Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6137 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 121
Image

Danh xưng của Công Tôn Sách lại từ “lão già chết tiệt” trở lại thành “tiên sinh”.

Công Tôn Sách thở dài, kể lại chi tiết chuyện xảy ra ở huyện Lũng, Đoan Mộc Thúy im lặng lắng nghe, dường như nàng vẫn chưa lấy lại tinh thần sau cơn hoảng sợ trước đó. Mới đầu Công Tôn Sách còn lo nàng không chấp nhận được việc này, nhưng xem ra chỉ cần Triển Chiêu vẫn ổn thì khả năng chấp nhận của Đoan Mộc Thúy vẫn khá mạnh.

Đoan Mộc Thúy lẳng lặng nghe ông nói xong rồi mới lên tiếng hỏi, lần này có thể nói nàng là một người chịu lắng nghe.

“Ta không biết tửu lượng của Triển Chiêu thế nào, nhưng bình thường ngài ấy là một người vô cùng cẩn trọng, không có chuyện buông thả để bản thân say khướt, dù có say cũng không thể làm ra những chuyện như vậy.”

Công Tôn Sách gật đầu: “Ta và đại nhân cũng nghĩ thế”

“Liệu có phải Triển Chiêu bị người khác hãm hại không? Có người muốn gài bẫy y chẳng hạn?”

Công Tôn Sách cười khổ, chậm rãi lắc đầu: “Đoan Mộc cô nương, ta và đại nhân cũng đã nghĩ đến chuyện này giống cô, về sau nhất định sẽ phải điều tra cho rõ, nhưng bây giờ đang cấp bách lắm rồi.”

“Tại sao lại thế?”

“Triển hộ vệ không chấp nhận yêu cầu của nhà họ Diêu, Diêu Tri Chính giận tím mặt, bèn gửi thư đến Khai Phong, coi như ông ta vẫn giữ chút thể diện cho Bao đại nhân, tạm thời chưa làm lớn chuyện này ra ngoài, bằng lòng để người của phủ Khai Phong đứng giữa hòa giải, nếu Triển hộ vệ không đổi ý thì sẽ cáo trạng lên hoàng thượng, đến lúc đó chẳng những Triển hộ vệ thân bại danh liệt, mà có khi còn chẳng giữ được tính mạng”

“Nhà họ Diêu đưa ra yêu cầu gì?”

“Tam môi lục sính [4] , cưới Diêu Mạn Thanh”.

Đoan Mộc Thúy không lên tiếng.

Công Tôn Sách thở dài, nhẹ nhàng nói: “Đoan Mộc cô nương, thẳng thắn mà nói, yêu cầu của nhà họ Diêu cũng không hề quá đáng.”

Đoan Mộc Thúy vẫn chẳng hé răng.

“Sau đó mời bà đỡ đến kiểm tra thân thể Diêu cô nương, quả thực nàng ta đã không còn trinh bạch, hơn nữa trên y phục cũng có lạc hồng... Trong chuyện này, Triển hộ vệ khó có thể tránh tội.”

“Chưa biết chừng là người khác thì sao.” Đoan Mộc Thúy bỗng nhiên bật khóc.

Công Tôn Sách cười chua chát: “Hạ nhân của nhà họ Diêu nghe tiếng Diêu cô nương kêu cứu liền xông vào, có thể nói là... bắt ngay tại trận”.

Dù ngươi có hàng ngàn hay hàng vạn cái miệng, nếu đã có bao kẻ nhìn thấy thì chứng cứ chẳng thể sai.

Đoan Mộc Thúy òa khóc thất thanh: “Triển Chiêu sẽ khó chịu chết mất”. Lúc này nàng không thể nghĩ đến điều gì khác, chỉ một lòng thương cho Triển Chiêu, bỗng nhiên nàng cảm thấy dù là kiếp này hay kiếp trước, dù là sinh ly hay tử biệt, trái tim nàng cũng chưa từng đau đớn đến như vậy. Xảy ra chuyện thế này, với tính khí của Triển Chiêu, y phải tự trách đến thế nào đây? Huống chi ở trước mắt bao người dân thôn quê, bị người ta hô hoán khua dao múa kiếm trói gô lại, y phải nhục nhã đến nhường nào? Đường đường là Nam hiệp, tứ phẩm hộ vệ, lần này chắc y phải khổ sở đến sống không bằng chết”

Nàng lảo đảo đứng dậy, nước mắt rơi như mưa, trong mắt lại lộ ra vẻ hung ác: “Ta đi giết hết đám người đó!”

Công Tôn Sách ngăn lại nàng, vừa bất đắc dĩ vừa đau lòng: “Đoan Mộc cô nương, cô thử đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, suy nghĩ cho nhà họ Diêu một chút, nhà họ Diêu vô tội, đặc biệt là vị Diêu cô nương kia, sau khi chuyện ấy xảy ra nàng ta đã treo cổ tự sát, nếu không nhờ nhũ nương phát hiện kịp thời thì chỉ e đã chết từ lâu rồi”.

Đoan Mộc Thúy nghe không lọt tai, nghĩ đến tình cảnh hiện giờ của Triển Chiêu, trong lòng quặn đau từng hồi.

Công Tôn Sách khẽ nhắm mắt lại, cố gắng hết sức để kìm nén sự chua xót đang dâng trào, trầm ngâm một lát, ông cố ép bản thân bình tĩnh lại rồi nói: “Đoan Mộc cô nương, điều quan trọng nhất lúc này là không được kích động nhà họ Diêu. Triển Chiêu là một người rất có trách nhiệm, dù không muốn nhưng vì nghĩa tiết, y sẽ đồng ý thành thân với Diêu Mạn Thanh, nhưng lần này lại nằm ngoài dự liệu của mọi người, vậy chỉ có hai lý do, thứ nhất là y cũng nhận thấy việc này rất kỳ lạ, không muốn làm rối gỗ để bị đùa giỡn trên lòng bàn tay, mặc cho người định đoạt, thứ hai là.”

Nói đến thứ hai, ông bỗng nhiên dừng lại.

Đoan Mộc Thúy đợi hồi lâu mà không thấy ông nói tiếp, nàng ngẩng đầu hỏi: “Thứ hai là gì?”

Công Tôn Sách cười vô cùng xót xa: “Thứ hai là cái gì, cô còn không biết sao? Có một số việc, Triển hộ vệ biết, cô biết, ngay cả một người ngoài như ta cũng biết. Chỉ có cô là giả vờ không biết, Triển hộ vệ vì sợ cô khó xử nên chưa bao giờ nói ra, ai cũng nghĩ có lẽ sẽ tới ngày xoay chuyển, chưa biết chừng mọi người đều được vui. Ngờ đâu chưa kịp chờ được tới ngày ấy thì đã gặp phải biến cố, vì chuyện này đột ngột xảy ra nên người ngoài như ta cũng không ngại mang cái mặt già nua này mà lo chuyện bao đồng, đến đâm thủng lớp cửa sổ ấy. Đoan Mộc cô nương, Triển hộ vệ thầm thích cô, cô vẫn biết đúng không?”

Đoan Mộc Thúy nhẹ nhàng gật đầu.

“Nhưng hai người thân phận khác biệt, không biết được ngày mai sẽ ra sao, thời gian có thể ở bên nhau đã ít lại càng ít hơn, còn nói chi đến chuyện nương tựa dài lâu. Đoan Mộc cô nương, nếu cô đã không thể gả cho y, thì Triển hộ vệ cưới ai cũng chẳng có gì khác biệt, cô có hiểu ý ta không?”

Đoan Mộc Thúy cụp mắt xuống, đáp một cách chắc chắn: “Không hiểu.”

Công Tôn Sách thở dài: “Đoan Mộc cô nương, cô đừng giận ta, mọi người đều muốn tốt cho Triển hộ vệ, nếu như vì chuyện này mà y thân bại danh liệt, thì đời y coi như bị hủy hoại.”

Đoan Mộc Thúy cười khẩy nói: “Ông muốn bảo ta đi nói với Triển Chiêu, để y cưới Diêu cô nương kia, tại sao ta у phải khuyên Triển Chiêu làm việc mà y không muốn? Ta...”

Nàng đột nhiên dừng lại.

“Trên chân Triển Chiêu không buộc dây tơ hồng, có lẽ là Thiên Sát Cô Tinh...”

Đây là chuyện trước kia Nguyệt Lão Tam đã từng nói với nàng.

Không buộc dây tơ hồng...

Vậy tức là dù Triển Chiêu có chấp nhận mối hôn sự này, thì giữa chừng vẫn rẽ ngang, khiến việc đó không thể thực hiện được.

Không cần biết ngã rẽ này ra làm sao, nhưng nó chắc chắn là điểm mấu chốt để cứu Triển Chiêu.

Công Tôn Sách thấy nàng đột nhiên không nói nữa, khuôn mặt lại chẳng để lộ biểu cảm, ông không khỏi cảm thấy e ngại, không biết cô nương này lại có ý nghĩ gì đây.

Ngay khi ông đang thấp thỏm lo lắng, Đoan Mộc Thúy chợt nói: “Được rồi, Công Tôn tiên sinh, ta bằng lòng đi khuyên Triển Chiêu cưới vị Diêu cô nương kia. Tiên sinh định bao giờ sẽ đi? Để ta thu xếp đi cùng ngài”.

Công Tôn Sách không biết vì sao nàng lại thay đổi nhanh như vậy, nhưng nghe nàng nói thế, ông liền đáp: “Sáng sớm mai ta sẽ đi”.

Sau khi tiễn Công Tôn Sách đi, Đoan Mộc Thúy không có chút mệt mỏi nào, nàng cứ ngẩn ngơ ngồi bên cạnh bồn hoa, trong đầu quanh quẩn chỉ toàn là Triển Chiêu.

Trước kia nàng luôn cảm thấy làm thần tiên rất phiền, bây giờ nghĩ lại thấy làm thần tiên cũng tốt, ít nhất nếu nàng vẫn là thần tiên thì bây giờ chỉ cần độn thổ là có thể đến bên cạnh Triển Chiêu.

Nếu Triển Chiêu không muốn nói chuyện, nàng sẽ không làm ồn, chỉ cần ngồi cùng y là tốt rồi.

Trong lúc nhất thời dòng suy nghĩ tuôn như nước chảy, cằm gõ từng cái từng cái vào đầu gối.

Đột nhiên nàng lại nhớ đến cái đêm trước khi vào minh đạo, nàng cũng ngồi ôm đầu gối điểm cằm như thế này, khi ấy Triển Chiêu ở bên cạnh nhìn một hồi lâu, rồi y bỗng đưa tay phủ lên đầu gối của nàng, nàng nhất thời không để ý, điểm cằm lên mu bàn tay Triển Chiêu.

Một nụ cười dịu dàng nở trên môi Đoan Mộc Thúy. Triển Chiêu đối xử với nàng rất tốt, tốt vô cùng, cực kỳ tốt.

Nàng đưa mắt nhìn quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trước cây thược dược sắp tàn.

Có lẽ vì quá nhớ Triển Chiêu, nên lòng nàng chợt nảy sinh cảm giác thương mến chở che với cây hoa thược dược sắp bị vứt bỏ này.

Nàng đưa tay vuốt tóc mấy cái, lấy ra mấy sợi tóc, cho vào lòng bàn tay rồi hơi khum lại, thầm niệm pháp chú, sau đó xòe tay ra, lấy sợi tóc đó quấn quanh chỗ gãy trên thân cây thược dược.

Kể cũng lạ, ban đầu cây thược dược đã tàn tạ, héo úa như sắp chết, nhưng sau khi được nàng quấn tóc thì nó lại từ từ đứng lên.

Một lúc sau, trên đài hoa khô héo xuất hiện một tia sáng xanh nhạt, giữa ánh sáng xanh lờ mờ hiện ra khuôn mặt xanh xao mệt mỏi nhưng thanh tú của một nữ tử.

Nữ tử đó tỏ vẻ vô cùng cảm kích, hơi khấu đầu với Đoan Mộc Thúy: “Tiểu nữ Diêu Mạn Bích xin cảm tạ cô nương.”

Đoan Mộc Thúy cười mà đáp: “Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »