_khaiphongchiquai005.jpg)
Ngày tiếp theo sau khi dùng xong bữa sáng, Công Tôn Sách và Đoan Mộc Thúy theo Diêu Tri Chính đến tú lâu của Diêu Mạn Thanh, vừa bước vào cửa đã thấy Trương Lý thị ân cần ra đón, khi gặp Diêu Tri Chính, bà ta hành lễ với vẻ mặt khó xử.
Diêu Tri Chính hơi kinh ngạc: “Tiểu thư đâu?”
Trương Lý thị cung kính thưa: “Bẩm lão gia, hôm nay tiểu thư vẫn chưa khỏe, mới vừa chợp mắt.”
Khi nói câu này, đôi mắt của bà ta dường như vô tình lướt về phía Công Tôn Sách, sau đó ném một cái nhìn khinh thường về phía ông, vẻ mặt đó rõ ràng muốn nói rằng: Tiểu thư nhà ta bị rơi vào bước đường này, chắc chắn Triển đại nhân của các ngươi phải chịu trách nhiệm.
Công Tôn Sách cụp mắt xuống giả vờ như không nhìn thấy, nhưng Đoan Mộc Thúy lại trợn mắt đáp trả tỏ vẻ không chịu thua kém - nhưng Trương Lý thị hoàn toàn không để ý đến nàng.
Thế nên nàng cứ tung chiêu hoài, tung chiêu mãi, không có ai so chiêu, chiêu nào cũng thất bại, có chiêu cũng như không…
Diêu Tri Chính có vẻ không yên tâm, ông ta tiến thêm mấy bước về phía cửa, cất tiếng gọi: “Thanh Nhi.”
Màn che trên giường đều đã được buông xuống, bên trong vọng ra một tiếng trả lời yếu ớt, nương theo ánh nắng buổi sớm, có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng người mảnh khảnh trong màn đang chật vật ngồi dậy. Trương Lý thị vội chạy đến, khẽ vén màn che lên, dưới tầm mắt là gương mặt trắng bệch như tờ giấy của Diêu Mạn Thanh.
Công Tôn Sách không còn gì để nói, Diêu Mạn Thanh bệnh nặng đến vậy, không thể cố ép cô nương nhà người ta gắng gượng nghe câu hỏi của mình, nhưng lại không cam lòng chịu thất bại quay về như thế, ông nghĩ dù thế nào cũng phải để Đoan Mộc Thúy ở lại, biết đâu khi nàng ở bên cạnh Diêu Mạn Thanh thì có thể phát hiện ra vài dấu vết còn lại.
Ông tìm ra được lý do hợp lý, nói muốn cử Đoan Mộc Thúy ở lại để chăm sóc Diêu Mạn Thanh, hai người đều là cô nương trẻ tuổi, dễ quen thân cũng dễ tâm sự chuyện riêng với nhau.
Không ngờ chỉ vừa mới ướm lời mà Diêu Trị Chính đã chặn đứng ngay: “Cô nương này là người bảo vệ cho Công Tôn tiên sinh, ta làm sao dám phiền cô ấy chăm sóc tiểu nữ? Có hạ nhân làm là được rồi.”
Đoan Mộc Thúy vội nói không phiền chút nào cả, nàng rất cam tâm tình nguyện, Công Tôn Sách cũng nói giúp, không ngờ Diêu Trị Chính vẫn khách khí từ chối đủ đường, nói thế nào cũng chẳng đồng ý.
Cuối cùng Công Tôn Sách không muốn tỏ vẻ quá cố chấp, nếu cứ khăng khăng bám lấy thì chỉ e Diêu Tri Chính sẽ sinh nghi, vì vậy ông đành phải từ bỏ.
Trên đường trở về, ông không nhịn được bèn hỏi Đoan Mộc Thúy, “Tại sao vị Diêu đại nhân này lại không bằng lòng để cô ở lại bên cạnh Diêu tiểu thư?”
“Ai mà biết được.” Đoan Mộc Thúy hừ một tiếng, “Đây là lần đầu tiên ta hạ mình muốn chăm sóc một ai đó, kết quả lại thành đem mặt nóng dán mông lạnh, Công Tôn tiên sinh, về sau ngài đừng nghĩ ra mấy ý định vứt đi ấy nữa.”
Công Tôn Sách lên tiếng.
Ông đoán Diêu Tri Chính có điều khuất tất.
Kỳ thật lý do thực sự rất đơn giản, Diêu Tri Chính không thích Đoan Mộc Thúy, lại khinh thường những cô nương xuất đầu lộ diện ra ngoài luyện võ. Con gái ông ta là tiểu thư khuê các được nâng niu từ bé, đọc nhiều thi thư, không nên bị thứ nha đầu quê mùa không biết lễ nghĩa này dạy hư.
☆ ☆ ☆
Do không thể tiếp cận Diêu Mạn Thanh nên cả hai chẳng thể bắt đầu điều tra vụ án, nếu không thể tra án thì vụ án của Triển Chiêu sẽ không được sớm làm sáng tỏ. Khi trở về phòng cho khách, Công Tôn Sách vừa nôn nóng đi quanh vừa thúc giục Đoan Mộc Thúy: “Đoan Mộc cô nương, chẳng phải cô biết đi xuyên tường sao? Cô đi xuyên tường đến chỗ Diêu tiểu thư đi.”
Đoan Mộc Thúy lại tỏ vẻ không hài lòng với suy tính vớ vẩn của Công Tôn Sách: “Công Tôn tiên sinh, giữa ban ngày ban mặt, trong phủ lắm hạ nhân qua lại, ta xuyên tường làm cái gì hả? Hơn nữa dù ta có đi xuyên tường vào phòng thật, thì Diêu tiểu thư đang đau yếu thế kia có khi lại bị ta hù cho gần chết, sao có thể mong đợi moi được điều gì từ miệng nàng ta?”
“Vậy cô bảo phải làm sao bây giờ?” Lần đầu tiên Công Tôn Sách được trải nghiệm sự vất vả của các quan viên tra án tuyến đầu.
Đoan Mộc Thúy trả lời như đã dự liệu từ trước: “Ngài yên tâm, ta không tin Diêu tiểu thư có thể ở mãi trong tú lâu kia cả ngày không ra ngoài!”
Nàng nói vậy không phải là vô căn cứ - khi rời khỏi tú lâu, nàng nghe thấy Diêu Tri Chính dặn dò Trương Lý thị: “Đừng cứ nằm mãi trong phòng, qua buổi trưa nhớ dìu tiểu thư ra vườn đi dạo một lúc”.
Có lẽ trên dưới nhà họ Diêu chẳng có ai dám làm trái ý Diêu Tri Chính, bởi vậy sau buổi trưa, dù rất miễn cưỡng nhưng Diêu Mạn Thanh vẫn ngoan ngoãn xuất hiện ngoài sân, vịn cánh tay Trương Lý thị, trông hết sức xanh xao bơ phờ.
Trương Lý thị lo lắng nhìn cánh tay Diêu Mạn Thanh cánh tay: “Tiểu thư, vết thương đã đỡ hơn chưa?”
Sau đó bà ta nhíu mày: “Trên cánh tay bị vết thương sâu như vậy, tiểu thư, cô ra tay ác thật, hồi trước bị gai đâm cũng phải khóc cả buổi...”
Diêu Mạn Thanh cười cười: “Nhũ nương, đừng nói chuyện này nữa.”
Trương Lý thị lúc này mới ngậm miệng, hai người đi đến bên ao cá trong vườn, nhìn con cá lười biếng trong làn nước biếc.
Có mấy câu nói thế nào ấy nhỉ? Nàng đứng bên bờ ao ngắm cá, bờ bên kia có kẻ ngắm nhìn nàng...
Ở bên kia bờ ao chính là Công Tôn Sách và Đoan Mộc Thúy, hai người nấp sau hòn núi giả, vị trí rất khuất nẻo.
Trong tay Đoan Mộc Thúy cầm hai viên đá, tung lên, bắt lấy, tung lên rồi lại bắt lấy, ánh mắt của Công Tôn Sách nhìn theo những viên đá ấy, trong lòng ông có chút băn khoăn về mưu tính của Đoan Mộc Thúy: “Đoan Mộc cô nương…”
Ông chưa kịp dứt lời thì hai viên đá đã bắn ra, sau đó Trương Lý thị kêu “ui da” một tiếng, gần như cùng lúc đó có tiếng “tùm” vang lên, bọt nước văng tung tóe, mấy con cá đang lừ đừ tụ lại một chỗ vội tản đi tứ phía.
Công Tôn Sách còn chưa kịp xác định tình hình thì Trương Lý thị đã gào lên như chọc tiết lợn: “Người đâu, tiểu thư rơi xuống nước rồi...”
Đoan Mộc Thúy phủi tay, có vẻ vô cùng đắc ý, cuối cùng Công Tôn Sách cũng hiểu vị cô nương này muốn làm gì, có lẽ nàng muốn tự biên tự diễn một màn xả thân cứu người, như vậy có thể đến gần Diêu Mạn Thanh hơn?
Nhưng mà muốn thân cứu người thì phải nhanh lên chứ?
Từ tiền viện có tiếng người ổn ào chạy tới, chắc bọn họ nghe thấy tiếng Trương Lý thị kêu cứu, ở bên này Đoan Mộc Thúy vẫn ngồi vững như thái sơn, Công Tôn Sách nôn nóng: “Đoan Mộc cô nương, Diêu tiểu thư...”
“Sao hả?” Đoan Mộc Thúy không hề bận tâm đến tình cảnh cấp bách lúc này, “Để nàng ta ngâm nước thêm một lúc không được sao?”
Công Tôn Sách cuống quýt giẫm chân: “Diêu tiểu thư còn đang mang bệnh, không chịu nổi sự giày vò này đâu, cô đừng để xảy ra án mạng.”
Trong khi họ đang nói chuyện, bọn hạ nhân ở tiền viện đã ồn ào nháo nhác chạy vào sân sau, Đoan Mộc Thúy thấy thời cơ đã đến, liền phi thân ra ngoài.
Ờ, là nhân chứng đầu tiên có mặt tại hiện trường, Công Tôn Sách vô cùng nghi ngờ phương pháp giải cứu của Đoan Mộc Thúy. Trước đây ông từng chứng kiến Triển hộ vệ cứu người từ dưới lên, một chiêu Yến tử tam điểm thủy đẹp mắt, y đạp nước mà tới, khi đến chỗ người rơi xuống nước mới hơi dừng lại, cúi người thò tay xuống nước, nhấc lên một cái rồi nhẹ nhàng phi thân lên, trong chớp mắt đã tới bên bờ, toàn bộ quá trình liền mạch lưu loát đến không nói nên lời.
Chuyện kể rằng nửa đầu cuộc hành trình của Đoan Mộc Thúy khá là đúng kiểu đúng cách, nhưng đến chỗ Diêu Mạn Thanh rơi xuống nước, nàng dùng chiêu Thiên cân trụy, cả người ập xuống như núi thái sơn, Diêu Mạn hanh đáng thương vừa mới chật vật thò được đầu lên liền bị vật cứng không xác định này đè xuống đáy nước, mặt ao lại văng tung tóe, lại một tiếng “tùm”, tiếng “tùm” ấy làm cho Công Tôn Sách nghẹn họng.
Vậy là Công Tôn Sách ở bên này bờ ao, đám người ở bên kia bờ ao, biết bao ánh mắt đều nhìn mặt nước chằm chằm, trong lúc nhất thời không ai nhúc nhích, tựa như vẫn không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Và sau đó, có lẽ để thêm phần hài hước, trên mặt ao ùng ục xuất hiện một đám bong bóng, cứ như có cá thổi bọt nước vậy.
Cho đến khi những người đứng bên bờ ao bắt đầu lo lắng, có người xung phong nhảy xuống, Đoan Mộc Thúy mới đưa Diêu Mạn Thanh gần như hôn mê lao ra khỏi mặt nước, đặt cơ thể mềm nhũn của Diêu Mạn Thanh lên bờ ao, bọn hạ nhân cuống quýt ùa lại vây quanh, Đoan Mộc Thúy vẫn ung dung lùi sang một bên, toàn thân ướt sũng, chẳng mấy chốc đã khiến chỗ nàng đứng ướt nhẹp.
Dù sao lúc này cũng không có ai để ý đến Công Tôn Sách, ông cứ vậy đi tới, đang định nói gì đó với Đoan Mộc Thúy thì trong đám hạ nhân đang xúm vào kia bỗng có kẻ hét lên thất thanh: “Tiểu thư bị thương.”
Trương Lý thị chỉ hận kẻ đó quá mau miệng, định bịt mồm hắn lại thì đã quá muộn, trong lúc nhất thời xung quanh chỉ toàn những tiếng hít vào đầy kinh ngạc. Đoan Mộc Thúy nghe rõ ràng, nàng nhanh chóng đẩy mọi người ra rồi đi vào, thấy y phục của Diêu Mạn Thanh ướt đẫm, dính sát vào người, trên chỗ khuỷu tay áo bên trái có một vệt đỏ dần loang ra, vì bị nước làm ướt nên màu gần như chuyển thàn màu hồng, trên tay còn có một vệt máu nhỏ chảy ra.
Đoan Mộc Thúy cau mày, quỳ một chân xuống, cúi người xắn tay áo của Diêu Mạn Thanh lên, thấy vết dao không sâu, da thịt bị mở ra, mảnh vải buộc vết thương bị gạt qua một bên, chắc là vừa rồi lúc nàng kéo nàng ta lên đã làm nó tuột, Trương Lý thị luống cuống kéo ống tay áo của Diêu Mạn Thanh xuống, trừng mắt với đám người bên cạnh: “Còn không mau đưa tiểu thư vào trong nhà đi”.
Thế là đám người hò nhau ầm ĩ ba chân bốn cẳng đi xa dần, bỏ lại Đoan Mộc Thúy và Công Tôn Sách ở chỗ cũ, nàng còn đang nhìn đám người đang dần đi xa như đang suy nghĩ điều gì đó, bên tai chợt có tiếng Công Tôn Sách sợ hãi kêu lên: “Đoan Mộc cô nương, lúc ở dưới nước cô đâm nàng ta một dao ư?”
Đoan Mộc Thúy tức giận, lúc đưa mắt nhìn qua, thấy Công Tôn Sách lắc đầu chậc lưỡi không ngừng, vẻ mặt ông như viết rõ ràng: Độc ác nhất là lòng dạ đàn bà, nữ nhân mang lòng đố kỵ rất đáng sợ, đắc tội ai cũng không nên đắc tội nữ nhân…
☆ ☆ ☆
Trong phòng, cuộn nhang vòng nhỏ đang tỏa ra mùi hương an thần dịu nhẹ, Diêu Mạn Thanh nằm lặng trên giường, hai mắt khép hờ, chỉ có tiếng hít thở lúc nhanh lúc chậm mới cho người ta biết nàng ta vẫn chưa ngủ, Diêu Tri Chính đứng trong phòng, chắp tay sau lưng đi qua đi lại, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn qua bên này, Trương Lý thị thấp thỏm không yên, khi nhìn tiểu thư, lúc lại nhìn lão gia, cuối cùng đưa mắt nhìn đại phu đang bắt mạch cho Diêu Mạn Thanh.
Vị đại phu này ngoài năm mươi tuổi, có bộ râu dê hoa râm, đôi mắt hẹp dài, khi nhắm lại tạo thành một đường thẳng, người ta thường nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, cửa sổ của vị đại phu này có hơi thiếu nguyên vật liệu, dù cố gắng nhìn qua cửa sổ để xem xét bên trong như thế nào, thì cũng không thấy được suy nghĩ của ông ta dù chỉ là một chút.
Lúc này đây, hai ngón tay của ông ta dường như đang đặt nhẹ lên động mạch của Diêu Mạn Thanh, vẻ mặt bình tĩnh, chẳng nói chẳng rằng, khiến trái tim của Trương Lý thị như lỡ một nhịp, chắc hẳn Diêu Mạn Thanh nằm trên giường cũng chẳng được nhẹ lòng.
Tiêu rồi tiêu rồi, mồ hôi lạnh lăn dài trên lưng Trương Lý thị, Diêu Tri Chính vì vụ rơi xuống nước mà hoảng sợ, vì vậy mới mời đại phu từ bên ngoài vào, đã mời tới thì thôi, không ngờ ông ta lại còn theo sát quá trình chẩn bệnh, làm bà ta không lén dặn dò đại phu này được, lỡ như đại phu nhìn ra chút manh mối...
Đang suy nghĩ miên man, đại phu đột nhiên họ nhẹ một tiếng, rút tay về, sau đó vỗ áo đứng dậy thu dọn hộp thuốc bên cạnh, Diêu Tri Chính nghe thấy tiếng động vội nhìn qua bên này, Trương Lý thị sợ đến nỗi trái tim như vọt lên tận họng.
Vị đại phu này cao gầy, lưng không rộng nhưng cũng đủ để cản tầm mắt của Diêu Tri Chính...
Chỉ trong chốc lát, Diêu Mạn Thanh đột nhiên mở mắt ra, nắm lấy cổ tay của đại phu, dường như nàng ta lấy hết chút sức mọn, móng tay bấm sâu vào cổ tay đại phu, đại phu kia bị đau, đang định lên tiếng chợt nhìn thấy ánh mắt của Diêu Mạn Thanh, sợ đến mức nuốt ngược tiếng kêu vào bụng.
Ông ta chưa bao giờ nhìn thấy một ánh mắt hung ác và sắc bén đến vậy, ánh mắt ấy lộ ra sát khí đẫm máu, không giống như ánh mắt mà một tiểu thư khuê các sống trong nhung lụa nên có.
Chỉ sau một khoảnh khắc, ánh mắt kia lại bị thu về, Diêu Mạn Thanh mím môi dùng ánh mắt ra hiệu về phía cạnh gối.
Dưới gối lộ ra một góc vàng lấp lánh, đại phu kia hiểu ra, khi nghiêng người lấy hộp thuốc, ông ta lặng lẽ thò tay lấy thứ bên gối, vật kia nặng trình trịch, lành lạnh, hình thỏi vàng.
Môi đại phu nhếch lên một nụ cười, ông ta cho Diêu Mạn Thanh một ánh mắt thấu hiểu, nàng ta mỉm cười đáp lại, sau đó nhẹ nhàng nhắm mắt, lông mi mảnh dài, hơi thở nhẹ nhàng, tựa như đã ngủ say chưa hề tỉnh lại.
☆ ☆ ☆
Công Tôn Sách nâng chén uống trà, cùng lúc đó mi mắt nhướng lên, qua cánh cửa khép hờ, ông nhìn thấy người hầu dẫn đại phu ra khỏi cửa, ông ngẫm nghĩ một phen, đến khi ngẩng đầu nhìn lên thì Đoan Mộc Thúy đã thay xong y phục, đang vừa lấy khăn lau tóc vừa bước vào.
Công Tôn Sách dùng ánh mắt chỉ cho nàng hướng đại phu rời đi: “Đoan Mộc cô nương, đại phu khám cho Diệu tiểu thư vừa đi khỏi”.
“Ừm.” Đoan Mộc Thúy thuận miệng đáp lời.
Công Tôn Sách biết nàng không hiểu: “Cô mau ra ngoài hỏi thăm ông ta đi.”
“Hỏi thăm cái gì?” Đoan Mộc Thúy lấy làm lạ.
“Hỏi thăm tình hình của Diêu tiểu thư, phải dùng những thuốc gì, đến tối lúc cô qua thăm nàng ta thì chuẩn bị cho kỹ, đừng để đi tay không.”
Đoan Mộc Thúy bĩu môi: “Việc gì phải mang đồ qua, ta chính là ân nhân cứu mạng của nàng ta đó”.
“Đã diễn trò thì phải diễn cho thật một chút, tránh voi chẳng xấu mặt nào”. Công Tôn Sách cười, “Hơn nữa dù sao bây giờ cũng không có việc gì làm.”
“Vậy cũng được.” Đoan Mộc Thúy nghĩ một hồi, ném chiếc khăn đang cầm trong tay xuống bàn của Công Tôn Sách rồi sải bước ra ngoài.
Khi ra khỏi cửa, nàng đưa mắt nhìn quanh, thấy một ông già bên tay phải xách hòm thuốc đã đi cách xa mấy chục bước, Đoan Mộc Thúy đoán người đó là đại phu nên cất tiếng gọi: “Này, đại phu, dừng lại một chút.”
Ông già kia giật mình, vội ngoảnh đầu nhìn thoáng qua, chẳng những không ngừng lại mà còn bước nhanh hơn.
Đoan Mộc Thúy ngạc nhiên: “Này, đại phu.”
Lần này ông ta đi còn nhanh hơn, gần như là chạy chậm.
Đoan Mộc Thúy sinh nghi: Lão đại phu này sao lại như phường trộm cắp thế nhỉ?
Thế là nàng vừa gọi vừa đuổi theo: “Này, đại phu, ông dừng lại đã, ta có lời muốn hỏi”.
Dù gọi thế nào ông ta cũng không chịu dừng lại, Đoan Mộc Thúy cả giận, liếc mắt thấy dưới chân tường có mấy cục đá vụn, nàng không chút nghĩ ngợi, với tay chộp lấy một cục, quăng về phía đầu gối của đại phu.
Dựa vào những gì đã xảy ra với Diêu Mạn Thanh thì có thể suy ra rằng tỷ lệ ném trúng mục tiêu của Đoan Mộc cô nương vẫn rất cao - quả nhiên, chỉ nghe “ui da” một tiếng, đại phu đã ngã xuống đất, hòm thuốc rơi văng nắp, đồ vật bên trong hòm thuốc rơi vãi đầy mặt đất.
Đây không phải là điều quan trọng nhất, điều quan trọng nhất là một thỏi vàng rơi ra khỏi hòm, lăn nhanh như chớp cả một đoạn dài.
Đôi mắt của Đoan Mộc Thúy cũng dán vào thỏi vàng ấy, thỏi vàng lăn tới đâu thì mắt nàng liền bám theo tới đó.
Khi đại phu nén đau đứng dậy sắp xếp lại hòm thuốc, Đoan Mộc Thúy đã đi trước một bước nắm lấy thỏi vàng kia trong tay, nàng nhìn bộ y phục giản dị của đại phu từ trên xuống dưới, rồi cười khẩy một tiếng: “Cái tên ăn trộm này!”
“Này cô nương, đồ có thể ăn bậy chứ lời không thể nói bừa được đâu!” Đại phu kia lấy lại bình tĩnh, “Cô quay về nhà họ Diêu hỏi thử xem, đây là của Diêu tiểu thư thưởng cho ta”.
“Diêu tiểu thư thưởng cho ông ư?” Đoan Mộc Thúy có phần không tin, mấy hôm nay nhìn cách chi tiêu ăn mặc của người trên kẻ dưới trong nhà họ Diêu, trông cũng không giống một nhà ra tay hào phóng.
“Không tin thì tự đi mà hỏi Diêu cô nương”, đại phu giận dữ vươn tay chộp lấy thỏi vàng, đùng đùng đóng nắp hòm thuốc lại, khoác quai hòm lên vai, cất bước rời đi.
Đoan Mộc Thúy cảm thấy hơi không cam lòng: “Sao Diêu tiểu thư lại cho ông thỏi vàng lớn như vậy?”
Đại phu kia cũng không quay đầu lại: “Ta xem bệnh cho Diêu tiểu thư, nàng ta thưởng cho ta.”
“Bệnh gì?”
Đại phu bỗng nhiên hơi giật mình, ông ta chầm chậm ngoảnh đầu lại: “Cũng không có gì, chỉ bị kinh sợ, sau khi rơi xuống nước thì nhiễm lạnh, điều trị tử tế mấy hôm là khỏe thôi.”