“Sẵn tiện cậu lấy giúp tôi lon bột mì đằng kia với.”
Đang đứng chỉ huy như một chủ tịch ngay cả với người chết, Martha nói mà không quay lại nhìn Grin vừa bước vào bếp. Bà đang tập trung nhào bánh cho ngày mai. Grin nhìn cái giá đầy lon, không biết nên lấy lon nào.
“Lon nào vậy ạ?”
“Lon không ghi gì cả. Màu xanh lá cây có hình hạt đậu tuyết.
Grin đưa nó cho bà Martha.
“Cái hộp trông chẳng khác gì đồ chơi trẻ em cả. Sao bà lại bỏ bột mì vào hộp đậu tuyết?”
Martha trả lời tự tin như thể trả lời câu hỏi tại sao mặt trời mọc ở hướng Đông.
“À, phải. Một món đồ chơi của mấy cậu nhóc ngày xưa. Cậu giúp việc Rocco đã dùng cái lon đó để cất bột thừa trong nhà kho. Tuy cậu ta keo kiệt và nhút nhát nhưng tôi rất vui khi có cậu ta đến làm. Dù nhà nghèo đến mấy thì cũng chẳng ai đến thị trấn để chạy việc vặt đâu. Nói đâu xa, người như cậu mà...”
Grin vội vàng thay đổi chủ đề khi Martha bắt đầu chĩa mũi nhọn vào mình.
“Bà không có lọ đường sao ạ?”
Sau khi thảo luận về vụ án với Tiến sĩ Hearst, Grin bắt đầu chán ghét hàng loạt lý thuyết trên giấy và quyết định thực hiện một cuộc điều tra thực tế. Nhiều giả thuyết khác nhau khiến Grin bối rối, cậu quyết định quay trở lại điều tra nguồn gốc của sự việc – bữa tiệc trà.
Giọng điệu của Martha khi trả lời Grin vẫn chẳng hề thân thiện.
“Trên kệ đằng kia.”
“Không, ý cháu là lọ đựng đường bằng gốm trong bữa tiệc trà ngày hôm trước ấy”
Trên kệ là một lọ đường thủy tinh khác với hôm trước. Vốn đang không hài lòng, Martha lại càng bực bội hơn. Bà ngừng nhào bột, chống nạnh lườm Grin.
“Cậu muốn gì? Cái lọ có đổi thì đồ đựng ở trong có đổi từ đường sang muối không?”
“Không, cháu không có ý đó. Chỉ là cháu thích cái lọ hôm trước hơn nên muốn biết nó đâu.”
“Tôi làm vỡ rồi.”
“Vỡ ư? Khi nào? Ở đâu ạ?”
“Sao cậu hỏi nhiều thế? Sau bữa tiệc trà hôm nọ. Tôi trượt tay làm nó rơi vỡ vào bồn rửa. Tôi phải loay hoay với mọi thứ vì không ai giúp cả.”
Grin vô cùng thất vọng. Chọn điều tra bữa tiệc trà, những viên sô-cô-la đi vào ngõ cụt nên cậu chuyển sang lọ đường. Cậu nên điều tra lọ đường sớm hơn, có thể nó có manh mối thật. Có phải manh mối đang trôi tuột qua kẽ tay khi cậu mải mê đuổi theo những lý luận không hồi kết không?
Grin miễn cưỡng nhìn quanh cái kệ đặt lọ đường. Có gì đó. Đợi Martha quay lưng lại với cậu và tập trung vào công việc, Grin đến nhìn gần hơn.
Cậu thấy một thứ bột màu trắng ở ngăn dưới cùng của kệ với nhiều gia vị được xếp thành hàng, trong khoảng trống giữa các tấm ván. Nếu không bị đổ ra từ lọ đường mới, có thể nó từ lọ đường sứ hôm trước.
Grin vội vàng dùng dao cạo và bọc nó trong một tờ báo cạnh đó.
Martha càu nhàu sau lưng Grin khi cậu chuẩn bị rời khỏi phòng.
“Sau sự cố đó, mọi người đều trở nên tọc mạch. Cô bạn ngỗ ngược của cậu đã tự hào nói rằng biết thủ phạm. Tôi ước cô nàng sẽ giúp tôi thay vì giả làm thám tử đấy”
Grin cười gượng. Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, Grin thấy kỳ lạ. Dường như những gì Martha nói có mối liên hệ quan trọng nào đó với vụ án. Cậu không nhớ là mới đây hay đã nói từ lâu lắm rồi. Nó dường như không liên quan trực tiếp đến vụ ngộ độc. Grin điên cuồng lần theo trí nhớ để tìm kiếm những mảnh ghép còn thiếu.