Khách Sạn Mặt Nạ Tập 2 (Đêm Trước Lễ Hội Hóa Trang)

Lượt đọc: 1897 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 7 ❀

Lại gần chiếc bình trang trí trên kệ, Hozumi duỗi thẳng lưng, nhằm vào bên trong. Cái bình cao khoảng năm mươi centimet, bề mặt có vẽ hình bông hoa cùng chiếc quạt giấy xòe rộng bằng những gam màu vô cùng bắt mắt. Nói cho đúng thì đây là lọ hoa chứ chẳng phải bình.

“Tôi không thể hiểu người trang trí chiếc lọ này nghĩ gì. Cái kệ thì to đùng mà lại đặt nhãn chiếc lọ này bên trên. Lãng phí diện tích quá thể.”

“Đừng có so với phòng mình. Nhà người ta rộng thế này cơ mà. Rộng cỡ này không trang trí có mà ảm đạm chết mất.” Nitta đảo mắt một vòng khắp phòng. Căn phòng chắc phải rộng cỡ gần 20 chiếu. Một bộ sofa da thật kê theo hình chữ U cùng với một chiếc bàn đá cẩm thạch đặt ở giữa.

“Hoành tráng thật đấy. Kinh doanh salon làm đẹp phát đạt thế cơ à?”

“Cũng tùy cách kinh doanh thôi. Tôi thì sao cũng được, nhưng tốt nhất cô không nên động chạm vào đồ đạc nhà người ta.” Thấy Hozumi mon men vuốt ve cái lọ, Nitta khuyên ngăn. “Chắc là gốm Arita đấy, lớn cỡ đó chắc cũng tầm một triệu yên. Cô làm vỡ thì có mà đền mệt nghỉ.”

“Hả, thế á. Chết thật, chết thật.” Hozumi quay lại, ngồi xuống cạnh Nitta.

Hai người họ đang có mặt tại công ty của Hatakeyama Reiko ở Yokohama. Một công ty kinh doanh mảng salon tóc và câu lạc bộ thể dục thể hình. Sau khi xưng là cảnh sát và đề nghị được gặp giám đốc công ty với lễ tân, họ được dẫn tới căn phòng tiếp khách này.

Một lát sau, tiếng gõ cửa vang lên. “Mời vào,” nói đoạn Nitta đứng dậy.

Cửa mở ra, một người phụ nữ bước vào. Người này mặc áo com-lê trắng, cùng chiếc áo bó màu hồng bên trong. Theo điều tra, người này 40 tuổi, nhưng nhìn thực tế thì trẻ hơn. Mái tóc dài ngang vai trông thật hợp với khuôn mặt mang một vẻ đẹp lạ.

“Xin lỗi vì để các vị chờ lâu, công việc của tôi lu bu quá.” Giọng Hatakeyama khàn khàn.

“Có gì đâu ạ. Chúng tôi mới phải xin lỗi vì đã làm phiền chị trong lúc bận rộn.” Nitta giơ thẻ căn cước, nhắc lại tên mình và giới thiệu Hozumi Risa.

Lạ lẫm trước cảnh sát nữ hay sao mà Hatakeyama nhìn Hozumi vẻ đầy tò mò một chốc rồi mới đưa tay ra nói, “Xin mời ngồi.” Một làn khí nhẹ nhàng dịch chuyển về phía Nitta.

“Tôi xin phép,” nói đoạn Nitta ngồi xuống sofa, đối diện với Hatakeyama. Chính khoảnh khắc đó, anh có cảm giác như trái tim mình đã bị ánh mắt của người này thu hút.

“Các vị tìm tôi có việc gì vậy?” Hatakeyama hỏi.

Nitta nhận ra mình đang thần cả người. Anh vội vàng chỉnh đốn lại tư thế, đoạn liếm môi.

“Thật ra, chúng tôi đang điều tra một vụ án mạng. Và có việc này rất muốn nhờ chị Hatakeyama xác nhận giúp.”

“Việc gì vậy ạ?”

Nitta đánh mắt với Hozumi. Trước khi họ đi, Inagaki có đề xuất nên để Hozumi hỏi, vì biết đâu như thế đối phương sẽ bớt cảnh giác hơn.

Hozumi giở sổ tay, hít một hơi thật sâu. Nhìn tay Hozumi, anh biết cô đang căng thẳng.

“Tôi muốn hỏi về hôm mùng 3 tháng Mười. Hôm đó chị Hatakeyama đã ở đâu vậy ạ?”

Nitta quan sát mặt Hatakeyama, cố gắng không để lỡ bất kỳ sự biến đổi nào, dù nhỏ nhất. Tuy nhiên, rất tiếc, anh không thấy sự rung động hay bối rối nào cả.

“Rốt cuộc là vụ án nào vậy ạ? Có liên quan đến tôi sao?”

“À, cái đó thì chúng tôi chưa thể nói gì cả. Vậy nên rất tiếc cũng không thể tiết lộ nội dung vụ án được. Tôi xin lỗi.”

Hatakeyama hít một hơi thật sâu. Ngực hơi ưỡn, mặt hất lên cao, đoạn nhìn xuống cô cảnh sát trẻ.

“Tôi không biết nhiều về cảnh sát. Nhưng hỏi ai đó ở đâu vào ngày này tháng này chẳng phải là để xác nhận bằng chứng ngoại phạm sao? Tôi bị tình nghi trong vụ án nào vậy?”

“Không phải lúc nào cũng thế đâu ạ…”

“Thế việc này là sao?”

“Thật ra là, một nhân vật liên quan tới vụ án khẳng định đã ở một nơi nọ vào hôm đó. Nên chúng tôi phải hỏi người cũng đã ở nơi này để xác nhận thực hư. Chỉ cần chúng tôi xác nhận được người kia không liên quan gì tới vụ án, ngay lập tức chúng tôi sẽ xóa cuộc nói chuyện này khỏi hồ sơ. Nên mong chị giúp cho ạ.” Hozumi nói giọng vô cùng nhiệt huyết.

Cô nàng trả lời suôn sẻ, không chút lúng túng như thế chắc vì đã lường trước được câu hỏi.

“Đợi đã, nói vậy chẳng phải các vị đã biết tôi ở đâu vào hôm đó à?” Hatakeyama nói. Giọng chị ta đầy vẻ khó chịu.

Hozumi Risa liếc vội về phía Nitta. Hẳn là cô nàng đang không biết đối đáp ra sao.

“Vâng.” Nitta đáp lại dứt khoát. “Đúng như chị nói, chúng tôi đã nắm được đại khái. Nhưng nếu có thể, chúng tôi vẫn muốn nghe trực tiếp từ chị.”

Đôi mắt Hatakeyama thoáng ánh lên vẻ lạnh lùng, nhìn thấu mọi sự.

“Tại sao các anh biết? Các anh nghe từ ai?”

“Cái này thì chị cứ tùy ý suy đoán. Cách thức điều tra thì chúng tôi có nhiều lắm.”

Trên khuôn mặt lai Tây của vị nữ doanh nhân, mọi biểu cảm đều biến sạch trong tích tắc. Chừng như trong đầu người này, vô số những toan tính, dụng tâm đang hoạt động hết công suất.

Rồi môi chị ta cử động.

“Đây là việc riêng nên tôi không muốn nói.”

“Mong chị hợp tác ạ.” Nitta cúi đầu. Hozumi Risa ngồi bên cạnh cũng làm theo.

“Đành vậy,” Hatakeyama Reiko thở dài. “Hôm đó tôi ở Osaka.”

Nitta ngẩng mặt lên. “Chỗ nào của Osaka ạ?”

Hatakeyama vừa nhìn thẳng vào mắt Nitta, vừa đáp, “Khách sạn Cortesia Osaka.”

“Chị ở đó một mình ạ?”

“Vâng.”

“Chị ngủ lại đó à?”

“Vâng.”

“Chị đến Osaka có việc gì vậy ạ?”

Lông mày bên phải với đường nét rất đẹp của cô ta đột nhiên nhướng lên. “Tại sao tôi phải nói cả chuyện đó? Theo như anh giải thích ban nãy thì điều đó đâu cần thiết nhỉ.”

“Chị nói phải, tôi xin lỗi.” Nitta tức thì hối lỗi. Muốn dùng tiểu xảo với người thông minh đâu có dễ. “Chị đã dùng tên thật để nhận phòng ạ?”

Hatakeyama hít một hơi rồi mới lắc đầu đáp, “Không, tôi dùng tên giả.”

“Tại sao… À không, chị không cần trả lời câu hỏi này. Chị đã dùng tên gì vậy?”

Đến đây, chị ta cũng ngừng một lát rồi mới đáp, “Suzuki Hanako.”

“Chị đã ở khách sạn trong bao lâu?”

“Tôi nhận phòng quãng 7 giờ tối hôm mùng 3 thì phải. Rồi trả phòng lúc hơn 10 giờ sáng hôm sau.”

Hozumi ngồi bên cạnh vội vàng viết lại thông tin. Nitta thoáng liếc cô ta rồi lại nhìn về phía Hatakeyama. “Chị có hay tới Osaka không ạ?”

“Một năm vài lần. Vì công ty tôi có chi nhánh ở đó.”

“Nhưng hôm mùng 3 thì không phải vì công việc đúng không ạ? Chị đã dùng tên giả mà.”

Hatakeyama liếc xéo Nitta, đoạn nhìn xuống đồng hồ đeo tay.

“Nếu không còn câu hỏi nào khác thì tôi xin phép dừng ở đây.”

“Cuối cùng, chúng tôi muốn chị xem cái này.” Nitta đánh mắt ra hiệu với Hozumi.

Hozumi lấy tấm ảnh từ trong cặp ra, đoạn hỏi, “Chị có biết người đàn ông này không?”

Đó chính là bức ảnh chân dung của Nanbara Sadayuki.

Hatakeyama liếc nhìn tấm ảnh, lãnh đạm đáp, “Tôi không quen người này.”

“Chị cứ nhìn kỹ xem ạ,” Nitta vừa quan sát phản ứng vừa đề nghị. “Chị có từng gặp người này ở khách sạn không?”

“Tôi làm kinh doanh nên nhớ mặt người rất tốt những người này thì tôi chưa gặp. Vậy đã đủ chưa nhỉ. Tôi đang vội.”

“Vâng, cảm ơn chị đã hợp tác ạ.”

“Cảm ơn chị rất nhiều ạ,” Hozumi nói thêm. Nhưng khi ấy, Hatakeyama đã đứng dậy, quay lưng bỏ đi.

Lúc ra khỏi công ty, Nitta lên tiếng, “Vậy là đã rõ. Đúng là người phụ nữ đó rồi. Cô cũng nghĩ vậy đúng không?”

“Đúng là có gì đó. Ngay từ đầu chị ta đã rất cảnh giác. Cả việc chị ta tỏ ra khó chịu khi bị hỏi bằng chứng ngoại phạm cũng thật kỳ lạ.”

Nitta dừng bước, quay sang nhìn Hozumi. “Thế thôi à?”

“Sao cơ ạ?”

“Đột nhiên cảnh sát tới tìm, người ta cảnh giác là đương nhiên, còn bị hỏi bằng chứng ngoại phạm trong khi chẳng biết đó là vụ án gì thì ai chẳng khó chịu. Mấy phản ứng đó có gì lạ đâu.”

“Vậy sao lại ‘đã rõ’ ạ?”

Nitta dòm mặt Hozumi Risa. “Cô không biết thật đấy à?”

Cô ta chớp mắt bối rối. Nitta sờ mũi mình.

“Chị ta xức nước hoa hương hoa hồng. Tôi nhận ra ngay lúc gặp.”

“À,” Hozumi há miệng rõ to.

“Cô không ngửi thấy à? Sao bảo mũi thính như chó mà?”

“À, tại mũi tôi hôm nay đang bị nghẹt. Nhưng đúng là thế đấy ạ. Tôi cũng có ngửi thấy. Mùi hoa hồng, đúng vậy.”

Bị Nitta nhìn chằm chằm, Hozumi khó xử lùi lại một bước. “Sao thế ạ?”

“Không, không có gì. Mau về văn phòng rồi còn báo cáo.” Nitta bước đi.

“Chỉ mỗi mùi hoa hồng đó thì không thể khẳng định được.” Nghe chuyện của nhóm Nitta xong, biểu cảm của Inagaki có vẻ u ám. “Trông chị ta thế nào? Có bối rối gì không?”

Nitta bĩu môi, lắc đầu.

“Ngược lại còn rất đường hoàng. Chẳng biết chị ta không có gì mờ ám hay đã lường trước được việc cảnh sát sẽ tới nữa. Nhưng trường hợp nào thì người này cũng không phải hạng vừa. Chúng ta không thể sơ suất được.”

“Nhưng dẫu sao cũng đã xác nhận được việc Hatakeyama đã ở Cortesia Osaka vào hôm mùng 3 đúng không?”

“Chắc chị ta nghĩ có giấu cũng không được. Vì cảnh sát đã đến tận nơi như vậy thì hẳn đã điều tra ra được bằng chứng. Có lẽ chị ta không thích sẽ bị điều tra này kia nếu lỡ nói dối không trót lọt.”

“Có thể. Thế giờ sao đây?” Inagaki hỏi Motomiya ngồi bên cạnh.

“Vấn đề là người phụ nữ đó có liên quan gì tới vụ án không. Mà không, có lẽ trước tiên phải tìm hiểu xem cô ta có đúng là nhân tình của Nanbara không đã.”

Quả thật, Nitta cũng chưa có câu trả lời cho nghi vấn ấy. Có thể đúng là hắn đã gặp Hatakeyama ở Osaka, nhưng anh không thấy việc này liên quan gì tới vụ án cả.

Cảnh sát đã nắm được lý lịch của Hatakeyama. Chị ta là con gái một của một doanh nhân ở Yokohama, sau khi tốt nghiệp trường đại học cũng ở Yokohama, chị ta đã đi du học ở Mỹ hai năm. Đến khi về nước, Hatakeyama vào làm cho một công ty nước ngoài, đến năm 30 tuổi, thì bắt đầu khởi nghiệp dưới sự trợ giúp của bố mình. Salon chăm sóc da tận gốc của chị ta đã gặt hái được rất nhiều thành công. Từ đó chị ta còn mở thêm nhiều chi nhánh ở trong thành phố. Hatakeyama kết hôn năm 32 tuổi. Chồng Hatakeyama hơn chị ta mười tuổi, và cũng là bạn đồng hành, cánh tay phải của chị ta từ thời kỳ khởi nghiệp. Hai người đó hiện vẫn là vợ chồng. Bởi vậy, nếu Hatakeyama đúng là đối tượng của Nanbara, thì có lẽ hắn không nói dối về việc “đã gặp một phụ nữ có chồng vào đêm mùng 3 tháng 10.”

Vợ chồng Hatakeyama vẫn chưa có con. Chị ta mất mẹ từ sớm, nên hiện chỉ còn người bố 82 tuổi là ruột thịt. Nhưng người đó cũng đã sống thực vật từ mùa xuân năm nay vì bị đột quỵ. Nghe nói bố chị ta cũng khó mà khỏe lại được, và có thể ra đi bất cứ lúc nào.

Nhưng dẫu có điều tra kiểu gì, thì chuyện này cũng chẳng liên quan gì tới vụ án kia cả. Mà vốn dĩ nó cũng không hề liên quan tới Nanbara. Nên chỉ có thể kết luận Hatakeyama vô can với vụ án lần này.

Họ quyết định sẽ triệu tập Nanbara một lần nữa. Ở phòng hỏi cung, Nitta đưa cho hắn xem bức ảnh của Hatakeyama.

“Người mà anh đã gặp hôm mùng 3 tháng Mười có phải người phụ nữ này không?”

Ánh mắt Nanbara lộ rõ vẻ kinh ngạc và choáng váng. Rõ ràng hắn ta không ngờ cảnh sát lại điều tra ra được. Có lẽ hắn cũng đã cố để không thay đổi sắc mặt, song má hắn vẫn căng lên, tai đỏ bừng. Motomiya đang ngồi bên cạnh Nitta hơi nhướng lông mày lên.

Ấy thế nhưng, hắn ta vẫn không chịu thừa nhận. “Không phải,” hắn đáp mà như thể rên lên.

“Lạ thật đấy. Tại sao anh cứ phải chối đây đẩy vậy? Chỉ cần thừa nhận là anh có bằng chứng ngoại phạm. Còn nếu không muốn mối quan hệ của hai người bị lộ ra ngoài thì chúng tôi cũng sẽ cố tìm cách gì đó. Vẫn có thể giấu anh chồng kia. Tôi nghĩ anh nên thành thật đi thì hơn.”

Nhưng thái độ của Nanbara vẫn không hề suy suyển.

“Tôi không chối. Không phải thì tôi bảo không phải thôi. Tôi không biết người phụ nữ đó. Các anh đừng ép tôi.”

Thấy Nanbara tỏ rõ vẻ bực tức, Nitta chỉ biết nhìn hết Motomiya đến Hozumi.

Sau rốt, hôm nay họ cũng lại đành để Nanbara ra về như thế.

Rồi họ quay lại văn phòng của ban điều tra, báo cáo tình hình với Inagaki. Nghe tin Nanbara vẫn không chịu thừa nhận, tổ trưởng mặt khó đăm đăm, đáp, “Thế à.”

“Tôi cũng chẳng hiểu chuyện này thế nào nữa. Nhìn biểu hiện của hắn ta thì rõ ràng là đúng. Người phụ nữ đó chính là nhân tình của hắn ta. Tại sao hắn nhất định không chịu nhận, tôi thật không tài nào hiểu nổi.” Motomiya bực dọc nói.

Inagaki đưa mắt nhìn sang Nitta, “Còn cậu nghĩ sao?”

“Em cũng giống anh Motomiya ạ. Rõ ràng lúc trông thấy ảnh Hatakeyama, hắn ta đã dao động.”

“Ừm,” Inagaki gật đầu.

“Nếu khả năng quan sát của các cậu không có vấn đề gì, thì Nanbara có bằng chứng ngoại phạm. Nhưng tại sao hắn lại muốn che giấu điều đó? Chuyện hắn nhất định phải giấu kín, dẫu có bị tình nghi giết người kia thật ra là gì?”

Nitta và Motomiya chỉ biết im lặng trước câu hỏi mà vị sếp đặt ra. Bởi có nghĩ nát óc, họ cũng chưa thể tìm ra đáp án.

« Lùi
Tiến »