_khaiphongchiquai005.jpg)
Cuối cùng ba người cũng có thể đối mặt mà đi vào chủ đề chính nhưng…
Đoan Mộc Thúy không ngừng xoa đầu, có phần không chú ý vào chủ đề nghiêm túc, còn Triển Chiêu có lẽ vẫn chưa cười đủ, khi không nhìn thấy Đoan Mộc Thúy thì y vẫn có thể nói vài câu tử tế, nhưng cứ thoáng nhìn qua là y lại tỏ vẻ không thể nhịn cười được...
Công Tôn Sách, người chủ trì cuộc họp ba người này rất bất mãn.
Quá thiếu nghiêm túc, một bên là đương sự, một bên là người có mối quan hệ thân thiết với đương sự, giữa tình thế khó khăn như vậy, con đường phía trước còn nhiều nỗi gian truân, thế mà hai người kia lại không cảm thấy chút áp lực nào, còn người ngoài cuộc như ông lại ở đây lao tâm khổ tứ, có tin ông quẳng gánh giữa đường không hả?
Chuyện này không phải là chuyện nhỏ, mấy người ra vẻ nghiêm túc một chút, nặng nề một chút đi nào, chẳng phải trước đây khi đối mặt với những vụ án khó đều như vậy đó sao? Biết trước thế này thì đã không đưa Đoan Mộc Thúy đến đây, có gặp phải trường hợp khổ sâu hận lớn đến mấy cũng bị nàng coi như tiệc trà đón xuân...
Công Tôn Sách rốt cuộc không nhịn nổi nữa, ông hắng giọng, đi thẳng vào vấn đề: “Triển hộ vệ, sao cậu lại không đồng ý thành thân với Diêu cô nương.”
Triển Chiêu không ngờ ông lại hỏi trắng ra như thế, sững sờ một lúc, chẳng nói chẳng rằng.
“Ở đây đều là người mình, nên có mấy lời ta không ngại nói thẳng. Đại nhân và ta đều biết rất rõ tính cách của cậu, cậu là người sống rất có trách nhiệm, đại trượng phu không tránh được những lúc lầm đường lạc lối, dù khó khăn đến mấy vẫn phải dám làm dám chịu. Cậu không chấp nhận mối hôn sự này liệu có phải vì còn nỗi niềm khó nói hay không?”
Câu này thật sắc bén, vừa ném ra đã khiến không gian lập tức trở nên lạnh lẽo, Đoan Mộc Thúy không lên tiếng, nhẹ nhàng chắp hai tay lại, Triển Chiêu do dự hồi lâu mới nói: “Tiên sinh nói đúng, đại trượng phu dám làm dám chịu, nếu ta thực sự làm vấy bẩn sự trong sạch của Diêu tiểu thư thì dĩ nhiên ta phải chịu trách nhiệm, nhưng…”
Công Tôn Sách lờ mờ nhận ra ẩn ý trong lời nói của Triển Chiêu, ông không biết suy đoán của mình có đúng hay không, trái tim ông đập dữ dội: “Triển hộ vệ, nếu như lời cậu nói thì xem ra cậu chưa từng xâm phạm Diêu tiểu thư phải không?”
Việc này có bao nhiêu người tận mắt làm chứng, nói chắc như đinh đóng cột, ông vẫn cho rằng mọi thứ không thể thay đổi được nữa, nào ngờ nghe Triển Chiêu nói thì dường như còn có ẩn tình khác.
Triển Chiêu cực kỳ khó xử: “Chuyện này... Ta cũng không chắc chắn lắm...”
Y cứ ấp úng mãi không chịu nói cho rõ ràng, có lẽ Đoan Mộc Thúy cũng đoán được vài phần: “Triển Chiêu, chàng cứ có sao nói vậy, không... không có chuyện gì mà ta không nghe được”.
Lúc này Công Tôn Sách mới vỡ lẽ, ông cười nói: “Lẽ ra có những lời không thể nói trước mặt một cô nương, nhưng bây giờ mọi người tập trung ở đây cũng vì tìm cách giải quyết, Triển hộ vệ, cậu nên gác lại nỗi băn khoăn, phải kể rõ sự tình ra mới được.”
Triển Chiêu cười nhẹ, cuối cùng y gật đầu, nhớ lại chuyện lúc đó một cách tường tận: “Ta nhớ khi ấy ta uống hơi quá chén, lâng lâng mơ màng, hẳn là bị người ta đánh thuốc, khó có thể khống chế bản thân...
Không biết tại sao Diêu tiểu thư lại vào phòng, lúc đó đầu óc ta không được tỉnh táo, ta... thất lễ với nàng ta...
Chuyện sau đó ta không nhớ rõ nữa, hình như Diêu tiểu thư lớn tiếng kêu cứu, rất nhiều hạ nhân xông vào, rồi Diêu đại nhân cũng chạy tới, tức giận mắng chửi, còn sai người nhốt ta vào địa lao cho tỉnh rượu...
Ngày hôm sau, Diêu đại nhân vào nhà lao gặp ta, đưa y phục của Diêu tiểu thư ra, trên y phục có lạc hồng, còn nói đã tìm người kiểm tra thân thể Diêu cô nương…”
Nói đến đây y thoáng dừng lại, Công Tôn Sách thở dài nói: “Diêu đại nhân đã nhắc đến chuyện này trong lá thư gửi tới phủ Khai Phong”.
Triển Chiêu khẽ gật đầu, lại nói: “Sau đó ta nghĩ kỹ lại, tuy rằng lúc đó ta không tỉnh táo, nhưng trong lòng vẫn nhớ lờ mờ về những việc mình đã làm. Ta không nhớ mình đã xâm phạm Diêu tiểu thư.”
Công Tôn Sách lắc đầu: “Triển hộ vệ, cậu cũng nói lúc ấy thần trí mơ màng, có thể cậu đã quên mất chuyện mình từng làm.”
Mặt Triển Chiêu hơi nóng lên, y hạ giọng nói: “Ừm... Cũng không chỉ vì chuyện đó, mà còn bởi…”
Giọng y càng nói càng nhỏ, khi y ngước mắt lên thì thấy Công Tôn Sách và Đoan Mộc Thúy đang nhìn mình chằm chằm như vẫn chưa hiểu rõ, trong lòng thầm thở dài, nói: “Còn vì cái đêm ta bị nhốt trong gian địa lao này quả thực là đêm gian khổ nhất đời ta... Suýt chút nữa đã bị giày vò mất nửa cái mạng.”
Y nói mập mờ, mới đầu Công Tôn Sách còn chưa hiểu, một lúc sau ông mới chợt nhận ra: “Ý của cậu là tác dụng của xuân dược không hề giảm bớt sao?”
Mặt Triển Chiêu đỏ bừng.
Công Tôn Sách vui mừng khôn xiết, cũng không lựa lời mà nói nữa: “Không sai, nếu cậu và Diêu cô nương từng làm chuyện phu thê, thì dược tính của xuân dược tự nhiên sẽ tiêu tan, sao có thể hành hạ cậu đến chết đi sống lại? Nhưng cũng không đúng, nếu không có chuyện gì thì sao Diêu cô nương lại thành ra như vậy? Bà đỡ đã kiểm tra thân thể nàng ta mà...”
Càng nói Công Tôn Sách càng cảm thấy băn khoăn, nghĩ mãi cũng không ra.
Triển Chiêu lấy lại bình tĩnh: “Đó là lý do tại sao ta luôn cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ, cũng không muốn tùy tiện đồng ý yêu cầu của nhà họ Diêu. Ta cứ nghĩ không biết có thể kéo dài thời gian để tìm hiểu chuyện đã xảy ra không. Nào ngờ việc đó lại khiến Diêu Tri Chính tức giận, giam ta vào đây, quyết không chịu thả ta ra ngoài. Ta nghĩ đi nghĩ lại, tìm ra một cách, giả vờ e sợ Bao đại nhân, xin ông ta chớ để chuyện này truyền đến tai đại nhân, quả nhiên ông ta đã trúng kế, ngày hôm sau liền dương dương tự đắc nói rằng mình đã viết một phong thư, gửi đến trước mặt Bao đại nhân.”
Nói đến đây, y mỉm cười: “Ta nghĩ nếu mình không thể đi điều tra vụ án này thì để đại nhân phái người đến điều tra, thế vẫn tốt hơn là bị nhốt ở đây hết đường xoay xở.”
Công Tôn Sách kêu “ây da” một tiếng, tỏ vẻ hối hận: “Nếu biết như thế thì ta đã dẫn Trương Long, Triệu Hổ đến đây rồi, ta và đại nhân không nhìn ra ý đồ của cậu, chỉ muốn xoa dịu nhà họ Diêu trước mà thôi.”
Muốn xoa dịu nhà họ Diêu, dĩ nhiên phải để người ăn nói khéo léo như Công Tôn Sách ra mặt, hơn nữa chỉ cần Công Tôn Sách đến là Triển Chiêu nhất định sẽ được thả ra, đến lúc đó Triển Chiêu có thể tự mình tra án, những người khác không cần đi theo.
Họ đâu nghĩ đến việc lần này Triển Chiêu bị kìm chân trong nhà lao, cần phải có người khác đến điều tra vụ án?
Công Tôn Sách còn đang hối hận không kịp, Triển Chiêu đã cười nói: “Không hề gì, có Đoan Mộc tới cũng như nhau cả thôi.”
Đoan Mộc Thúy trước đó vẫn luôn im lặng chợt nghe nhắc tên mình, nàng giật nảy, hỏi: “Ta ư?”
Rồi nhanh chóng xua tay: “Ta đã tra án bao giờ đâu”.
“Lúc hành quân đánh giặc nàng còn chỉ huy được thiên binh vạn mã, bây giờ điều tra một vụ án thì có khó gì?” Triển Chiêu trấn an nàng, cuối cùng còn không quên tâng bốc: “Hơn nữa nàng còn là thần tiên”.
Trên đời chỉ có lời nịnh nợ là hay, vừa được tâng bốc như vậy, Đoan Mộc Thúy liền không chối bỏ nữa, nàng nghĩ ngợi một lúc rồi tỏ vẻ tán thành: “Đúng vậy, thần tiên ra tay, ừm…”
Cuối cùng nàng vẫn biết khiêm tốn, không dương dương tự đắc mà nói một mình nàng làm bằng hai người khác.
Công Tôn Sách có lòng cho nàng một gáo nước lạnh: “Tra án cũng không nhẹ nhàng như vậy, cô nói thử xem phải điều tra từ đâu?”
Đoan Mộc Thúy hừ một tiếng: “Để ta về suy nghĩ, sắp xếp rõ ràng các manh mối rồi tính tiếp”.
“Điều tra Diêu Mạn Thanh.” Vẻ mặt Triển Chiêu bỗng trở niên nghiêm túc, “Ta nghĩ đi nghĩ lại, thấy Diêu cô nương này rất kỳ lạ. Tiểu thư khuê các cổng lớn không ra cửa trong không tới, đêm hôm kkhuya khoắt sao không ở trong tú lâu của mình mà lại xuất hiện trước phòng ta?”
“Đúng!” Công Tôn Sách nhíu mày, “Diêu cô nương đó quả thật có chút khác thường. Việc này không nên chậm trễ, Đoan Mộc cô nương, chúng ta mau đi thôi.”
“Hả? Đi ngay sao?” Đoan Mộc Thúy giật mình: Đùa gì vậy, nàng còn chưa nói được mấy câu với Triển Chiêu.
Công Tôn Sách biết nàng đang nghĩ gì: “Chúng ta càng mau chóng tra ra manh mối thì Triển hộ về càng được thả ra sớm hơn, khi gặp Diêu Trị Chính, ta sẽ nói Triển hộ vệ đã hơi xiêu lòng, ta sẽ từ từ khuyên bảo y. Tạm thời cứ để Triển hộ vệ ở lại đây, như vậy sẽ không rút dây động rừng, đối phương tập trung để mắt đến ngài ấy sẽ không quá chú ý xem chúng ta làm gì, việc điều tra cũng sẽ thuận tiện hơn”.
“Nhưng mà.” Dòng suy nghĩ trong đầu Đoan Mộc Thúy xoay nhanh như chớp, cố gắng tìm lấy một cái cớ.
Công Tôn Sách nói đầy ẩn ý: “Đoan Mộc cô nương, đêm dài lắm mộng.”
Ông còn đặc biệt nhấn mạnh vào mấy chữ “đêm dài lắm mộng” này.
Đoan Mộc Thúy “ừm” một tiếng vô cùng miễn cưỡng, sau đó theo Công Tôn Sách đi về phía ngoài, mới đi được vài bước, nàng bỗng nghe thấy Triển Chiêu gọi mình: “Đoan Mộc”.
“Ơi?” Đoan Mộc Thúy lại quay trở lại tới, Công Tôn Sách đoán là hai người có chuyện muốn nói, cũng không đợi nàng nữa, chỉ chầm chậm bước lên bậc thang.
Triển Chiêu thấy nàng quay lại, tự dưng quên hết những điều muốn nói, y im lặng một chút rồi mỉm cười dặn dò: “Công Tôn tiên sinh thân thủ không được tốt, nàng phải vất vả chạy ngược chạy xuôi rồi”.
“Ta biết,” nói xong không quên móc mỉa Công Tôn Sách, “Để người tay chân vụng về như ngài ấy đi điều tra, ta không yên tâm đâu.”
Triển Chiêu mỉm cười, cuối cùng nhẹ nhàng dặn dò nàng: “Đừng kén ăn quá, phải ăn nhiều vào.”
“Thế thì không được.” Đoan Mộc Thúy giữ vững nguyên tắc của mình, “Đồ ăn ngon thì mới ăn nhiều được chứ, đồ ăn dở có cố nhét vào miệng cũng không nhét được.”
Thôi, nàng nói không sai, Triển Chiêu cũng chẳng bắt ép nàng.
“Hết chưa?” Đoan Mộc Thúy nhìn y, “Ta đi đây.”
Còn chưa kịp nói xong, Triển Chiêu bỗng với tay lướt qua mái tóc nàng, Đoan Mộc Thúy chỉ cảm thấy búi tóc của mình lỏng ra, khi ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Triển Chiêu đang bỏ cây trâm cài trên tóc nàng vào trong tay áo.
“Chàng lấy nó làm gì?” Đoan Mộc Thúy tò mò.
“Không có gì.” Triển Chiêu nhẹ nhàng đáp bâng quơ, “Tự nhiên ta nghĩ bên cạnh ta không có đồ của nàng.”
“Không được,” Đoan Mộc Thúy nhất quyết không tha, “Chàng cầm đi thì ta phải làm sao?”
Triển Chiêu mỉm cười: “Bao giờ về Khai Phong ta đền cho nàng một cây trâm khác là được.”
“Không được,” Đoan Mộc Thúy kéo tay áo của y không chịu buông ra, “Trả lại cho ta.”
Nàng nắm lấy cổ tay áo của y nhìn trái nhìn phải, không biết Triển Chiêu làm ảo thuật gì mà trong tay áo của y trống không, Đoan Mộc Thúy tức giận: “Này!”
Tiếng quát ấy hơi lớn, ngay cả Công Tôn Sách đang chuẩn bị đi tới cửa hầm cũng không khỏi quay đầu lại nhìn, Triển Chiêu thấy sắc mặt nàng sa sầm, trong lòng run lên, y cười nói: “Giận rồi sao?”
Đoan Mộc Thúy trợn mắt, không thèm để ý đến y, Triển Chiêu thở dài: “Đoan Mộc, nhìn nàng không giống một người keo kiệt như vậy”.
Vừa nói y vừa ngửa tay ra, cây trâm cài tóc nằm trong lòng bàn tay y, Đoan Mộc Thúy liếc nhìn cây trâm nhưng vẫn đứng yên bất động, Triển Chiêu kéo nàng lại, cài cây trâm lên tóc nàng rồi khẽ cười và nói: “Ta không lấy là được”.
Chợt nghe Đoan Mộc Thúy thì thầm: “Cây trâm này ta tiện tay lấy ở bàn trang điểm, nó vốn là đồ chàng mua, có phải của ta đâu, chàng chưa bao giờ mở miệng xin ta cái gì, nếu nói thì ta sẽ đưa cho chàng một cách đàng hoàng, không thể lấy bừa thứ gì đó cho đủ số được.”
Triển Chiêu sững sờ, dường như trong lòng có chút ấm áp chầm chậm tan ra, khóe miệng không khỏi nhếch lên một nụ cười: “Không được nuốt lời đâu nhé”.
Đoan Mộc Thúy hừ một tiếng: “Ta chỉ sợ đưa đồ quá tốt, đến lúc đó chàng lại không dám nhận...”
Đang nói chợt nàng “ồ” lên một tiếng, nàng ngẩng đầu lên, tròng mắt đen lúng liếng chuyển động như thể đương nghĩ đến điều gì đó, nhìn sao cũng thấy rất gian manh: “Triển Chiêu, ta muốn hỏi chàng.”
Triển Chiêu bỗng nhiên cảm thấy hơi đề phòng: “Nàng muốn hỏi cái gì?”
“Chàng nói xem,” nàng càng cười càng đầy ẩn ý sâu xa, “Ta nghe nói xuân dược rất khó qua, chàng làm thế nào... mà chịu đựng được?”
Mặt Triển Chiêu lập tức nóng bừng bừng, y định mặc kệ nàng, nhưng lại không chịu nổi ánh mắt linh lợi đang nhìn thẳng vào mình, y đành phải nghiến răng nghiến lợi đáp: “Liên quan gì tới nàng?”
“Hỏi cho biết ấy mà.” Nàng cười hết sức hiền lành vô hại.
Triển Chiêu trừng mắt nhìn nàng hồi lâu, rồi bỗng cao giọng nói: “Công Tôn tiên sinh, Đoan Mộc đến ngay đây.”
Công Tôn Sách ở ngoài kia cũng phối hợp kịp thời, giọng nói từ xa vọng tới: “Đoan Mộc cô nương, cô đi mau lên.”
“Này, Triển Chiêu...”
Triển Chiêu hạ quyết tâm không để ý tới nàng, mi mắt cụp xuống, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim nhưng không nhìn nàng.
Đoan Mộc Thúy thở dài, Công Tôn Sách lại thúc giục, nàng đành không cam lòng mà xoay người rời đi, vừa đi vừa lải nhải:
“Triển Chiêu chàng quá nhỏ mọn, chỉ kể chuyện đã từng trải qua thôi mà, giang hồ hiểm ác, lỡ như về sau có gặp phải thì cũng có cách ứng phó.”
Hai mắt Triển Chiêu tối sầm lại, y suýt thì ngã vật ra.
☆ ☆ ☆
Khi Công Tôn Sách gặp Diêu Trị Chính, ông đã nói lại những lời đã tính toán sẵn từ trước, tuy đối phương hơi thất vọng nhưng chuyện đó vốn nằm trong dự liệu, trên mặt không tỏ vẻ quá bất mãn, lễ nghĩa vẫn chu đáo như cũ, vẫn ân cần mời Công Tôn Sách và Đoan Mộc Thúy ngủ lại ở nhà mình.
Công Tôn Sách khách sáo vài câu rồi cũng không chối từ.
Ông và Đoan Mộc Thúy được chia cho hai gian phòng nằm cạnh nhau ở tiền viện.
Hai người cuối cùng cũng gặp được Triển Chiêu, trái tim được thả lỏng một chút, hơn nữa mấy ngày trước bên ba vất vả, quả thực là vô cùng mệt mỏi. Dùng xong bữa tối, hai người trở về phòng của mình, Công Tôn Sách đọc một quyển sách trước khi đi ngủ, ông luôn cảm thấy Đoan Mộc Thúy ở bên kia không yên tĩnh, hình như có tiếng động gì đó, sau khi lắng tai nghe thì lại không thấy có tiếng gì, thế rồi đột nhiên có thứ gì đổ “rầm” một tiếng, Công Tôn Sách giật mình, thử gọi nàng: “Đoan Mộc cô nương?”
Không có tiếng động.
Công Tôn Sách thầm cười bản thân lo lắng không đâu, một lúc sau, mí mắt díp lại, ông đứng dậy thay y phục, cởi áo khoác ngoài rồi cởi nút áo trong, một nút, hai nút...
Một tiếng “rầm” lại vang lên, có thứ gì đó hất chiếc kệ đặt chậu đồng dựa sát chân tường đổ xuống đất, Công Tôn Sách giật sợ hãi, quay lại nhanh như chớp, vừa quay ra đã thấy Đoan Mộc Thúy đang đặt một tay lên trán và mỉm cười vô cùng đắc ý: “Ha! Ta đã bảo ta đi xuyên tường được mà.”
Giữa lúc dương dương tự đắc, nàng ngẩng đầu lên thì thấy Công Tôn Sách đang ngây ra như phỗng, một tay che vạt áo, tay còn lại run run chỉ về phía nàng.
“Đoan Mộc cô nương, cô... cô...”
“Ta luyện pháp thuật đó,” Đoan Mộc Thúy đáp như thể đó là lẽ đương nhiên, “Công Tôn tiên sinh, ta đi về đây.”
“Đêm hôm khuya khoắt, cô có biết một cô nương chạy đến...”
Đoan Mộc Thúy vẫn đang chìm đắm trong niềm vui sướng vì thuật xuyên tường cuối cùng cũng thành công, làm sao nghe được ông đang nói gì, nàng đi xuyên tường trở về phòng mình như xuyên qua đậu phụ vậy.
Kiềm chế, kiềm chế, bình tĩnh, bình tĩnh, hít vào, thở ra, hít vào, thở ra...
Công Tôn Sách thành công thuyết phục bản thân không cần phải chấp nhặt với nàng, lại tiếp tục cởi quần áo, vừa mới cởi một nút áo khác, sau lưng đột nhiên có tiếng nói, “Này, Công Tôn Sách!”
Công Tôn Sách tức tối, quay phắt đầu lại, miệng há hốc, lời đã ra đến môi lại nuốt trôi xuống bụng.
Ông thấy cái đầu của Đoan Mộc Thúy thò ra trên tường, vẻ mặt cực kỳ bực tức: “Ngài nói ‘đêm hôm khuya khoắt, một cô nương chạy đến…’ là có ý gì hả, với cả tay ngài túm lấy áo làm gì đấy?”
Làm cái gì hả? Công Tôn Sách tức giận: “Để y phục xộc xệch trước mặt người khác không phải là hành vi quân tử”.
“Thế à?” Nàng có vẻ không tin, nhưng nàng cũng chẳng nói gì thêm, chỉ “hừ” một tiếng rồi lại rụt đầu về.
Nhưng vào khoảnh khắc nàng lui về, Công Tôn Sách nghe được nàng lẩm bẩm cằn nhằn: “Lo lắng như vậy làm gì chứ, chẳng lẽ ta lại phi lễ ngài sao.”
Công Tôn Sách suýt thì hộc máu.
Ông trằn trọc cả đêm, bị nàng chọc tức đến tỉnh cả người, mãi đến nửa đêm mới thấy hơi buồn ngủ, trước khi nhắm mắt lại, Công Tôn Sách hạ quyết tâm: Từ nay về sau không bao giờ đi tra án cùng Đoan Mộc Thúy nữa, không bao giờ!”