_khaiphongchiquai005.jpg)
Sáng sớm ở huyện Lũng vô cùng yên tĩnh, sương sớm lặng lẽ giăng tràn ngõ phố, lúc này ở Khai Phong đã tới mùa xuân ấm áp, nhưng đây là phương Bắc xa xôi hẻo lánh, vẫn còn hơi lạnh lẽo.
Đoan Mộc Thúy dựa vào càng xe ngựa, mũi chân cọ tới cọ lui trên mặt đất, lúc họ đến trời còn chưa sáng, Công Tôn tiên sinh không cho gọi cửa, bảo là đợi thêm một lát.
Đợt một lát, rồi lại đợi thêm một lát, mặt trời như bị níu chân mãi chẳng thấy ló dạng, Đoan Mộc Thúy nóng lòng không chịu được, thầm chửi mắng quạ ba chân tơi bời, nếu bây giờ để nàng thấy nó thì nàng nhất định sẽ vo tròn quạ ba chân lại, đạp cho nó dẹp lép, dẹp đến không thể dẹp hơn.
Nàng nhìn chằm chằm vào cánh cửa đen như mực của nhà họ Diêu, Triển Chiêu hẳn là ở sau cánh cửa này, y đang ở đâu? Y đang làm gì? Người nhà họ Diêu có đối xử tốt với y không? Cửa lớn tường cao không phải là trở ngại, nhưng Công Tôn tiên sinh không cho nàng vào, bảo cứ đợi đã, không nên hành động khinh suất.
Được, chờ thì chờ, dù sao cũng đã tới trước cửa rồi, không cần phải vội làm gì.
Thế là nàng kiên nhẫn chờ đợi, nàng cảm thấy rất ấm ức, nhìn chòng chọc vào Công Tôn Sách đang ngồi trên xe, trong lòng tự nhủ: Người này không phải là người tốt.
Không hiểu tại sao mấy hôm nay nhìn Công Tôn Sách kiểu gì cũng chẳng thấy vừa mắt, nàng ôm một cục tức, cơn giận này như nước sôi trên bếp, từ lăn tăn âm ỷ đến sôi lên sùng sục, chưa biết chừng sẽ có lúc nhấc cả nắp ấm lên.
Công Tôn Sách lại không cảm nhận được điều đó, ông vén rèm che lên và nói với nàng: “Đoan Mộc cô nương, đường xa đi vội, cớ sao cô còn mang theo một chậu hoa thược dược?”
“Ta thích!” Lửa giận của Đoan Mộc Thúy như tìm được chỗ xả ra, nàng đáp trả không chút khách khí: “Ta thích mang cái gì thì mang cái đó, ngài quản được ta sao?”
Công Tôn Sách mỉm cười đôn hậu, suốt dọc đường đi nha đầu này đã thấy ông không vừa mắt, bản thân ông cũng biết rõ tại sao lại thế.
Tiểu cô nương đúng là lòng dạ hẹp hòi, chẳng phải vì tình thế cấp bách nên ông mới nhờ nàng thuyết phục Triển Chiêu cưới Diêu Mạn Thanh hay sao? Nhìn mặt nàng sưng sỉa lên kìa, đi cả chặng đường dài mà nàng từng tỏ thái độ hòa nhã với ông.
Công Tôn Sách mỉm cười nhìn dáng vẻ của Đoan Mộc Thúy, trợn mắt cắn môi, miệng lẩm bẩm, quá nửa là đang rì rầm nói về ông, chắc hẳn cũng chẳng nói được lời hay ý đẹp gì.
“Rõ ràng là đã tới rồi, tại sao không được gõ cửa chứ?” Rốt cuộc nàng không kìm chế được nữa.
“Chúng ta không vội.”
“Không vội ư?” Đoan Mộc Thúy suýt thì nhảy dựng lên, “Cả chặng đường đi như thiêu như đốt, cơm còn chẳng được ăn tử tế, đến nơi rồi ngài còn bảo không vội sao? Ngài không vội nhưng ta vội, ngài cứ từ từ mà chờ, ta vào trước đây”.
Nàng làm bộ muốn đi.
“Đoan Mộc cô nương,” Công Tôn Sách bất đắc dĩ, đành phải xuống xe, “Chuyến này chúng ta tới là vì có lời phải nói với nhà họ Diêu.”
“Đó là chuyện của ngài,” Đoan Mộc Thúy liếc ông, “Ta có đến vì nhà họ Diêu gì đó đâu”.
“Tuy là nói như vậy,” Công Tôn Sách phân tích cho nàng một chút, “Đương nhiên cô có thể hiên ngang xông vào, tìm được Triển hộ vệ rồi rời đi, nhưng sau đó thì sao? Bị truy nã toàn quốc, thanh danh hủy hoại, như chuột chạy qua đường, người người đuổi đánh, chưa kể đến việc không thể quay về phủ Khai Phong, ngay cả giang hồ cũng không có chốn dung thân, cô đã từng nghĩ cho Triển hộ vệ chưa? Dĩ nhiên cô có thể tùy ý báo ơn trả thù, giơ tay chém xuống cũng thống khoái, nhưng sau đó cô định để chi ai đi thu dọn cục diện rối loạn đây?”
Đoan Mộc Thúy cắn môi, dường như muốn nói gì đó, cuối cùng lại không lên tiếng, nàng im lặng một lúc rồi bỗng nổi giận.
“Này, Công Tôn Sách, ta bỏ lại cục diện rối loạn bao giờ? Chẳng phải ta đang ngoan ngoãn chờ ở đây sao? Ngài rào trước đón sau nhiều lời như thế, so ra còn phiền hơn cả nhà họ Diêu!”
Cuối cùng nàng còn giẫm chân một cái, nhìn mặt trời đỏ ối mọc lên từ phía đông, vênh mặt lên với Công Tôn Sách.
Công Tôn Sách trợn mắt há mồm, ông phải đấu tranh một lúc lâu mới có thể kìm nén ý định tiếp tục tranh luận với nàng.
Nguyên nhân rất đơn giản. Ông cảm thấy cô nương này không thèm nói lý.
Đàn gảy tai trâu, hừ, đàn gảy tai trâu, người quân tử không nên sa vào chuyện chẳng đáng.
☆ ☆ ☆
Cuối cùng cũng chờ được đến “giờ lành”, Công Tôn Sách chỉnh lại vạt áo, chầm chậm bước lên bậc thềm, gõ cửa ba cái, đường hoàng nói rõ thân phận và mục đích tới đây của mình, không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh.
Mọi thứ đều không thể bắt bẻ, chỉ đổi được cái khịt mũi coi thường của Đoan Mộc Thúy: Ngài cứ diễn đi.
Công Tôn Sách cười thầm trong bụng: Đúng là diễn thật, nhưng sao cô phối hợp ăn ý thế?
Cả hai ung dung thong thả uống trà ở tiền sảnh, chén trà chưa cạn, Diêu Tri Chính đã vội vàng chạy tới, từ xa đã chắp tay với ông: “Công Tôn tiên sinh, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu.”
Suy cho cùng Diêu Tri Chính cũng từng lăn lộn giữa chốn quan trường nhiều năm, biết lần này dù mình có lý hơn nhưng cũng phải giữ thể diện cho đối phương, không như một số người, vừa xuất hiện đã hùng hổ chất vấn không ngừng.
Công Tôn Sách binh đến tướng chặn, mang vẻ mặt tươi cười, không để lộ chút lo âu giận dữ nào, đôi bên đưa đẩy mấy lời xã giao, trên đường đi thế nào, ăn ở ra sao, trong kinh có chuyện gì, phong cảnh thế nào, càng nói Đoan Mộc Thúy lại càng cảm thấy bội phục, cũng có chút tiếc cho ông: Nếu sinh ở thời Xuân Thu Chiến Quốc, tung hoành ngang dọc chốn trận mạc, có lẽ cái tên Công Tôn Sách cũng không thua Tô Tần, Trương Nghi.
Sau đó cuộc trò chuyện chuyển về chủ đề chính.
“Tiểu nữ tư sắc tầm thường, tài sơ học thiển, nếu là bình thường cũng không dám trèo cao với tới Triển đại nhân, chỉ có điều...”
Lời nói đầy ẩn ý như kẹp dao giấu kiếm, làm sao Công Tôn Sách không hiểu cho được, ông lập tức mỉm cười: “Triển hộ vệ trẻ tuổi nóng nảy, tính tình ngang bướng lỗ mãng, trong lúc nhất thời cũng cố chấp không chịu đổi ý, trước khi đi đại nhân có lời nhắn dặn ta chuyển cho y, nếu Diêu đại nhân có thể tạo điều kiện để tại hạ gặp Triển hộ vệ khuyên nhủ thiệt hơn thì cuối cùng mọi người đều được vừa lòng”.
Diêu Tri Chính vô cùng vui mừng: “Công Tôn tiên sinh lấy đại cục làm trọng mà nghĩ chu toàn mọi mặt, có được sự giúp đỡ của tiên sinh quả là phúc khí của Bao đại nhân. Nhưng...”
Dường như trong lòng ông ta vẫn canh cánh một nỗi lo: “Triển đại nhân võ nghệ cao cường, nhà cửa tầm thường cũng không giam được y, để giữ y lại chúng ta đã phải đắc tội...”
Công Tôn Sách bình tĩnh nói: “Không sao không sao, Diêu đại nhân cứ dẫn đường là được.”
Diêu Tri Chính cười ha ha, đứng thẳng người dậy, tay làm bộ mời đi, bỗng ông ta nhìn sang Đoan Mộc Thúy.
“Cô nương này dáng vẻ không tầm thường, ánh mắt lanh lợi, không giống như nha hoàn bình thường.”
Đoan Mộc Thúy không nói một lời, liếc nhìn Công Tôn Sách như đang khiêu khích.
Công Tôn Sách hiểu ý của nàng, trước khi đi ông bảo nàng thay y phục như người dân bình thường, mặc bộ váy vải xanh điểm hoa trắng, trang sức vô cùng đơn giản, mái tóc dài sau lưng được tết thành hai bím tóc thả trước ngực.
Đoan Mộc Thúy rất miễn cưỡng, tuy nàng vẫn thay đồ nhưng miệng không ngừng cằn nhằn với ông: “Công Tôn tiên sinh, ngài muốn ta giả làm nha hoàn đi theo, nhưng nhìn phong thái của ta có giống đâu.”
Quả nhiên bị Diêu Tri Chính phát hiện ra ngay.
Công Tôn Sách không chút nao núng: “Cô nương này là người luyện võ, chuyến này tới đây vì sợ trên đường không được yên ổn nên ta mới cố ý mời cô ấy đi cùng, lại sợ người khác để mắt nên mới bảo cô ấy ăn mặc như thế.”
Diêu Tri Chính “ồ” một tiếng, cũng không hỏi thêm gì nữa.
☆ ☆ ☆
Nhà họ Diêu trông có vẻ là nhà quan thanh liêm, không ngờ trong nhà lại có địa lao.
Khi bước xuống bậc thang, sắc mặt của Công Tôn Sách hơi khó coi, Diêu Tri Chính đoán được phần nào nên lên tiếng giải thích: “Nơi này nằm ở gần phương Bắc, không thể so với kinh thành. Lúc đương triều chưa thành lập đã nhiều lần bị giặc cướp quấy nhiễu, nhà có tiền đều xây thêm địa lao, thủy lao, về sau yên ổn hơn nên mấy nhà lao này đều bị bỏ hoang không dùng tới nữa.”
Những gì ông ta nói là sự thật, càng đi vào sâu, mùi ẩm mốc tích tụ nhiều năm trong địa lao càng càng nồng, củi tích trữ cho mùa đông chất thành đống cao, chứng tỏ nơi này đúng là không phải dùng để giam giữ người.
Nếu suy xét cẩn thận thì quả thực Diêu Tri Chính không to gan đến mức dám giam giữ quan viên tứ phẩm, chỉ có điều chuyện đột nhiên xảy ra, Triển Chiêu hoàn toàn không còn đường chối cãi, hơn nữa y lại thẳng thừng từ chối hôn sự, khiến cho ông ta càng giận đến không nén được, chẳng cần để ý nhiều nữa, cứ nhốt lại rồi tính sau.
Vừa bước xuống bậc dưới cùng, Diêu Tri Chính dừng lại, đưa đèn bão trong tay cho Công Tôn Sách: “Vậy Công Tôn tiên sinh cứ từ từ nói chuyện với Triển đại nhân, tại hạ mạn phép không phụng bồi”.
Ánh đèn chập chờn, xa xa nơi tận cùng tầm chiếu sáng có một phòng giam, người bên trong nghe thấy tiếng động cũng hơi ngoảnh mặt về phía bên này, nhìn vóc dáng thì không còn nghi ngờ gì nữa, chính là Triển Chiêu.
Công Tôn Sách cả giận, Diêu Tri Chính đưa tới đây liền dừng chân, rõ ràng không có ý định mở cửa phòng giam, vậy chẳng phải chuyến này bọn họ đến lại thành thăm tù hay sao? Người nhà họ Diêu có tư cách gì mà dám định tội Triển Chiêu trước như thế?
Mất bao công sức mới có thể nén cơn giận này xuống, ông đưa tay nhận lấy đèn bão, bình tĩnh nói: “Đa tạ”. Nói đoạn ông cầm đèn nhanh chóng bước về phía phòng giam, Đoan Mộc Thúy đang định đi theo thì Diêu Tri Chính đưa tay ngăn lại: “Vị cô nương này.”
Đoan Mộc Thúy tỏ vẻ lạnh lùng, ánh mắt nàng sắc như dao: “Làm cái gì đấy?”
Giọng điệu của nàng rất sắc bén, khiến cho Diệu Tri Chính thầm giật mình, ông ta gượng cười mà nói: “Không có gì, Công Tôn tiên sinh và Triển đại nhân có chuyện muốn nói với nhau, chi bằng cô nương đi lên uống chén trà được không.”
Đoan Mộc Thúy lạnh lùng nói: “Không cần, ta được phủ Khai Phong mời đến để bảo vệ Công Tôn tiên sinh, vì thế một tấc ta cũng không rời.”
Vừa nói nàng vừa đưa tay đẩy cánh tay của Diêu Tri Chính ra rồi đi tới, ông ta chỉ cảm thấy cánh tay run lên, trong lòng hoảng sợ: Vị cô nương luyện võ này thật chẳng ra gì, sao lại không có phép tắc như vậy. Nghĩ thế ông ta không khỏi lắc đầu rồi một mình đi lên.
Ở bên kia, Triển Chiêu đứng dậy đi đến bên cạnh song chắn phòng giam, Công Tôn Sách thấy y không bị thương, tuy rằng mặt mũi tái nhợt nhưng tinh thần khá tốt, trong lòng thầm thở phào một hơi.
Triển Chiêu sau song chắn khẽ gật đầu với Công Tôn Sách, rồi y đưa mắt nhìn về phía Đoan Mộc Thúy đang đi về bên này.
Bỗng nhiên y khẽ cười, giọng nói rất trầm, không biết y là đang nói với chính mình hay là đang nói với Công Tôn Sách: “Đoan Mộc đã gầy đi rất nhiều.”
Công Tôn Sách đang không biết phải mở lời thế nào, nghe thấy y nói như thế, ông liền cười ha ha, thuận thế tiếp lời: “Sao có thể không gầy được chứ? Không có Triển hộ vệ ở bên, nha đầu kia chẳng biết đã kén ăn đến mức nào đâu, món mặn không ăn, món chay không vừa ý cũng không ăn, gắp được có mấy cọng giá, dưa chuột bào cũng chỉ gắp một hai miếng, ta nói cô ấy kén chọn hơn cả hoàng đế, bây giờ còn khỏe mạnh được thế này cũng là nhờ ông trời phù hộ cả đấy”.
Đoan Mộc Thúy đi đến trước mặt, đúng lúc nghe được Công Tôn Sách đang kể tội mình với Triển Chiêu, nàng lập tức phản bác: “Này, ta kén ăn bao giờ?”
Triển Chiêu biết rõ tính tình của Đoan Mộc Thúy, ngay cả người lão luyện chín chắn như Công Tôn Sách cũng có thể tranh cãi với nàng như đứa trẻ con, chứng tỏ trên đường đi ông đã bị nàng chọc tức nhiều lần, y liền mỉm cười lắc đầu: “Đoan Mộc, không được vô lễ với tiên sinh”.
Nghe vậy Đoan Mộc Thúy ngẩng đầu nhìn lên, thấy Triển Chiêu đang đứng thẳng người, vẫn mặc bộ y phục màu xanh lam quen thuộc, trong đôi mắt mang theo nụ cười nhàn nhạt nhưng gương mặt không giấu được vẻ tiều tụy, nàng lập tức quên phắt Công Tôn Sách và chuyện kén ăn, vội vàng đi tới vài bước, hai tay nắm lên song chắn, cuống quýt nói: “Triển Chiêu, chàng có khỏe không?”
Triển Chiêu cúi đầu nhìn Đoan Mộc Thúy, đối diện với đôi mắt đen như ngọc của nàng, trong lòng cảm thấy bình an vui sướng, y cười đáp: “Khỏe.”
Vừa nói y vừa vươn tay ra như muốn chạm vào má nàng, chợt nhớ ra Công Tôn Sách vẫn ở bên cạnh liền bất giác dừng lại, chầm chậm thu tay về.
Công Tôn Sách nhìn thấy nhưng giả vờ như không biết, chợt ông “ồ” lên một tiếng, quay lưng lại nhìn xung quanh rồi lớn tiếng hỏi: “Hầm ngầm ở huyện Lũng xây thật khéo, không biết cột trụ chịu lực như thế nào.”
Nói rồi ông đi tới bên đó, vờ như xem xét cột trụ.
Đoan Mộc Thúy biết dụng ý của ông, tự dưng lại có chút thẹn thùng, Triển Chiêu duỗi tay kéo nàng lại trước người, cúi đầu áp trán vào nhau, khẽ khàng hôn lên gò má của nàng, y thủ thỉ: “Sao nàng lại tới đây?”
Đoan Mộc Thúy ngẩng đầu đáp: “Dĩ nhiên là tới gặp chàng”.
Trong lúc chuyện trò, nàng dựa vào lòng Triển Chiêu như một lẽ tự nhiên...
Ờ, thứ lỗi cho tôi chen ngang một chút, thực ra nàng vẫn chưa dựa được.
Vì vậy Đoan Mộc Thúy nhận ra song chắn vô cùng vướng víu, nàng cau mày nói với Triển Chiêu: “Chàng tránh ra một chút, ta muốn đi vào.”
Triển Chiêu biết tuy rằng mất đi pháp lực nhưng nàng vẫn có thể dùng phù chú pháp thuật, chưa biết chừng lại niệm khẩu quyết khiến song chắn giãn ra cũng nên, thế là y tránh qua một bên, chỉ thấy Đoan Mộc Thúy lẩm bẩm gì đó, phút chốc mang vẻ mặt đắc ý, hăm hở lao đầu về phía song chắn.
Trong sự chờ mong và sau đó là trước ánh mắt kinh ngạc của Triển Chiêu, vị cô nương này cắm đầu vào giữa song chắn.
Nhất thời lặng ngắt như tờ.
Đoan Mộc Thúy hết sức thản nhiên, vẻ mặt còn rất bình tĩnh như thể mọi thứ đều nằm trong tay ta, rút đầu về một cách cực kỳ có phong thái, rồi bắt đầu xoa xoa chỗ bị song chắn kẹp.
Ngẩng đầu lên thấy vẻ mặt kinh ngạc của Triển Chiêu, lúc đầu nàng còn miễn cưỡng nhưng sau đó lại cảm thấy cần phải giải thích một chút: “Ừm... Ta không nhớ rõ phù chú... Nếu có chuyện cần nói thì cứ để thế này mà nói đi, cũng tiện mà...”
Triển Chiêu vẫn bình tĩnh nhìn nàng, đột nhiên y không nhịn nổi nữa phải bật cười ha ha, y cười khom cả lưng, dường như còn cười ra nước mắt.
“Đoan Mộc,” y cười đến nỗi không nói được một câu hoàn chỉnh, “May là hôm nay nàng chỉ chui qua song chắn thôi, lỡ về sau nàng đi xuyên tường cũng quên phù chú, chẳng phải là cắm đầu vào trong tường hay sao... Đến lúc đó muốn cứu nàng có khi còn phải đập nguyên cả một bức tường…