Khách Sạn Mặt Nạ Tập 2 (Đêm Trước Lễ Hội Hóa Trang)

Lượt đọc: 1904 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 11 ❀

Nanbara Sadayuki đã bị bắt vì tội giết người. Lệnh bắt do đội điều tra phụ trách vụ án ở Fukagawa ban ra. Bằng chứng mang tính quyết định chính là kết quả giám định DNA. DNA lấy được từ móng tay của nạn nhân trùng đến hơn 99.9% với DNA của Nanbara.

Nhưng nơi mà hắn khai nhận toàn bộ vụ việc không phải ở Phòng Cảnh sát Tây Fukagawa mà là ở phòng lấy lời khai của Sở Cảnh sát. Đội trưởng đội lấy lời khai cho hay khoảnh khắc biết lệnh bắt là của vụ án mạng xảy ra ở Fukagawa, Nanbara như đã sẵn sàng chấp nhận, không hề hoảng loạn, và bình thản khai nhận mọi việc.

Nitta cũng được biết sớm về nội dung tự thú của hắn. Lời khai tóm lại là như sau:

Mối quan hệ giữa Nanbara và Okajima thực ra vẫn tốt đẹp cho đến năm ngoái. Việc đồng nghiên cứu chất bán dẫn mới cùng với doanh nghiệp cũng gần đến ngày hái quả.

Nanbara đã đặt cược cả đời làm nghiên cứu của mình vào dự án này. Nhưng nghĩ lại thì cuộc đời nghiên cứu của hắn cũng chẳng thuận buồm xuôi gió gì cho cam. Vị giáo sư mà hắn giúp việc từ hồi còn làm trợ giảng chỉ chăm chăm ganh đua bè phái vô nghĩa trong trường chứ không tận lực cho nghiên cứu. Thành thử Nanbara cũng thành chân sai vặt, chẳng có thời gian tập trung vào nghiên cứu của bản thân. Dẫu vậy, nếu phe của vị giáo sư kia thắng thì còn có chút ý nghĩa nào đó, đằng này ông ta thua rồi chuyển qua trường khác. Nói cho đúng thì gần như là bị đuổi khỏi trường. Sau đó, Nanbara làm trợ giảng cho nhiều người khác nữa. Và công thức MKE ở điểm cực hạn được sinh ra chính trong quãng thời gian vất vả ấy. Đó chính là phát minh giúp hắn trở thành phó giáo sư, cũng là bảng vàng duy nhất của hắn. Bởi vậy, hắn rất cảm kích Okajima vì đã biến nó thành một dự án.

Thế nhưng, đến năm nay, khi phát minh đó chuẩn bị được đưa vào nghiên cứu ứng dụng thì Okajima đột nhiên lại muốn thay đổi. Theo đó họ sẽ dùng một thuật khác thay vì kỹ thuật gần như đã được quyết định đưa vào ứng dụng của Nanbaa.

Đối với Nanbara, thật khó để chấp nhận việc này. Đó là kỹ thuật độc nhất mà hắn đã dày công gây dựng, còn có cả bằng sáng chế. Hắn đã nghĩ nó sẽ thành công nên mới chịu đựng bao nhiêu việc như vậy.

Song Okajima đã quyết chí và cũng đã chuẩn bị cho quá trình chuyển đổi phương hướng. Đây là nghiên cứu chung với doanh nghiệp nhưng người đứng đầu dự án vẫn là Okajima. Và người chỉ như quân cờ là Nanbara chẳng có cách nào xoay chuyển tình thế được.

Rồi những bất mãn ấy lên đến đỉnh điểm vào hồi tháng Bảy, trong lần Nanbara đi Osaka vì công chuyện. Tối hôm đó hắn nghỉ ở khách sạn Cortesia Osaka. Sau bữa tối, Nanbara đã lên quán bar trên tầng thượng của khách sạn để uống. Hắn đi một mình nên ngồi ở quầy.

Bên cạnh hắn là một khách nữ xức nước hoa mùi hoa hồng. Do người pha chế gây ra một lỗi nhỏ mà hai người họ đã trò chuyện với nhau. Lúc ấy hắn mới biết người phụ nữ kia cũng đi một mình. Cô ấy cũng tới Osaka vì công việc.

Người đó chính là Hatakeyama Reiko.

Sau đó hai người trò chuyện vô cùng sôi nổi. Chuyện của Okajima đã khiến hắn chán nản nhiều ngày nay, rất lâu rồi hắn mới thấy phấn chấn như vậy. Hatakeyama Reiko là một phụ nữ thông minh và quyến rũ. Nói chuyện với chị ta, Nanbara như tìm ra một con người mới của mình. Hắn uống rượu khá hơn mọi ngày, các tế bào não cũng hoạt động vô cùng linh hoạt.

Quán bar sắp đến giờ đóng cửa nên hắn rủ Hatakeyama về phòng hắn đối ẩm tiếp. Chị ta vui vẻ nhận lời.

Sau đó là chuyện của những người trưởng thành. Uống xong chỗ sâm-panh gọi phục vụ, hai người lên giường vô cùng tự nhiên. Nanbara không để ý việc Hatakeyama đeo nhẫn cưới. Bởi dù sao cũng chỉ là tình một đêm.

Nhưng mọi chuyện lại diễn ra theo hướng hắn không thể ngờ tới.

Có lẽ do rượu nên hắn đã vô tư thái quá. Sau khi làm tình, Nanbara kể cho Hatakeyama nghe chuyện về Okajima. Chẳng những thế, hắn còn buột miệng nói luôn giá mà Okajima chết quách đi cho rồi. Dù sau đó hắn rất hối hận vì đã lỡ lời.

Nhưng hắn cũng không ngờ phản ứng của Hatakeyama lại như vậy. Chị ta nói nếu đã hận người đó đến thế sao không giết quách đi.

Nanbara thất kinh. Hắn chưa từng nghĩ tới chuyện đó. Mà không, thật tình thì hắn cũng có nghĩ, nhưng hắn không xem đó là một lựa chọn. Bởi hắn biết, nếu Okajima chết thì hắn sẽ bị nghi ngờ trước nhất.

Nghe hắn nói vậy, mắt Hatakeyama ánh lên một tia ám muội, chị ta bảo mình có một kế này rất hay. Và chị ta thú nhận mình cũng đang rất muốn giết một người.

Sau đó Hatakeyama đề xuất việc giết người hoán đổi. Tức là Hatakeyama sẽ giết Okajima cho Nanbara, còn hắn sẽ giết người kia cho chị ta. Giữa Nanbara và Hatakeyama chẳng có mối liên quan nào cả. Họ sẽ không lo bị cảnh sát phát giác ra việc đồng lõa cũng như việc gây án từ những mối quan hệ với nạn nhân.

Thoạt tiên, Nanbara cho rằng đề xuất này quá liều lĩnh, nhưng khi nghe Hatakeyama giải thích, dần dần hắn lại thấy đây là một ý tưởng quá tuyệt vời.

Dù sau đó hắn cũng lo lắng tâm sự với Hatakeyama không biết mình có giết người nổi không. Nhưng chị ta an ủi Nanbara rằng hắn là người có khả năng thực hành và rằng chị ta biết chắc chắn hắn sẽ làm được. Nói xong chị ta còn cười. Trước ánh mắt đầy vẻ thu hút đó, Nanbara như bị thôi miên, nghĩ rằng giết người thật ra dễ như ăn kẹo. Tới mức hắn còn thấy thất vọng vì bản thân trước đó đã luôn loại trừ lựa chọn ấy.

Sau đó Nanbara cũng tích cực đưa ra ý tưởng. Hai người trò chuyện càng lúc càng sôi nổi, dần dần những ý tưởng trở thành kế hoạch thực tiễn lúc nào không hay.

Họ trò chuyện tới tận gần sáng. Lúc Hatakeyama rời khỏi phòng thì kế hoạch của họ đã vô cùng chi tiết. Chẳng những thế, sau khi trả phòng ở khách sạn Cortesia Osaka hai người còn sắm hai chiếc điện thoại “cục gạch” để tiện cho việc liên lạc sau này.

Và từ thời điểm đó họ đã quyết định Nanbara sẽ là người ra tay trước. Bởi Hatakeyama bảo rằng bố chị ta có thể mất bất cứ lúc nào, nên xử lý càng nhanh càng tốt.

Để tránh bị phản bội, Nanbara bắt Hatakeyama viết giấy cam kết đồng ý việc giết người hoán đổi. Bên cạnh chữ ký có cả dấu điểm chỉ vân tay.

Sau đó họ còn trao đổi nhiều lần nữa rồi mới đi đến hành động. Mỗi lần nói chuyện điện thoại, Hatakeyama đều nhắc đi nhắc lại rằng Nanbara thừa sức làm được việc này. Và rằng chị ta rất biết nhìn người nên không thể có chuyện hắn không làm được. Cứ mỗi lần như vậy dòng máu can trường lại sôi lên ùng ục trong người Nanbara.

Hatakeyama và chồng dự định sẽ đi du lịch Canada cùng nhau nên chị ta đề xuất đó là thời điểm thích hợp nhất để Nanbara ra tay với con mồi của chị ta, tức là Imura Yuri.

Sau khi quan sát hành tung của Imura trong nhiều ngày, cuối cùng Nanbara cũng tìm ra được thời điểm thích hợp nhất để ra tay. Chính là ngay sau khi Imura xuống taxi ở gần nhà. Bởi đêm nào, cô ấy cũng sẽ về nhà trên con đường rất vắng người qua lại. Càng may hơn khi xung quanh còn không có camera chống trộm. Đương nhiên, hắn vẫn thấy sợ. Hắn lo không biết mọi chuyện có đâu vào đấy không. Nhưng những lúc ấy hắn lại nhớ tới lời Hatakeyama, rằng hắn nhất định sẽ làm được, và chỉ vậy thôi hắn lại có thêm dũng khí. Cộng thêm đối tượng là một người hoàn toàn xa lạ đã khiến hắn mất đi cảm giác chân thực.

Và thế là, hai tiếng sau khi ngày mùng 2 tháng Tám vừa sang, Nanbara đã gây án. Imura quá yếu ớt không thể kháng cự. Sau khi xác nhận nạn nhân đã qua đời, hắn rời đi tức khắc. Kỳ lạ ở chỗ, đến khi đó mà hắn vẫn không thấy mọi chuyện thật lắm. Tim hắn vẫn đập như bình thường. Đầu hắn chỉ nghĩ tới mỗi một việc, rằng Okajima sắp biến mất khỏi cõi đời này.

Xác của Imura được phát hiện ngay sáng hôm sau nhưng nhiều ngày sau đó cũng không hề thấy cảnh sát đến tìm hắn để điều tra. Không lâu sau Hatakeyama liên lạc với hắn. Chị ta báo rằng cảnh sát đã tìm đến chỗ mình. Thế nhưng chị ta có bằng chứng ngoại phạm vô cùng vững chắc nên họ cũng không nghi ngờ gì nữa.

Kết quả kế hoạch đầu tiên của họ đã kết thúc trong thành công. Thành thử Nanbara cũng chỉ mong giải quyết Okajima càng sớm càng tốt. Hắn hỏi Hatakeyama khi nào thì chị ta mới ra tay.

Hatakeyama đáp để cảnh sát không tìm ra sự liên quan với vụ án đầu tiên, chị ta muốn đợi ít nhất là một tháng. Thấy hợp lý nên Nanbara cũng đồng ý.

Rồi đến tầm cuối tháng Chín, Hatakeyama mới liên lạc lại với Nanbara. Chị ta nói đã chuẩn bị xong xuôi nên gọi điện để hỏi xem hắn ta muốn chọn ngày nào. Nanbara đề xuất ngày mùng 4 tháng Mười. Bởi hôm trước đó hắn có việc phải đi Kyoto.

Nghe vậy Hatakeyama đề nghị họ gặp nhau vào tối ngày mùng 3 tháng Mười, với lý do là để trao đổi lần cuối và củng cố thêm quyết tâm. Nanbara nhận lời tức thì. Chẳng những thế, nghĩ đến việc lại có thể được ôm Hatakeyama vào lòng, hắn còn thấy tim mình có chút chộn rộn.

Họ chọn Cortesia Osaka chẳng vì lý do nào đặc biệt cả. Chỉ là nơi đó cũng gần Kyoto, địa điểm diễn ra hội thảo Nanbara tham gia và họ từng gặp nhau ở đấy mà thôi.

Ngày mùng 3 tháng Mười, Nanbara vào Cortesia Osaka mà không để ai phát hiện. Hatakeyama là người nhận phòng. Hắn chỉ việc tới căn phòng mà chị ta bảo và hai người gặp nhau.

Theo kế hoạch, đêm mùng 4 chị ta sẽ dùng dao sát hại Okajima. Nanbara đã cung cấp thông tin Okajima thường ở lại phòng nghiên cứu một mình tới tận khuya cho Hatakeyama.

Nghe chị ta bảo sẽ dùng dao, Nanbara thất kinh. Hắn thắc mắc liệu một phụ nữ có làm nổi việc ấy không. Nhưng Hatakeyama lại đáp, chính vì là con gái nên nếu không dùng dao thì chị ta chẳng có cách nào khác cả.

Sáng hôm sau, Nanbara rời khách sạn đi Kyoto. Việc của hắn ngày hôm đó là phải tạo ra được bằng chứng ngoại phạm thật vững chắc. Trên thực tế, từ trưa cho tới tối, hắn ta đã gặp gỡ rất nhiều người, lưu lại dấu tích ở rất nhiều nơi.

Đến trưa ngày mùng 5, hắn nhận được tin mà mình mong ngóng lâu nay. Rằng họ đã phát hiện ra xác của Okajima. Nghe nói nạn nhân bị đâm chết, hắn nghĩ vậy là mọi chuyện đã diễn ra theo đúng kế hoạch.

Nanbara gọi điện cho Hatakeyama, chị ta liền đề xuất muốn nhận lại tờ cam kết kia. Bởi vậy họ đã hẹn gặp nhau ở ga Tokyo.

Hắn ta đã trả cho Hatakeyama tờ cam kết ở một góc bên trong ga Tokyo. Khi đó họ thậm chí còn không nhìn, không nói với nhau bất cứ điều gì. Sau khi chia tay, hắn cũng vứt luôn chiếc điện thoại “cục gạch” dùng để liên lạc với Hatakeyama xuống sông.

Bởi hắn nghĩ mọi chuyện vậy là đã thuận buồm xuôi gió. Ngay cả khi gặp cảnh sát ở trường đại học Taihou, hắn cũng không hề thấy lo lắng gì.

Thế nhưng cảnh sát lại hỏi hắn một điều hắn không bao giờ ngờ tới.

Rằng đêm ngày mùng 3 tháng Mười hắn đã ở đâu…

« Lùi
Tiến »