Sáng hôm sau, việc giao ca vẫn được tiến hành vào lúc 9 giờ sáng. Naomi thấy an tâm phần nào vì tối qua không có chuyện gì bất thường xảy ra.
Cô đứng ở quầy lễ tân, nhìn quanh sảnh nhưng không thấy bóng dáng nhóm người Meguro đâu. Hay họ thấy theo dõi mãi mà không gặp được Tachibana Sakura nên bỏ cuộc rồi chăng?
Rồi Mochizuki xuất hiện ở sảnh thang máy, nhận ra Naomi, anh ta bèn cúi đầu chào.
Naomi rời khỏi quầy lễ tân, lại gần chỗ anh ta. “Có chuyện gì thế ạ?” cô hỏi nhỏ.
“Tôi mang bữa sáng đến cho anh Tamamura, tiện thể xem tình hình tiến triển đến đâu rồi ấy mà. Cũng may tiến độ bản thảo có vẻ ổn.”
“Anh lên tận phòng ạ?”
“Vâng, nhưng không sao đâu, tôi vào thang máy có một mình thôi.”
Chắc ý anh ta là mình không bị bám đuôi.
“Đúng là hôm nay tôi cũng chưa thấy mấy người họ đâu cả.”
“Vâng, hình như là vậy. Nhưng cô chớ vội an tâm, chúng ta chẳng thể biết đám người đó đang toan tính điều gì đâu.”
Sau đó, anh ta chào Naomi “Vậy phiền cô nhé,” rồi rời đi.
“Vâng…” Naomi bối rối quay lại với công việc ở quầy lễ tân. Nào tôi cũng có biết mấy người kia tính làm gì đâu.
Đến khoảng hơn 10 giờ sáng, Naomi bắt đầu tất bật làm thủ tục trả phòng cho khách. Sảnh khách sạn cũng nhộn nhịp hẳn lên. Nhưng vẫn không thấy bóng dáng mấy người đàn ông kia đâu. Điều này càng khiến cô thấy bất an. Vì đêm nay họ vẫn sẽ ở khách sạn.
Giữa lúc đó, Naomi chợt trông thấy một người đàn ông đi ngang qua quầy lễ tân. Chính là Tamamura Kaoru. Thấy vậy, cô thất kinh. Người này, trong chiếc áo jumper, khom vai xuống, rồi đi ra phía cửa chính.
Không biết anh ta đi đâu vậy nhỉ, và liệu có quay về luôn không?
Dẫu vậy, ai mà tưởng tượng cho nổi người đàn ông trông có vẻ chậm chạp kia lại là một tiểu thuyết gia đang được mến mộ vô cùng cơ chứ. Đêm qua, trên đường đi làm về, Naomi đã tạt qua hiệu sách và tìm mua tác phẩm ra mắt của Tachibana Sakura. Cô chỉ định đọc qua cho biết thôi, nhưng nào ngờ lại bị cuốn vào không dứt ra nổi vì cốt truyện được triển khai vô cùng gay cấn, mở ra một thế giới quan gây choáng ngợp. Đến khi đọc xong thì đã qua ngày mới. Cô có thể hiểu tại sao văn của người này lại được yêu thích đến vậy.
Đang hồi tưởng lại cốt truyện ấy thì cậu nhân viên đàn em đứng bên cạnh cất tiếng gọi, “Chị Naomi.” Cô thảng thốt nhìn về phía trước. Một vị khách nữ đang chờ làm thủ tục trả phòng.
“Tôi xin lỗi ạ.” Sau khi xin lỗi khách, Naomi với tay cầm chiếc thẻ khóa đang đặt trên mặt quầy lễ tân.
Đến khi khách trả phòng vãn bớt, Kuga mới gọi Naomi vào văn phòng phía sau.
“Có bưu phẩm vừa được chuyển tới này.” Nói đoạn Kuga đưa cho cô xem một túi giấy nom dẹp lép. Ở phần người nhận có điền đầy đủ địa chỉ, tên khách sạn, ngoài ra còn thêm, Tachibana Sakura (nhà xuất bản Hitotsubashi, Mochizuki Kazuo đã đặt). Phần người gửi thì đề tên một người đàn ông và tên một nhà xuất bản khác. Bưu phẩm được liệt vào loại Tài liệu.
“Kỳ lạ thật đấy.”
Kuga gật đầu.
“Nhưng, tính sao bây giờ nhỉ? Có thể vật này chẳng liên quan gì tới nhóm otaku kia và là thứ họ cần thì sao? Hỏi chính chủ được là tốt nhất.”
“Nhưng anh Mochizuki lại bảo không muốn để Tamamura bị kéo vào chuyện này. Với lại tôi e là giờ người ấy cũng không ở trong phòng đâu ạ.”
Naomi kể lại cho Kuga nghe chuyện đã thấy Tamamura rời khỏi khách sạn và chưa quay lại.
“Tôi sẽ thử trao đổi với anh Mochizuki xem sao ạ. Dù sao anh ấy cũng đã dặn tôi nếu có chuyện gì thì hãy báo cho anh ấy biết.” Naomi lấy điện thoại ra, gọi vào số của Mochizuki đã lưu.
Chừng như biết là Naomi gọi tới, vừa nhấc máy, anh ta đã vội hỏi, “Vâng, tôi Mochizuki xin nghe ạ. Có chuyện gì với anh Tamamura sao?”
Nghe Naomi nhắc tới bưu phẩm kia, anh ta bỗng rên rỉ, “Hừm. Lạ thật đấy. Anh Tamamura có qua lại gì với nhà xuất bản đó đâu nhỉ. Nếu là sách tặng thì phải gửi về nhà chứ. Trong khi làm gì có chuyện người ở nhà xuất bản khác lại biết anh Tamamura đang viết sách ở đây.”
“Vậy anh tính sao ạ?”
“Tạm thời cô cứ để đó giúp tôi nhé. Rồi tôi sẽ tìm cách hỏi anh Tamamura xem sao.”
“Tôi hiểu rồi ạ.”
Naomi ngắt điện thoại, nói lại với Kuga nội dung đã trao đổi cùng Mochizuki.
“Chẳng nhẽ lại đúng là đồ của nhóm kia gửi? Không hiểu họ tính giở trò gì mà lại gửi cái này đến nhỉ?” Kuga cầm cái túi giấy lên tay, nghiêng đầu.
“Có khi nào…” Naomi nói điều vừa mới nảy ra trong đầu mình, “Là máy nghe lén không nhỉ?”
Kuga căng mắt lên hoảng hốt “Chẳng có nhẽ…,” mặt hiện rõ chữ Có thể lắm.
Nếu đúng vậy, thì đoạn hội thoại giữa họ nãy giờ cũng bị nghe lén rồi sao? Naomi nhớ lại nội dung vừa trao đổi với Kuga. Cô có nhắc tới cái tên Tamamura nhưng chắc chắn chưa hề đả động tới việc người đó là đàn ông và hiện đang ở phòng số bao nhiêu.
Chừng như cũng đang có chung suy nghĩ đó với Naomi, Kuga im bặt. Rồi anh cầm cái túi lên, bồn chồn nhìn quanh một lượt, sau đó mới cất túi vào trong tủ tài liệu cạnh tường, đóng lại.
“Như vậy liệu có ổn không ạ?” Naomi thì thầm hỏi.
“Còn hơn là cứ để vậy,” Kuga lắp bắp đáp lại.
Điện thoại của Naomi rung, báo có cuộc gọi đến từ Mochizuki.
“Tôi hỏi lại anh Tamamura rồi, quả nhiên anh ấy bảo không biết. Hiện anh ấy đang viết bản thảo, không muốn bị ai quấy rầy, nên tôi sẽ tới lấy món đồ ấy. Cô cứ giữ giúp tôi vậy nhé.”
“Tất nhiên, chuyện đó không vấn đề gì đâu ạ. Chỉ có điều, tôi hơi lo về thứ ở bên trong…” Naomi che tay vào miệng ống nghe, đoạn nói cho Mochizuki hay về phán đoán của mình.
“Hừm. Tôi đã không hề nghĩ tới chuyện đó đấy.” Mochizuki có vẻ cũng đã nhìn ra vấn đề.
“Anh định làm thế nào ạ?”
“Tôi hiểu rồi. Vậy cô cất đồ vào chỗ nào đó vắng người giúp tôi nhé. Xong việc tôi sẽ tới lấy luôn.”
“Tôi sẽ làm vậy ạ.”
“Vậy phiền cô.”
“Khoan đã, anh Mochizuki…” Naomi vẫn còn một chuyện canh cánh trong lòng. “Ngài Tamamura đang ở trong phòng ạ?”
“Đúng vậy. Anh ấy khẳng định chắc nịch là trừ lúc nhân viên dọn dẹp, còn lại suốt từ sáng vẫn luôn ở trong phòng làm việc.”
“Suốt từ sáng ấy ạ…”
“Vâng. Có chuyện gì sao?”
“À không, không có gì đâu ạ. Vậy tôi xin phép ạ.”
Sau khi ngắt máy, Naomi nói lại với Kuga ý định của Mochizuki.
“Chỗ vắng người à? Cất ở đâu bây giờ được nhỉ?” Kuga xoa xoa trán.
“Phòng họp bên tòa văn phòng thì sao ạ? Nếu mình dán giấy bên ngoài cửa nữa chắc sẽ chẳng ai lui tới đâu ạ.”
Kuga búng tay đánh tách.
“Ý hay đấy. Vậy cô xem lịch rồi cất vào phòng nào trống giúp tôi nhé.”
“Tôi hiểu rồi ạ.”
Naomi lấy túi giấy từ trong tủ ra, rời khỏi văn phòng. Vừa di chuyển trên lối đi dành riêng cho nhân viên, Naomi vừa nghiêng đầu khó hiểu.
Người hồi sáng bước ra khỏi cửa chính đúng là Tamamura mà nhỉ. Cô không thể nhìn nhầm được. Hay là anh ta đã quay lại ngay sau đó rồi nhưng khi ấy cô lại lỡ mất, không nhìn thấy?
Sang đến tòa văn phòng, Naomi nắm được phòng họp trên tầng hai hiện đang trống lịch. Cô đặt túi giấy lên mặt bàn, dán mảnh giấy Không phận sự miễn vào ngoài cửa.
Sau đó cô trở lại quầy lễ tân, tiếp tục công việc thường nhật. Đến khoảng hơn 2 giờ chiều, khách lần lượt tới nhận phòng.
Đột nhiên, trong lúc Naomi đang làm việc, Kuga bên cạnh thúc nhẹ vào mạng sườn cô. Rồi anh ta còn khẽ hất cằm, hướng mắt về phía đằng xa, ý chừng bảo cô, Nhìn kìa.
Naomi nhìn ra phía Kuga ra dấu, thì bắt gặp ngay năm người đàn ông nọ đang đi chuyển theo hàng dọc. Naomi nhìn theo, họ không đi theo cửa chính mà ra ngoài bằng cửa phụ bên cạnh sảnh. Mấy người này tính đi đâu vậy nhỉ?
Naomi và Kuga quay ra nhìn nhau. Kuga vừa nghiêng đầu vừa thì thầm, “Thật ra ban nãy phòng cảnh vệ có gọi cho tôi. Họ kêu phát hiện mấy người đáng ngờ trên màn hình chống trộm nên tôi đã tới đó xem.”
“Là mấy người đó ạ?”
Kuga gật đầu, “Đúng vậy.”
“Họ đã làm gì đáng ngờ thế ạ?”
“Đi lòng vòng quanh hành lang của tất cả các tầng, trong bộ dạng vô cùng thư thả.”
“Tất cả luôn ấy ạ? Họ đi tìm Tachibana Sakura chăng?”
“Chắc là vậy chứ gì nữa. Nhưng thường ai lại đi chờ đợi vào kỳ tích gặp nhau ở hành lang nhỉ.”
“Kỳ lạ thật đấy.”
“Ừm, nhưng họ cũng chỉ đi bộ thế thôi nên ta không thể nhắc nhở gì được. Tôi chỉ nhờ bên cảnh vệ để mắt tới họ hơn.”
Sau đó quãng một tiếng, năm người họ quay lại. Nhìn biểu cảm của cả năm người, Naomi phát hoảng. Dường như họ đang vô cùng phấn khích. Đến cả Meguro, người chẳng mấy khi thay đổi sắc mặt cũng đang khoe hàm răng trắng nhởn.
Trên tay họ là những chiếc túi nilon của cửa hàng tiện lợi. Do đứng xa, Naomi không thể nhìn rõ nhưng hẳn đó là bữa trưa muộn của mấy người đàn ông.
“Chẳng hiểu đám người này đang làm trò gì nhỉ,” Kuga thì thầm vào tai cô.
“Tôi cũng không biết nữa,” Naomi nghiêng đầu thắc mắc.
Sau đó cũng không có chuyện gì bất thường xảy ra. Chỉ có Mochizuki gọi điện tới báo sẽ đến lấy đồ muộn vì chưa xong việc.
Cứ như vậy, chẳng mấy mà đã gần tới 5 giờ chiều, giờ giao ca tối. Naomi xử lý lại các thông tin cần bàn giao, toan lui vào trong văn phòng phía sau, nhưng rồi cô thất kinh khi nhìn thấy Tamamura đang đi vào từ cửa chính. Anh ta đang bước thật nhanh qua sảnh rồi mất hút về phía thang máy.
Naomi chỉ biết thẫn thờ nhìn theo. Chuyện này là thế nào đây? Chẳng phải Mochizuki bảo người này vẫn luôn ở trong phòng à? Lần này anh ta cũng chỉ ra ngoài một lát vào đúng lúc Naomi không nhìn thấy thôi sao?
Có nghĩ lung thế nào thì cũng chẳng thể tìm ra đáp án, Naomi đành cứ thế trở vào văn phòng phía sau. Nhưng đúng lúc ấy, cô thấy năm người đàn ông kia đi ra từ sảnh thang máy. Naomi giật nẩy mình. Nhỡ họ gặp Tamamura ở giữa đường thì chết dở. Nhưng rồi cô nghĩ lại, họ đâu có biết nhau cơ chứ.
Đám người đàn ông với Meguro đi đầu tiến lại quầy lễ tân. Naomi niềm nở chào đón họ. “Có chuyện gì vậy, thưa quý khách?”
Meguro đặt hai chiếc thẻ khóa phòng lên mặt quầy.
“Chúng tôi đã đặt phòng cho cả tối nay nhưng phiền cô đổi phòng giúp chúng tôi được không?”
Naomi chỉnh lại tư thế trong khi nụ cười vẫn nở trên môi. “Quý khách có gì không hài lòng về hai căn phòng hiện giờ ạ?”
“Không phải, chúng tôi chỉ là muốn ở phòng khác thôi.” Meguro đáp.
Từ phía sau anh ta, Inukai chêm vào, “Chúng tôi sẽ chịu thêm phí, nếu cần.”
“Tức là quý khách muốn nâng hạng phòng ạ?”
“Đúng vậy,” Meguro lên tiếng. “Tôi không rõ phòng đó kiểu gì, nhưng chắc là đặc biệt hơn.”
“Ý quý khách là phòng nào cơ ạ?”
“Bên tòa kia ấy.” Inukai lại xen vào. “Ý tôi là tòa nhà bên cạnh.”
“Sao cơ ạ?” Naomi chẳng hiểu mấy người này đang nói gì cả. “Tôi vẫn chưa hiểu ý quý khách ạ.”
“Ý chúng tôi là…” Inukai hùng hổ lao tới phía trước. “Hãy đổi cho chúng tôi sang phòng bên tòa nhà kia.”
“Phòng… ở tòa văn phòng ấy ạ?”
“Ờ. Chúng tôi trả thêm tiền là được chứ gì.”
Năm người đàn ông lườm Naomi với vẻ thù địch. Chắc hẳn những người này đang điên tiết vì Naomi mãi vẫn chưa chịu chấp thuận yêu cầu của họ.
Đến bây giờ Naomi mới hiểu ra sự tình. Cô những muốn cười phì ra mà phải cố nén lại.
“Xin lỗi nhưng có lẽ quý khách đang hiểu lầm rồi ạ. Tòa nhà bên đó của chúng tôi không có phòng nghỉ cho khách đâu ạ.”
“Tại sao lại vậy? Tôi thấy bên đó rõ ràng có treo biển Cortesia Tokyo Annex mà.” Meguro quắc mắt lên lườm Naomi.
“Bên đó chỉ có văn phòng bộ phận quản lý, hành chính của công ty, chứ hoàn toàn không có phòng ở hay hàng quán gì để phục vụ khách đâu ạ. Tôi thành thật xin lỗi vì câu chữ trên tấm biển đã khiến quý khách hiểu lầm ạ.” Nói đoạn Naomi cúi đầu xuống.
Năm người đàn ông nhất loạt hơi há miệng ngạc nhiên. Họ đã phải quyết chí thế nào khi tới đây chứ. Vậy mà mọi chuyện lại thành ra như vậy, trông họ có vẻ bối rối.
“Không biết quý khách có thể thông cảm cho khách sạn chúng tôi được không ạ?” Naomi hỏi.
“Có thật bên đó không có phòng hay khách trọ nào không?” Meguro vẫn ngoan cố tra hỏi tới cùng.
“Dạ hoàn toàn không có ạ. Khách trọ cũng không có ai đâu ạ.”
Họ quay sang nhìn nhau. Mặt ai nấy đều đăm chiêu.
“Thế thì… thôi vậy.” Meguro lên tiếng, rồi cùng bốn người kia đi về phía sảnh thang máy.
Có khi nào… Naomi vừa nhìn họ rời đi vừa nghĩ. Chuyện này liên quan gì tới gói đồ đang để ở bên tòa văn phòng không nhỉ?
Naomi đương miên man nghĩ ngợi thì Mochizuki gọi điện tới. Anh ta thông báo đã thu xếp xong công việc nên giờ sẽ qua lấy đồ. Thật khéo. Naomi vẫn hẹn anh ta trước sảnh tòa văn phòng như hôm qua.
Sau khi bàn giao công việc cho ca tối, Naomi đứng đợi Mochizuki trước tòa văn phòng. Anh ta có mặt đúng như giờ hẹn. Sau đó hai người di chuyển lên phòng họp trên tầng hai.
“Chuyện này đúng là kỳ lạ thật,” Mochizuki cầm lấy chiếc túi và nói.
“Thật ra…” Naomi khẽ khàng thuật lại cuộc trò chuyện với nhóm Meguro ban nãy.
“Họ muốn đổi phòng… Ra vậy.” Mochizuki sau khi gật đầu vài lần mới bỏ cái túi giấy vào trong cặp. “Giờ tôi sẽ tới Akihabara một chuyến rồi quay lại.”
“Akihabara ấy ạ?”
“Tôi có người quen rành mấy thiết bị không dây và nghe lén này lắm, nên sẽ hỏi qua người đó xem sao. Giờ cô Yamagishi về luôn hay sao ạ?”
“Tôi thì hết ca rồi ạ…”
“Vậy à. Nếu cô có thể đợi chừng một tiếng thì chắc tôi sẽ báo được kết quả.”
“Tôi hiểu rồi ạ. Vậy tôi sẽ đợi.”
Trong lúc chờ Mochizuki liên lạc lại, Naomi dùng bữa tối ở nhà ăn dành cho nhân viên.
“Đúng như tôi nghĩ.” Vừa thấy Naomi, Mochizuki đã lên tiếng. “Thứ được cài vào cuốn sách ở bên trong không phải máy nghe lén mà là thiết bị phát tín hiệu. Và chỉ cần dùng máy thu tần số là sẽ dò ra được địa điểm.”
“À, thế nên…”
Giờ thì Naomi đã hiểu hành động của mấy người hội Meguro. Cả việc họ đi lòng vòng quanh hành lang khách sạn nữa. Họ dùng máy thu tín hiệu để tìm máy phát tín hiệu.
“Mấy người đó đã điều tra ra được gói đồ đang ở tòa nhà bên này, nên tự cho là Tachibana Sakura cũng đang ở đây.”
“Bảo sao tôi thấy mấy người đó sau khi ra ngoài rồi quay lại bèn tươi tỉnh hẳn lên. Ra là khi ấy họ nghĩ đã tìm được chỗ thần tượng đang ở.”
“Thật cảm ơn vì cô đã thông báo với tôi. Có gì lại phiền cô nhé.”
“Cũng may là giúp ích được cho anh ạ. Giờ anh còn đi đâu nữa ạ?” Thấy Mochizuki cầm trên tay chiếc túi nilon trắng to tướng, Naomi mới hỏi.
“Tôi mang bữa tối đến cho anh Tamamura. Anh ấy mà gọi phục vụ phòng đắt đỏ quá thì cũng khổ cho tôi lắm.”
“Vậy giờ anh lên phòng ngài ấy ạ?”
“Vâng, với lại nhân tiện tôi cũng muốn xem tình hình bản thảo tiến triển đến đâu rồi.”
“Thế ạ…”
Chừng như nhận ra điều gì đó từ biểu cảm của Naomi, Mochizuki hỏi, “Có chuyện gì à?”
“Hồi chiều anh có bảo ngài Tamamura vẫn làm việc trong phòng suốt nhỉ?”
“Vâng. Chắc chắn anh ấy không rời đó nửa bước đâu. Ban trưa tôi cũng có gọi điện thì vẫn thấy anh ấy ở đấy mà. Có vấn đề gì sao?”
“À không, tôi đang nghĩ hẳn ngài ấy phải vất vả lắm.”
“Kể cũng tội nhưng chẳng còn cách nào khác. Chúng tôi cũng phải lo việc của chúng tôi mà.”
“Vậy, tôi xin phép nhé,” nói đoạn Mochizuki đứng dậy.