_khaiphongchiquai005.jpg)
Vị đại phu kia đã đi khá xa nhưng vẫn thấy không yên tâm, bèn lén lút quay đầu nhìn lại.
Vừa nhìn ông ta đã suýt thổ huyết. Đoan Mộc Thúy không hề rời đi mà thong thả đi theo sau, giữ một khoảng cách không xa không gần, thấy ông ta ngoảnh đầu lại, nàng còn ngẩng đầu cười như không có chuyện gì xảy ra.
“Sao, sao cô vẫn còn đi theo ta?” Đại phu tức giận đến nói cà lăm.
Đoan Mộc Thúy đưa tay quấn đầu bím tóc, đáp rất thật thà: “Ta cảm thấy ông không nói thật với ta.”
Đại phu thầm giật mình kinh sợ, cố giả vờ bình tĩnh: “Ta không nói thật với cô cái gì chứ?”
“Bây giờ ta chưa nghĩ ra,” Đoan Mộc Thúy nhíu mày, “Khi nào ta nghĩ ra rồi sẽ hỏi lại ông.”
Nàng đang nói sự thật, không biết vì lý do gì, nàng luôn cảm thấy câu trả lời của vị đại phu này thật kỳ lạ, nàng nghĩ mãi mà vẫn không biết sai ở đâu - nhưng không muốn để ông ta cứ thế mà đi, vì vậy nàng cứ phải đi theo trước đã.
Vị đại phu kia trong lòng có chuyện khuất tất, không chịu nổi việc nàng đi theo như vậy: “Cô còn đi theo nữa thì đừng trách ta không khách khí”.
“Ta đi theo thì cản trở gì đến ông?” Đoan Mộc Thúy càng thấy ông ta có gì đó không ổn.
Đại phu không biết làm sao nên đành phải tiếp tục đi về phía trước, khi quay lại thấy nàng vẫn đi theo, vẫn ngẩng mặt mỉm cười như vậy, cười đến nỗi khiến lòng người hoảng hốt, ông ta không hề thấy vinh hạnh chút nào khi được một cô nương trẻ trung xinh đẹp đi theo, trong mắt đại phu, nàng chính là một vật cản, một vật cản khó lường.
Đi được một đoạn, họ bước vào một con hẻm vắng vẻ, ngang qua một căn nhà đang khóa kín, ngoài cửa dựng một cái chối, còn có một vại nước.
Đại phu quyết định dùng vũ lực, soạt một tiếng chộp lấy cái chổi, khua khoắng giữa không trung: “Cô mà không chịu đi, có tin là ta đánh cô không?”
Ông ta rất nghiêm túc: cô nương này cũng đáng ghét như bọn ăn xin ăn mày du thủ du thực, có bị đánh cũng là do cô ta tự chuốc lấy.
Đoan Mộc Thúy dừng bước: “Ông cố chấp không cho ta đi theo, ta thấy trong lòng ông ắt có chuyện khuất tất”.
Đại phu khẽ cắn hạ quyết tâm, vung chổi đập xuống nàng.
Hoa mắt một cái, cây chổi đánh hụt, ông ta dụi mắt nhìn bốn phía, một người lớn lù lù ra đó mà tự nhiên lại biến mất.
Ngay khi còn đang kinh ngạc, chợt có người ở phía sau chọc vào sống lưng ông ta, ngoảnh đầu nhìn lại, thấy gương mặt của Đoan Mộc Thúy lạnh như băng giữa mùa đông.
“Vốn dĩ ta muốn nói chuyện nhẹ nhàng với ông,” nàng nói, “Bây giờ là do ông tự chuốc lấy”.
Đại phu chưa kịp phản ứng thì cổ đột nhiên bị siết chặt, Đoan Mộc Thúy túm lấy cổ áo ông ta kéo về phía sau, đối phương cố gắng giãy giụa thế nào cũng không thoát ra được.
Cô nương có vẻ ngoài yếu ớt này sao lực tay lại có thể mạnh đến vậy? Ông ta còn đang thắc mắc như vậy thì chân bỗng dưng loạng choạng, ngay sau đó đầu bị ấn vào trong vại nước, ngay lập tức nước trong vại lạnh như băng dội vào cổ, tai, miệng của ông ta.
“Ư...” Ông ta liều mạng ngẩng đầu lên, hai chân đạp lung tung bốn phía, giãy mông tứ tung, ảo tưởng bản thân có thể gây ra một lực tác động nhất định lên đối thủ, nhưng không thành công.
Ào một tiếng, cuối cùng cũng hít được không khí, đại phu cố gắng mở mắt ra, qua giọt nước đọng trên mi mắt, ông ta nhìn thấy Đoan Mộc Thúy nhếch mép cười lạnh lùng.
“Nói cho ta biết, rốt cuộc Diêu tiểu thư bị làm sao?”
“Ta thật sự không biết.”
Ục ục... Ục ục... Tiếp tục giãy giụa... Ho khan...
Ào một tiếng, nàng lại lôi đầu ông ta lên: “Rốt cuộc Diêu tiểu thư bị làm sao?”
“Ta thật sự...”
Ục ục... Ục ục...
Nàng lại lôi lên lần nữa: “Rốt cuộc là bị làm sao?”
“Diêu tiểu thư bị trúng phong hàn, thân thể yếu, phải an dưỡng cẩn thận...”
Nói xong một lát không thấy có động tĩnh gì, trong lòng vừa cảm thấy có chút vui sướng thì mắt lại tối sầm lại, bà cô trẻ lại ấn đầu ông ta xuống.
Ục ục...
“Có nói hay không?”
“Diêu tiểu thư trúng phong hàn...”
Ục Ục...
“Vẫn không chịu nói thật sao?”
“Nàng ta bệnh tật lâu ngày, tâm mạch yếu ớt, khó sống lâu…”
“Không phải!”
Ục ục...
Đoan Mộc Thúy vô cùng tức giận, thật ra nàng không có bằng chứng xác thực để có thể nghi ngờ những gì đại phu nói, nhưng vẫn luôn cảm thấy có gì đó sai sai, cứ thấy ông ta không nói thật, thế là nàng cứ nhấn đầu đối phương xuống nước hết lần này đến lần khác, dù sao cũng không dìm chết người.
Ục ục... Ục ục... Ục ục...
Không biết đã ùng ục bao nhiêu lần, cuối cùng đại phu cũng đưa ra một quyết định quan trọng: Vàng thì quý đấy, nhưng mạng sống còn quý hơn, chẳng phải xưa nay có câu nói vàng bạc là vật quý, tính mạng càng quý hơn sao?
Vì thế sau khi đầu vừa được nhấc lên khỏi mặt nước, ông ta dốc hết sức nghèn nghẹn kêu lên: “Diêu tiểu thư là có thai, có thai!”
☆ ☆ ☆
Công Tôn Sách đã uống xong bốn chén trà, ông đưa tay rót tiếp chén thứ năm, vừa rót vừa tự hỏi: Cô nương này chỉ đi nói chuyện với đại phu thôi mà, lẽ nào lại đổi thành bái sư rồi?
Vừa nghĩ tới đây, Đoan Mộc Thúy xông vào như một cơn gió, vẻ mặt khó coi tới rồi cực điểm: “Tiên sinh, chúng ta phải đi gặp Triển Chiêu.”
☆ ☆ ☆
Diêu Tri Chính không ngăn cản họ gặp lại Triển Chiêu, nhưng vẻ mặt không được dễ chịu, mặc dù việc Diêu Mạn Thanh rơi xuống nước hoàn toàn chỉ là một “tai nạn”, nhưng theo ông ta thấy, Triển Chiêu vẫn là kẻ khởi xướng cho những chuyện chẳng lành này.
Vì lấy đại cục làm trọng, Công Tôn Sách phải nói chuyện vòng vo đấu dịu một hồi, Đoan Mộc Thúy không khách khí như vậy, từ đầu đến cuối mặt nàng sưng sỉa như một bà dì ghẻ, nàng đã thầm tính sẵn: Nếu lão già này không đồng ý thì cứ ấn đầu vào vại, không có thương lượng gì cả!
Cuối cùng cũng được gặp lại Triển Chiêu, Công Tôn Sách thở phào nhẹ nhõm nhìn Đoan Mộc Thúy: “Đoan Mộc cô nương, rốt cuộc cô phát hiện được cái gì, bây giờ có thể nói ra rồi chứ?”
Triển Chiêu nghe xong liền sững sờ, cũng nhìn Đoan Mộc Thúy, hình như nàng đang giận ai đó, có vẻ còn vô cùng tức giận.
Nàng không nhìn ai, vẻ mặt u ám, kể hết đầu đuôi những gì vừa nghe thấy.
Nói xong cả phòng im lặng như tờ, Công Tôn Sách ngơ ngác đứng yên tại chỗ, chiếc đèn bão trong tay dường như cũng bị đông cứng, ngọn lửa không mảy may nhúc nhích.
Một lúc lâu sau ông mới lẩm bẩm: “Nếu vậy thì chuyện của Triển hộ vệ là do tính toán từ trước, vu oan giá họa. Nếu Diêu tiểu thư đã có thai, vậy... lạc hồng của nàng ta... đêm hôm đó.”
Ông chợt nghĩ đến điều gì đó, vỗ tay thở dài mà nói: “Đúng rồi, hôm nay lúc nàng ta rơi xuống nước được cứu lên, ta thấy chỗ khuỷu tay có một vết dao cắt, chẳng lẽ ‘lạc hồng’ đó chính là...”
Rồi ông lại chợt cau mày: “Quái lạ, nàng ta không thù không oán với Triển hộ vệ, vì sao lại muốn vu oan hãm hại như thế. Lẽ nào nhà họ Diêu biết Triển hộ vệ đến điều tra chuyện Diêu mỹ nhân nên mới bày ra mưu kế hiểm độc này?”
Trước đó khi ông rì rầm độc thoại, Đoan Mộc Thúy chỉ im lặng lắng nghe không nói một lời, nhưng vừa nghe đến Diêu mỹ nhân, nàng bỗng lắc đầu nói: “Không phải, việc này không liên quan đến Diêu mỹ nhân”.
Triển Chiêu ngạc nhiên nói: “Không chỉ tiên sinh mà ngay cả ta cũng suy đoán xem liệu nhà họ Diêu có liên quan đến Diêu mỹ nhân hay không, Đoan Mộc, tại sao nàng lại khẳng định Diêu mỹ nhân không hề liên quan như vậy?”
Đoan Mộc Thúy thở dài, đành phải kể lại chuyện nàng thu được hồn phách của Diêu Mạn Bích, cuối cùng nàng nói: “Ta đã hỏi Diêu mỹ nhân, sau khi nhập cung, nàng ta gần như cắt đứt liên lạc với nhà họ Diêu, không có chuyện lén thông đồng trốn thoát khỏi cung cấm. Hơn nữa nàng ta không hiểu tại sao lại bị người khác đánh tan hồn phách, trước đó vẫn sống an phận trong cung, những chuyện gom trang sức, đả thương người gác đêm chỉ là lời nói vô căn cứ.”
Triển Chiêu giật mình, định hỏi thêm vài câu nữa, Đoan Mộc Thúy lại nôn nóng, giẫm chân nói: “Triển Chiêu, đừng vội nghĩ đến chuyện của Diêu mỹ nhân, cứ lo cho bản thân trước đã. Bây giờ chân tướng đã lộ rõ, chàng không cần phải chịu khổ thế này nữa, ta tới gặp lão già Diêu Trị Chính kia, con gái của ông ta ra ngoài đàng điểm vụng trộm, cuối cùng lại bắt chàng phải chịu nỗi oan này, ông ta không biết xấu hổ hay sao?”
Nói xong nàng xoay người rời đi, mới đi được mấy bước đã nghe Triển Chiêu ở phía sau cất tiếng gọi nàng: “Đoan Mộc”.
Đoan Mộc Thúy tức giận quay trở lại: “Lại chuyện gì nữa?”
Triển Chiêu thở dài: “Xem cái tính nết của nàng kìa, sao lúc nào cũng nóng nảy như vậy?”
Đoan Mộc Thúy lập tức trợn tròn mắt: “Ta nóng nảy ư? Ta đây nóng nảy vì ai cơ chứ! Chàng lại còn chê ta nóng nảy? Vậy thì ta không vội nữa, tùy chàng muốn làm gì thì làm, tốt nhất là ngày mai chàng với Diêu tiểu thư thành thân luôn đi, sống với nhau đến đầu bạc răng long lại càng hay hơn”.
Triển Chiêu không nhịn được phải bật cười: “Càng nói càng không đàng hoàng.”
Đoan Mộc Thúy nói được thì làm được, nàng quả thực không nôn nóng nữa, chẳng những không nôn nóng mà nàng còn không thèm để mắt đến Triển Chiêu, mí mắt hơi hơi khép lại, thần sắc vô cùng ung dung nhẹ nhõm, chẳng khác nào lão Phật gia đang uống trà chiều.
Công Tôn Sách cười thầm, nhưng chung quy trong lòng vẫn có chuyện vướng bận, ông im lặng một lúc, nét lo âu trĩu nặng đầu mày: “Đoan Mộc cô nương, chứng cứ cô tìm được dĩ nhiên là có ích, nhưng đối với việc giải thoát Triển hộ vệ vẫn như muối bỏ bể, không biết cô đã nghĩ tới chưa, những chứng cứ hiện tại vẫn không thể chứng minh được đêm đó Triển hộ vệ không xâm phạm nàng ta.”
Đoan Mộc Thúy không lên tiếng.
“Nàng ta hoàn toàn có thể phủ nhận chuyện dùng xuân dược. Dù sao chúng ta cũng không có bằng chứng chắc chắn để chứng minh đêm hôm ấy Triển hộ vệ bị đánh thuốc. Việc trước đó nàng ta dan díu với nam tử khác, với việc bị Triển hộ vệ xâm phạm là hai việc khác nhau”.
“Manh mối cô điều tra được chỉ có thể chứng minh phẩm hạnh của Diêu tiểu thư có thiếu sót, nhưng không thể rửa sạch tội danh cho Triển hộ vệ.”
“Chưa kể dù có thể chứng minh đêm đó Triển hộ vệ bị đánh thuốc, chỉ cần nàng ta một mực khẳng định bản thân từng bị xâm phạm, thì cậu ấy sẽ không thể yên ổn trở ra.”
Đoan Mộc Thúy lẳng lặng nghe, chẳng nói một lời.
Triển Chiêu hơi mỉm cười, khẽ nói: “Giờ nàng đã hiểu rồi chứ?”
Đoan Mộc Thúy liếc mắt nhìn y, chậm chạp đáp: “Hiểu cái gì? Dù sao ta cũng không~ vội~“
Hai chữ “không vội” kéo dài thượt, khuôn mặt nàng cực kỳ thờ ơ, nhưng lại nhìn Triển Chiêu nghiến răng trèo trẹo.
Công Tôn Sách thở dài: “Hai người các ngươi đến bao giờ mới thấy sốt ruột đây hả? Đến lúc này rồi còn lo cãi nhau sao?”
Khi nói lời này, Công Tôn Sách đột nhiên cảm thấy mệt mỏi đến khó nói thành lời, ánh đèn chiếu sáng, để lộ ra gương mặt chỉ mới mấy ngày đã già đi rất nhiều, nếp nhăn dường như hằn sâu hơn trước biết bao nhiêu.
Ông thực sự lo lắng cho Triển Chiêu. So với Triển Chiêu, ông lớn tuổi hơn nhiều, cũng hiểu chốn quan trường nhiều hố sâu và con đường phía trước lắm chống gai, nếu không thể giải quyết được việc này, thì Triển Chiêu không chỉ bị rơi vào tình cảnh khó khăn, mà có khi cuối cùng còn phải chịu kết cục bị đóng gông ngồi tù. Đó là chuyện ông không bao giờ muốn thấy.
Nam hiệp khí phách oai dũng vang danh giữa chốn giang hồ, đối với ông cũng chỉ là một tiểu bối trẻ tuổi, cần được trưởng bối dẫn dắt và quan tâm, dù thoạt trông giống như lải nhải cằn nhằn.
“Hai người các ngươi đến bao giờ mới thấy sốt ruột đây hả? Đến lúc này rồi còn lo cãi nhau sao?”
Đoan Mộc Thúy nghe xong mà ngẩn cả người, không biết tại sao trong lòng lại dâng lên cảm giác tội lỗi.
“Công Tôn tiên sinh...” Nàng lúng ta lúng túng, “Thật ra ta... rất sốt ruột.”
Công Tôn Sách không nói gì, chỉ là cười cười, dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn, nụ cười của ông đong đầy vẻ mệt mỏi và rệu rã.
“Công Tôn tiên sinh, Đoan Mộc Thúy buồn bã, “Ngài yên tâm, ta sẽ nghĩ ra cách”.
Công Tôn Sách vẫn không nói gì, ông lại cười, chậm rãi xoay người rời đi.
Bóng lưng của ông hơi còng xuống, bước chân nặng nề hơn rất nhiều, Đoan Mộc Thúy chưa bao giờ ý thức được rõ như lúc này, rằng: Công Tôn Sách ở trước mắt nàng là một người già.
Đôi mắt nàng bỗng dưng ươn ướt.
“Ta sẽ nghĩ ra cách”. Đoan Mộc Thúy cắn môi, khẽ lẩm bẩm một cách quật cường.
Từ bên cạnh có người nhẹ nhàng cầm lấy tay nàng.
“Triển Chiêu.” Nàng ngẩng đầu nhìn y, tầm mắt chầm chậm nhòa đi, không hề che giấu nỗi buồn và cả một chút tủi thân trong lòng mình.
Triển Chiêu không biết phải an ủi nàng như thế nào, một lúc lâu sau y mới dịu dàng nói: “Đoan Mộc, tiên sinh không giận nàng đâu”.
“Ừm.” Giọng nói đè thấp, đầu cũng cúi xuống thật thấp, Triển Chiêu chưa bao giờ thấy nàng như vậy, giống như một đứa trẻ làm sai, nơi mềm mại nhất trong lòng y đột nhiên nhen lên cảm giác xúc động.
“Đoan Mộc,” y chuyển sang một vẻ mặt thả lỏng hơn, với một nụ cười nhè nhẹ, “Nếu nàng luyện thành thuật xuyên tường thì tốt biết bao.”
“Tại sao lại thế?” Đoan Mộc Thúy ngẩng đầu nhìn y, mí mắt còn hơi ửng hồng, cùng lúc đó, trong lòng nổi lên chút đắc ý: Ta còn lâu mới nói cho chàng biết ta đã luyện thành rồi, tới lúc đó ta phải dọa cho chàng nhảy dựng lên mới thôi!
“Bởi vì...” Triển Chiêu hơi ngừng lại, khóe môi chậm rãi nhếch lên, đôi mắt trong veo thấu suốt, không chút lo lắng hay do dự, lộ ra sự chuyên chú và trấn định, y nhẹ nhàng đến gần bên tai nàng nói nhỏ, “Đoan Mộc, ta muốn ôm nàng.”
Mới đầu Đoan Mộc Thúy còn chưa kịp phản ứng lại, sau đó mặt nàng đỏ bừng, ngay cả vành tai cũng hiện lên màu hồng đáng yêu.
“Thế à.” Nàng nuốt một ngụm nước miếng, ra vẻ hào sảng nhưng lại lắp ba lắp bắp, “Ta... ta vẫn chưa luyện thành, còn phải luyện thêm... nếu không... sẽ bị kẹt... ừm... phải lấy đại sự làm trọng, giờ có việc gấp, phải nghĩ cách giải quyết chuyện của chàng, phải nghĩ cách cho tử tế, nếu bị kẹt thì không được, không thoát ra được, ừm, nghĩ cách, ta từng đánh giặc, ừm, ta sẽ nghĩ cách... luyện nhiều một chút... ừm... nghĩ cách…”
Càng nói đầu óc nàng càng hỗn loạn, không biết bản thân đang lảm nhảm những gì.
Triển Chiêu mỉm cười nhìn bộ dạng luống cuống của nàng.
“Nói đến chuyện tìm cách”, y chậm chạp nói, “Thật ra ta có một cách, xin được trình Đoan Mộc tướng quân xem xét”.