Buổi sáng sau hôm Nanbara nhận tội, Nitta cùng với những điều tra viên phụ trách vụ án ở Fukagawa đã tới khu chung cư nơi Hatakeyama đang ở để áp giải chị ta đi. Không riêng chị ta, họ còn định dẫn giải cả chồng chị ta nữa.
Đó là một tòa chung cư được bảo vệ an ninh vô cùng nghiêm ngặt. Họ đã phải nói rõ sự tình với phòng quản lý để người ta mở khóa tự động ở sảnh ra vào cho. Vì họ không muốn vợ chồng Hatakeyama biết cảnh sát đang tới.
Căn hộ của Hatakeyama nằm trên tầng 4. Sau khi xác nhận biển tên treo bên cạnh cửa ra vào, một cảnh sát trong bộ đồng phục của nhân viên quản lý tòa nhà vừa mượn được bấm chuông. Những người khác thì nấp ở vị trí mắt mèo không nhìn thấy được.
Giọng một người phụ nữ mà hẳn là Hatakeyama vang lên từ loa ngoài.
“Tôi là nhân viên phòng quản lý tòa nhà có việc này muốn nhờ anh chị xác nhận chút ạ,” viên cảnh sát cải trang từ tốn nói. Diễn xuất của anh ta cũng đáng nể thật.
Cuối cùng cũng thấy như có người sau cánh cửa, rồi họ nghe tiếng vặn khóa, cửa mở ra.
Vị cảnh sát cải trang cúi chào, rồi lấy tay chặn cửa lại, đồng thời giơ phù hiệu cảnh sát ra cho chị ta xem.
“Tôi là cảnh sát. Cô Hatakeyama Reiko đúng không ạ? Đề nghị cô đi cùng chúng tôi.” Anh ta hạ giọng nói.
Mấy người Nitta cũng bước ra. Chị ta tròn mắt lên ngạc nhiên, “Cảnh sát ư? Chuyện gì vậy? Anh định làm gì chúng tôi?”
Khoảnh khắc tiếp theo, từ trong nhà vang lên những tiếng loảng xoảng.
Nitta đẩy Hatakeyama Reiko sang một bên, cứ thế đi cả giày lao vào nhà. Bên kia phòng khách rộng thênh thang là một cái ban công. Qua cửa kính, anh thấy một người đàn ông trong bộ pyjama đang leo qua tay vịn lan can.
Nitta băng qua phòng khách, lao ra ngoài ban công. Nhưng ngay lúc đó người đàn ông đã biến mất. Và sau đó là một tiếng bụp trầm đục vẳng lại.
Nitta ngó xuống phía dưới ban công, trên bãi cỏ đã bắt đầu khô héo, Hatakeyama Yoshiyuki ngã sõng soài hình chữ đại.
Nitta và Motomiya được giao nhiệm vụ lấy lời khai của Hatakeyama Reiko. Họ để chị ta ngồi ở góc phòng, đối diện với Nitta. Đáng lẽ việc này phải do người vai trên là Motomiya chủ trì, nhưng anh đã nhường lại cho Nitta, “Vụ án lần này là của cậu, cậu làm tới cùng đi.”
Hatakeyama Reiko trông vô cùng bình tĩnh. Lời đầu tiên chị ta nói ra là, “Tình hình chồng tôi sao rồi?”
“Anh ta bị thương rất nặng,” Nitta đáp. “Ngã từ tầng 4 cơ mà. Đầu anh ta bị va đập rất mạnh nên chắc sẽ khó mà tỉnh lại được.”
Hatakeyama nhìn xuống dưới, đoạn lẩm bẩm, “Đúng là đồ ngốc.”
“Tại sao chồng chị lại làm như vậy?”
“Tôi cũng không biết nữa,” chị ta nghiêng đầu. “Sao vậy nhỉ?”
“Không phải… là để bảo vệ chị sao?”
“Bảo vệ?”
“Hẳn là anh ta nghĩ nếu mình chết thì chị sẽ không bị bắt. Bởi sẽ chẳng có gì chứng minh mối quan hệ của chị và Nanbara được. Và từ đó chị sẽ có thể khai rằng việc giết người hoán đổi chỉ là do Nanbara bịa ra.”
Hatakeyama nhìn thẳng vào Nitta, rồi hít một hơi thật sâu. Sau khi đón nhận ánh mắt mạnh mẽ đó, Nitta lại tiếp tục.
“Chúng tôi đã điều tra mẫu tóc của chồng chị, và kết quả là nó hoàn toàn khớp với mẫu tóc chúng tôi tìm được trong xe của Okajima Takao. Đó sẽ là bằng chứng để chúng tôi bắt chồng chị với tư cách là nghi phạm giết người.”
Ánh mắt chị ta dường như đã trở nên yếu đuối. “Vậy à?”
“Chúng tôi sẽ hỏi chuyện khi chồng chị tỉnh lại. Nhưng chưa chắc chồng chị đã khai sự thật. Thêm nữa, có thể chồng chị sẽ chẳng bao giờ tỉnh lại nữa. Giờ chị tính sao? Chị sẽ nói việc giết người hoán đổi mà Nanbara khai chỉ là câu chuyện anh ta dựng lên à?”
Hatakeyama nở một nụ cười nhạt. “Tòa án liệu có chấp nhận như thế không nhỉ?”
“Chắc là không đâu.” Nitta trả lời ngay tức khắc. “Nanbara chẳng có lý do gì mà phải sát hại Imura Yuri cả. Nhưng anh ta lại là thủ phạm. Vì mâu thuẫn đó nên họ sẽ cho là nội dung nhận tội của Nanbara vô cùng hợp lý. Theo đó cũng giải thích được hành vi phạm tội của chồng chị. Nếu tôi được chọn làm thẩm phán, thì tôi sẽ không do dự gì mà phán chị có tội.”
Chị ta khẽ gật đầu, vẻ mặt trông vô cùng thoải mái.
Nitta rướn người về phía trước.
“Tôi chỉ không hiểu một điều, tại sao chị lại phản bội Nanbara? Nếu chị ra tay đúng ngày mùng 4 tháng Mười theo kế hoạch thì hắn ta đã có chứng cứ ngoại phạm vô cùng hoàn hảo.”
Hatakeyama Reiko thở hắt ra một hơi. “Vì tôi nghĩ nếu vậy sẽ không tốt cho tôi.”
“Không tốt ư? Như thế nào cơ? Việc Nanbara có chứng cứ ngoại phạm thì ảnh hưởng gì tới chị?”
“Nếu Nanbara có chứng cứ ngoại phạm quá hoàn hảo thì cảnh sát sẽ nghi ngờ anh ta có đồng phạm. Cứ dùng dằng mãi các anh thể nào cũng sẽ nghĩ tới khả năng giết người hoán đổi. Ngược lại, nếu anh ta không có chứng cứ ngoại phạm, thì cảnh sát khó mà tìm ra chân tướng vụ án.”
“Vậy nên chị mới cố tình hẹn Nanbara hôm mùng 3 tháng Mười?”
“Đúng vậy. Tôi muốn phá hỏng bằng chứng của anh ta.”
“Đúng là anh ta đã không còn chứng cứ ngoại phạm. Cho dù anh ta có khai việc mình đã ở Osaka và tên của khách sạn thì cũng tuyệt đối không thể nhắc tới người mình đã ở cùng hôm đó. Việc di dời cái xác, thay đổi vị trí đỗ xe của nạn nhân cũng là để kéo dài thời gian phát hiện thi thể nhỉ? Nếu cái xác được phát hiện vào ngày mùng 4 thì Nanbara sẽ nhận ra là mình đã bị phản bội. Nếu vậy chị sẽ không thể lấy lại tờ cam kết kia.”
Hatakeyama Reiko gật đầu. “Anh nói không sai.”
“Ra là vậy. Quả nhiên chị đã tính toán cả.”
“Người lên kế hoạch là chồng tôi. Khi tôi nói với anh ấy về việc giết người hoán đổi với Nanbara, anh ấy đã đồng ý, sau đó còn tính toán rất nhiều chuyện khác giúp tôi.”
“Thế chồng chị nghĩ sao về mối quan hệ giữa chị và Nanbara? Chuyện đó đâu dễ gì mà cho qua được?”
Nghe vậy, chị ta liền lắc đầu.
“Từ lâu giữa chúng tôi đã không còn giữ quan hệ vợ chồng. Nhưng chúng tôi vẫn là những người đồng chí, và hiểu nhau nhất. Chồng tôi cũng có nhân tình, song tôi không quan tâm. Chúng tôi không ly hôn vì chẳng có lý do gì để làm vậy cả. Ngược lại giữ danh nghĩa vợ chồng còn có lợi cho chúng tôi hơn.”
“Tức là hai người chỉ là vợ chồng giả à? Nhưng chồng chị đã nói anh ấy rất yêu chị.”
“Vâng, tất nhiên tôi cũng yêu anh ấy. Vậy nên quan hệ của chúng tôi mới thân thiết cỡ đó. Chúng tôi tin tưởng nhau hơn bất cứ ai.” Hatakeyama hếch mũi lên, vẻ đầy tự hào.
Đúng lúc đó có tiếng gõ cửa. Motomiya đứng lên, mở cửa. Sau khi trao đổi nhỏ nhẹ với ai đó đang đứng ngoài, Motomiya đi lại chỗ Nitta, ghé vào tai anh thì thầm. Nghe xong, Nitta bèn gật đầu thật mạnh, rồi ngước nhìn Hatakeyama.
“Tôi có tin cấp báo đây. Chồng chị đã tỉnh rồi.”
Chị ta nhắm mắt, từ từ thở một hơi như vẫn kìm nén trong lồng ngực nãy giờ.
“Hình như chồng chị đã nhận tội. Và còn nhắn với chị…”
“Nhắn cho tôi?”
Vừa nhìn khuôn mặt không xao động của chị ta, Nitta vừa nói, “Xin lỗi vì đã không thể bảo vệ em.” Rồi anh tiếp, “Có vẻ đúng là hai người đã tin tưởng nhau hơn bất kỳ ai.”
“Thì tôi đã bảo mà,” chị ta nói, rồi cười.
“Chị có thể cho tôi biết thêm một việc này không?” Nitta hỏi. “Việc liên quan tới nước hoa hương hoa hồng.”