Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6134 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 120
Image

Khi Đoan Mộc Thúy về đến nhà, Lưu thẩm đã bám lấy Công Tôn Sách rì rầm cả buổi, vừa nói nhỏ vừa đưa mắt nhìn về phía bồn hoa xây bằng gạch xanh trong sân.

“Đoan Mộc cô nương bảo để bồn hoa này trống không thì thật đáng tiếc, trồng một ít hoa cỏ vào đó cho vui, hôm trước ta mang tới cho cô ấy rất nhiều loại hoa, sợ cô nương trẻ tuổi thiếu kiên nhẫn, còn cố ý nói, Đoan Mộc cô nương, có một số loài hoa nở chậm, lâu ra hoa, cô phải ráng chờ…

Cô ấy chỉ cười mà chẳng nói gì thêm. Tối hôm trước trồng cây xuống, ngày hôm sau cũng chẳng có gì, nhưng đến tối...”

Nói đến đây, Lưu thẩm rùng mình một cái.

Tình cảnh đêm hôm đó như thế nào? Vốn dĩ bà đã đi ngủ, nhưng nửa đêm lại cảm thấy khát nước, bà mò mẫm dậy mặc y phục, đi xuống bếp rót nước uống, vừa mới mở cửa phòng ra...

Bà nhìn thấy Đoan Mộc Thúy đứng trước bồn hoa, có ánh nến đỏ le lói nhẹ nhàng uyển chuyển bao bọc lấy bồn hoa.

Lưu thẩm cảm thấy rất quái lạ, lúc đầu không nghĩ được chuyện quái lạ đó là gì, nhưng sau một hồi bà đột nhiên nhận ra.

Hai tay Đoan Mộc Thúy trống trơn, hoàn toàn không cầm nến!

Sau đó, Đoan Mộc Thúy cúi xuống, khi ấy Lưu thẩm mới thấy cây nến kia lặng lẽ treo ở một chỗ chếch lên trên vai Đoan Mộc Thúy, ánh nến đỏ nhỏ bé như tằm xuân nhả tơ, phun ra từng sợi từng sợi, bọc cả bồn hoa trong một chiếc kén làm bằng sợi ánh nến.

Trái tim Lưu thẩm như muốn nhảy ra ngoài, bà nấp sau cánh cửa, chầm chậm đưa mắt nhìn vào khoảng giữa bồn hoa.

Bà kinh ngạc phát hiện, tất cả hoa đều đã nở!

Vào mùa hoặc trái mùa, tử kinh, chuông vàng, từ cô, mõm chó, mai vàng, quế, còn có một bông sen hồng được một chiếc lá xanh lớn cỡ la bàn nâng đỡ.

Tuy Lưu thẩm chưa từng được đi học nhưng cũng hiểu lẽ thường, dù thế nào đi chăng nữa đóa sen này cũng không thể lớn lên giữa một bồn hoa nhỏ trong sân nhà.

Hơn nữa đám hoa đó đều đã rụng hết.

Cành lá khô héo, dây leo nhăn nheo, cánh hoa teo tóp, một số bị gãy ngang để lộ thân cây trắng nhợt.

Đoan Mộc Thúy đột nhiên ngoảnh lại nhìn về phía Lưu thẩm đầy ngờ vực.

Lưu thẩm sợ hãi, toàn thân run bắn, tự dưng đóng cửa lại như thể giấu đầu hở đuôi.

Trong đêm khuya thanh vắng, tiếng cửa đóng sập lại nghe hết sức chói tai.

Lưu thẩm thầm mắng bản thân đầu óc hồ đồ, bà dựa sát vào cửa không biết phải làm sao, giữa lúc đang lo sợ không yên, chợt bà nghe thấy tiếng Đoan Mộc Thúy ở ngoài cửa: “Lưu thẩm, bà đừng sợ”.

Nói không sợ là giả, Lưu thẩm nín thở không lên tiếng, bà lừa mình dối người giả vờ ngủ say, thầm cầu mong Đoan Mộc Thúy sớm rời đi.

Một lúc lâu sau, bên ngoài dường như không có động tĩnh gì nữa, Lưu thẩm cảm thấy sống lưng lạnh toát, mồ hôi rịn ra như tắm, bà ba chân bốn cẳng chạy về giường, run rẩy kéo chăn trùm đầu, cả đêm không hề chợp mắt.

Sáng hôm sau, từng luồng ánh nắng chiếu sáng căn phòng, ban ngày thực sự khiến người ta cảm thấy yên tâm hơn, Lưu thẩm thấy vững dạ hơn nhiều, bà bèn rời giường mặc y phục.

Bồn hoa vẫn trống không, bên trong là đất tơi xốp mềm mại, đừng nói là hoa, ngay cả một gốc cỏ cũng không thấy đâu.

Lưu thẩm làm bữa sáng rồi mang qua cho Đoan Mộc Thúy, lúc này nàng đã ngủ dậy, đang lấy trâm cài lên tóc, thấy bà bước vào nàng liền cười tươi tắn.

Lưu thẩm cũng cười, đồng thời trong lòng bà lẩm bẩm: Người tối hôm qua không phải là Đoan Mộc cô nương đâu nhỉ?

Bà hoàn toàn không sợ Đoan Mộc cô nương trước mặt, chẳng những không sợ, trong lòng bà còn có phần yêu quý nàng, nhưng người đêm hôm qua quả thực khiến bà cảm thấy hơi sợ hãi.

“Lưu thẩm, về sau buổi tối bà không cần ở lại đây với ta đâu.”

Lúc trước Triển Chiêu nhờ Lưu thẩm buổi tối ngủ lại bên chỗ Đoan Mộc Thúy, y suy xét rất chu đáo: Đoan Mộc Thúy là một cô nương, sẽ sợ phải ở nhà một mình, nếu Lưu thẩm có thể ở cùng với nàng thì tốt hơn.

Lúc nhờ như vậy có lẽ y cũng không nghĩ tới việc Đoan Mộc Thúy không sao, còn Lưu thẩm suýt thì sợ chết ngất.

“Từ đó về sau, ta không ở lại đây vào buổi tối nữa.” Lưu thẩm thở dài, ngẩng đầu nhìn mặt trời đang ngả về tây, “Thời gian không còn sớm nữa, ta nên về thôi”.

Công Tôn Sách “ừm” một tiếng, trong lòng cảm thấy hơi lo lắng, ông im lặng một chút rồi hỏi: “Bà đã bao giờ nói chuyện ở đây cho người khác nghe chưa?”

“Không, không hề,” Lưu thẩm vội lắc đầu, “Làm hạ nhân phải biết giữ mồm giữ miệng. Ta chưa từng kể chuyện này cho người ngoài, cô nương từng nói người ở phủ Khai Phong không phải người ngoài, cho nên ta mới nói cho tiên sinh nghe.”

Công Tôn Sách gật đầu, lại hỏi: “Dạo này Đoan Mộc cô nương có khỏe không? Ta sai Trương Long, Triệu Hổ đến mấy lần nhưng không gặp được cô ấy”.

“Đúng vậy, cô nương rất ít khi ở nhà.” Lưu thẩm cau mày, “Khi Triển đại nhân mới đi một hai ngày, cô nương cứ ỉu xìu buồn bã, thậm chí còn không bước qua ngưỡng cửa, sau đó lại liên tục ra ngoài, có mấy lần đêm khuya nhưng vẫn không thấy cô ấy trở về, ta còn định chờ mở cửa, ngờ đâu không chịu được mà ngủ thiếp đi, cũng không nghe thấy tiếng gọi cửa, hôm sau tỉnh dậy đã thấy người ở trong phòng, cũng không biết vào bằng cách nào.”

Công Tôn Sách cười: “Đoan Mộc cô nương là người giang hồ, hành tung tất nhiên không giống với các tiểu thư khuê các.”

“Người giang hồ à.” Lưu thẩm kinh ngạc không thôi đồng thời lại có vài phần vỡ lẽ, “Chẳng trách, ta nghe nói người trong giang hồ đều biết băng tường vượt nóc”.

Trò chuyện thêm một lát, thấy trời đã tối, Lưu thẩm dọn dẹp xong cũng đi về, mấy ngày nay cháu gái Thải Tú của bà đang chuẩn bị cho lễ thành thân, việc cần làm nhiều vô số kể.

Lưu thẩm vừa đi, vẻ mặt như không hề có nỗi lo của Công Tôn Sách dần chuyển thành nhăn mặt nhíu mày, ông bất an đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại đưa tay đè lên phong thư nhét trong ngực.

Giấy bao thư hơi cứng, mỗi lần đè xuống sẽ có tiếng giấy loạt xoạt, tiếng động ấy đâm vào tai khiến cõi lòng vốn đã không yên của ông càng thêm rối bời.

Thư do Diêu Tri Chính, cha của Diêu mỹ nhân gửi tới. Nói là thư, chẳng bằng gọi là lá đơn kiện còn chính xác hơn.

Cáo trạng ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ, Triển Chiêu phủ Khai Phong không có đức hạnh, mượn rượu hành hung, cường bạo muội muội của Diêu mỹ nhân, tức nhị tiểu thư Diêu Mạn Thanh của nhà họ Diêu.

☆ ☆ ☆

Khi màn đêm buông xuống, cuối cùng Đoan Mộc Thúy cũng trở về.

Lúc thấy Công Tôn Sách, tâm trạng của nàng rất vui vẻ, nàng cười hì hì nói: “Công Tôn tiên sinh, ta mới vào trong phủ”.

Vào trong phủ ư?

Công Tôn Sách suy nghĩ một chút, chợt vỡ lẽ: “Cô đến thăm Hồng Loan cô nương sao?”

Nàng gật đầu, vẻ mặt không rõ là buồn hay vui: “Hồng Loan đã... Ta đón cô ấy về rồi đây.”

Vừa nói nàng vừa xòe tay ra, trong lòng bàn tay trắng như tuyết có một hạt giống đen bóng, là hạt giống cây gạo.

Công Tôn Sách nhìn hạt giống kia, rồi lại ngoảnh đầu nhìn bồn hoa, bỗng nhiên tâm trí được khai sáng: “Trong bồn hoa này của cô.”

“Lưu thẩm nói cho ngài rồi đúng không?” Đoan Mộc Thúy vừa nghe đã hiểu, “Nhưng cũng không hẳn là vậy.”

“Không hẳn là vậy ư?” Ánh mắt của Công Tôn Sách lộ ra vẻ nghi hoặc.

Đoan Mộc Thúy khẽ cau mày, như đang suy nghĩ xem nên nói như thế nào để Công Tôn Sách hiểu rõ hơn, sau một lúc im lặng nàng mới nói: “Mấy hôm trước có một lần ta ra ngoài giải sầu, ở bên ngoài hơi lâu, lúc trở về trời cũng đã muộn, khi ta đi ngang qua một con ngõ…”

Nàng không thể tìm ra từ ngữ thích hợp để mô tả những gì nàng đã gặp phải, cặp lông mày càng nhíu chặt hơn: “Công Tôn tiên sinh, mặc dù lúc ở trong minh đạo ta đã mất đi pháp lực, nhưng hình như không hẳn là vậy, cảm giác của ta với một thứ gì đó mạnh hơn người bình thường rất nhiều.”

“Hay là cô đã gặp quỷ trong con ngõ kia?”

Đến ngày hôm nay, Công Tôn Sách nhắc đến những thứ như yêu ma quỷ quái chẳng khác nào giấy bút trong tay, không còn sợ hãi nữa.

“Cũng không phải là quỷ, mà là tam hồn lục phách rời rạc, nói cách khác, mặc dù đã thành quỷ nhưng còn bị kẻ có ý đồ xấu đánh tan hồn phách, tản mát khắp nơi, không thể tụ hợp, cũng không được đầu thai, đương nhiên cũng không làm hại người.”

Công Tôn Sách bấy giờ đã hiểu rõ.

“Ta không muốn lo chuyện bao đồng đi điều tra chuyện lúc trước của họ, chỉ muốn làm việc tốt, thu hồi từng mảnh hồn phách thất lạc của họ, nuôi dưỡng linh hồn họ bằng hạt giống, để họ lặng lẽ tĩnh dưỡng ở đây, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, đến lúc hồn phách được nuôi đủ lớn thì đưa họ đến quỷ giới Phong Đô, vào vòng luân hồi, đầu thai làm người.”

“Vậy nên trong bồn hoa đều là...” Công Tôn Sách có chút kinh ngạc.

Đoan Mộc Thúy khẽ gật đầu.

Hai người nhất tề đưa mắt nhìn bồn hoa kia.

Bồn hoa này đã có chuyển biến, sau khi trời tối các hạt giống đều nảy mầm, rễ và chồi cây chui từ dưới đất lên, trong nháy mắt cây đã lớn.

Cảnh tượng này không hoàn toàn giống với miêu tả của Lưu thẩm, trên mảnh đất nho nhỏ này không chỉ có hoa mọc lên, mà ông còn nhìn thấy có cỏ mọc um tùm, dây leo bò lan, thậm chí còn có cả một gốc lúa màu vàng kim rụng ra bông lúa xẹp lép.

Việc thai nghén một sinh mạng đều bắt đầu từ một hạt giống bình thường, còn tương lai chênh lệch bao xa, héo hon hay phồn thịnh, lên ngôi cao hay để người ta giẫm đạp... lại không phải chuyện mà người đi trước có thể lường được.

Đoan Mộc Thúy đưa tay ra, nhẹ nhàng đỡ lấy một đóa thược dược sắp rụng, thở dài: “Hư tổn quá nặng, chắc là không nuôi được nữa rồi.”

“Đoan Mộc cô nương, Triển hộ vệ đã gặp chuyện chẳng lành”

“Hả?” Bàn tay đang cầm cây thược dược của Đoan Mộc Thúy rụt lại, cây thược dược mất đi chỗ dựa vững chắc, lắc lư mấy cái, càng tiến gần đến cuối đường đời.

“Gặp chuyện chẳng lành là sao?”

Trong bóng tối, khuôn mặt gầy gò của Công Tôn Sách hiện lên vẻ nghiêm trang và nặng nề hiếm thấy.

“Gặp chuyện chẳng lành là sao?” Đoan Mộc Thúy hỏi lại một lần nữa.

“Đoan Mộc cô nương, đây không phải chuyện nhỏ, cô nhất định phải giữ bình tĩnh, nghe ta nói hết.”

“Triển Chiêu chết rồi sao?” Giọng Đoan Mộc Thúy run rẩy.

“Đoan Mộc cô nương, cô nghe ta nói đã...”

“Công Tôn Sách!” Đoan Mộc Thúy nổi cáu, “Ta phát phiền với cái kiểu nói chuyện của lão già chết tiệt nhà ông, ta hỏi ông Triển Chiêu có chết hay không, chết một chữ, không chết hai chữ, ông nói lắm lời vô dụng thế làm gì?”

Kẻ hèn này cho rằng đây đúng là lỗi của Công Tôn Sách, có thể Công Tôn tiên sinh đã quen với việc truyền đạt cho các khổ chủ, thường nói một cách uyển chuyển khéo léo, nhưng Đoan Mộc Thúy xuất thân quân ngũ, chỉ tập trung đi thẳng vào vấn đề chính, dù là tin tốt hay xấu, nàng cũng nhất định phải biết ngay lập tức một cách chuẩn xác, hơn nữa phải có phản ứng ngay. Bạn hãy thử tưởng tượng rằng người ta đang nóng lòng hỏi đã đánh hạ thành trì đó hay chưa, thì bạn chỉ cần trả lời: “Đã đánh hạ, tiên phong chết”.

Vậy chẳng phải là xong sao, dứt khoát, đơn giản, rõ ràng, không dài dòng lê thê.

Nhưng đổi lại là Công Tôn sư gia, đầu tiên ông tỏ vẻ cực kỳ buồn bã, sau đó nói: “Tướng quân, đây không phải chuyện nhỏ, ngài phải giữ bình tĩnh, nghe ta nói hết đã...”

Ông còn mong nàng bình tĩnh hay sao? Lập tức lôi ra ngoài đánh một trăm quân côn!

May thay Công Tôn Sách lập tức tìm được đúng đường của nàng: “Không chết”.

“Bị thương sao?”

“Không phải.”

“Trúng độc à?”

“Không”

“Y vẫn ổn đúng không?”

“Tạm thời có thể nói như vậy.”

Đoan Mộc Thúy thở phào một hơi, hai chân mềm nhũn ra ngã ngồi bên cạnh bồn hoa, dáng vẻ bệ vệ vừa rồi tựa như đi vay của người khác vậy, chớp mắt liền bị chủ nợ đòi sạch cả gốc lẫn lãi, bây giờ dù có muốn lớn tiếng cũng không lấy đâu ra hơi sức mà nói.

Nàng khẽ bảo: “Chỉ cần người vẫn ổn thì chẳng có chuyện gì là không giải quyết được. Công Tôn tiên sinh, ngài nói đi.”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »