Khách Sạn Mặt Nạ Tập 2 (Đêm Trước Lễ Hội Hóa Trang)

Lượt đọc: 1909 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần kết

Chỉ ba phút nữa là sẽ sang ngày mới. Khách làm thủ tục nhận phòng cũng đã vãn hơn hẳn. Thế nhưng theo danh sách đặt phòng thì vẫn còn khách chưa tới. Sau khi nhìn xuống đồng hồ đeo tay, Naomi nghĩ bụng, hy vọng không phải một vị khách say khướt nào đó.

Vị khách nam tới vào quãng hơn 2 giờ sáng nay thật sự rất kinh khủng. Dù đã được một cô gái trông giống tiếp viên nữ dìu nhưng vị khách ấy vẫn không thể đi lại cho vững, sau đó còn ngồi rạp xuống ngay phía trước quầy lễ tân. Tất nhiên vị khách ấy cũng nói chẳng nên câu. Cô tiếp viên vừa lớn tiếng hỏi vị khách nam vừa điền địa chỉ liên lạc vào phiếu thông tin khách hàng. Cô ấy chỉ vận độc chiếc váy mỏng tang cùng chiếc áo khoác bên ngoài, Naomi thấy cô ấy mới đáng thương làm sao.

Cô đã trở lại Cortesia Tokyo được gần một tháng nay. Quả nhiên không khí ở đây có hơi khác với Osaka thật. Tới mức hồi mới quay lại, cô còn có phần hơi bỡ ngỡ. Dù thật ra cô cũng chẳng biết hai nơi này khác nhau đâu và như thế nào. Nhưng nếu bị buộc phải nói thì có khi nào là không để lộ nhược điểm chăng?

Đang miên man nghĩ vậy thì một người phụ nữ chừng 35 tuổi đi tới từ sảnh chính. Chị ta mặc quần jean, áo bó màu đen, và khoác một chiếc cardigan bên ngoài. Với thời tiết như hôm nay chắc người này đang lạnh lắm, Naomi bất giác lo lắng không đâu.

Người phụ nữ đi thẳng tới quầy lễ tân, Naomi bèn cúi đầu. “Chào mừng quý khách ạ.”

“Tôi muốn hỏi chút việc,” người phụ nữ nói luôn. “Có một người tên Matsuoka Takashi đang trọ ở đây, cô có thể cho tôi biết anh ấy ở phòng bao nhiêu không?”

“Ngài Matsuoka ạ?”

“Tôi cũng hiểu việc này rất khó cho cô,” chừng như nhận ra vẻ cảnh giác của Naomi, người phụ nữ tức thì nói tiếp.”Nhưng xin cô hãy tin tôi, tôi có việc rất quan trọng.”

“Tôi có thể hỏi đó là việc gì được không ạ?”

Nghe Naomi hỏi, cô gái ấy bèn nở nụ cười thẹn thùng, rồi gật đầu.

“Thực ra tôi mới bay từ New York về. Tôi vừa từ Narita đến thẳng đây.”

“Từ New York về ạ…” Bất giác Naomi đưa mắt nhìn người phụ nữ ấy một lượt.

“Tôi gửi hành lý về nhà trước rồi. Tôi đến đây là vì người yêu tôi hiện đang nghỉ ở khách sạn này. Chúng tôi yêu xa, và phải hơn một năm nay chưa được gặp nhau. Anh Matsuoka Takashi đó chính là người yêu của tôi.”

“Vậy ạ. Thế hẳn là ngài ấy cũng đang rất nóng lòng được gặp chị ạ.”

Thế nhưng cô gái đó lại lắc đầu.

“Không phải vậy đâu. Tôi không nói với anh ấy là tối nay mình sẽ về nước. Tôi về hơi gấp, cũng định gọi điện cho anh ấy nhưng lại lỡ mất. Song tôi quyết định sẽ tận dụng cơ hội này. Tôi tính đột ngột ghé tới phòng anh ấy và khiến anh ấy bất ngờ. Vì hôm nay là sinh nhật của anh ấy.”

“À, ra là thế ạ.” Naomi gật thật mạnh.

“Vậy cô có thể cho tôi biết anh ấy đang ở phòng nào chứ? Tôi nghĩ chắc mình sẽ không có cơ hội này lần hai. Mong cô giúp cho.” Cô gái đan hai bàn tay vào nhau, đặt trước ngực như thể đang cầu khẩn một vị thần. Còn ánh mắt thì như đang kiếm tìm lòng thương xót vậy.

Ca này phức tạp đây, Naomi nghĩ bụng. Về mặt tình cảm, cô rất muốn giúp đỡ người phụ nữ này. Nhưng quy định thì vẫn phải tuân theo. Với lại, người phụ nữ này toát ra mùi gì đó nguy hiểm đáng ngờ. Khứu giác của một nhân viên khách sạn đã mách bảo cô như vậy.

Naomi thao tác máy đầu cuối và nhanh chóng tìm ra vị khách có tên Matsuoka Takashi.

“Anh ấy nghỉ ở đây đúng không?” Người phụ nữ hỏi.

Naomi nghiêng đầu. “Tôi không thấy trong phần dữ liệu.”

“Sao thế được. Cô kiểm tra kỹ lại xem.” Giọng người phụ nữ đã pha chút giận dữ.

“Vị khách ấy đặt phòng bằng tên thật chứ ạ?”

“Đúng vậy. Có gì đâu mà anh ấy phải dùng tên giả.”

“Tôi hiểu rồi ạ. Cũng tùy cách thức đặt phòng mà có thể dữ liệu ở quầy của chúng tôi không lưu lại. Tôi sẽ đi tra lại nên phiền chị đợi cho một lát ạ.”

“Vâng,” người phụ nữ gật đầu. Naomi nói “Tôi xin phép” rồi rời đi, bước qua cánh cửa vào văn phòng ở phía sau. Sau đó cô nhanh chóng nhấc ống nghe điện thoại nội bộ, gọi tới phòng của Matsuoka Takashi.

“Vâng.” Giọng một chàng trai trẻ vang lên.

Naomi trình bày ngắn gọn tình hình. Nếu đúng cô gái kia là người yêu của vị khách này thì đây đúng là một hành vi phá bĩnh, nhưng quả thực Naomi buộc phải làm như vậy.

Song khi nghe tả về hình dáng người phụ nữ, Matsuoka Takashi lại quả quyết, “Tào lao. Cô ta nói láo đấy. Tuyệt đối đừng để cô ta biết số phòng của tôi. Mà cô mau tống cổ cô ta đi giúp tôi.”

“Vậy tôi sẽ bảo là quý khách không nghỉ ở đây được không ạ?”

“Ừm, cứ thế đi, phiền cô.”

“Tôi hiểu rồi ạ,” nói đoạn Naomi dập máy, hít một hơi thật sâu, ra khỏi văn phòng.

“Thế nào? Anh ấy ở đây đúng không?” Vừa trông thấy mặt Naomi, người phụ nữ đã hỏi.

“Rất tiếc là anh Matsuoka Takashi không nghỉ ở đây ạ.”

Người phụ nữ chau mày thật sâu.

“Không thể thế được. Cô đừng lừa tôi.” Đột nhiên cô ta ăn nói suồng sã hơn hẳn. “Chắc chắn là anh ấy đang ở đây. Anh ấy bảo tôi vậy thì sao có thể nhầm được. Cô kiểm tra kỹ lại giúp tôi đi.”

“Đúng là,” Naomi cố gắng giữ giọng thật bình tĩnh, “anh Matsuoka Takashi đã đặt phòng ở đây nhưng ngay trước đó lại hủy phòng rồi ạ. Vì thế đêm nay anh ấy không nghỉ ở đây ạ.”

Người phụ nữ cắn môi, lườm Naomi. Naomi cúi đầu thật thấp.

“Tôi hiểu rồi. Vậy không cần cô nữa. Cô chuẩn bị phòng cho tôi đi.”

“Phòng ấy ạ?”

“Phòng single hay twin đều được, tôi sẽ thuê phòng ở đây, cô chuẩn bị phòng đi.” Người phụ nữ nói giọng bực bội.

Chuyện lại phức tạp hơn rồi đây, Naomi nghĩ bụng. Hẳn là cô ta toan tính sẽ ở lại đây rồi tự mình tìm ra phòng của Matsuoka. Khách sạn vẫn còn phòng trống nên đây cũng là việc đáng hoan nghênh, song Matsuoka lại bảo đuổi cô ấy đi. Ngay lúc này Matsuoka là khách còn người phụ nữ kia thì không. Và nếu vậy thì thứ tự ưu tiên cũng đã rõ ràng.

“Rất xin lỗi nhưng đêm nay khách sạn chúng tôi hết phòng rồi ạ. Rất mong sẽ được đón tiếp chị trong những lần tới ạ.” Nói đoạn Naomi lại cúi đầu xuống.

Người phụ nữ trợn mắt lên.

“Sao có thể thế được. Hôm nay là ngày thường cơ mà, chí ít cũng phải còn một phòng chứ.”

“Tôi thành thật xin lỗi ạ.”

“Được rồi, tôi hiểu rồi. Vậy phòng suite hay royal suite cũng được. Tiền nong thì tôi sẽ nghĩ cách. Tóm lại cô cứ chuẩn bị phòng đi.”

Lời người phụ nữ khiến Naomi hơi dao động. Hay tiện đây để cô ta thuê phòng royal suite luôn? Tuy Matsuoka bảo cô đuổi người này đi nhưng cô cũng có thể nói lại vì khách muốn thuê phòng nên cô không thể từ chối được. Nhưng mà…

“Thực sự rất xin lỗi chị ạ,” Naomi lại tiếp tục cúi đầu. “Phòng hạng sang cũng có khách thuê hết rồi ạ. Mong chị hiểu cho ạ.”

Người phụ nữ làm thinh. Vì đang cúi đầu nên Naomi không thể biết mặt người phụ nữ ấy đang như thế nào.

“Vậy à,” sau rốt cô ta cũng lên tiếng, giọng lạnh lùng đến đáng sợ. “Chắc cô gọi điện cho anh Takashi rồi đúng không? Và anh ta đã nói gì đó, phải không?”

Naomi không đáp lại. Bởi có trả lời sao thì hẳn đối phương cũng khó mà chấp nhận được. Chi bằng cô cứ tiếp tục cúi đầu thôi.

“Thôi, tôi hiểu rồi.”

Sau đó, người phụ nữ đấm bốp xuống quầy, bỏ đi. Nhưng Naomi thì đến một lúc lâu sau vẫn chưa thể ngẩng mặt lên.

“Người đó đi rồi ạ,” một lễ tân trẻ đứng bên cạnh thông báo với cô.

Naomi ngẩng mặt lên, đúng là đã chẳng thấy người phụ nữ đó đâu.

“Cô ấy cũng ghê quá chị nhỉ,” cậu đàn em thì thầm. Có vẻ cậu ta đã đứng bên cạnh theo dõi mọi chuyện. “Chắc là giữa hai người họ có chuyện gì đó.”

“Ừm, nhưng cũng chỉ là chúng ta đoán vậy thôi.” Naomi quyết định sẽ chỉ nói chừng đó.

Sau đó không lâu điện thoại nội bộ đổ chuông. Nhìn số phòng hiện trên màn hình, cô thở hắt ra một hơi rồi mới bắt máy.

“Xin lỗi đã để quý khách phải đợi lâu ạ. Có chuyện gì vậy, thưa ngài Matsuoka?”

“À không, chuyện ban nãy sao rồi?” Anh ta hỏi với giọng khách sáo.

Naomi hít một hơi, mỉm cười. “Người phụ nữ ấy về rồi ạ.”

“Thế à. Trông cô ta thế nào?”

Phiền phức thật đấy, Naomi lại nghĩ bụng. Đã quan tâm vậy sao không trực tiếp gặp đi cho rồi.

“Không đạt được mục đích nên cô ấy có vẻ không vui ạ.”

“Cô ta có giận lắm không?”

“À, vâng… Cô ấy cũng đã khá gắt với tôi ạ.”

“Vậy à. Đó là bạn gái cũ của tôi. Nhưng hình như cô ấy vẫn chưa chấp nhận chuyện đó.”

“Ra là vậy ạ.”

Cô đã lờ mờ đoán vậy. Cô cũng chẳng muốn biết ngọn ngành nhưng e người phụ nữ không phải là người có lỗi. Cô chắc mẩm người đàn ông này đã tự ý cắt đứt quan hệ giữa hai người. Bằng không anh ta đã không phải trốn chạy như vậy.

“Xin lỗi cô nhé.”

“Không có gì đâu ạ, quý khách từ từ nghỉ ngơi ạ.”

Matsuoka nói cảm ơn rồi ngắt máy, Naomi cũng đặt ống nghe xuống.

Thật lòng cô rất muốn giúp đỡ người phụ nữ kia. Nhưng với tư cách là một nhân viên khách sạn cô lại không thể làm vậy. Bởi chỉ cần là khách, thì dù có là người đáng khinh thế nào, công việc của nhân viên khách sạn vẫn là phải bảo vệ cho bằng được chiếc mặt nạ mà người ấy đang đeo.

« Lùi
Tiến »