Đang bước vào sảnh chính qua cánh cửa trượt tự động cỡ lớn là một cặp đôi, áng chừng cả hai đều cỡ hai nhăm. Hai người mặc đồ đôi gồm áo phông và quần jean. Sau khi đưa mắt tò mò nhìn khắp sảnh, họ tiến lại gần quầy lễ tân.
Đứng quầy lúc này là ba nhân viên lễ tân. Một người trong số đó là nhân viên mới. Và cặp đôi kia đang đứng trước nhân viên mới nọ.
“Tôi là người vừa gọi điện đặt phòng ban nãy.” Người đàn ông mào đầu rồi xưng tên. Nghe âm giọng có vẻ là người vùng Kansai.
Nhân viên lễ tân mới thao tác chiếc máy đầu cuối trước mặt, xác nhận lại nội dung trên màn hình, rồi hỏi, “Xin lỗi đã để quý khách phải đợi lâu. Quý khách sẽ nghỉ lại khách sạn chúng tôi một đêm, phòng double đúng không ạ?”
“Đúng rồi,” chàng trai đáp, gật đầu với cô gái bên cạnh.
Nhân viên lễ tân mới đưa phiếu thông tin cho vị khách nọ, nhờ anh ta điền các mục. Trong khi vị khách nam điền thông tin vào tờ phiếu, cậu tiến hành chọn phòng. Cỡ hai tuần trước, chỉ việc này thôi đã khiến cậu lúng túng biết bao.
Vị khách nam đã điền xong thông tin.
“Cảm ơn quý khách ạ. Lúc đặt phòng, quý khách đã chọn thanh toán bằng tiền mặt. Giờ quý khách có muốn thay đổi gì không ạ?”
“Không cần đâu, tôi sẽ trả bằng tiền mặt.” Vị khách nam đáp lại tức thì.
“Tôi hiểu rồi ạ. Vậy phiền quý khách cho tôi thu 3 vạn yên tiền đặt cọc được không ạ?”
Nghe câu hỏi của cậu lễ tân mới, biểu cảm khuôn mặt vị khách nam bỗng dưng thay đổi. “Ơ, cái đó là sao?”
“Tiền đặt cọc thôi ạ. Tất nhiên khi quý khách trả phòng, chúng tôi xin gửi lại tiền thừa ạ.”
“Ơ, lần đầu tôi nghe chuyện này đấy.”
Vị khách nam chau mày, nhưng chắc chắn không thể có chuyện anh ta chưa nghe được. Thường thì nhân viên lễ tân sẽ nhận đặt phòng luôn trong ngày. Và khách sạn quy định nhất định phải giải thích rõ với khách về tiền đặt cọc. Cậu đoán vị khách này đã không để ý.
“Tiền phòng còn chưa đến 3 vạn mà. Tại sao lại phải đặt cọc tận 3 vạn vậy?”
“Cái đó là chúng tôi dự tính cả những phí dịch vụ khác nữa ạ. Như tiền đồ uống trong tủ lạnh chẳng hạn ạ.”
Vị khách nam xua tay.
“Chúng tôi sẽ không uống đâu. Có khát cũng sẽ mua đồ cửa hàng tiện lợi. Giờ tôi mà đưa cậu 3 vạn yên thì tôi cháy túi mất.”
“Vậy tôi có thể giữ thẻ ngân hàng của quý khách được không ạ? Còn tiền phòng quý khách thanh toán bằng tiền mặt cũng được ạ.”
Vậy nhưng, vị khách nam vẫn lắc đầu.
“Tôi không có thẻ thanh toán nên mới phải trả bằng tiền mặt đó. Tôi đưa cậu 2 vạn yên được không, dù sao tiền phòng cũng tầm đó mà.”
Ồ, không biết cậu lễ tân mới này sẽ xử trí thế nào đây. Naomi vừa đứng bên cạnh nghe họ trao đổi, vừa nghĩ. Cô đoán cặp đôi này chắc chỉ định tiêu 3 vạn yên cho đêm nay. Cô thấy đề xuất vẹn cả đôi đường của vị khách nam xem ra cũng ổn.
“Tôi hiểu rồi ạ,” nhân viên lễ tân mới nói như thể đã quyết tâm, đoạn tiếp, “Vậy tiền đặt cọc sẽ là 2 vạn yên ạ.”
Đúng lúc đó, Naomi đứng bên cạnh chêm vào, “Không cần đâu ạ, thưa quý khách. Quý khách không cần phải đặt cọc đâu ạ.”
Vị khách nam mặt bối rối, nhìn hết Naomi đến cậu lễ tân mới.
“Không cần đặt cọc cũng được à?”
“Vâng, không cần ạ. Nếu cứ phải lo lắng chuyện tiền nong, ăn cũng sẽ không được ngon. Quý khách cứ an tâm tận hưởng buổi tối ở Osaka đi ạ. Trong trường hợp tiền phòng bị thiếu, chúng tôi sẽ gửi yêu cầu thanh toán sau, quý khách chỉ cần chuyển khoản là được ạ.”
“Ôi… được thế thì tốt quá. Nhưng thật là không sao à?”
“Vâng, chúng tôi tin quý khách ạ.”
Vị khách nam trợn tròn mắt kinh ngạc.
Naomi đánh mắt ra hiệu với cậu lễ tân mới. Ý bảo cậu ta hãy mau đưa thẻ khóa phòng cho khách.
“Quý khách trọ ở khách sạn của chúng tôi nhân dịp kỷ niệm gì đó đúng không ạ?” Naomi nhìn đôi trai gái.
“À, vâng.” Vị khách nam cười ngượng ngùng. “Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.”
“Chúc mừng quý khách ạ. Chúc quý khách sẽ có một buổi tối thật tuyệt vời ạ.”
“Cảm ơn cô,” đôi nam nữ cùng đồng thanh.
Cậu lễ tân mới cài hai chiếc thẻ vào bao giấy, đặt trước mặt vị khách nam.
“Phòng của quý khách là phòng 1608 ở tầng 16 ạ.” Rồi cậu ta vẫy nhân viên hành lý đang chờ ở gần đó lại, đưa thẻ chìa khóa cho nhân viên nọ. “Vậy quý khách từ từ nghỉ ngơi ạ” cậu lễ tân nói, đoạn lịch sự cúi đầu, nhìn đôi nam nữ đi khuất. Naomi đứng bên cạnh cũng cúi đầu xuống.
Vị khách nam mới nãy mặt còn hầm hầm khó chịu giờ đã tươi tỉnh mỉm cười. Cô gái đang khoác tay anh ta nom cũng vui vẻ hơn hẳn.
Đến khi hai người họ đi khuất, cậu lễ tân mới hỏi Naomi, “Tại sao chị lại biết họ đến đây nhân dịp kỷ niệm thế ạ?”
“Từ cách phát âm của vị khách ấy thôi. Cậu cho tôi xem phiếu thông tin chút được không?”
Địa chỉ được viết trên tờ phiếu là ở tỉnh Nara.
“Quả nhiên người này xuất thân từ vùng Kansai. Từ Nara đến đây đi tàu chắc cũng cỡ một tiếng nhỉ. Bình thường, nếu không có gì đặc biệt chắc chẳng ai bỏ tận mấy vạn yên ra để thuê phòng một khách sạn ở Osaka cả. Nhưng họ thì khác. Cũng có thể họ muốn thử dịch vụ của một khách sạn mới khai trương, nhưng điều đáng nói đây là họ lại đặt phòng đúng hôm ở. Thành thử tôi mới đoán, phải chăng họ có việc gì đó buộc phải làm vào ngày hôm nay chứ không phải mai hay ngày kia? Tức là hôm nay là một ngày trọng đại, phải tổ chức gì đó, nhưng hẳn là vị khách nam kia đã quên mất. Vậy nên vị khách ấy mới cuống cuồng đi đặt phòng… Ừm, tôi đã suy luận vậy đấy.”
Cậu lễ tân lính mới tròn xoe mắt lên.
“Ồ, ra là vậy. Nghe chị nói mới thấy đúng là thế thật ạ. Mà tình huống đó quả chỉ có thể là ngày sinh nhật hoặc kỷ niệm ngày cưới.”
“Nếu là sinh nhật chắc họ sẽ thiên về tặng quà hơn. Tôi thì đã đoán là kỷ niệm ngày cưới. Vì tôi để ý thấy vị khách nữ đeo hai chiếc nhẫn trên ngón áp út.”
“Nhẫn cưới và nhẫn đính hôn.”
“Ừm,” Naomi gật đầu thật mạnh.
“Chị Yamagishi quan sát kỹ thật đấy ạ.”
“Thỉnh thoảng tôi vẫn bị nhắc nhở vì tội cứ nhìn chằm chằm khách đấy. Hình như cậu đã nghi họ là ‘thuyền trưởng’ à?”
Thuyền trưởng là từ chỉ những vị khách tự ý bỏ đi, không làm thủ tục trả phòng và tất nhiên là quỵt luôn cả tiền phòng.
“Em nghĩ chắc không phải trường hợp đó nhưng đặt phòng đúng hôm ở mà còn định không đặt cọc thì e là có vấn đề. Thế nên mới tính để họ đặt cọc 2 vạn yên.”
Naomi thở ra một hơi, lắc đầu.
“Kỷ niệm ngày cưới, đưa vợ đi chơi phố mà lại chỉ có vỏn vẹn 1 vạn yên trong ví thì buồn lắm đấy. Dẫu cho từ đầu họ cũng không định tiêu hơn số tiền ấy chăng nữa. Một khi đã tin khách thì phải tin tuyệt đối. Chứ đừng kiểu nửa vời như vậy.” Naomi đánh nhẹ mu bàn tay mình vào eo cậu lễ tân lính mới.
Cậu ta rụt cổ lại đáp, “Vâng ạ.”
Khách sạn Cortesia Osaka khai trương đã được gần một tháng nay. Nhân viên khách sạn cũng đã dần quen với công việc. Cứ đà này chắc tầm cuối năm là mình quay lại Tokyo được rồi, Naomi tự động viên bản thân.
Khoảng một tháng trước khi Cortesia Osaka khai trương, Fujiki, tổng quản lý của Cortesia Tokyo đã trực tiếp ra chỉ thị yêu cầu cô xuống dưới này hỗ trợ.
“Khách sạn dưới đó tuy đã tiến hành đào tạo nhân viên cẩn thận từ trước, song họ cũng tự nhận là kinh nghiệm của mỗi cá nhân vẫn chưa được dày dạn lắm. Thành thử các chi nhánh khác đều phải gửi người tới hỗ trợ. Đành phải nhờ cô xuống đó giúp họ cho tới khi khách sạn đi vào quỹ đạo vậy.”
Hằng ngày, Fujiki vẫn thường giúp đỡ cô rất nhiều, nên Naomi chỉ còn cách gật đầu đồng ý. Nhưng đến khi nghe cụ thể mọi chuyện, cô bỗng thấy tâm trạng có phần nặng nề. Bởi cô sẽ phải đào tạo nghiệp vụ cho nhân viên mới chứ không chỉ hỗ trợ đơn thuần.
“Tôi không giỏi chuyên môn đào tạo đâu ạ. Mà không, phải nói thẳng luôn là rất kém.”
“Lạ thật đấy. Sao cả trưởng bộ phận buồng phòng lẫn quản lý nhân viên lễ tân đều không nói với tôi như thế nhỉ. Tôi chỉ nghe họ bảo cô đưa lời khuyên cho hậu bối vô cùng chính xác, dễ hiểu và không bao giờ tỏ ra dễ dãi cả. Dù rằng đôi khi có phần hơi nghiêm khắc quá.”
Naomi cảm tưởng như vị sếp này vừa đánh trúng vào nỗi đau của mình vậy.
“Tôi không cố ý nghiêm khắc đâu ạ. Nhưng không hiểu sao cứ buột miệng nói ra mấy lời khó nghe. Thành thử nhìn chung mọi người chẳng mấy ai ưa tôi cả.”
Hahaha, Fujiki thích thú cười phá lên.
“Đào tạo thì thường là vậy mà. Nhưng thôi, thỉnh thoảng có cơ hội được làm việc ở những môi trường mới cũng là một điều tốt. Cô cứ coi như đây là cơ hội để bản thân học hỏi thêm mà cố gắng mấy tháng vậy nhé.”
Fujiki chẳng có vẻ gì là sẽ thay đổi ý kiến cả. Naomi đành chấp nhận, đáp ngắn gọn, “Vâng ạ.”
Nhưng sau nhiều việc, giờ thì cô lại nghĩ, thật may vì mình đã tới đây. Khách ở đây tuy cũng đến từ mọi miền đất nước song Naomi cảm thấy họ hơi khác so với nhưng vị khách tới Tokyo. Phải chăng vì những điều mà họ kỳ vọng ở Osaka cũng khác nhỉ, Naomi đoán định. Thí dụ, những người sống ở tỉnh lẻ, một khi lên Tokyo, họ sẽ luôn mang trong mình cảm giác ganh đua muốn thách thức với khu vực trung tâm cả nước? Thế nhưng, cô không hề cảm nhận thấy điều đó ở những vị khách tới Osaka. Mà ngược lại, họ tìm kiếm một thứ gì đó gần gũi, thân thuộc ở nơi đây. Và điển hình cho điều ấy là câu hỏi cô đã được nghe rất nhiều lần từ khi tới đây, “Có thể chỉ cho tôi mấy quán ăn ngon ngon ở đây được không?” Không phải những nhà hàng cao cấp mà đại để là những quán bán takoyaki, okonomiyaki hay mì udon. Đây chính là tượng trưng cho những điều mà nhưng vị khách xa lạ kia mong chờ ở Osaka này sao? Cũng nhờ đó mà chỉ sau một tuần Naomi đã nằm lòng hết những quán ăn như thế ở quanh đây.
Trong lúc Naomi đang miên man nghĩ ngợi, thì một vị khách nữ đi tới. Người này vận một chiếc áo len xám sát nách cùng một chiếc quần denim bó làm tôn lên đôi chân thon nhỏ. Tóc dài hơi quá vai, và sau lưng là một chiếc ba lô laptop to. Naomi áng chừng vị khách cỡ tuổi băm nhưng nét điềm tĩnh toát ra tạo cảm giác già dặn hơn một chút. Nhưng dẫu sao, phải công nhận cô ấy rất đẹp. Ánh nhìn từ cặp mắt đen láy mang một vẻ thần bí đáng kinh ngạc.
Naomi thao tác máy đầu cuối, liếc nhanh khắp màn hình, tìm ra một cái tên có vẻ tương thích.
“Quý khách sẽ trọ lại một đêm ở khách sạn của chúng tôi, phòng executive double đúng không ạ?”
“Đúng vậy,” vị khách nữ trả lời.
“Vậy phiền quý khách điền thông tin vào đây giúp tôi ạ.” Như thường lệ, Naomi đưa phiếu thông tin và bút cho vị khách nữ.
Đúng lúc đó cô ngửi thấy một làn hương vô cùng ngọt, nhưng không hề gây khó chịu. Mùi hương ngọt và thanh lịch như hồng trà.
“Có chuyện gì sao?” Chừng như thấy Naomi đột nhiên bất động, vị khách nữ cất tiếng hỏi.
“À không, không có gì đâu ạ. Tại quý khách tỏa ra một mùi rất thơm thôi ạ. Có phải là hương… hoa hồng không ạ?”
Vị khách nữ tỏ ra niềm nở hơn hẳn. “Vâng, đúng là hoa hồng. Cô thấy mùi hơi nồng quá à?”
“Không có chuyện đó đâu ạ. Tôi xin lỗi ạ.”
Vị khách nữ điền xong thông tin, Naomi mới đưa thẻ khóa phòng ra. Cô toan gọi nhân viên hành lý lại nhưng vị khách nữ từ chối, rồi đi thẳng tới sảnh thang máy. Có lẽ người này thường xuyên tới những khách sạn thế này chăng?
Sau đó khách lần lượt tới làm thủ tục nhận phòng. Lượng khách đông tới mức Naomi thầm nghĩ, xem như Cortesia Osaka thành công rồi còn gì. Thế nhưng, tuyệt đối không được xao lãng. Vẫn còn một số phòng trống. Mới khai trương nên cô muốn dẫu ngày thường cũng phải đạt được mục tiêu gần hết phòng.
Buổi họp ngày mai chắc sẽ chán lắm đây, Naomi nghĩ bụng. Tổng quản lý mới nhậm chức của khách sạn này là người tràn trề khí thế, lại thêm lúc nào cũng hừng hực tinh thần thể thao. Đến mức, vừa hôm trước chỉ vì phiền não về việc tăng thành tích cho khách sạn, mà mới sáng ra người này đã bắt nhân viên của mình phải hô một khẩu hiệu vô cùng kỳ quặc. Trong khi Naomi thì chỉ nơm nớp lo khách sẽ nghe thấy. Cứ nghĩ đến việc không khéo sẽ lại bị bắt hô hoán lên như thế nữa là cô chỉ muốn trốn khỏi đây.
Hôm sau, Naomi đi làm lúc 8 giờ sáng. Vì giao ca giữa ca đêm và ca ngày sẽ diễn ra vào lúc 9 giờ.
Giao ca xong, cô đi ra quầy lễ tân. Chỉ lát sau, một người đàn ông tiến lại quầy. Cô đoán người này chắc tầm tuổi tứ tuần. Bề ngoài có thể coi là dễ nhìn, dù cử chỉ có phần cứng nhắc so với tuổi. Anh ta trông trí thức, nhưng không phải chỉ vì cặp kính. Bộ râu của vị khách này mỏng và hình như không được cạo thường xuyên, nhưng nom không hề luộm thuộm.
“Quý khách trả phòng ạ?”
“Vâng, phiền cô.” Vị khách nam đặt thẻ khóa lên mặt quầy.
Naomi thao tác máy đầu cuối, bắt đầu tính tiền. Vị khách này có gọi dịch vụ phòng, sử dụng dịch vụ quầy bar, và yêu cầu tính vào tiền phòng.
Naomi in bảng kê chi tiết, đưa cho khách xem. Anh ta chỉ liếc một cái rồi gật đầu.
Vị khách nam thanh toán bằng thẻ. Naomi đút bảng kê phần thanh toán thẻ và hóa đơn vào phong bì, đưa lại khách. “Cảm ơn quý khách đã sử dụng dịch vụ của khách sạn chúng tôi. Rất mong lại được đón tiếp quý khách trong những lần tới ạ.”
“Cảm ơn cô,” nói đoạn người đàn ông quay lưng đi. Anh ta vừa đi vừa mở cặp, toan nhét chiếc phong bì Naomi đưa cho vào trong. Nhưng bỗng người này dừng chân, quay lại quầy lễ tân, trưng ra một nụ cười ái ngại.
“Có chuyện gì vậy ạ?”
“À không, tôi lú lẫn quá, lại đi nhét thứ này vào trong cặp.” Nói đoạn anh ta chìa ra một chiếc khăn trắng của khách sạn. “Chắc lúc xếp đồ vào trong túi tôi vơ nhầm, cô cất lại vào phòng giúp tôi được không?”
“À vâng, được chứ ạ.” Naomi nhận lấy chiếc khăn còn hơi ẩm. “Quý khách có hài lòng với dịch vụ của khách sạn chúng tôi không ạ?”
“Có chứ. Dịch vụ tốt lắm.” Người đàn ông nhe răng cười, gật đầu như để thuyết phục chính mình. “Tôi ở có một đêm thôi nhưng đúng là đã thành kỷ niệm đáng nhớ.”
“Được vậy thì tốt quá. Mong quý khách lần sau lại chiếu cố ạ.”
“Tôi phải nói câu đó mới đúng.”
Naomi đang nhìn theo vị khách nam rời đi thì thấy một phụ nữ đi ra từ sảnh thang máy. Chính là vị khách nữ xức nước hoa hương hoa hồng hôm qua cô đã làm thủ tục nhận phòng. Hẳn là người này cũng xuống trả phòng.
Khách đến đây quả là muôn hình vạn trạng, Naomi lại nghĩ. Và những người này đều đang đeo mặt nạ. Vậy nên nhân viên khách sạn tuyệt đối không được phép tháo những chiếc mặt nạ đó ra.