Khách Sạn Mặt Nạ Tập 2 (Đêm Trước Lễ Hội Hóa Trang)

Lượt đọc: 1882 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 4 ❀

Sáng hôm sau, vẫn còn chút thời gian trước khi giao ca nên Naomi quyết định sẽ đi lòng vòng quanh sảnh khách sạn một lượt. Từ hồi còn là nhân viên mới, Naomi đã được dặn nếu rảnh rỗi, dù chỉ một lúc thôi thì cũng phải đi lại quanh khách sạn xem có khách nào gặp vướng mắc gì không để còn kịp thời giúp đỡ.

Nhác thấy bóng người ở phía thang cuốn, Naomi bèn lại gần. Hóa ra lại chính là Tamamura. Một tay anh ta đang đút túi, còn tay kia thì áp điện thoại vào tai.

“Ơ hay, đã bảo tôi có việc nên tối không được rồi cơ mà… việc cá nhân… không liên quan tới anh. Tóm lại là giờ tôi đi đây. Còn lại phiền anh nhé. Ừm, 2 giờ ở chỗ anh Tanaka, Hachioji đúng không. Tôi biết rồi, quên sao được hả. Tôi sẽ lo vụ hẹn đó. Vậy nhờ anh nhé.”

Nói chuyện điện thoại xong, Tamamura nhanh chóng nhằm hướng cửa chính đi mất.

Lần này Naomi cũng lại chỉ biết nghiêng đầu thắc mắc. Rõ ràng anh ta nói 2 giờ, ở chỗ anh Tanaka, Hachioji. Chuyện này rốt cuộc là sao nhỉ?

Naomi đang chưa hiểu đầu cua tai nheo thế nào thì đã phải tiến hành giao ca sau đó đứng quầy. Đang làm việc nhưng cô không thể ngừng quay ra phía cửa chính mà nhìn. Naomi không sao rũ bỏ được suy nghĩ, không biết khi nào Tamamura mới quay lại.

Cứ như vậy rồi chẳng mấy chốc đã gần 12 giờ trưa. Nhóm người Meguro xuất hiện ở phía sảnh thang máy. Họ đặt phòng hai đêm nên trong sáng nay sẽ phải trả phòng.

Họ đặt thẻ khóa phòng lên quầy, mặt mày khó chịu. Đây là vẻ mặt bất mãn vì không đạt được mục đích chăng?

“Xin hỏi quý khách có dùng đồ trong tủ lạnh không ạ?”

Naomi hỏi cho đúng trình tự thì chỉ nhận được câu trả lời cụt lủn, “Không.”

Phải rồi, mấy anh ăn đồ của cửa hàng tiện lợi mà, Naomi lầm bầm trong bụng.

Naomi tính thử thì thấy ít hơn khoản tiền đặt cọc rất nhiều. Cô đặt số tiền thừa không hề nhỏ vào khay, rồi đưa cho họ cùng với hóa đơn.

“Cảm ơn quý khách đã dùng dịch vụ của khách sạn chúng tôi. Rất mong lần sau lại được đón tiếp quý khách.” Naomi vừa cúi đầu vừa nói.

Meguro nhận phần tiền thừa. Họ sẽ phải chia nhau số tiền này nên sẽ lại tốn kha khá thời gian đây, Naomi thầm đoán.

Có khi nào họ còn định canh chừng ở sảnh nữa không nhỉ, Naomi đang nghĩ vậy thì năm người đàn ông đã lẳng lặng đi qua cửa chính, rời khỏi khách sạn. Cô thở phào nhẹ nhõm.

Đúng lúc ấy, ai đó đập vào lưng cô. Là Kuga. “Cuối cùng cũng chịu lặng lẽ rút lui rồi đấy à?”

“Thật may vì tôi đã không phải thất hứa với anh Mochizuki.”

“Thế là cũng xong được một việc. Tôi làm ở đây lâu lắm rồi nhưng lần đầu gặp phải nhóm người như vậy đấy. Đúng là một bài học kinh nghiệm đáng quý.” Kuga cười khổ.

“Đúng thật ạ.” Naomi đồng tình, song cô vẫn chưa hết băn khoăn về chuyện của Tamamura. Vì đến giờ vẫn chưa thấy anh ta quay lại.

Nhân lúc công việc rảnh rang đôi chút, Naomi mới gọi điện cho Mochizuki. Cô nghĩ mình nên thông báo cho anh ta chuyện năm người kia đã trả phòng.

“Thế ạ. May quá rồi, vậy là yên tâm được một chuyện.” Nghe xong, Mochizuki tủm tỉm đáp lại. “Vậy là từ giờ tôi sẽ không phải lén lút tới gặp anh Tamamura nữa rồi.”

“Sáng nay hai người cũng gặp nhau ạ?”

“Gặp rồi. Đưa bữa sáng với bữa tối cho anh ấy là nhiệm vụ hằng ngày của tôi mà. Tôi đến đó từ lúc 8 giờ sáng rồi kìa. Trông anh ấy khi đó vẫn còn ngái ngủ lắm.”

Nhưng chỉ sau đó một lát, Naomi đã bắt gặp anh ta nói chuyện điện thoại ở sảnh khách sạn.

“Công việc của ngài Tamamura vẫn tiến triển thuận lợi chứ ạ?”

“Cũng hòm hòm. Ban nãy tôi cũng vừa gọi điện hỏi thăm tình hình xong.”

“Anh vừa… gọi điện ạ?”

“Vâng, tôi cứ nhắc suốt đâm ra cũng bị anh ta quở cho một trận. Ha ha ha.”

“Anh gọi tới phòng khách sạn chứ không phải số di động ạ?”

“Đương nhiên phải gọi tới phòng chứ. Gọi di động thì còn ý nghĩa gì nữa. Có chuyện gì à?”

“À không ạ. Tôi chỉ đang nghĩ, đúng là vất vả cho cả hai bên quá.”

“Có gì đâu, tất cả là vì công việc ấy mà. Cảm ơn cô đã báo tin nhé.”

“Không có gì đâu ạ,” nói đoạn Naomi ngắt máy, rồi cô nhìn đồng hồ. Đã hơn 2 giờ chiều. Tamamura đã nói hẹn gì đó chỗ Hachioji, nhưng chẳng lẽ anh ta quay lại và hiện đang ở trong phòng rồi sao?

Naomi đang bần thần nghĩ ngợi, thì chợt cảm giác có ai đó, cô ngẩng đầu lên. Đúng lúc một người đàn ông trẻ đang đi tới.

“Xin lỗi, tôi có chút chuyện muốn hỏi. Tôi là…”

Người đàn ông nọ thò tay vào túi trong áo khoác, rút ra từ danh thiếp. Trên đó có in nội dung: Imamura Yuji, Phòng biên tập sách văn học, Công ty cổ phần Kyuei. Kyuei là một nhà xuất bản vô cùng nổi tiếng.

“Có phải hiện…” Anh ta đang nói dở thì bỗng ngừng lại, hẳn là vì thấy sắc mặt của Naomi thay đổi. Mắt Naomi đang mải nhìn đoàn người bước vào từ cửa chính. Năm người đàn ông kia, vẫn Meguro dẫn đầu, đã quay lại.

Imamura cũng quay đầu lại, rồi anh ta giật mình rụt người lại. “Ơ, chuyện gì đây?”

Nhóm người kia bước thẳng tới chỗ Naomi, rồi đột ngột nắm lấy cánh tay Imamura.

“Anh Imamura của công ty Kyuei phải không?” Meguro hỏi.

“Vâng, đúng là tôi…”

“Làm ơn, hãy để chúng tôi gặp… Tachibana Sakura.”

“Hả? Mấy anh đang nói chuyện gì vậy?”

“Chúng tôi thật sự rất nghiêm túc. Chỉ một lát thôi cũng được, xin anh đấy.”

Nói đoạn anh ta quỳ gối xuống sàn, dập đầu. Bốn người còn lại cũng làm y chang, rồi họ đồng loạt hô “Làm ơn.”

“Ơ, mấy anh này, đừng có làm vậy chứ.” Imamura lùi lại phía sau.

Nghe thấy có tiếng ồn ào, đội trưởng bộ phận hành lý chạy lại.

“Xin lỗi các anh, nhưng các anh làm vậy sẽ ảnh hưởng tới nhưng vị khách khác, phiền các anh đi chỗ khác giúp cho được không ạ?” Vị đội trưởng nói với hội Meguro.

“Không, chúng tôi sẽ không đi đâu cả, cho tới khi gặp được Tachibana Sakura.” Meguro chầy bửa.

Đội trưởng hành lý bèn đưa mắt ra hiệu với cấp dưới của mình. Cuối cùng mấy nhân viên hành lý đành phải vừa lịch sự khuyên can, vừa đỡ năm người đó dậy, rồi dẫn họ ra ngoài.

Thấy họ đi khuất, Imamura mới nới lỏng cà vạt. “Hết cả hồn. Mấy người đó là ai vậy?”

“Thành thật xin lỗi quý khách. Mấy vị ấy ban sáng vừa mới trả phòng ở đây đấy ạ.”

“À phải, tôi có nghe anh Mochizuki nói về chuyện Tachibana Sakura bị fan cuồng đeo bám rồi. Hóa ra là đám người đó đấy à?”

“Quý khách là người quen của ngài Mochizuki ạ?”

Imamura gật đầu.

“Qua anh ấy tôi mới biết khách sạn này mà. Anh ấy còn bảo tôi, muốn nhờ Tachibana Sakura việc gì thì cứ trực tiếp trao đổi với đối phương.”

“À, hóa ra là vậy ạ.”

“Vâng, thế nên phiền cô gọi tới phòng Tachibana Sakura giúp tôi được không? Cô cứ bảo có anh Imamura công ty Kyuei cần gặp.”

“Tôi hiểu rồi ạ.”

Naomi nhấc ống nghe chiếc điện thoại bên cạnh lên. Tamamura đang ở phòng 1205. Vừa ấn số, Naomi vừa thắc mắc, không hiểu Imamura có biết danh tính thật của Tachibana Sakura không.

Chuông điện thoại reo, đúng lúc đó, khi Naomi còn đang nghĩ anh ta sao lại rướn người lên như vậy nhỉ, thì Imamura đã vươn cánh tay dài ngoẵng tới, giật lấy ống nghe điện thoại từ tay cô. Anh ta hành động nhanh tới nỗi Naomi chẳng kịp lên tiếng.

Imamura áp ống nghe lên tai, lùi lại phía sau cho tới khi không kéo được dây thêm nữa.

“Quý khách đang làm gì vậy ạ? Xin hãy dừng lại!” Naomi với tay nhưng không tới.

“Cô Tachibana Sakura đúng không ạ?” Có vẻ điện thoại đã kết nối, Imamura bắt đầu nói. “Xin lỗi vì đã đường đột gọi tới làm phiền cô. Tôi là fan hâm mộ của cô, thật đấy, không phải giả danh hay gì đâu. Nhưng xin cô hãy nhớ cho điều này, tôi, lúc nào cũng sẽ ủng hộ cô hết mình. Tôi mới là người phải cảm ơn cô mới đúng chứ ạ. Vâng, vậy chào cô ạ.” Anh ta lãnh đạm nói, rồi nhìn chằm chằm vào ống nghe.

Imamura lại gần quầy lễ tân, cúi đầu, trả ống nghe cho Naomi. “Thành thật xin lỗi.”

Mặt đội trưởng bộ phận hành lý lại biến sắc, anh ta chạy tới quầy lễ tân. Nhưng Naomi chỉ cười nói, “Không sao đâu ạ” rồi nhận lại ống nghe từ Imamura.

“Hóa ra anh là đồng bọn của mấy người đó à? Tôi đã hoàn toàn bị sập bẫy…”

“Đây là biện pháp cuối cùng của chúng tôi. Chúng tôi đã quyết tâm, nếu không thể gặp, thì ít nhất cũng phải nghe được giọng của Tachibana Sakura. Thế nên chỉ mình tôi là không trọ ở đây.”

“Anh đã nghe… được giọng của người đó rồi à?”

“Tất nhiên, và tôi cũng sẽ cho họ nghe nữa.” Anh ta chìa thứ đang cầm trên tay cho Naomi xem. Là máy ghi âm. Hẳn là anh ta đã thu âm đoạn nói chuyện ban nãy. “Quả nhiên không ngoài dự liệu của tôi, giọng cô ấy thật hay, chẳng khác nào giọng thiếu nữ.”

“Sao cơ ạ…”

“Tôi thành thật xin lỗi vì đã gây phiền phức cho cô.” Imamura lại cúi đầu thật thấp.

“Mong các anh lần sau đừng bày trò thế này nữa.”

“Vâng, xin lỗi cô.”

Imamura quay gót, thả bước về phía cửa chính. Tất nhiên, năm người đàn ông nọ đang ở đó. Imamura nhìn về phía ấy, ra dấu chữ V. Thấy vậy, năm người kia khoái chí giơ cả hai tay ăn mừng.

“Họ đưa cô vào tròng cũng khéo đấy chứ.” Kuga tới gần, lên tiếng. “Thôi cũng được. Dù gì họ cũng chỉ muốn nói chuyện.”

“Nhưng lạ thật, không hiểu họ đã nói chuyện với ai vậy nhỉ.”

“Ừm, tôi cũng đang thắc mắc đây.” Kuga nghiêng đầu.

Đầu Naomi xoay mòng mòng vì cả đống suy nghĩ. Sau rốt, cô đi đến một giả thiết. Và cô cũng chỉ có thể nghĩ tới điều này mà thôi.

« Lùi
Tiến »