Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6130 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 119
Image

Một thìa lớn mỡ lợn được cho vào nồi, trong chớp mắt dần dần tan ra dưới sức nóng của bếp lò, chẳng mấy chốc mỡ đã sôi xèo xèo, hương thơm tỏa ra bốn phía.

Trương Lý thị nhanh tay đổ hành hoa xắt nhỏ, tỏi tép và gừng thái lát trên thớt vào nồi đảo cho thơm, xèo một tiếng, khói bốc lên nghi ngút, dù đã che mũi miệng nhưng bà ta vẫn bị khói dầu hun sặc mà họ khan không ngừng.

Trong làn khói mù mịt, dường như bà ta nhìn thấy gương mặt của nhị tiểu thư Diêu Mạn Thanh vụt qua dưới giàn mướp đối diện cửa sổ.

Không thể nào, Trương Lý thị hơi ngây người: “Sao tiểu thư lại tới đây được?”

Bà ta dụi mắt nhìn lại, nhưng không thấy một ai.

Trương Lý thị cảm thấy không yên tâm, việc đêm qua không phải là chuyện nhỏ, lỡ như tiểu thư nghĩ quẩn...

Vẫn nên cẩn thận thì hơn, nghĩ đến đây bà ta vội bảo người bên cạnh làm việc của mình, chùi hai tay vào bên hồng rồi ba chân bốn cẳng đi ra phía sau nhà bếp.

Nhìn xung quanh một hồi cũng không thấy người nào, Trương Lý thị cười thầm trước sự lo lắng vô căn cứ của mình, đang phủi tay định quay về thì phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói rất khẽ: “Nhũ nương”

Bà ta nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, thấy khuôn mặt hơi tái nhợt của Diêu Mạn Thanh xuất hiện ở góc tường, nhưng chỉ một thoáng như vậy rồi nàng ta lại lui về.

Nhìn tình hình thì đoán tiểu thư bảo mình đi qua, nhưng không hiểu tại sao nàng ta lại hành động khác thường như vậy, Trương Lý thị tự nhiên có cảm giác chột dạ không dám để người khác biết, bà ta vừa rón rén lo sợ đi tới gần thì bị Diêu Mạn Thanh bất ngờ chộp lấy cổ tay, dùng sức kéo đi.

Đây là lối đi giữa nhà bếp và phòng chứa củi, rộng không quá một trượng, có ít người lui tới, lúc nào cũng u ám dù là giữa ngày nắng ráo, dưới chân tường mọc đầy rêu xanh, ẩm ướt dấp dính.

“Nhũ nương, lần này nhũ nương nhất định phải giúp ta.” Trương Lý thị chưa kịp phản ứng, Diêu Mạn Thanh đã kề sát vào tại bà ta.

Diêu Mạn Thanh nói một hồi lâu, Trương Lý thị nghe xong vẫn thấy mù mờ chưa hiểu, bà ta nghe rõ từng câu từng chữ, nhưng sau khi chắp nối nội dung thì lại cảm thấy bản thân đang nghe một câu chuyện chẳng liên quan đến mình.

Thậm chí sau khi Diêu Mạn Thanh nói xong, bà ta không cảm thấy hoang đường, cũng không hề sợ hãi mà chỉ thấy buồn cười.

“Tiểu thư,” bà ta tỏ vẻ tức cười, “Chắc cô đang nói đùa phải không.”

Diêu Mạn Thanh không đáp, chỉ nhẹ nhàng đưa vật trong tay cho Trương Lý thị, sau đó mỉm cười, thản nhiên rời đi với tư thái vô cùng đoan trang.

Trương Lý thị vẫn cảm thấy buồn cười, nha đầu này lấy suy nghĩ không đàng hoàng đó ở đâu ra vậy? Ngày ngày suy nghĩ lung tung, nhưng đừng để sinh bệnh tâm thần.

Thế rồi bà ta lại lắc đầu thở dài, sau đó xem xét gói giấy trong tay, trái tim chợt hẫng một nhịp: Nếu không phải nhất thời nổi hứng nói đùa, thì tiểu thư đưa ta gói giấy này làm gì?

Trương Lý thị có phần bất an, bà ta xé gói giấy đưa lên mũi ngửi thử.

Là người từng trải, bà ta không hề xa lạ với thứ này, đây chẳng phải là xuân dược đó sao?

Hình như vừa rồi quả thực tiểu thư có nhắc tới hai chữ “xuân dược”.

Vì thế những gì lúc nãy Diêu Mạn Thanh đã nói, từng lời mà bà ta nghĩ chỉ là mấy câu vớ vẩn, không buồn để tâm lắng nghe, giờ sắp xếp lại trong đầu, kết hợp lại rồi dần dần thành hình, giọng nói của Diêu Mạn Thanh lại như văng vẳng bên tai.

Trương Lý thị đột nhiên sợ đến run lẩy bẩy.

☆ ☆ ☆

Diêu Mạn Thanh vừa soi gương vừa gỡ búi tóc hết sức phức tạp của mình, màu tóc hơi xỉn, trong tay nàng ta cầm lược và dầu trạch lan để làm bóng tóc.

Dường như nàng ta biết trước rằng Trương Lý thị sẽ tìm đến mình, trên môi nở một nụ cười rất nhạt, nàng ta bình tĩnh nhìn vào mắt Trương Lý thị trong gương: “Nhũ nương, có chuyện gì sao?”

“Tiểu thư, vừa rồi cô không nói nghiêm túc đúng không?” Trương Lý thị móc trong ngực ra gói xuân dược kia, run rẩy đặt lên bàn trang điểm rồi định thu tay về, nhưng Diêu Mạn Thanh đã đè lên tay bà ta.

Tay Diêu Mạn Thanh lạnh ngắt, hơi lạnh chầm chậm thấm qua nơi da thịt hai người chạm vào nhau.

“Tiểu thư, chuyện này không đùa được đâu.” Trương Lý thị cảm thấy đôi môi khô nứt, “Với một cô nương, danh tiết là quan trọng nhất...”

“Danh tiết?” Diêu Mạn Thanh làm bộ như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất trên đời, “Ta còn có danh tiết sao?”

Im lặng một lúc, nàng ta lại nói bóng gió xa xôi: “Hơn nữa nếu nhũ nương giúp ta chuyện này, ta mới có danh tiết”

Trương Lý thị hơi sửng sốt, sau đó vẫn lắc đầu: “Tiểu thư, vị Triển đại nhân kia là quan trong kinh thành, nghe nói còn là quan tứ phẩm, ở trước mặt hoàng thượng cũng là người được trọng dụng.”

“Vương tử phạm pháp, tội như thứ dân. Hắn đúng là người được hoàng thượng trọng dụng, nhưng tỷ tỷ của ta là người đầu ấp má kề với hoàng thượng, nếu làm to chuyện lẽ nào hoàng thượng lại thiên vị cho hắn?”

Trương Lý thị vô cùng bối rối, bà ta đánh liều nói: “Tiểu thư, cô làm thế là hại người đấy, nếu lão gia đưa hắn lên quan, đừng nói là tiền đồ của Triển đại nhân bị hủy, có khi cả cái đầu cũng phải chuyển chỗ, thế chẳng phải là làm bậy sao?”

“Nhũ nương, sao nhũ nương lại không nghĩ ra?” Diêu Mạn Thanh chậm rãi ngoảnh đầu lại, “Nếu tùy tiện chọn bừa một tên tầm thường nào đó thì cha ta nhất định sẽ rất tức giận, chắc chắn sẽ giải kẻ đó lên quan, đó mới là hại người, ta cũng sẽ không làm chuyện vô lương tâm như vậy. Nhưng nếu là Triển đại nhân thì chuyện sẽ khác.”

“Sao... sao lại khác?” Trương Lý thị kinh ngạc.

“Hắn là quan trong kinh thành, lại là quan tứ phẩm, dòng dõi không tệ, nhũ nương cũng nói chưa bao giờ gặp được người nào sáng sủa như vậy đó thôi? Nếu thật sự gây nên chuyện, chỉ cần cha có chút để tâm đến danh tiết của ta thì chắc chắn sẽ thương lượng với hắn, để hắn biết thức thời mà cưới ta về, chẳng những sẽ không giải hắn lên quan mà còn nhận hắn làm con rể, như thế chẳng phải tai họa hóa thành chuyện vui, sao lại nói là hại người được chứ?

Hơn nữa ta có chỗ nào không xứng với hắn? Dù là tướng mạo hay là tài học đều không đến mức làm xấu mặt hắn. Tỷ tỷ của ta là người của hoàng thượng, hắn cưới ta, xem như là huynh đệ cột chèo với hoàng thượng, người thường còn chẳng mơ nhận được vận may như vậy, sao hắn có thể từ chối?

Lùi một bước mà nói, ta biết bản thân có lỗi với hắn, sau khi thành thân, nhất định sẽ cố gắng hết sức để bù đắp. Nếu hắn có thích người khác, muốn cưới thêm mấy người thiếp thì cứ để tùy hắn định đoạt, ta sẽ không ngăn cản nửa lời, trên chăm lo cha mẹ, dưới nuôi dạy con cái, chuyện trong ngoài tuyệt đối sẽ không khiến hắn phải bận tâm. Đây mà là hại hắn sao?”

Đầu óc Trương Lý thị vốn không nhanh nhạy, nghe nàng ta nói như vậy lại càng thêm rối loạn, nghĩ lại cho kỹ, bỗng nhiên bà ta cảm thấy việc này giống như đi chợ, cũng là một cuộc giao dịch không tồi.

“Nhũ nương,” giọng Diêu Mạn Thanh lại càng thêm dịu dàng, “Việc này không có hại cho hắn, với ta mà nói nó tháo gỡ được nỗi vướng mắc khẩn cấp của ta, có thể che lấp được chuyện đó, chẳng phải nhũ nương đã nói trời không tuyệt đường người đó ư? Sao lại có chuyện trùng hợp như vậy chứ, hôm nay hắn đến đây, lẽ nào không phải là người được ông trời phái tới cứu mạng ta sao? Nhũ nương, bà muốn ta chết hay là muốn ta sống? Tính mạng của Mạn Thanh xin đặt lên tay nhũ nương. Nếu nhũ nương không muốn thì Mạn Thanh cũng không lải nhải bên tại thêm nữa, chỉ xin nhũ nương niệm tình Mạn Thanh được nhũ nương nuôi lớn, ngày này hàng năm đến trước mộ đốt cho ta một nắm tiền giấy.”

Càng về sau nàng ta càng nói một cách bi thảm, đôi mắt rưng rưng lệ, khiến cho lòng Trương Lý thị bức bối như bị bóp nghẹt.

“Tiểu thư, cô phải nghĩ thoáng ra, trên đời này làm gì có chuyện không thể vượt qua...” Giọng điệu của Trương Lý thị cuối cùng cũng thả lỏng, “Cần phải bàn bạc việc này kỹ hơn...”

“Ta cũng muốn từ từ bàn bạc, nhưng việc này sao có thể trì hoãn được? Nhũ nương, người nọ chỉ ở lại đây một hai ngày, nếu không kịp ra tay để cho hắn chạy mất, vậy nhũ nương cứ chờ nhặt xác ta đi.”

“Lại nói mấy lời xui xẻo này rồi!” Trương Lý thị quở trách nàng ta, cuối cùng hạ quyết tâm, “Thôi, dù sao cũng không phải hại người, cho hắn một mối duyên tốt, có gì mà không làm được!”

“Nói thì nói vậy, nhưng vẫn phải cẩn thận một chút,” Diêu Mạn Thanh mỉm cười, lại nhét gói giấy kia vào tay Trương Lý thị, “Vị Triển đại nhân này là võ quan, chắc chắn sức chịu đựng hơn người, bà bỏ liều thuốc nặng một chút, nếu không sẽ không làm nên chuyện đâu.”

☆ ☆ ☆

Lẽ ra phải mời khách vào bữa trưa, nhưng vì cuộc viếng thăm kéo dài, lại thêm nhà họ Diêu chuẩn bị cũng tốn nhiều thời gian nên đến tận khi trời gần tối mới mở tiệc.

Huyện Lũng năm ở mạn Tây Bắc, có rất nhiều rượu thiêu đao tử cực mạnh, rượu mà nhà họ Diêu dùng để đãi khách tuy là loại thượng hạng được lựa chọn kỹ càng nhưng vẫn giữ bản chất của rượu mạnh, lúc mới uống sẽ không thấy gì, rượu vừa vào bụng chưa bao lâu mới thấy như có lửa cháy hừng hực trong lòng. Triển Chiêu biết rượu này lâu ngấm, không muốn uống nhiều, nhưng Diêu Trị Chính liên tục mời rượu cũng không thể từ chối, chuyến đi đến huyện Lũng cũng rất suôn sẻ, không có nguy hiểm gì, bản thân y có chút khinh suất, bất giác uống nhiều thêm mấy chén. Lúc tan tiệc, bước chân của y hơi lâng lâng, trở về phòng nghỉ một lúc vẫn cảm thấy đầu óc có chút lơ mơ, vì vậy y sai hạ nhân ở ngoài mang tới ít canh giải rượu.

Chẳng bao lâu sau có một bà già bưng khay trà đến, ngoài canh giải rượu còn có thêm một bình trà xanh, Triển Chiêu cảm tạ xong liền tự lấy canh giải rượu uống, bà già nhìn y uống chén canh kia, len lén thở phào một hơi, sau đó bình thản khép cửa đi ra ngoài.

Bà già này chính là Trương Lý thị.

Vừa bước ra khỏi cửa, bà ta liền dựa vào cột trụ hành lang thở hổn hển, không phải là không biết sợ, sau khi lấy lại bình tĩnh, bà ta bèn đi về phía sau nhà, trong bóng tối, Diêu Mạn Thanh vội vàng bước tới đón bà ta và nói nhỏ: “Nhũ nương, sao rồi?”

Trương Lý thị cũng hạ giọng đáp: “Ta thấy hắn đã uống canh giải rượu có pha thuốc rồi, một lát nữa hắn thấy khát nước sẽ lấy trà uống, trong trà cũng có thuốc, tính ra cũng là hai phần, ngay cả hổ cũng không chịu được.”

Nói xong bà ta lại móc một chiếc khăn từ trong ngực ra đưa cho Diêu Mạn Thanh: “Chiếc khăn này có tẩm thuốc mê, có lẽ lát nữa phải dùng tới nó”.

Diêu Mạn Thanh ngạc nhiên hỏi: “Dùng chiếc khăn này làm gì?”

Trương Lý thị cười đáp: “Nha đầu này, cô không biết đó thôi, hắn là người luyện võ, ra tay không biết chừng mực, nay lại bị bỏ thuốc, chẳng lẽ lại không chơi chết cô sao? Nếu cô không chịu nổi thì lấy chiếc khăn này làm hắn hôn mê, để mình đỡ phải chịu khổ”.

Bà ta nói sỗ sàng như vậy khiến mặt Diêu Mạn Thanh nóng như thiêu đốt, nàng ta siết tấm khăn trong tay, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: “Ta biết rồi.”

☆ ☆ ☆

Triển Chiêu uống hết chén canh giải rượu, tức khắc cảm thấy có gì đó không ổn.

Nếu trước đó trong bụng nóng như lửa đốt thì nhất định là do men say mang theo cảm giác khó chịu, nhưng hiện giờ sự khó chịu ấy chuyển thành cảm giác khô nóng, trong lúc nhất thời đứng ngồi không yên, y một hơi uống hết bình trà xanh kia. Lần này chẳng những không dập tắt được ngọn lửa nóng, mà còn như bị đổ thêm dầu hỏa, lửa từ trong bụng lan ra khắp chân tay, ngay cả cổ họng cũng khô khốc bỏng cháy. Giữa cơn nôn nao khó chịu này, đột nhiên dục hỏa sinh ra những móng vuốt sắc nhọn, cào cấu khắp cơ thể, tựa như muốn rạch toác cơ thể.

Hai mắt Triển Chiêu dần mờ mịt, y nhấc chân định ra ngoài nhưng chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn, sau đó lại ngã quỵ xuống đất, đầu gối va đập đau đớn làm y tỉnh táo trong chớp mắt: Lẽ nào là bị đánh thuốc?

Ý nghĩ này giống như một tảng băng sắc lạnh thoáng làm nguội tâm trí đang hỗn loạn như nước sôi, Triển Chiêu vươn tay nắm lấy chân bàn, nghiến răng đứng lên, tay áo hơi tuột xuống, để lộ cánh tay nổi đầy gần xanh, màu da đỏ bừng như than nóng.

Triển Chiêu vừa đứng dậy thì toàn thân bỗng co rút, y lại ngã xuống đất, cổ như bị dây thừng siết chặt, hơi thở càng lúc càng nặng nề, đưa tay kéo vạt áo ra, làn da đột nhiên phơi bày trong không khí đêm muộn lành lạnh giúp y có chút thoải mái, nhưng trong nháy mắt da lại đỏ rực lên, nhìn tình hình này, cho dù có dội thêm nước lạnh thì nước cũng biến thành làn khói trắng bốc lên như rơi trên than lửa.

Triển Chiêu như sắp nghiến vỡ khớp hàm, rồi bỗng nhiên y nghiến răng cắn rách môi, trong chốc lát mùi máu lan tràn giữa kẽ răng mang lại chút tỉnh táo, ngay sau đó y nhanh chóng mò vào trong ống tay áo, lấy ra một mũi tụ tiễn, không chút nghĩ ngợi siết chặt tay lại, mũi tên sắc bén đâm sâu vào lòng bàn tay, nỗi đau thấu tim khiến toàn thân y chấn động.

Vừa lấy lại bình tĩnh, ngoài cửa chợt có tiếng kêu hoảng hốt: “Triển đại nhân, ngài, ngài làm sao vậy?”

Đó là giọng nữ tử rất dễ nghe, nếu ngày thường nghe được chỉ cảm thấy trong trẻo êm tai, nhưng lúc này nghe thấy lại như được tô son điểm phấn, ngọt ngào không thể tả nổi, dư âm lượn lờ, mê hoặc lòng người.

Triển Chiêu chưa kịp mở miệng thì người nọ đã kinh ngạc chạy tới, nâng bàn tay bị thương của y lên, Triển Chiêu chỉ cảm thấy mùi thơm của cô nương này tràn ngập khắp khoang mũi, cúi đầu nhìn thấy mái tóc óng ả và những ngón tay trắng nõn thon dài của nàng ta, trong tâm trí y nổ vang một tiếng, y dùng hết sức lực đẩy người nọ ra, nói với giọng khàn khàn: “Mau đi đi!”

Diêu Mạn Thanh bị đẩy khiến tay chân loạng choạng, còn chưa kịp phản ứng đã thấy Triển Chiêu đứng bật dậy, hai mắt đỏ ngầu, vẻ mặt vô cùng đau đớn, y đột nhiên nắm lấy cánh tay nàng ta kéo ra ngoài cửa.

Diêu Mạn Thanh bị y kéo đi làm cho bước chân lảo đảo, nàng ta la lên: “Triển đại nhân, ngài nghe ta nói đã...”

Triển Chiêu đâu thể nghe lọt tai được nữa, chỉ hận không thể ném hết những kẻ cản đường này ra ngoài, Diêu Mạn Thanh vô cùng sợ hãi, chân hẫng một cái, ngã trên mặt đất, Triển Chiêu đi tới, chợt bị một tấm khăn up lên mặt, y toan đưa tay lấy ra thì lại bị người nọ bịt chặt khăn lên mặt, Triển Chiêu giận dữ quát lên một tiếng, toàn thân hơi vùng vẫy, đánh bay người nọ ra ngoài, y đang định ngồi dậy chợt mắt tối sầm lại, rồi y gục xuống đất bất tỉnh.

Diêu Mạn Thanh chật vật ngồi dậy, vốn được nuôi chiều từ bé, cú ném của Triển Chiêu như khiến xương cốt của nàng ta gãy vụn, chỉ biết nhịn đau đứng dậy, cài then cửa từ bên trong.

Thế rồi Diêu Mạn Thanh chậm rãi đi tới chỗ Triển Chiêu, cúi xuống nhìn kỹ hơn, nàng ta kinh ngạc khi phát hiện ra bộ dạng đẹp mắt của y, run rẩy đưa tay vuốt ve cung lông mày, trong lòng chợt cảm thấy có chút an ủi: Cũng may mình không phải trao thân cho kẻ thô bỉ giống như loài khỉ.

Ngừng lại một chút, nàng ta đưa tay cởi y phục của Triển Chiêu, không biết tại sao cảnh này lại gợi nhớ đến những lúc ở bên Lưu Hướng Hoàn, nước mắt tựa trân châu cứ vậy rơi xuống.

Triển Chiêu hít từng hơi thở nặng nề, dù là đang hôn mê nhưng cặp lông mày vẫn nhíu chặt.

Diêu Mạn Thanh nhẹ nhàng cởi áo của y ra, ngón tay chợt đụng phải lồng ngực nóng bỏng đang phập phồng kịch liệt.

Ngón tay của nàng ta lạnh như băng, một dòng nước mát lạnh dâng lên, Triển Chiêu bỗng mở mắt ra.

Diêu Mạn Thanh không ngờ y sẽ tỉnh lại, tâm trí nổ “oành” một tiếng, nửa người như bị đông cứng.

Trong mắt Triển Chiêu không có sự sáng trong như thường ngày, mà lúc này chỉ còn lửa đỏ ngập trời.

Y dùng một tay kéo Diêu Mạn Thanh vào lòng, cánh tay như vòng sắt ôm chặt lấy thân thể nàng ta, lật người một cái đè nàng ta xuống dưới thân.

Diêu Mạn Thanh chầm chậm nhắm hai mắt lại.

Hình ảnh cuối cùng hiện lên trong đầu nàng ta là khuôn mặt của Lưu Hướng Hoàn.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »