Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6155 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 126
Image

Diêu Tri Chính nghĩ nát óc cũng không ra. Công Tôn Sách và Triển Chiêu cùng làm việc trong phủ Khai Phong, nghe nói giao tình giữa đôi bên rất tốt, sao có thể trở mặt với nhau được?

Lúc trời xẩm tối, hơn chục nha dịch nhất tề xông vào, quát tháo bắt đám hạ nhân nhà họ Diêu ra ngăn cản phải lùi lại, rồi xông thẳng xuống địa lao, đóng gông Triển Chiêu, vừa đẩy vừa kéo áp giải y đến đại lao của huyện nha.

Kẻ dẫn đường chính là Công Tôn Sách.

Khi Triển Chiêu bị áp giải từ hầm đi ra, Công Tôn Sách còn nhìn Triển Chiêu cười gằn: “Tự tạo nghiệt, không thể sống!”

Diêu Tri Chính trợn tròn mắt, trước đó ông ta nạt nộ gay gắt như vậy, nhưng trong lòng chưa từng nghĩ đến việc làm lớn chuyện. Một khi chuyện vỡ lở ra thì nhà họ Diêu biết phải giấu mặt vào đâu?

Thấy Triển Chiêu bị dẫn đi, ông ta cuống đến nỗi nói năng lắp bắp: “Công Tôn tiên sinh, chuyện... chuyện này là thế nào?”

Công Tôn Sách vẫn chưa nguôi giận: “Ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ cái gì, chẳng qua chỉ là tên giang hồ lỗ mãng, chưa bỏ thói thổ phỉ, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, hắn cho rằng ta không dám trừng trị hắn sao?”

“Nhưng mà... Tiểu nữ…” Diêu Tri Chính sốt ruột đến nỗi không biết nên làm thế nào cho phải, đột nhiên trong lòng sinh nghi, “Công Tôn tiên sinh, lẽ nào ngoài miệng ông nói muốn bắt hắn vào ngục, nhưng thực chất sau lưng ông lại thả hắn ra?”

Công Tôn Sách vung tay áo lên, không ngừng cười khẩy: “Nếu Diêu đại nhân không tin, thì cứ đến đại lao của huyện nha mà tìm hiểu xem rốt cuộc ra sao.”

Diêu Tri Chính biết mình không nên lục đục với Công Tôn Sách, nhưng vì tình thế cấp bách, ông ta không kịp nghĩ nhiều, quả thực đã chạy tới đại lao. Ngay trước mặt ông ta, Triển Chiêu bị ném vào nhà lao, trên cửa nhà lao còn quấn mấy vòng gông cùm xiềng xích nặng nề.

Trong lúc tuyệt vọng, ông ta đành phải nhượng bộ nhận sai với Công Tôn Sách: “Công Tôn tiên sinh, lão hủ cũng không muốn làm ầm ĩ đến mức này, dù có xử trí Triển đại nhân, thì danh tiết của tiểu nữ...”

Công Tôn Sách cũng không hùng hổ chèn ép: “Tại hạ làm vậy cũng vì bất đắc dĩ không còn cách nào khác. Triển Chiêu không biết trời cao đất dày, để hắn nếm chút khổ sở cũng tốt. Nhưng Diêu đại nhân cứ yên tâm, tại hạ tự biết điểm dừng”.

Diêu Tri Chính hết cách, chỉ có thể tạm nín nhịn không nhắc tới chuyện này nữa.

Ông ta trở về phủ, càng nghĩ càng bực mình, đang định uống miếng nước cho nhuận họng thì nhấc ấm trà lên thấy trống không, nhất thời không biết trút giận vào đâu, bèn vung tay ném mạnh ấm trà xuống đất, một tiếng vỡ lanh lảnh vang lên, mảnh sứ văng ra bốn phía.

Chợt nghe có người sợ hãi nói: “Cha... Thế này là…”

Tiếng nói đó là của Diêu Mạn Thanh, nàng ta nghe nói nha dịch đến bắt Triển Chiêu đi, cảm thấy thấp thỏm không yên nên xin nhũ nương dìu mình ra đây nghe ngóng thử xem sao.

Diêu Tri Chính không thấy nàng ta thì thôi, vừa nhìn thấy liền không nén được cơn giận, ông ta sải bước tới gần, vung tay tát một cái, đánh cho Diêu Mạn Thanh ngã va vào chiếc bàn bên cạnh: “Cái đồ không biết xấu hổ, danh dự của nhà họ Diêu đều bị ngươi phá hủy rồi!”

Diêu Mạn Thanh bị đánh đến hoa mắt chóng mặt, khóe môi rớm mắt, Trương Lý thị nhìn mà đau xót, vội chạy tới đỡ nàng ta, vừa khóc vừa nói: “Lão gia, đều tại tên đốn mạt họ Triển kia, tiểu thư bị hắn chà đạp mà…”

Diêu Tri Chính cười khẩy, chỉ vào Diêu Mạn Thanh mà chửi mắng té tát: “Họ Triển đương nhiên không phải hạng tử tế, nhưng ngươi cũng chẳng phải thứ trong sạch gì, ngoài miệng ta không hỏi, trong lòng lại rõ như ban ngày. Đêm hôm đó nếu ngươi ngoan ngoãn ở trong phòng thì họ Triển làm gì có cơ hội? Là do ngươi nhớ nhung trong lòng, nửa đêm lén lút chạy tới, có thế mới kéo theo tai họa, người ta thường nói ruồi bọ không bám vào trứng lành, nếu bản thân ngươi sạch sẽ thì đã chẳng có chuyện thối tha kia! Hẳn họ Triển cũng nghĩ ngươi hành xử không phải phép, nên mới kiên quyết từ chối mối hôn sự này!”

Diêu Mạn Thanh nước mắt lưng tròng, cắn chặt lấy môi chẳng nói chẳng rằng, Diêu Tri Chính chửi mắng một hồi, đau lòng quá lại đấm ngực giậm chân: “Sao nhà họ Diêu lại có thứ nghiệp chướng như ngươi, tỷ tỷ của ngươi dung mạo đoan chính, làm phi tử của hoàng đế, ngươi làm ra chuyện như vậy, thử hỏi tỷ tỷ của ngươi còn mặt mũi nào nữa đây, ta thấy ngươi không cần phải gả cho họ Triển kia nữa, tự mình kết liễu là xong hết mọi chuyện!”

Nghe đến câu này, Diêu Mạn Thanh cuối cùng cũng không thể chịu nổi, bật khóc thất thanh, Trương Lý thị sợ cứ như vậy sẽ xảy ra chuyện, bà ta không ngại Diêu Tri Chính nữa, vừa dỗ dành vừa dìu Diêu Mạn Thanh về phòng, Diêu Tri Chính ở phía sau nổi trận lôi đình quát tháo ầm ĩ: “Khóc à, ngươi còn mặt mũi mà khóc à!”

☆ ☆ ☆

Sau khi xua Diêu Tri Chính đi, Công Tôn Sách nói vài câu với Triển Chiêu rồi vội vàng đi tới khách điếm, theo kế hoạch đã bàn trước đó, ông cùng Đoan Mộc Thúy ra ngoài tìm chỗ ở để tiện làm các việc khác.

Phòng cho khách nằm phía trong cùng bên phải của lầu hai, khung cảnh yên tĩnh, vừa bước vào cửa đã nghe thấy giọng nói có phần tức giận của Đoan Mộc Thúy: “Diêu đại tiểu thư, ta đã nói hết lời tử tế với cô rồi đấy, cô có bằng lòng hay không đây?”

Công Tôn Sách thở dài, xoay người đóng cửa lại, ông đi vào trong mấy bước thì thấy Đoan Mộc Thúy đang nhìn chằm chằm một chậu hoa thược dược đặt trên bàn, vẻ mặt có vẻ mất kiên nhẫn.

Lúc này, mặt trời đang ngả về phía tây, ánh nắng ngoài ô cửa sổ dần tắt, cành hoa thược dược mong manh yếu ớt đứng lẻ loi trong chậu, trông lại có vẻ xinh đẹp đáng thương.

Công Tôn Sách tiến tới mấy bước: “Sao rồi, Diêu mỹ nhân không đồng ý ư?”

Đoan Mộc Thúy ừm một tiếng: “Chuyện này thực ra cũng nằm trong dự liệu, cá mè một lứa, chung quy khuỷu tay cũng phải ngoắc vào nhà mình.”

Rồi bỗng nhiên nàng nổi giận: “Nếu biết thế này thì ta cứu cô làm gì? Cô có tin bây giờ ta hóa giải giá đỡ của cô, làm cô hồn phi phách tán ngay lập tức không hả?”

Công Tôn Sách không lên tiếng, ánh mắt chạm đến sợi tóc đen quấn quanh thân cây thược dược.

Chậu hoa thược dược vẫn chẳng có động tĩnh gì.

Công Tôn Sách an ủi Đoan Mộc Thúy: “Thủ túc tình thâm, nàng ta cũng không đành lòng xuống tay, thôi bỏ đi.”

Đoan Mộc Thúy quay người bước đi, vừa đến cửa nàng lại giẫm chân bình bịch quay về chỗ cũ, nhìn chậu mẫu đơn cười khẩy: “Dù cô không giúp ta, ta vẫn có cách trừng trị nhà họ Diêu đến sống dở chết dở, cô cứ chống mắt lên xem ta có bản lĩnh này không!”

Hăm dọa dứt lời, nàng bèn quay sang nhìn Công Tôn Sách: “Tiên sinh, chúng ta đi!”

Công Tôn Sách chưa kịp trả lời, bên cạnh bỗng vang lên một giọng nữ tử: “Đoan Mộc cô nương, xin hãy dừng bước.”

☆ ☆ ☆

Đêm khuya thanh vắng, tiếng mõ báo giờ Tý đã qua từ lâu, mặc dù ban ngày gặp phải nhiều chuyện phiền lòng nhưng Diêu Tri Chính vẫn chìm vào giấc ngủ say, thỉnh thoảng ông ta lại nhíu mày, liếm môi, trở mình, có vẻ muốn tìm một tư thế ngủ thoải mái hơn.

Đột nhiên có một âm thanh kinh thiên động địa, giống như tiếng khúc gỗ đánh vỡ cổng thành trên chiến trường, sau đó một toán lính xếp hàng hò hét xông vào. Diêu Tri Chính giật mình tỉnh giấc, giữa lúc mơ màng ông ta cũng không biết bản thân đang ở đâu, ngồi trên giường ngẩn ngơ một hồi, ngoài cửa vọng tới tiếng bước chân nhốn nháo xen lẫn với tiếng quản gia hốt hoảng gọi: “Lão gia, mau dậy đi, đại tiểu thư về rồi.”

Đại... Đại tiểu thư?

Diêu Tri Chính thầm giật mình: Đại tiểu thư, lẽ nào là Mạn Bích?

Ông ta vô cùng kinh ngạc, chân xỏ lộn giày, chỉ kịp vơ vội lấy y phục để bên rồi ra mở cửa. Bên ngoài gió hơi mạnh, đèn lồng trong tay quản gia bị gió thổi đong đưa, nương theo ánh đèn lờ mờ, ông ta thấy quản gia mặc ngược áo, chắc hẳn cũng được khoác lên trong lúc vội vàng.

“Ngươi vừa nói đại tiểu thư đã về sao?”

“Vâng, đại tiểu thư, Diêu phi nương nương, đang ở... ở ngoài sảnh”

Diêu Tri Chính không rảnh hỏi thêm câu nào, hấp tấp chân thấp chân cao chạy ra tiền sảnh, quản gia xách đèn lồng theo sát phía sau, đi được nửa đường ông ta thấy tú lâu bên kia vẫn còn sáng đèn, quản gia nhìn theo ánh mắt của ông ta, bèn nói: “Nương nương cũng sai người gọi nhị tiểu thư tới”.

Diêu Tri Chính “a” một tiếng, không để ý đến Diêu Mạn Thanh nữa, tâm trí dường như còn đang hỗn loạn, đột nhiên trong đầu hiện lên một ý nghĩ: Đang yên đang lành, sao Mạn Bích lại về nhà?

Mạn Bích vào cung đã nhiều năm, hàng năm chỉ gửi về một lá thư trò chuyện đôi câu như lệ thường, hơn nữa cũng chưa nghe tin quan gia muốn cho phi tử về nhà thăm viếng mà? Dù có cho thăm viếng thì Mạn Bích cũng chỉ là một mỹ nhân, làm gì đến lượt được về.

Sao đột nhiên lại trở về như vậy? Lại còn giữa đêm hôm khuya khoắt thế này.

Ông ta vừa nghĩ vừa nhấc chân bước vào tiền sảnh, trong sảnh đèn đuốc sáng trưng, cung nhân xếp hàng hai bên, có một nữ tử đứng chính giữa, lông mày nhàn nhạt, mái tóc bới cao, búi tròn cài trâm hoa, mặc áo tơ lụa gấm vóc, quý khí bức người, thấy ông ta bước vào, nàng ta liền nhướng mắt lên, phong thái vương giả khiến cổ họng ông ta khô khốc.

Trong tiềm thức, đầu gối ông ta mềm nhũn ra: “Tham kiến Diêu phi nương nương.”

Mặc dù có huyết thống cha con, nhưng lễ vua tôi vẫn không thể bỏ qua.

“Miễn lễ.”

Diêu Mạn Bích tỏ thái độ bình thản, trong giọng nói có chút xa cách, Diêu Tri Chính không mảy may nghi ngờ, đang định lên tiếng thì Diêu Mạn Thanh cùng Trương Lý thị vội vàng chạy tới, nàng ta không câu nệ như Diệu Tri Chính, nhác thấy Diêu Mạn Bích liền vừa kinh ngạc vừa vui mừng gọi: “Tỷ tỷ”.

Diêu Mạn Bích khẽ mỉm cười, mở lòng bàn tay hướng ra phía ngoài, cung nữ đứng bên cạnh giơ hai tay nâng cao một thanh kiếm, cung kính giao cho Diêu Mạn Bích.

Kiếm dài ba thước, vỏ nạm châu ngọc, vừa nhìn đã biết ngay đây không phải vật tầm thường, chẳng lẽ hoàng gia phong thưởng cho nhà mình ư? Không đúng lắm...

Diều Trị Chính còn đang ngầm suy đoán, thì đột nhiên Diêu Mạn Bích cười gần một tiếng, vung tay ném kiếm xuống đất, thân kiếm tuột ra ngoài bao kiếm hơn nửa thước, trên thân kiếm dính đầy máu, mùi máu tanh nồng lập tức ùa ra.

“Ta đã biết hết chuyện xả trong nhà,” Diêu Mạn Bích gằn từng chữ một, “Triển Chiêu cùng lắm chỉ là một tên hộ vệ nhỏ bé, vậy mà dám làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như thế, loại thần tử này giữ lại có ích gì!”

Diêu Trị Chính căng thẳng trong lòng, giọng nói hơi run rẩy: “Mạn Bích, lẽ nào con đã...”

“Con đã chém hắn!”

Những lời này vừa được nói ra, Diêu Tri Chính còn đỡ, nhưng Diêu Mạn Thanh thì hai mắt tối sầm, ngã vật ra, Trương Lý thị hoảng sợ bước tới đỡ lấy nàng ta, Diêu Mạn Bích lạnh lùng liếc qua, nói với bà ta: “Đánh thức nó dậy”.

Trương Lý thị “dạ” một tiếng, run rẩy đưa tay nhéo Diêu Mạn Thanh, chẳng bao lâu sau Diêu Mạn Thanh tỉnh lại, mặt trắng bệch như tờ giấy cắt không ra hột máu, nàng ta và Trương Lý thị liếc nhìn nhau, cả hai đều mặt mày tái mét.

Diêu Tri Chính thở dài: “Mạn Bích, tên Triển Chiêu kia cũng không đến nỗi phải chết.”

Diêu Mạn Bích cười nhạt, thuận thế ngồi xuống bên bàn: “Dù thế nào Thanh Nhi cũng là muội muội của con, là tiểu di tử [5] của quan gia, Triển Chiêu lại dám phạm thượng, vốn dĩ tội đã không thể tha thứ, huống chi hắn còn chống đối không cưới Thanh Nhi? Muội muội của ta muốn gả cho ai mà chẳng được? Chẳng phải chỉ cần ta nói một câu thôi sao?”

“Tuy là như vậy, nhưng chung quy danh tiết đã bị tổn hại, danh tiết...” Diêu Tri Chính trách cứ vài câu, lòng vẫn rất lo lắng.

Diêu Mạn Bích mỉm cười: “Cha, người cứ về nghỉ trước đi, con với Thanh Nhi đã lâu không gặp nhau, con có chút chuyện riêng tư muốn nói với muội ấy”.

Nghe có vẻ như đang hỏi ý kiến của Diêu Tri Chính, nhưng thực ra khẩu khí của nàng rất cứng rắn, tay áo phất lên, đám cung nhân hai bên đều lui ra ngoài, mặc dù Diêu Tri Chính không muốn nhưng cũng đành phải xoay người rời đi, liếc mắt thấy Trương Lý thị đang đứng ngây người như thể hồn vía lên mây, ông ta bất giác cảm thấy tức giận, liền trầm giọng trách mắng: “Còn không mau lui xuống!”

Trương Lý thị bấy giờ mới hoàn hồn, bà ta vội vàng bước đi, suýt chút nữa vấp chân vào ngạch cửa ngã sấp xuống đất.

Chẳng mấy chốc người trong sảnh đã rời đi hết, Diêu Mạn Bích đứng dậy, chậm rãi bước đến bên Diêu Mạn Thanh, nắm lấy tay nàng ta, dịu dàng nói: “Thanh Nhi, khó khăn lắm tỷ muội chúng ta mới có một đêm đoàn tụ thế này, phải trò chuyện cho thỏa mới được”.

Diêu Mạn Thanh chầm chậm ngẩng đầu lên, đôi mắt đong đầy lệ nóng: “Tỷ tỷ, tỷ... hà tất phải giết Triển đại nhân.”

“Chẳng phải lúc nãy ta đã nói rồi sao? Hắn dám phạm thượng, chém hắn là có lời cho hắn rồi, sao hả? Muội cảm thấy không nên ư?”

Diêu Mạn Thanh im lặng một lúc, rồi gượng cười mà nói: “Không phải, chỉ là trước đó cha có nói, muốn thu xếp hôn sự cho ta và Triển đại nhân”.

Diêu Mạn Bích khẽ cười: “Trên đời này có biết bao nam tử tốt, rất nhiều người muốn liên hôn với nhà họ Diêu chúng ta, để hôm khác ta nói chuyện với cha, chọn cho muội một hôn phu như ý”.

Nói đến đây, đôi lông mày thanh tú hơi nhướng lên: “Nói đến chuyện này... Thanh Nhi, trong lòng muội đã có ý trung nhân nào chưa?”

Diêu Mạn Thanh ngẩn ra, bỗng dưng cảm thấy ngượng ngùng, nàng ta lúng túng nói: “Tỷ tỷ, chuyện này, làm gì đến lượt muội chọn chứ”.

“Sao lại không phải do muội chọn?” Gương mặt Diêu Mạn Bích hiện lên vẻ kiêu ngạo, “Ta là phi tử của hoàng thượng, chỉ bằng một câu nói của ta, muốn gả muội cho ai mà chẳng được. Có điều...”

Vừa nói tới đây, dường như lại có chút tiếc nuối: “Chỉ tiếc muội không có ý trung nhân, nếu vậy để tỷ tỷ làm chủ có được không? Tỷ tỷ đã chọn được một người rất tốt, là tổng quản cấm vệ quân ngự tiền.”

Diêu Mạn Thanh đột nhiên ngẩng đầu: “Tỷ tỷ, tỷ nói thật sao?”

“Sao cơ?” Diêu Mạn Bích ra vẻ chưa hiểu, “Muội đang nói đến tổng quản cấm vệ quân ngự tiền kia ư?”

“Không phải, Diêu Mạn Thanh vội lắc đầu, “Là chuyện có thể gả muội cho ý trung nhân…”

“Đương nhiên rồi.” Diêu Mạn Bích bình thản, “Muội có người hợp ý rồi à?”

Diêu Mạn Thanh ngập ngừng một hồi, rồi bỗng nàng ta quỳ xuống trước mặt Diêu Mạn Bích: “Quả thật Thanh Nhi đã có người trong lòng, mong tỷ tỷ giúp được toại nguyện.”

Diêu Mạn Bích đưa tay đỡ nàng ta dậy: “Chúng ta là tỷ muội một nhà, khách khí như thế làm gì, muội nói xem ý trung nhân của muội tên họ là gì nào”.

Diêu Mạn Thanh vui mừng khôn xiết, vội nói rõ thân thế của Lưu Hướng Hoàn.

Diêu Mạn Bích chăm chú nghe nàng ta nói xong, nhẹ nhàng gật đầu, thở dài nói: “Thì ra Thanh Nhi đã có người trong lòng, như muội nói thì Lưu công tử kia cũng có tình cảm với muội, nếu có thể đến với nhau thì đúng là được ông trời tác hợp, chỉ hận tên Triển Chiêu kia chen ngang, quả là chuyện tốt lại gặp gian truân Trong lòng Diêu Mạn Thanh khẽ run lên, nàng ta cắn môi, cúi đầu không lên tiếng.”

Sau một lúc lâu không thấy có động tĩnh gì, Diêu Mạn Thanh lấy làm lạ, vừa ngẩng đầu lên liền giật mình khi thấy khuôn mặt Diêu Mạn Bích đầy vẻ đau đớn, nước mắt lăn dài trên má.

“Tỷ tỷ...” Diêu Mạn Thanh luống cuống.

Diêu Mạn Bích nhẹ nhàng lắc đầu, lấy ống tay áo lau đi giọt lệ trên khóe mắt: “Ta chỉ đang nghĩ Thanh Nhi khổ sở biết nhường nào. Để Lưu Hướng Hoàn cưới muội không phải là chuyện khó, nhưng nam tử trong thiên có kẻ nào không quan tâm đến sự trong sạch của nữ tử mà y cưới về, muội đã thất thân với Triển Chiêu, vậy Lưu Hướng Hoàn sẽ có vướng mắc trong lòng, đến lúc đó... Ôi...”

Nói đến đây, nàng lại nghẹn ngào không nói tiếp được, Diêu Mạn Thanh trong lòng vô cùng buồn bã, do dự một hồi, cuối cùng hạ quyết tâm, khẽ nói: “Tỷ tỷ, tỷ đừng buồn, chuyện này muội chỉ nói với tỷ thôi... Muội chưa thất thân với Triển Chiêu.”

Diêu Mạn Bích ngơ ngác: “Thật sao?”

Lúc nói lời này, trong mắt nàng hiện lên một tia vui mừng, nhưng bàn tay giấu dưới vạt áo lại siết thật chặt.

“Thật đó.” Diêu Mạn Thanh có chút tự đắc, “Tỷ tỷ, tốt xấu gì Thanh Nhi cũng từng được học hành, biết liệt nữ không thờ hai chồng, nữ nhi quan trọng nhất là danh tiết, huống chi trong lòng ta chỉ có một mình Lưu công tử, há có thể để nam tử khác làm hại thân thể của ta.”

“Nhưng…” Diêu Mạn Bích thầm nghiến răng, “Ta nghe nói Triển Chiêu bị bắt tại trận."

Diêu Mạn Thanh cười: “Khi đó hắn dục hỏa công tâm, có ý đồ phi lễ với muội, muội liều mạng kêu cứu, gọi hạ nhân tới, vậy mới giữ được sự trong sạch."

“Còn lạc hồng…”

“Đó là do ta cắt tay lấy máu.”

“Vậy cái thai của muội..."

“Là Lưu công tử...”

Nói đến đây Diêu Mạn Thanh bỗng im bặt, một dòng khí lạnh dâng lên từ đáy lòng: “Tỷ tỷ, sao tỷ lại biết muội có thai...”

Vẻ mặt của Diêu Mạn Bích hết sức lạnh lùng, ánh mắt dần dần trở nên băng giá, Diêu Mạn Thanh đột nhiên có ảo giác rằng: Nữ tử trước mặt này không phải tỷ tỷ của mình.

“Thanh Nhi,” giọng nói của nàng vừa lãnh đạm vừa bình tĩnh, “Muội nói thật cho ta biết, hôm đó tại sao Triển Chiêu lại có ý đồ phi lễ với muội?”

“Tỷ tỷ...” Diêu Mạn Thanh luống cuống.

“Nói thật!” Diêu Mạn Bích chợt tỏ vẻ nghiêm khắc.

“Bởi vì... Bởi vì...” Diêu Mạn Thanh ngập ngừng, toàn thân run lẩy bẩy, “Hắn... Hắn bị bỏ thuốc.”

“Muội bỏ sao?”

Diêu Mạn Thanh không hé răng.

Diêu Mạn Bích đưa tay đỡ lấy mặt nàng ta, dịu dàng nói: “Lúc trước ta nghĩ thế nào cũng không ra, giờ thì ta đã hiểu, Thanh Nhi, muội và Lưu Hướng Hoàn lén qua lại với nhau rồi mang thai, sau đó không biết tại sao nhà họ Lưu lần lữa không chịu đến cầu hôn, muội lo lắng sợ bị cha phát hiện, nên mới tìm người gánh trách nhiệm. Đúng lúc này Triển Chiêu đến nhà họ Diêu, muội liền gài bẫy hắn, đúng không?”

Diêu Mạn Thanh cười gượng: “Tỷ tỷ, tỷ...”

“Đừng ngắt lời, ta vẫn chưa nói xong” Giọng điệu của Diêu Mạn Bích càng thêm bình tĩnh, “Muội vốn nghĩ đem chuyện này vu oan giá họa cho Triển Chiêu, như vậy cha sẽ bắt y phải cưới muội, chỉ cần thành thân rồi thì không có ai phát hiện ra chuyện đàng điểm muội đã làm, đúng không? Còn đứa con trong bụng, chọn lúc thích hợp sảy thai là được, vậy là không có bất cứ kẽ hở nào.”

Nàng chợt mỉm cười: “May mà muội cẩn thận, đêm hôm ấy không để cho Triển Chiêu thành công, nếu không sau khi gả cho Lưu công tử cũng sẽ không được yên lòng”.

Diêu Mạn Thanh lúc trước còn e ngại, khi thấy tỷ tỷ tự nhiên nở nụ cười, nàng ta lập tức thở phào nhẹ nhõm, mặt đỏ bừng mà nói: “Khi đó muội vốn muốn gả cho Triển Chiêu nên cũng định buông xuôi, nhưng nước đến chân rồi lại nghĩ đến Lưu công tử, trong lòng rất không cam tâm, vì vậy mới kêu cứu gọi hạ nhân tới. Quả là nhờ trời thương xót, bây giờ muội đã được toại nguyện, có thể cùng ý trung nhân của muội bên nhau, rõ ràng là ông trời có mắt, không uổng công lúc trước vất vả một phen.”

Diêu Mạn Bích khẽ nói: “Đúng vậy... Rõ ràng là ông trời có mắt...”

Nói đến đây sắc mặt nàng bỗng thay đổi, nàng tát mạnh vào mặt Diêu Mạn Thanh và phẫn nộ quát lớn: “Còn Triển Chiêu thì sao? Ta đã chém đầu hắn rồi, một mạng người rành rành ra đó, ngươi định thế nào đây?”

Diêu Mạn Thanh không ngờ nàng lại đột nhiên chất vấn như thế, nhất thời ngây người ngơ ngác, đến khi kịp phản ứng lại liền vừa khóc vừa bò rạp xuống, ôm lấy hai chân Diêu Mạn Bích, khóc lóc nói: “Tỷ tỷ, tỷ đừng tức giận, muội biết lỗi rồi, sẽ đốt nhiều tiền giấy cho Triển đại nhân, vào miếu làm thêm pháp sự cho hắn, cầu xin Bồ Tát cho hắn sớm được siêu sinh...”

Diêu Mạn Bích cười ha ha, nàng cười mà nước mắt tuôn rơi.

“Ngươi đốt nhiều tiền giấy cho hắn sao? Triển Chiêu trong lòng ngươi chỉ bằng mấy xấp tiền giấy thôi ư? Ngươi tính như vậy, có hỏi ta đã đồng ý hay chưa?”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »