Khách Sạn Mặt Nạ Tập 2 (Đêm Trước Lễ Hội Hóa Trang)

Lượt đọc: 1902 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 10 ❀

Nitta đang đi trên hành lang thì thấy cửa phòng họp mở, ba người bước ra. Anh dừng bước, nhường đường cho họ. Một người là chánh thanh tra, không phải sếp trực tiếp của anh, hai người còn lại là tổ trưởng và chủ nhiệm của ban khác. Vị chánh thanh tra nhìn Nitta chằm chằm như thể đang lườm anh, nhưng sau đó chẳng nói chẳng rằng, cứ thế đi qua. Viên chủ nhiệm cũng đi theo sau, chỉ có tổ trưởng là dừng lại.

“Chúng tôi trao đổi xong rồi,” một nụ cười nhàn nhạt nở trên gương mặt góc cạnh của vị tổ trưởng. “Cậu nhắm đúng chỗ đấy chứ, lợi hại thật đấy.”

“Anh quá khen ạ.”

“Tôi cũng mới nói với tổ trưởng Inagaki, nếu không cần Nitta thì cứ nói với tôi bất cứ lúc nào, tôi xin nhận luôn.”

“Cảm ơn anh ạ.”

Vị tổ trưởng đánh bộp một cái vào vai Nitta, rồi rời đi.

Anh đang ở tầng của Đội điều tra số Một Sở Cảnh sát chứ không phải Phòng Cảnh sát Nam Hachioji.

Nitta gõ cửa, giọng Inagaki đáp lại cụt lủn, “Mời vào.”

Inagaki và Motomiya đang đợi trong phòng. Trên bàn bày vô số những tờ tài liệu.

“Cậu ngồi xuống đi.”

Nghe Inagaki nói, Nitta ngồi xuống phía đối diện hai người.

“Cậu nắm được nội dung vụ án kia chưa?” Inagaki hỏi.

“Em vừa tìm hiểu một chút rồi ạ, ở Phòng Cảnh sát Tây Fukagawa đúng không ạ?”

Inagaki gật đầu, cầm lấy một tờ tài liệu.

“Họ nhận được thông báo lúc 7 giờ 10 phút sáng ngày mùng 2 tháng Tám. Một bà nội trợ sống ở Fukagawa, quận Koto đã gọi điện thông báo vừa thấy một phụ nữ nằm bất động, hình như là đã chết trên lòng đường. Xe cứu thương và cảnh sát lập tức chạy đến, ngay sau đó họ xác nhận người kia đã tử vong. Và cùng lúc ấy cũng biết nhân thân nạn nhân qua đồ vật mà người đó mang theo.”

“Nạn nhân tên Imura Yuri, 28 tuổi, nhân viên một quán ăn uống ở gần đó,” Nitta nói như để bổ sung thêm.

“Ừm, có dấu vết bị bóp cổ.”

Inagaki đặt tài liệu xuống.

“Cô ấy làm việc trong một câu lạc bộ ở Ginza. Người ở quán trông thấy cô ấy lần cuối vào khoảng 2 giờ sáng ngày mùng 2 tháng Tám, lúc cô ấy chào hỏi cửa hàng trưởng và ra khỏi quán. Ngoài ra còn có người thấy cô ấy lên taxi ở gần câu lạc bộ. Có lẽ cô ấy đã bị tấn công sau khi xuống taxi, trên đường đi bộ về tòa chung cư nhà mình. Hiện trường gây án là trên con đường tắt đi từ đường lớn về tòa chung cư. Họ cho rằng đây không phải hành động gây án bột phát mà đã quan sát hành tung hằng ngày của nạn nhân rồi mới ra tay.”

“Cô ấy làm nghề này thì nghi phạm chắc cũng nhiều lắm nhỉ.”

“Đừng nói kiểu đó ở chốn công sở. Cậu đang phân biệt nghề nghiệp đấy. Với lại cô ấy cũng không có xung đột gì trong công việc, quan hệ bất chính với khách cũng không. Đời sống cá nhân rất đơn giản, không gây lộn với ai. Tóm lại là không có gì đáng ngờ nên giả thuyết phải chăng đây chỉ là một vụ giết người bừa bãi đã khá được ủng hộ. Nhưng đúng lúc đó thì họ tìm ra một lá thư trong phòng nạn nhân.”

“Thư?”

“Người gửi là đàn ông. Người nhận là mẹ của nạn nhân, đã mất vài năm trước. Bức thư được gửi cách đây gần hai chục năm rồi. Nội dung thư chủ yếu là hỏi thăm sức khỏe người mẹ kia, nhưng ngoài ra cũng có một thông tin vô cùng quan trọng. Trong thư, người đàn ông kia nhận nạn nhân là con gái mình. Ông ta còn viết muốn để lại tài sản của mình cho cô ấy lúc ông ta qua đời.”

“Người đàn ông đó là…”

Inagaki vơ đống tài liệu trên mặt bàn, đẩy về phía Nitta, rồi chỉ vào một cái tên viết trên đó. “Hatakeyama Terunobu, bố của Hatakeyama Reiko.”

“Người đó đang sống thực vật đúng không? Bác sĩ còn bảo chắc không qua khỏi?”

“Đúng vậy.”

Nitta vừa gật đầu, vừa nhìn hết Inagaki tới Motomiya. “Thế ra chuyện là vậy sao?”

“Nghe nói tổ điều tra chuyên án bên Phòng Cảnh sát Tây Fukagawa không tìm ra bằng chứng Imura tiếp xúc với Hatakeyama Reiko.” Motomiya nói. “Thay vào đó họ phát hiện điện thoại di động của Imura có lưu số của Hatakeyama Terunobu. Cô ấy cũng đã gọi đến số đó rất nhiều lần, và lần cuối cùng là vào tháng Ba năm nay.”

“Sau đó thì ông Terunobu lâm bệnh. Nhiều khả năng, nhờ cơ duyên nào đó Imura đã biết được việc ấy nên đã tới gặp Hatakeyama Reiko.” Nitta suy đoán. “Để tuyên bố rằng mình là con của ông Terunobu.”

“Đúng vậy,” Inagaki thu cằm lại. “Nạn nhân không được thừa nhận chính thức nhưng có bằng chứng là lá thư kia. Muốn xác nhận có phải bố con thật hay không thì có thể xét nghiệm DNA. Và nếu chứng minh được thì cô ấy sẽ được công nhận là con ngoài giá thú.”

“Và nếu đã được công nhận thì dù là con ngoài giá thú cũng có thể nhận tài sản thừa kế. Nói ngược lại thì, Hatakeyama Reiko sẽ bị mất đi vài phần tài sản.”

“Hầu hết tài sản nhà Hatakeyama hiện vẫn đứng tên người bố. Nhưng Hatakeyama Reiko thì luôn cho rằng số tài sản đó trước sau gì cũng thuộc về mình nên cô ta đã đầu tư rất mạnh tay. Tôi có thử điều tra thì thấy tình hình kinh doanh của cô ta cũng không hẳn là tốt. Và hình như cô ta còn có nguyện vọng được chia tài sản luôn khi bố mình vẫn còn sống. Tiếc là bố cô ta đang sống thực vật nên mong muốn đó của cô ta không thành hiện thực được.”

“Tức là đối với Hatakeyama Reiko, sự xuất hiện của Imura Yuri là một sự cố à.”

“Nghe nói khi biết được sự thật đó, ban chuyên án của Phòng Cảnh sát Tây Fukagawa đã vô cùng hưng phấn.” Má phải của Motomiya hiện lên nụ cười giễu cợt. “Họ đã nghĩ cuối cùng cũng tìm được nghi phạm có động cơ gây án.”

“Nhưng họ đã đoán sai.” Nitta quay lại nhìn Inagaki. “Vì Hatakeyama Reiko có bằng chứng ngoại phạm.”

“Bằng chứng quá hoàn hảo là đằng khác,” Inagaki lại chỉ tay vào một phần tài liệu. “Từ ngày 29 tháng Bảy tới ngày mùng 10 tháng Tám, cô ta đang đi du lịch Canada cùng chồng.”

“Ở nước ngoài à,” Nitta nhổm người lên. “Quả nhiên, đẳng cấp khác hẳn Nanbara.”

“Đương nhiên, bằng chứng ngoại phạm đó đã được công nhận. Vậy nên, cũng giống chúng ta, ban chuyên án bên đó hiện cũng đang tìm xem ai có thể là đồng lõa của Hatakeyama Reiko, nhưng họ chưa tìm ra.”

“Và cuối cùng chuyên án ấy đã bị giải tán, đúng không ạ?”

“Đừng tỏ ra thích thú như vậy,” Inagaki trợn mắt tức giận. “Chúng ta còn chưa biết sẽ thế nào đấy.”

“Tôi hiểu ạ. Thế sau đây mình sẽ làm gì ạ?”

“Trước hết là giám định DNA đã. Hiện họ phát hiện móng tay của nạn nhân còn có DNA của người khác nữa, nên nếu xác định được điều gì đó khả nghi, thì chúng ta sẽ có thể tiến hành điều tra một cách hợp pháp. Cậu còn muốn hỏi gì nữa không?”

“Không ạ.”

“Vậy được rồi,” Inagaki đứng dậy. “Nhưng cũng đừng ngồi không đợi kết quả giám định. Chuẩn bị sẵn sàng trước đi.” Nói đoạn, Inagaki ra khỏi phòng.

Nitta dời ánh mắt từ cánh cửa vừa bị đóng lại qua chỗ Motomiya. Vị cảnh sát đàn anh chu miệng lên, mắt nhíu lại nhìn Nitta chằm chằm.

“Anh không vừa lòng chuyện gì à?”

Motomiya tặc lưỡi.

“Cậu đang đắc ý lắm phỏng? Một suy đoán táo bạo lại trúng phóc, cảm giác thế nào?”

“Cũng chưa chắc mà anh.”

“Thôi đừng dối lòng mình nữa, rõ là đang hả hê mà còn bày đặt. Nhưng cậu đúng là cừ thật đấy. Nhờ vậy mà không khéo vụ của ta đã đành, vụ của bọn họ cũng được giải quyết luôn ấy chứ. Đội trưởng chắc cũng hãnh diện lắm.” Motomiya nới lỏng cà vạt, đứng dậy, với tay lấy cái áo khoác đang vắt trên ghế bên cạnh. “Được rồi, đi thôi. Phải xem xét lại vài tình tiết nữa.”

“Rõ,” Nitta đứng dậy.

Suy đoán táo bạo mà Motomiya nói chính là có thể hung thủ đã giết người hoán đổi.

Nếu Nanbara nhờ ai đó giết người thì thù lao sẽ là gì? Nếu không có thật nhiều tiền, thì giết người, chỉ có thể đổi bằng giết người. Tức là ai đó sẽ giết người mình muốn giết, và ngược lại, mình sẽ giết người họ muốn giết. Như vậy thì hung thủ và nạn nhân sẽ không có mối liên quan gì tới nhau cả, nên cảnh sát có điều tra quan hệ nhân thân cỡ nào cũng không bao giờ tìm ra được hung thủ gây án. Ngoài ra, người đi nhờ kia còn có thể tạo cho mình một bằng chứng ngoại phạm. Đúng là một mũi tên trúng hai đích.

Vậy người mà Nanbara đã thỏa thuận việc giết người hoán đổi này là ai? Tất nhiên mối quan hệ với người này tuyệt đối không được để cảnh sát điều tra ra.

Lúc nghĩ đến đây, hình ảnh Hatakeyama Reiko chợt hiện lên trong đầu Nitta. Liệu có phải vì chị ta chính là đối tác của hắn trong vụ giết người hoán đổi kia nên Nanbara mới một mực phủ nhận mối quan hệ với chị ta không?

Nếu suy luận này đúng, thì chắc chắn đang có vụ án nào đó chưa được giải quyết, và trong vụ án ấy Hatakeyama là nghi phạm nhưng lại có bằng chứng ngoại phạm cực kỳ vững chắc.

Trước suy đoán khác thường của viên cấp dưới trẻ tuổi, Inagaki tỏ vẻ hồ nghi nhưng cũng dỏng tai lên nghe. Nghe xong, năm phút sau, ông nhấc máy gọi cho chánh thanh tra. Và chừng sáu tiếng sau, họ nhận được thông tin về vụ giết người ở Fukagawa. Đó là vụ án thuộc Sở Cảnh sát nên đương nhiên Đội điều tra số Một cũng có can thiệp. Và người bước ra từ phòng họp bắt chuyện với Nitta ban nãy cũng chính là người chịu trách nhiệm điều tra vụ đó.

« Lùi
Tiến »