Sau khi sấy xong tóc, Edding do dự xem có nên lấy một lon bia ở tủ lạnh không. Cô lo về lượng calo nhưng thấy hơi mệt vì sự cố hôm nay, vì vậy một cốc bia sau khi tắm sẽ ổn hơn.
Cô uống vài ngụm bia rồi lấy tờ báo trên tủ lạnh ra xem.
Đó là Tạp chí Marbletown cô mua trên đường về nhà. Đây là lần thứ ba cô đọc trang nhất. Dòng tiêu đề lớn viết “Thanh tra đào mộ”.
Dưới tiêu đề là hình ảnh Thanh tra Tracy nhảy xuống mộ của Smiley. Vị thanh tra lộ vẻ đau khổ, gương mặt ngờ nghệch với cái miệng há to như chiếc quan tài trống rỗng trước mặt.
Edding thấy có phần xấu hổ khi nhìn thấy người lấy lời khai cô sáng nay lại tự làm bẽ mặt mình. Tuy nhiên, sự không hài lòng của cô được xoa dịu nhờ đọc bài báo ở phía dưới bên phải. Dưới tiêu đề “Farrington – người chết sống lại” có một bức chân dung của Farrington được vẽ từ lời khai của cô và James sáng nay.
Cô có liên quan đến một vụ việc khủng khiếp nhưng không ngại đưa lời khai của mình lên trang nhất của tờ báo.
Các báo còn giật những tít như “Truy tìm tất cả xác sống bỏ trốn gồm nạn nhân, thủ phạm và nhân chứng” và “Thảm họa cuộc đua xe tang trong đêm”. Ngoài việc thông tin đầy đủ vụ việc, một phóng viên cuồng những kẻ bí ẩn còn viết một giả thuyết về danh tính của người lạ mặc hoodie. Anh ta đào lại vụ án của Jason Barleycorn hai mươi năm trước, thậm chí không biết bằng cách nào, anh ta còn đăng một bức ảnh chụp bản sao thư cảnh báo mà John nhận được lên báo. Anh ta viết tất cả mọi thứ, kể cả việc tranh chấp tài sản thừa kế trong gia tộc.
Edding nghĩ đó là lỗi của vị thám tử điên rồ Callahan nên mới xuất hiện quá nhiều thông tin trên báo. Người đàn ông đó phấn khích nói chuyện với giới truyền thông trước sảnh vào như một chính trị gia từ Hollywood đọc diễn văn nhậm chức. Một thám tử khác, Fox, lại quan tâm đến việc xin số điện thoại của Edding hơn là ba hoa với đám phóng viên. Đồng nghiệp của Fox đã tự đào hố chôn mình khi nói rằng Thanh tra Tracy hình như bị suy nhược thần kinh nhưng lại bắt đầu thấy thông cảm cho Tracy.
Edding chợt nhận ra: Với tin tức “nóng” thế này, các phóng viên có thể sẽ tìm đến cô.
Có lẽ cô sẽ xuất hiện trên ti-vi và trả lời phỏng vấn với Don Lancer trên Kênh 7...
Tưởng tượng mình trên truyền hình, Edding bị mê hoặc trong giây lát.
Nữ chính của tấn bi kịch (mặc dù cô không biết bi kịch là gì), người có liên hệ cuối cùng với ông Farrington bí ẩn. Như vậy cũng tốt. Nếu xuất hiện trên ti-vi, cô có thể khoe với Loose - người đã đến New York.
Nhưng Edding đột nhiên lo lắng. Liệu cô có thể trả lời tốt câu hỏi của Don Lancer và đưa ra ý kiến dí dỏm không? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Don hỏi ý kiến của cô về các vấn đề thời sự? Cô có nên bắt đầu học ngay bây giờ không?
Edding lật vội những trang báo. Nếu có một bài giới thiệu về các vấn đề thời sự “nóng” nhất, cô sẽ mua và đọc.
Rồi cô tình cờ đọc được bài viết.
Tiêu đề là “Hiệp hội Văn học và Lịch sử tiểu bang trao Giải thưởng Dịch vụ Xuất sắc cho ông O’Brien quá cố”, trên đó ghi rõ “Chuyên gia môi giới bất động sản vùng Tombsville – Frank O’Brien, tác giả của cuốn Lịch Sử và Văn Hóa Dân Gian Tombsville và Marbletown”. Nhưng điều khiến cô chú ý không phải nội dung bài báo mà là bức ảnh của O’Brien.
Edding nhìn chằm chằm bức ảnh hồi lâu rồi đột nhiên lấy một cây bút chì nhọn trên bàn và bắt đầu vẽ lên đó.
Thêm kính và ria mép vào ảnh của O’Brien. Lật trang nhất của tờ báo. Sau khi lặp lại hai, ba lần, Edding bất giác lẩm bẩm: “Không, dù nhìn góc nào đi nữa, người đàn ông tên O’Brien này trông giống một người, chính là Farrington..”