Hai ngày sau khi giao Hatakeyama cho Viện Kiểm sát, Nitta tới Phòng Cảnh sát Nam Hachioji để chuyển vô số tài liệu đang nằm ở Ban Chuyên án điều tra về lại Sở Cảnh sát. Bởi sau đây, Sở Cảnh sát sẽ chịu trách nhiệm lấy lời khai và tiến hành điều tra bổ sung.
Anh đang đi tới căn phòng là địa bàn của Ban Chuyên án điều tra thì Hozumi Risa chạy tới.
“Vụ án cuối cùng cũng phá được rồi nhỉ, anh Nitta vất vả quá.” Hozumi vui vẻ chào, đầu cúi thật thấp.
“Cô làm việc cũng rất tốt. Tổ trưởng bảo sẽ cảm ơn cô lần nữa đấy.”
“Ôi thật ạ, vinh dự cho tôi quá.” Hozumi chắp hai tay đặt dưới cằm.
“Tôi cũng có việc muốn hỏi cô đây.”
“Chuyện gì vậy ạ?”
“Nói ở đây không tiện lắm. Giờ cô đang rảnh đúng không? Đi theo tôi.” Nói đoạn Nitta cất bước, đi về phía cửa ra vào.
Anh không thể nghĩ ra nơi nào phù hợp với những cuộc hội thoại bí mật nên đành lên sân thượng. Cũng may trên này hiện không có ai.
“Được rồi,” Nitta nhìn thẳng Hozumi. “Cũng đến lúc nói cho tôi biết bí mật của cô rồi đấy nhỉ. Ở đây không ai nghe thấy đâu. Nói cho tôi biết điều cô đang che giấu đi nào.”
Cô cảnh sát mặt tròn xoe bỗng rụt người lại, vẻ cảnh giác. “Anh đang nói chuyện gì vậy?”
Nitta tỏ vẻ chán nản, xua tay phải.
“Thôi đừng giả đò nữa, vụ nước hoa hương hoa hồng ấy.”
“Dạ?”
“Cái hôm cô đi công tác Osaka về, sau khi báo cáo một hồi cô chẳng đã vô ý đề cập tới lần đầu tiên gặp Nanbara. Rằng hình như khi đó người hắn có mùi nước hoa hương hoa hồng. Nhưng đó chỉ là cô lừa tôi đúng không?”
Mặt Hozumi lộ vẻ sợ hãi, cô hơi lùi lại phía sau. “Làm gì có chuyện đó ạ…” Những từ cuối câu nghe mới yếu ớt làm sao.
“Cô không qua được mắt tôi đâu. Mũi tôi cũng thính lắm đấy. Lúc ấy người hắn ta làm gì có mùi gì đâu.”
“Đã bảo mũi tôi thính như mũi chó lại còn…”
“Thế mà khi gặp Hatakeyama Reiko lần đầu tiên, cô lại không ngửi thấy mùi nước hoa? Công nhận cô có cố gắng, nhưng không lừa nổi tôi đâu.”
“Tại lúc đó mũi tôi không được khỏe…”
“Tôi đã hỏi Hatakeyama Reiko rồi, rằng hôm mùng 3 chị ta có xức nước hoa hoa hồng không. Nhưng chị ta bảo là không. Chị ta không muốn lưu lại ấn tượng với người khác nên đã không xức. Nên làm gì có chuyện ám mùi sang quần áo của Nanbara.”
Mắt Hozumi tròn xoe, cô chớp chớp mắt, lỗ mũi hơi phồng.
Nitta bước một bước, tiến lại gần. “Sao nào. Đến nước này mà vẫn muốn chối à? Giờ cô vẫn muốn khăng khăng là lần đầu tiên gặp Nanbara ở trường đại học, cô ngửi thấy quần áo hắn ta có mùi nước hoa?”
Hozumi Risa khó chịu rụt cổ lại. “Tôi xin lỗi…”
Nitta hừ mũi.
“Chịu thú nhận rồi à. Bảo sao từ đầu tôi đã thấy lạ rồi.”
“Tôi có việc không thể nói ra được.”
“Tôi cũng nghĩ vậy, nên mới im lặng tới hôm nay. Rồi, giờ thì cho tôi biết đi. Tại sao cô lại nói dối? Tôi đoán chắc cô đã nắm được gì đó ở khách sạn Cortesia Osaka đúng không?”
“Đúng vậy, nhưng tôi lại không thể dùng nó làm lời làm chứng được.”
“Là sao?”
“Nói ra thì hơi dài dòng…”
Mào đầu vậy rồi Hozumi kể cho Nitta một chuyện anh không thể nào ngờ tới. Và nhân vật chính của câu chuyện đó lại là một nữ lễ tân có vẻ rất thông minh. Đầu tiên, cô ta nhớ rõ người đàn ông trong bức ảnh Hozumi đưa ra đã từng trọ ở khách sạn mình hôm mùng 10 tháng Bảy. Sau đó còn nhận ra người đàn ông này đã phát sinh tình một đêm với một người phụ nữ khác nhờ vào hương hoa hồng. Rồi chỉ từ việc trông thấy người phụ nữ kia vào hôm mùng 3 tháng Mười mà suy đoán có thể người đàn ông kia, tức Nanbara cũng đã ở đó vào hôm ấy.
“Nhưng cô ấy bảo tất cả cũng chỉ là cô ấy đoán vậy thôi, nên không thể xem đó như lời làm chứng được. Thế nên tôi mới nghĩ mãi xem có cách nào không…”
“Và thế là cô mới nghĩ tới việc ám mùi à?”
Hozumi lại xin lỗi lần nữa, đoạn cúi đầu. Nitta nhăn mặt, gãi gãi sau gáy.
“Lời nói dối của cô nguy hiểm lắm đấy. Phá được án thì không sao, nhỡ phán đoán của cô lễ tân kia mà trật lất thì chết dở.”
“Đúng thế ạ. Thật đúng là may quá.” Hozumi áp tay vào ngực mình, gật lấy gật để.
“Gì đây. Cô nói như việc của người khác thế hả. Thế cô kia tên là gì?”
“Dạ?”
“Ý tôi là cô lễ tân kia tên gì?”
Nghe xong Hozumi liền lắc đầu nguầy nguậy như thể việc đó thì tuyệt đối phải bảo mật. “Tôi không thể tiết lộ được.”
“Tại sao?”
“Tôi đã hứa với cô ấy sẽ không nói tên cô ấy ra rồi.” Nói đoạn cô ta bụm hai tay lên miệng. “Với lại hình như cô ấy cũng không làm ở khách sạn đó nữa đâu. Hôm qua tôi gọi điện đến đó, tính nói một câu cảm ơn nhưng có vẻ cô ấy chuyển công tác rồi…”
Nitta tặc lưỡi.
“Tôi thật muốn gặp cái cô nhân viên lễ tân thông minh lanh lợi đó một lần.”
“Cô ấy đẹp lắm, giá mà anh gặp được thì tốt.”
Nitta nhếch miệng, ánh mắt nhìn xa xăm. Bầu trời Tokyo đã bắt đầu nhuốm đỏ. Vụ án mới kết thúc mà anh lại có cảm giác như thể cái gì đó vừa bắt đầu.
❀
← Loại hóa chất phản ứng hóa học với nguyên tố sắt trong máu, nhờ đó vết máu sẽ phát quang ánh sáng xanh mà ngay trong đêm tối cũng có thể nhìn thấy.