Khách Sạn Mặt Nạ Tập 2 (Đêm Trước Lễ Hội Hóa Trang)

Lượt đọc: 1884 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 5 ❀

Naomi rời khỏi quầy lễ tân, đi tới phòng điều khiển.

Gần 6 giờ tối, Tamamura bước vào từ cửa chính. Thấy vậy, Naomi, đã giao ca xong từ trước và đứng đợi suốt từ lúc đó tới giờ, vội vàng đi tới sảnh thang máy. Bằng mọi cách, cô phải lên phòng trước Tamamura.

Cô đi thang máy lên tầng 12, băng qua hành lang, dừng lại trước cửa phòng 1205, gõ cửa.

Cửa mở vào bên trong, người đang ló mặt ra nhìn thấy Naomi thì tròn mắt lên ngạc nhiên.

“Xin lỗi đã làm phiền lúc quý khách đang nghỉ ngơi ạ.” Naomi cúi đầu, xin lỗi. “Có việc này tôi muốn phiền quý khách xác nhận lại, không biết quý khách có thể dành cho tôi chút thời gian không ạ?”

Đối phương im lặng. Chừng như đang vô cùng khó xử.

Cô đoán đối phương chỉ tầm ngoài mười lăm, chắc là học sinh cấp ba. Người này quả thật trẻ hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cô. Một thiếu nữ giản dị và phảng phất vẻ thuần khiết, trong sáng.

Tamamura đi ra từ sảnh thang máy, vẻ mặt hoài nghi, tiến lại gần.

Naomi quay ra chào anh ta. “Quý khách đã về đấy ạ.”

“Có chuyện gì thế?” Anh ta hỏi cô bé ở trong phòng.

“Tại cô ấy gõ cửa nên con tưởng bố về…” Cô bé trả lời.

Naomi mỉm cười, nhìn Tamamura.

“Tôi muốn hỏi về cách dùng phòng một chút thôi ạ.”

Tamamura cắn môi vẻ khó chịu, khẽ gật đầu. “Vậy chúng ta vào trong rồi nói.”

“Tôi xin lỗi ạ.”

Naomi cùng Tamamura bước vào phòng. Hai chiếc giường xếp song song, đối diện đó là bàn viết. Trên bàn để chiếc máy tính xách tay và mấy quyển sách.

Cô bé kia ngồi xuống cái ghế đặt bên cạnh chiếc bàn, còn Tamamura thì thả người xuống sofa.

“Phòng quý khách đang dùng là phòng twin.” Naomi vẫn đứng và nói. “Phòng này vốn dĩ là phòng cho hai người, nhưng một người dùng cũng không sao. Tức là, một người dùng thì tiền phòng sẽ khác. Theo như tôi được biết từ ngài Mochizuki thì phòng này chỉ được đặt cho một người. Nhưng vì nhiều chuyện, tôi mới nhận ra hiện có hai vị khách đang cùng dùng phòng, thành thử tôi muốn xác nhận lại. Nếu quý khách muốn đổi sang dùng hai khách thì tôi sẽ nhanh chóng làm thủ tục ạ.”

“À không, thế không được đâu.” Tamamura giơ một tay lên. “Phiền cô giữ kín chuyện này với anh Mochizuki và nhà xuất bản Hitotsubashi giúp tôi. Nếu phải trả thêm thì tôi sẽ trả riêng. Nên cô cứ giữ nguyên là một người dùng hộ tôi được không?”

Naomi nhìn cả hai người họ. Mới nãy cô bé này gọi Tamamura là bố nên có lẽ hai người họ là bố con. Nhìn kỹ mới thấy, mắt họ quả cũng giống nhau thật.

“Hẳn là quý khách có sự tình gì đó.”

“Ừm thì…” Tamamura lẩm bẩm.

“Tôi có thể biết vấn đề đó là gì không ạ? Để nếu lỡ lần sau có chuyện thế này nữa, biết đâu tôi lại giúp được gì đó cho quý khách? Tất nhiên, nếu quý khách thấy không cần thiết thì cũng không sao ạ.”

Tamamura khổ sở mở miệng. “Cô biết những gì rồi?”

“Ngài Mochizuki chỉ cho tôi biết, nhà văn Tachibana Sakura thật ra chính là ngài Tamamura đây, và ngài đến đây để chuyên tâm viết bản thảo. Nhưng hình như, sự thật có hơi khác thì phải ạ.”

Tamamura gật đầu, hất cằm về phía cô bé kia.

“Thật ra Tachibana không phải là tôi, mà là con bé kia.”

“Là cô đây ạ?”

“Ừm, tên nó là Kaoru.”

“À, cô Kaoru… Ra là vậy ạ.”

“Tên tôi là Soichi, tên Kaoru đâu có hợp với tôi chứ.” Tamamura gãi đầu.

Tamamura Soichi cho hay, Kaoru mới 17 tuổi, do mẹ bị bệnh mất sớm, nên ngoại hình cô bé trông có vẻ chững chạc hơn tuổi, nhiều lúc Kaoru còn nói năng, hành động người lớn hơn cả bố mình. Từ bé Kaoru đã thích sách, thành tích ở trường cũng rất khá.

Rồi sau đó cô bé bắt đầu từ viết tiểu thuyết. Không chỉ dừng ở đó, cô bé còn muốn thật nhiều người đọc được sách của mình, nên đã đăng ký ứng tuyển giải thưởng tác giả mới. Rồi thì cô bé nhận được thông báo của nhà xuất bản, rằng tác phẩm đã được lọt vào vòng tuyển chọn cuối cùng. Tamamura tình cờ đọc được lá thư đó trước cả Kaoru nên đã tỏ ra hết sức kinh ngạc. Anh ta hoàn toàn không hay biết gì về chuyện con gái viết sách. Tamamura lục lọi bàn của Kaoru mới thấy tập tiểu thuyết in bằng giấy A4 đó. Nhìn tên sách anh ta nhận ra đó chính là tác phẩm ứng tuyển.

“Đến khi đọc thử tôi lại bị thêm một phen thất kinh. Nội dung sách vô cùng gợi tình.”

“Không phải thế mà bố…” Kaoru vẫn cúi gằm từ ban nãy giờ mới ngẩng đầu lên.

“Toàn mấy cảnh nam nữ làm đủ thứ trò biến thái với nhau còn gì nữa.”

“Nhưng phải viết thế chứ. Yêu nhau thì đương nhiên họ phải làm thế rồi. Bố cũng thế còn nói.”

“Nhưng cũng vừa phải thôi chứ.”

“Bố chẳng hiểu gì cả. Thư của con thì tự tiện mở ra xem, còn lục lọi bàn rồi cứ thế đọc bản thảo, người đâu mà quá đáng quá thể.”

“Mày nhiều lời quá rồi đấy. Tao lo cho con gái thì có gì sai hả? Quá đáng chỗ nào hả?”

“Ngài bình tĩnh lại đi ạ.” Naomi vội vàng khuyên can. “Tôi rất hiểu cảm giác của cô Kaoru. Tôi cũng đã đọc qua cuốn sách đó, quả thật là rất cảm động ạ. Mỗi người cảm nhận nghệ thuật lại mỗi khác.”

Tamamura cụp đuôi đôi lông mày xuống, vẻ buồn phiền.

“Có thể cô nói đúng, nhưng người làm bố cũng có phản ứng của họ chứ. Chẳng ai muốn để xung quanh biết chuyện con gái mình viết ba thứ nhăng cuội đó đâu. Nói trắng ra là tôi chẳng cần nó được giải gì cả, mà không, tôi còn mong nó trượt là đằng khác.”

“Nhưng cuối cùng cô Kaoru lại đạt giải cao đúng không ạ?”

Tamamura Soichi nhăn mặt, gật đầu.

“Lúc nghe con bé thông báo tin đó, tôi xây xẩm mặt mày luôn. Thế này chẳng phải nhà xuất bản sẽ đến chào hỏi hay sao. Tôi đã phải vắt óc đáng suy nghĩ xem có cách nào để từ chối giải được không.”

“Và cuối cùng ngài quyết định đóng giả…”

“Tôi đã chắc mẩm, nếu biết một ông chú như tôi giả thành thiếu nữ, kiểu gì họ cũng hủy giải.”

“Anh Mochizuki bảo không thể có chuyện đó.”

“Khổ thế đấy. Thành thử cuối cùng có tránh được đâu. Nhưng cũng may mọi chuyện vẫn xong xuôi mà không cần con bé Kaoru xuất đầu lộ diện. Vì anh Mochizuki đã đồng ý để Tachibana Sakura ra mắt dưới tư cách một nhà văn giấu mặt.”

“Tức là, việc gặp gỡ, trao đổi với anh Mochizuki thì ngài ra mặt còn cô Kaoru thì chịu trách nhiệm về bản thảo đúng không ạ?”

Tamamura Soichi nhăn mặt, gãi gãi phía trên lông mày.

“Con bé vẫn đang học cấp ba, còn nhiều việc khác phải làm lắm. Tất nhiên sách bán được nên chúng tôi cũng có thêm đồng ra đồng vào. Đúng là cái gì cũng có hai mặt của nó.”

“Việc viết sách ở khách sạn lần này là do ngài không thể từ chối ạ?”

“Tại tôi lỡ hứa với họ là kiểu gì cũng giao bản thảo đúng hạn. Nhưng cuối cùng lại bị trùng lịch thi giữa kỳ của con bé, đâm không kịp.”

“Họ không chịu để tác giả viết tại nhà ạ?”

“Tôi cũng đề xuất rồi, mà anh Mochizuki bảo, nếu thế ngày nào anh ta cũng sẽ tới nhà. Nhưng làm thế thì lộ hết việc tôi làm ở công ty xây dựng chứ chẳng viết lách gì.”

“Ra là vậy ạ,” Naomi hiểu ra vấn đề.

“Vậy nên hai người mới cùng ở đây, và ban ngày thì ngài đi làm??”

“Đúng thế. Cũng may đợt này trúng dịp nghỉ ba ngày, nên Kaoru không cần xin nghỉ học ở trường. Anh Mochizuki vẫn ghé qua vào mỗi buổi sáng và tối, những khi đó tôi để con bé trốn trong nhà tắm.”

“Vất vả quá ạ. Ngài yêu cầu dọn vệ sinh vào giờ cụ thể là vì không muốn để cô Kaoru chạm mặt với nhân viên dọn phòng đúng không ạ?”

“Không sai.”

“Nhưng có việc này tôi vẫn chưa hiểu được. Hình như anh Mochizuki thỉnh thoảng vẫn gọi điện tới phòng này, vậy mà lần nào anh ấy cũng bảo chính ngài đã nghe máy.”

“À, chuyện đó hử?” Tamamura Soichi cười cười. “Rất kỳ lạ đúng không? Cô nghĩ tôi đã làm cách nào?”

“Tôi cũng đã thử đoán.”

“Ồ, cô đoán thế nào?”

“Nếu có số từ bên ngoài gọi tới khách sạn, phòng điều khiển sẽ nghe máy. Nếu đầu dây bên kia yêu cầu được gặp một vị khách nào đó đang trọ tại khách sạn, họ sẽ không lập tức nối máy mà trước tiên sẽ gọi điện tới phòng của vị khách đó, thông báo tên người cần gặp và xác nhận với khách xem có muốn nói chuyện với người kia không. Nếu khách đồng ý, họ mới nối máy. Nên lúc anh Mochizuki gọi điện thoại tới, chắc chắn họ cũng làm theo đúng trình tự như vậy. Tôi đoán, lúc ngài ra ngoài, cô Kaoru sẽ là người nghe những cuộc gọi từ phòng điều khiển. Hẳn là cô đã phải một tay nghe máy, một tay ấn số trên di động đúng không ạ? Và tất nhiên, người cô ấy gọi chính là ngài.” Naomi nhấc ống nghe điện thoại bàn trong phòng lên, tay còn lại mở di động của mình ra. “Sau đó, khi ngài đã nghe máy, cô Kaoru sẽ áp điện thoại vào ống nghe như này.” Naomi quay ngược hai đầu loa và mức của chiếc di động lại, áp vào ống nghe điện thoại. “Làm thế này, thì dù ngài có đang ở đâu cũng sẽ nhận được cuộc gọi của anh Mochizuki. Phán đoán của tôi có sai ở đâu không ạ?”

Nghe xong, Tamamura Soichi duỗi thật thẳng lưng, khoanh tay lại.

“Không sai gì cả. Cô làm tôi ngạc nhiên đấy. Đúng là dân chuyên nghiệp có khác.”

“Mấy tiếng trước, tôi đã gặp phải một rắc rối nhỏ.” Naomi thuật lại chuyện đã xảy ra với Imamura.

“Tôi gọi bằng điện thoại nội bộ nên phòng điều khiển không hề can thiệp. Và người đàn ông cướp ống nghe của tôi hình như đã nói chuyện trực tiếp với người đang có mặt ở trong phòng này lúc đó. Mà người đàn ông kia còn khen nức nở, giọng nói thiếu nữ ấy nghe rất hay. Chắc hẳn lúc ấy cô hoảng lắm đúng không?” Naomi hỏi Kaoru.

“Em rối hết cả lên ấy,” Kaoru trả lời. “Tự nhiên đầu dây bên kia lại bảo, Tôi là fan hâm mộ của cô. Cuống quá, chẳng biết làm thế nào cho phải, em đành cảm ơn suông.”

“Nhưng người đó đã rất vui đấy ạ. Anh ta nghĩ điều đó thật kỳ diệu, bởi đã được nghe giọng thật của Tachibana Sakura. Nhưng cũng nhờ đó mà tôi nhận ra, ngoài ngài Tamamura, còn một người khác nữa cũng đang ở phòng này. Tôi đã đến phòng điều khiển để xác nhận lại. Và đúng như tôi trù liệu, họ nói, khi họ gọi đến phòng này để kết nối các cuộc gọi ngoại tuyến, đều là giọng một cô gái nghe máy.”

Tamamura lắc đầu qua lại.

“Cô suy luận rất nghề đấy chứ. Lẽ ra nên đi làm cảnh sát mới đúng.”

Naomi cười. “Ngài cứ đùa ạ.”

“Mọi chuyện đều đúng như cô vừa trình bày. Ngoài ra tôi không giấu việc gì nữa cả. Và tôi cũng nói thẳng, tôi muốn nhờ cô giữ kín chuyện này. Vậy thôi.” Tamamura chống hai tay xuống hai đầu gối, cúi đầu.

“Ngài ngẩng đầu lên đi ạ,” Naomi lên tiếng. “Tôi sẽ không tiết lộ chuyện cá nhân của khách, nên xin ngài cứ yên tâm. Còn về cách thức thanh toán tiền phòng phát sinh, tôi sẽ hỏi ý kiến cấp trên ạ.”

“Thật à. Nghe cô nói vậy là tôi yên tâm rồi.”

“Xin cho tôi mạn phép hỏi, ngài định sẽ tiếp tục chuyện này đến khi nào ạ? Tôi thì nghĩ cái gì cũng sẽ có giới hạn của nó.”

Tamamura Soichi méo xệch miệng, vẻ khổ sở.

“Tôi cũng biết chứ. Nhưng không thể tiết lộ chuyện này khi con bé vẫn đang là học sinh cấp ba được. Tôi muốn giữ kín bí mật này cho tới khi con bé trưởng thành. Còn sau đó tôi sẽ để nó tự quyết định. Mà cũng chẳng biết tới khi đó nó còn muốn theo nghiệp viết lách nữa không.”

“Con không bỏ đâu,” Kaoru lên tiếng. “Con còn nhiều thứ muốn viết lắm,” cô bé cả quyết.

“Tôi cũng tán thành việc để cô Kaoru tự quyết định. Cho tới lúc đó, nếu có điều gì tôi có thể giúp đỡ được, xin hai vị đừng khách sáo ạ. Tôi sẽ làm hết sức có thể.”

“Cô sẽ không tiết lộ thân phận thật của chúng tôi đâu nhỉ?”

“Tất nhiên rồi ạ. Việc của chúng tôi là phải bảo vệ mặt nạ của khách mà,” nói đoạn Naomi nghiêng đầu. “À, không phải mặt nạ… mà là mạng che mới đúng chứ nhỉ.” Cô thêm.

Hai bố con nhà Tamamura ồ lên cười. Trông họ như vừa được giải thoát khỏi thứ gì đó vậy.

Naomi rời khỏi phòng hai người, ra tới hành lang thì điện thoại báo có cuộc gọi đến từ Mochizuki.

“Thực ra chuyện này không liên quan gì tới cô Yamagishi cả, nhưng những ngày qua cô đã giúp đỡ tôi rất nhiều nên tôi nghĩ cũng nên báo với cô một tiếng.” Mochizuki mào đầu, giọng nghe rất rộn ràng.

“Đã có chuyện gì vậy ạ?”

“Chúng tôi đã làm sáng tỏ được một việc. Rằng tại sao đám otaku kia lại biết rõ tôi là người phụ trách tác giả Tachibana, thông tin cá nhân của tôi hay chuyện tác giả viết bản thảo ở khách sạn. Thật ra chúng tôi có gián điệp.”

“Gián điệp?”

“Một thành viên của nhóm người đó đã trà trộn vào làm nhân viên bán thời gian của Phòng biên tập chúng tôi từ đầu hè này. Tất nhiên, người đó không biết chân tướng thật của Tachibana Sakura.”

“Tại sao các anh lại biết người đó là gián điệp thế ạ?”

“Hắn tự thú nhận. Chắc là biết nếu điều tra nội bộ thì kiểu gì cũng bị lộ. Tất nhiên chúng tôi đã cho hắn thôi việc. Chỉ có điều hắn đã khoe khoang gì mà, dù không thể gặp mặt Tachibana Sakura nhưng cũng đã hoàn thành được một mục tiêu, nên không có gì hối tiếc cả. Không hiểu ý hắn là gì nhỉ?”

Naomi giật mình, chắc chắn là người đàn ông tên Imamura kia rồi.

Nhưng cô không nhắc gì đến việc mấy người đó đã thu âm được giọng của Tamamura Kaoru. Cô phải bảo vệ mặt nạ của bố con nhà họ.

“Vất vả cho anh quá ạ,” Naomi nói.

“Lần này tôi phiền đến cô nhiều quá. Nhưng chắc tôi sẽ còn quay lại khách sạn đó đấy, nên là lần sau lại mong cô giúp đỡ nhé.”

“Vâng, tất nhiên rồi ạ. Rất mong sẽ gặp lại anh ạ.”

Ngắt điện thoại, Naomi không thể kìm nén một nụ cười. Không hiểu, vài năm nữa, khi nhà văn giấu mặt mà anh ta nghĩ là mình đã tạo dựng kia tháo bỏ mặt nạ, Mochizuki trông sẽ thế nào nhỉ? Tưởng tượng chuyện đó thôi Naomi đã thấy thú vị lắm rồi.

Meguro chữ hán là 目黒 (mục hắc) có nghĩa là “mắt màu đen.”

« Lùi
Tiến »