứng mosaic vào phần mắt chẳng hạn. Tóm lại họ muốn công khai một tấm ảnh không rõ mặt, nhưng vẫn phải làm sao đó khiến độc giả kỳ vọng rằng, có lẽ đây là một nữ tác giả rất xinh đẹp.”
“Chính là bức ảnh này ạ?” Naomi nhìn về phía màn hình chiếc điện thoại di động của Mochizuki.
“Đúng thế. Thật ra đây là ảnh ghép trên máy tính thôi. Chỉ là tùy tiện ghép mắt, mũi của mấy người mẫu, diễn viên ít tiếng tăm vào với nhau ấy mà. Và chúng tôi đã định sau khi thêm hiệu ứng làm mờ mặt vào thì sẽ công khai trên trang chủ. Khổ nỗi, lại đăng nhầm tấm ảnh chưa chỉnh sửa lên. Người phụ trách nhận ra tức thì và đã xóa tấm ảnh đi ngay nhưng lúc ấy đã muộn mất rồi. Bức ảnh đã được lưu truyền trong một nhóm toàn fan cuồng.” Mochizuki trút tiếng thở dài, cất điện thoại di động lại vào trong túi.
“Fan hâm mộ hẳn đã vui mừng lắm, vì người trong ảnh xinh đẹp thế cơ mà.”
“Trên mạng náo loạn suốt một dạo. Chúng tôi cũng đã cố gắng xoay xở hòng trấn an tình hình, song chẳng có tác dụng gì với đám fan cuồng đó cả. Chẳng những thế còn liên tục xuất hiện những tên đòi gặp mặt trực tiếp Tachibana Sakura nữa kìa. Nghe đâu, hội fan cuồng trên cả nước còn thường xuyên trao đổi tin tức rồi tự tụ tập gặp gỡ nhau định kỳ.”
Thế dễ những người kia cũng là thành viên của nhóm fan ấy quá, Naomi nhớ lại khuôn mặt của hội Meguro và Inukai.
“Đời đúng là nhiều người kỳ quặc quá ạ.”
“Đúng là kỳ quặc thật, nhưng không thể xem thường sự đồng lòng đồng dạ của họ đâu. Họ còn điều tra ra tôi là biên tập viên phụ trách cơ mà. Vừa mới hôm trước thôi, họ đã gửi tới tận nhà tôi một tờ kiến nghị đề đạt nguyện vọng hãy để Tachibana xuất hiện trên ti-vi.”
“Không biết họ điều tra kiểu gì mà ra được cả chuyện đó vậy nhỉ?”
“Tôi cũng chịu,” Mochizuki ngoẹo cổ.
“Ngay cả chuyện đóng đô ở đây lần này cũng vậy. Ở công ty tôi cũng chỉ có một số người biết, vậy mà…”
“Anh nhắc tôi mới nhớ, sao ngài Tamamura lại ở dài ngày tại khách sạn chúng tôi vậy ạ?”
Nghe Naomi hỏi vậy, Mochizuki nở nụ cười khổ não.
“À, chả là anh ấy phải viết bản thảo ấy mà. Chúng tôi có nhờ anh ấy viết một truyện ngắn, quá hạn trả bản thảo lâu rồi mà anh ấy vẫn chưa viết xong. Tác phẩm mới đó của Tachibana Sakura là trọng tâm trong số tháng sau của nhà xuất bản chúng tôi, không thể không có được, đâm phía chúng tôi đang cuống hết cả lên. Bốn ngày nữa, tính cả hôm nay mà anh ấy không viết xong được thì gay go lắm. Ngặt nỗi cái anh Tamamura này, cứ sểnh ra một cái là lại trốn biệt đi. Thành thử chúng tôi đành phải quản thúc anh ta như vậy đấy.”
“Nhưng nhỡ ngài ấy cũng trốn khỏi khách sạn thì sao ạ…”
“Chúng tôi cũng đang lo vậy đây. Nên là thỉnh thoảng phải kiểm tra anh ta. À đúng rồi, xin phép cô một chút…” Mochizuki lại lôi điện thoại di động ra, thao tác gì đó rồi áp lên tai. “Xin lỗi, tôi có thể nói chuyện với anh Tamamura ở phòng 1205 một chút được không ạ? Tôi là Mochizuki.” Có vẻ anh ta đang gọi tới khách sạn. “À, anh Tamamura đấy ạ, anh vất vả quá. Tôi gọi điện xem tình hình thế nào chút thôi… À, thế ạ. Được vậy thì tốt quá rồi. Vậy phiền anh ạ… Vâng, không có chuyện gì nữa đâu. Anh cứ thế cố gắng nhé. Vậy tôi xin phép ạ.” Rồi anh ta ngắt máy. “Có vẻ chưa trốn đi đâu đâu.” Mochizuki nói.
“Ra là vậy,” Naomi ngộ ra. Anh ta có thể gọi điện tới khách sạn như vậy để kiểm tra dù đang ở bên ngoài.
“Công việc của biên tập viên cũng vất vả quá ạ.”
“Có khác gì nhân viên chăm sóc ở sở thú đâu cô.” Mochizuki nói với vẻ nghiêm túc. “Phải hiểu được tập tính của con vật, nịnh nọt rồi dỗ dành nó lắm đấy.”
Nghĩ mình mà cười có khi lại thành kỳ quặc, nên Naomi chỉ đáp “Thế ạ” cho qua.
“Tôi đã nắm được tình hình rồi. Vậy tôi phải làm gì ạ? Tôi nghĩ vấn đề giữ bí mật danh tính thật của Tachibana Sakura như ban nãy anh nói có vẻ không đáng lo. Vì mấy người đang theo dõi ở sảnh vẫn chắc mẩm cô gái trong ảnh thực sự tồn tại.”
Mochizuki chậm rãi lắc đầu.
“Nãy tôi có nói rồi đấy, không thể coi thường đám người này đâu. Chắc chắn họ sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào để gặp được thần tượng của mình. Với lại, chắc gì họ đã chỉ có năm người. Cũng có thể mấy người này còn có đồng bọn, đang bí mật theo dõi ở trong và ngoài khách sạn lắm chứ. Gì chứ bị lộ số phòng thì gay lắm. Ngộ nhỡ đám người đó đóng giả làm nhân viên khách sạn tới gõ cửa phòng rồi anh Tamamura ra mở cửa thì… Đám người đó mà biết sự thật thì kiểu gì chẳng phát rồ lên, rồi tung tin lên mạng. Chuyện này mà thành sự thật thì danh tiếng của Tachibana Sakura sẽ mất hết. Mà không chỉ có vậy thôi đâu. Tôi còn lo họ giận quá mất khôn, làm tổn hại gì đến anh Tamamura thì chết.”
Naomi nín thở. “Không thể để chuyện đó xảy ra được.”
“Đúng không? Tôi cũng đã tính đến chuyện đổi khách sạn, ngặt nỗi đúng đợt nghỉ ba ngày nên chẳng đặt được ở đâu nhiều ngày liền như vậy cả. Đành phải cố gắng thôi.”
“Ngài Tamamura có biết chuyện mấy fan cuồng kia không ạ?”
Mochizuki phẩy tay trước mặt.
“Tôi không nói cụ thể với anh ấy, chỉ tổ phiền phức thêm thôi. Với lại có khi còn ảnh hưởng đến việc viết lách nữa.”
“Vậy ạ…”
“Tóm lại nhờ cô tuyệt đối giữ bí mật này giúp tôi. Ngoài ra nếu có bất cứ chuyện gì bất thường liên quan đến anh Tamamura thì phiền cô báo cho tôi ngay nhé.” Mochizuki cúi đầu thật thấp.
Nhìn bộ dạng của anh ta, Naomi trộm nghĩ, có khi nhân viên chăm sóc thú còn đỡ vất hơn không biết chừng.
Trước khi ra về, Naomi ghé qua văn phòng phía sau quầy lễ tân thì thấy Kuga vẫn ở đó. Cô bèn báo cáo ngắn gọn cuộc trao đổi với Mochizuki hồi nãy.
“Một ông chú sắm vai nữ tác giả giấu mặt được yêu thích à. Chuyện này đúng là bí mật hàng đầu của nhà xuất bản đấy nhỉ.” Kuga thích thú nhận xét. “Tôi hiểu rồi, đợi lúc giao ca, tôi sẽ báo với mấy người làm ca tối và ca đêm.”
“Không biết mấy người đàn ông kia sẽ làm gì nhỉ?”
“Đám otaku ấy à. Tôi cũng không biết nữa, chẳng thể dự đoán được. Chúng ta đành tùy cơ ứng biến thôi vậy.”
“Đành vậy ạ,” Naomi gật đầu trong mơ hồ. Hy vọng nếu có vấn đề gì thì cũng nằm trong tầm mà khách sạn có thể ứng phó kịp thời.