Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6157 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 127
Image

“Tỷ tỷ…” Diêu Mạn Thanh vừa hoang mang vừa kinh ngạc. “Dẫu sao muội cũng là muội muội của tỷ... Dù thế nào đi nữa Triển Chiêu cũng là người ngoài...”

Nàng ta chưa kịp nói hết câu, thì cánh cửa vốn được đóng lại bỗng nổ “ầm” một tiếng như bị ai đạp tung.

Diêu Tri Chính đứng không vững, lại được cung nhân ở bên cạnh đỡ lấy - hay nói chính xác hơn là bị họ kẹp chặt, ông ta đưa ngón tay ra chỉ vào Diêu Mạn Thanh, môi run run, không nói nên lời.

Lúc nãy khi vừa ra khỏi cửa liền bị các cung nhân bên cạnh khống chế, định kêu cứu nhưng miệng đã bị bịt kín, trong lúc không thể nhúc nhích, ông ta liếc mắt sang thấy quản gia, Trương Lý thị cùng các hạ nhân khác đều bị giữ chặt.

Diêu Tri Chính sững sờ, mới đầu ông đoán liệu có phải bọn chúng là giặc cướp, sau đó ông ta đột nhiên cảm thấy mấy cung nhân này trông rất quen, dường như… là mấy sai nha trước đó đã đến nhà họ Diêu dẫn Triển Chiêu đi...

Và sau đó, ông ta không thể tiếp tục lo đến chuyện ấy nữa, vì đã bị phân tâm bởi cuộc trò chuyện đứt quãng trong phòng, có mấy câu vì nói quá nhỏ nên không thể nghe thấy hết, nhưng cũng không ảnh hưởng đến chuyện giúp ông ta hiểu rõ toàn bộ sự việc.

Sau khi nghe xong, ông ta cảm thấy như bị một chậu nước lạnh dội vào đầu, toàn thân tê dại cứng đờ, sau đó không tự chủ được mà run rẩy.

Ông ta còn không quên liếc nhìn vẻ mặt của người khác. Thật đúng là gia môn bất hạnh, đã xảy ra chuyện đáng xấu hổ đến vậy mà còn bị nhiều người nghe, về sau ông ta biết phải ngẩng mặt nhìn đời thế nào đây? Danh dự của nhà họ Diêu đều bị hủy cả rồi.

Diêu Tri Chính có phần mất hồn mất vía, bên tai ù đi như có tiếng chiêng trống rền vang, hai chân mềm như bún, toàn thân yếu ớt “treo” trên tay của những “cung nhân” đang giữ lấy mình, rồi sau đó “ầm” một tiếng, có người đạp tung cánh cửa.

Trong nháy mắt khuôn mặt của Diêu Mạn Thanh trở nên trắng bệch, cơ mặt hơi co lại.

“Diêu lão gia, những lời con gái ngài vừa nói, ngài đã nghe rõ cả rồi chứ?” Giọng nói từ bên ngoài truyền đến, Diêu Tri Chính ngơ ngác quay đầu lại, người tới là một nam nhân mặc bộ đồ màu đen, thân hình gầy gò, không cần nhìn mặt ông ta cũng biết đó là Công Tôn Sách.

“Nghe... rõ rồi” Ông ta cũng chỉ có thể trả lời như thế.

“Vậy là tốt rồi.” Công Tôn Sách khẽ mỉm cười, “Một khi đã như vậy, Triển hộ vệ của phủ Khai Phong chúng ta chắc không có tội đâu nhỉ?”

Mặt Diêu Tri Chính lúc xanh lúc trắng, nhưng ông ta vẫn không nói một lời.

Giặc đến đường cùng không nên đuổi bắt, Công Tôn Sách cũng không lấy lời lẽ để chèn ép ông ta, ông lén nháy mắt với Diêu Mạn Bích trong sảnh, sau đó phất tay, đám “cung nhân” đã được dặn dò từ trước liền hiểu ý và lặng lẽ rời đi.

“Nếu không còn chuyện gì nữa thì tại hạ mạn phép đi một chuyến đến huyện nha, xin sai dịch thả Triển đại nhân ra. Lần này Triển đại nhân bị tai bay vạ gió, đường đường là quan tứ phẩm đương triều, thế mà lúc này còn bị giam trong nhà lao. Nếu ngài ấy không để bụng việc này thì tốt, còn nếu trong lòng vẫn so đo...” Công Tôn Sách hơi ngừng lại, nói với vẻ ám chỉ sâu xa, “Trên đời này không gì lớn hơn một chữ ‘lý, ai cũng có quyền đòi lại sự công bằng cho mình đúng không?”

Nói xong không đợi Diêu Tri Chính đáp lời, ông cười khẩy một tiếng, phất tay áo bỏ đi.

Đại sảnh vừa rồi vẫn còn ồn ào nhốn nháo, trong phút chốc bỗng trở nên yên tĩnh, tâm trí Diêu Mạn Thanh hỗn loạn, nàng ta bất giác nấp vào phía sau Diêu Mạn Bích.

“Mạn Bích...” Kẻ đầu tiên lấy lại tinh thần là Diêu Tri Chính, giọng ông khàn khàn, chân vội vàng bước tới, “Mạn Bích, con thử nghĩ... nghĩ cách xem sao”.

“Cha muốn con nghĩ cách gì đây?” Diêu Mạn Bích nhướng mắt lên, cười như không cười.

“Cái tên Triển... Triển Chiêu đó, sẽ không để yên, lỡ như hắn vạch trần chuyện này cho người khác biết, thì nhà họ Diêu chúng ta sẽ mất hết danh dự.”

“Danh dự ư?” Diêu Mạn Bích mỉm cười, “Cha, nhà họ Diêu có danh dự gì? Là nhiều đời Nho học hay là đức hạnh lan xa? Sao con không nhớ nhà họ Diêu có tiếng thơm gì?”

Diêu Tri Chính lúng túng, ông ta cảm giác đứa con gái trước mặt như một người xa lạ, ngẫm nghĩ một hồi, chợt giật mình, lắp bắp nói: “Vừa nãy... vừa nãy chẳng phải con nói đã chém chết Triển Chiêu rồi sao?”

“Đường đường là quan tứ phẩm do hoàng đế ngự phong, bảo chém là chém được ngay sao, cha cho rằng con có bản lĩnh đó ư?”

Diêu Trị Chính lại nghẹn họng, mọi chuyện xảy ra trong đêm nay thật kỳ lạ và vô lý, vốn dĩ nếu có chút thời gian, ông ta nhất định sẽ nhận ra có điểm bất ổn, kỳ thực lúc đầu ông ta cũng đã nghi ngờ: Sao Mạn Bích lại có thể trở về được?

Nhưng sau đó mọi việc xảy ra quá đột ngột, từng chuyện từng chuyện nối tiếp nhau, không có thời gian để sắp xếp lại, khiến cho ông ta hết sức bối rối.

“Mạn Bích...” Giọng điệu của Diều Tri Chính dịu xuống, “Chúng ta là người một nhà... Sao con có thể giúp người ngoài gài bẫy muội muội của mình... Có họa cùng chịu... Tất nhiên Thanh Nhi có lỗi, ta sẽ trách phạt nó thật nặng, nhưng sự việc cấp bách...”

Diêu Mạn Bích mỉm cười: “Con rất hiểu ý của cha. Cha yên tâm, về phía Triển Chiêu con sẽ có cách để hắn câm miệng. Còn Thanh Nhi...”

Nói đến đây giọng nàng lại càng thêm dịu dàng: “Thanh Nhi muốn gả cho Lưu Hướng Hoàn, chuyện này cũng dễ, chẳng phải chỉ cần con nói một câu thôi sao.”

☆ ☆ ☆

Màn đêm loãng dần, bầu trời phía đông từ từ hiện lên màu bong bóng cá, Triển Chiêu rốt cuộc không thể ngồi yên được nữa, y đứng dậy nói với Công Tôn Sách: “Tiên sinh, sao Đoan Mộc vẫn chưa quay lại?”

Công Tôn Sách cũng lấy làm lạ: “Lúc trước ta đã bàn với cô ấy, sau khi ta đi, cô ấy cố gắng nhanh chóng trở về, không biết nha đầu kia lại chạy đi đâu rồi?”

Trong mắt Triển Chiêu có một tia lo lắng lướt qua: “Tiên sinh cứ ngồi ở đây, để ta đi tìm nàng”.

Công Tôn Sách thở dài: “Triển hộ vệ, nha đầu kia có năng lực như vậy, lúc thì đi xuyên tường, khi lại mặc lên tấm áo hồn phách gì đó, ta thấy cô ấy sẽ không gặp phải chuyện gì đâu.

Ông ngừng một chút rồi lại nói tiếp: “Cậu vẫn nên kiên nhẫn chờ ở đây thì hơn.”

Chưa kịp nói xong, từ gian ngoài đã vọng tới tiếng bước chân quen thuộc, Công Tôn Sách cười ha hả: “Có đúng không nào, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay”.

Triển Chiêu bị ông cười đến xấu hổ, vội đi ra mở cửa, vừa đưa mắt nhìn, tiếng gọi “Đoan Mộc” liền mắc ở cổ họng, không tài nào thốt lên được.

Đoan Mộc Thúy liếc mắt nhìn y, cười hì hì mà nói: “Sao hả, ta thay một bộ y phục mà chàng đã không nhận ra rồi ư?”

Giọng nói rõ ràng là của Đoan Mộc Thúy, nhưng toàn thân, nhất là khuôn mặt rành rành là Diêu Mạn Bích, Triển Chiêu thở dài: “Không phải ai cũng có thể mặc được bộ y phục này của nàng”.

“Dĩ nhiên rồi.”

Vừa nói nàng vừa dương dương tự đắc bước vào phòng, thong thả ngồi xuống đối diện với Công Tôn Sách, dáng vẻ rất có phong thái, sau đó uống trà, một bàn tay bưng chén trà, tay kia khẽ nâng lên, lấy tay áo che mặt, hé miệng nhấp một ngụm, ánh mắt trượt qua tay áo, thấy Công Tôn Sách đang nhìn mình như gặp ma, nàng vẫn rất bình tĩnh mỉm cười duyên dáng.

Công Tôn Sách nghẹn họng: “Đoan Mộc cô nương, cô mau đổi lại đi.”

“Ta cảm thấy như thế này cũng hay.” Đoan Mộc Thúy từ tốn đáp, “Mười ngày nửa tháng nữa đổi lại cũng chưa muộn.”

Công Tôn Sách im lặng, trong đầu có thứ gì đó nổ tung rồi sụp đổ.

Mười ngày nửa tháng nữa ư? Để mỗi ngày ông phải nhìn vị cô nương không có gì tao nhã này uống trà... đi đứng... nói chuyện một cách tao nhã như thế... Lại còn cười duyên nữa chứ?

Công Tôn Sách toát mồ hôi hột, ông nhìn Triển Chiêu như cầu cứu.

Triển Chiêu cười bất đắc dĩ, ngẫm nghĩ một hồi rồi gọi nàng: “Đoan Mộc, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi.”

“Có chuyện gì mà Công Tôn tiên sinh không nghe được?”

“Ta không muốn nghe,” Công Tôn Sách nhanh nhẹn phối hợp với Triển Chiêu, “Đoan Mộc cô nương, có lẽ Triển hộ vệ là có chuyện quan trọng muốn nói, cô mau đi đi.

Đoan Mộc Thúy miễn cưỡng “ừm” một tiếng, đi theo Triển Chiêu ra cửa, Triển Chiêu trở tay đóng cửa lại, kéo nàng ra khỏi phòng: “Nàng mau cởi tấm áo hồn phách này ra đi”.

“Đang yên đang lành, sao phải cởi ra làm gì.” Đoan Mộc Thúy hờ hững lấy một lọn tóc quấn quanh đầu ngón tay, khiến cho Triển Chiêu thấy mà buồn bực: “Ta mặc thêm mấy hôm nữa, có mấy khi được mặc đâu”.

“Nghe Công Tôn tiên sinh nói, tấm áo hồn phách này là do hồn phách của Diêu mỹ nhân hóa thành, chung quy... cũng không phải một chiếc áo bình thường, nàng cứ mặc vậy chỉ sợ không tốt.”

“Chàng không cần phải lo chuyện này.” Đoan Mộc Thúy đắc ý, “Hồn phách của Diêu mỹ nhân bị người ta đánh tan, tuy đã được ta tập hợp thành hình nhưng vẫn rất yếu ớt, không thể di chuyển, không thể hại người, ta dùng phù chú biến nàng ta thành chiếc áo này, không có gì khác với những chiếc áo bình thường.”

“Sao lại không khác được?” Triển Chiêu thở dài, “Nàng ta có nghe được không?”

“Nghe được thì sao?”

“Nàng ta cũng nói được ư?”

“Không được, chẳng qua lúc ở nhà họ Diêu ta mượn giọng nói của nàng ta, chỉ mỗi giọng nói thôi, còn ta vẫn là người nói”

Triển Chiêu “a” một tiếng, giọng nói kéo dài ra: “Thế thì phiền lắm...”

“Sao lại phiền?” Đoan Mộc Thúy lấy làm lạ.

Khóe môi Triển Chiêu như ẩn hiện nụ cười: “Ta có mấy lời muốn lén nói với nàng, để người khác nghe thấy cũng không hay...”

“Chàng định nói cái gì?”

Vừa hỏi xong nàng liền hiểu ngay, khuôn mặt ửng hồng, bĩu môi nói: “Vậy mấy hôm nữa chàng nói cũng được...”

Nói rồi xoay người đi vào nhà, trong mắt Triển Chiêu thoáng hiện lên một nụ cười trêu chọc, y ngăn nàng lại, nhanh chóng cúi đầu nói nhỏ: “Đoan Mộc, nếu lúc này ta ôm nàng, thì ta ôm được ai đây?”

Nói đoạn cũng không chờ Đoan Mộc Thúy trả lời, y liền đưa tay ôm lấy eo nàng.

Ngay sau đó Đoan Mộc Thúy hét lớn: “Không mặc nữa là được!”

☆ ☆ ☆

Công Tôn Sách đang ngồi buồn chán trong phòng thì bỗng tiếng hét thất thanh bên ngoài làm ông giật mình đánh thót.

Sau đó Đoan Mộc cô nương ban đầu cuối cùng cũng bước vào. Công Tôn Sách hết sức vui mừng, tỏ vẻ tán dương Triển Chiêu đang đi theo phía sau: Đúng là chỉ có Triển hộ vệ mới làm được!

Triển Chiêu chẳng nói chẳng rằng, trong tay Đoan Mộc Thúy cầm một chiếc áo, mờ ảo ẩn hiện như mây khói, nàng đi thẳng đến trước chậu hoa thược dược đặt trên bàn, thầm niệm pháp chú, chỉ trong giây lát, làn mây khói kia xoay chuyển, biến thành hình người, đương nhiên đó là Diêu Mạn Bích.

Đoan Mộc Thúy thở ra một hơi và nói: “Đêm nay cô cũng mệt mỏi rồi, một lúc nữa thôi mặt trời mọc, cô mau về bên trong cây thược dược để tiếp tục dưỡng hồn đi”

Diêu Mạn Bích không nói gì, nàng ta bỗng cắn chặt môi, quỳ mọp xuống dập đầu không ngừng: “Đoan Mộc cô nương khai ân, nếu cô làm như vậy thì Thanh Nhi sẽ chết mất.”

Đoan Mộc Thúy không nhìn nàng ta, chậm rãi nói: “Sao mà chết được? Cô ta đã bày ra một âm mưu thâm độc để gài bẫy Triển Chiêu, vì mạng sống của mình mà không ngại lấy mạng người khác. Kẻ sợ chết như vậy tuyệt đối sẽ không tìm đến cái chết đâu, cô cứ yên tâm đi.”

Mới đầu Công Tôn Sách còn thấy mơ hồ, bây giờ ông đã hiểu ra: “Đoan Mộc cô nương, cô đã làm gì mà về thế này?”

Đoan Mộc Thúy không đáp, nàng chỉ cười với Diêu Mạn Bích và nói, “Cô cứ yên tâm, nếu muội muội của cô chết thì ta sẽ đốt nhiều tiền giấy cho, đảm bảo đốt hơn rất nhiều so với số tiền cô ta định đốt cho Triển Chiêu, đốt liền bảy bảy bốn chín ngày, như vậy cũng không thể coi là bạc đãi cô ta.”

Đang nói bỗng nhiên có người kéo ống tay áo của nàng, khi nàng quay lại nhìn, thấy Triển Chiêu lắc đầu với mình, Đoan Mộc Thúy lạnh lùng hừ một tiếng, không nói gì nữa.

Sau đó Triển Chiêu hòa nhã cất lời: “Diêu phi nương nương, nghe cô nói thì dường như còn có chuyện khác, cô có thể nói rõ cho Triển mỗ biết được không?”

Y càng tỏ vẻ ôn hòa, Diêu Mạn Bích lại càng xấu hổ, nhưng nói đến muội muội của mình, nàng ta cũng không thể bỏ mặc, do dự hết lần này đến lần khác, cuối cùng mới kể ra chuyện xảy ra sau đó.

Thì ra sau khi Đoan Mộc Thúy nói mấy lời xoa dịu nhà họ Diêu, nàng bèn giả vờ rời đi, một lúc lâu sau lại quay về, nói với Diêu Tri Chính rằng chuyện của Triển Chiêu đã được giải quyết xong, còn về phía Lưu Hướng Hoàn, nghe nói nhà đang có tang, trong ba năm không thể thành thân, cho nên không thể làm đám cưới náo nhiệt, nhà họ Diều chỉ có thể chuẩn bị một chiếc kiệu nhỏ để đưa Diêu Mạn Thanh qua bên đó.

Trong cơn xấu hổ và tức giận, đương nhiên Diêu Tri Chính không đồng ý, vì vậy Đoan Mộc Thúy giải thích thiệt hơn cho ông ta nghe: Bây giờ Thanh Nhi đang mang thai, trước sau gì cũng không che giấu được, đến lúc đó thanh danh của nhà họ Diêu bị hủy hoại, chi bằng sớm tác thành cho mối hôn sự này.... Miệng lưỡi của nàng rất lợi hại, ngoặt chỗ này rẽ chỗ kia, khiến cho tâm trí của Diêu Trị Chính quay cuồng, ông ta không kịp nghĩ nhiều, vội gọi quản gia tới, dặn dò chuyện đưa dâu ngày mai.

Nhưng đầu óc Diêu Tri Chính cũng không quá hồ đồ, chẳng bao lâu sau ông ta liền cảm thấy có vấn đề, càng nghĩ càng thấy sai sai: Một nương nương trong cung, hơn nửa đêm, bên cạnh không có lấy một kẻ tùy tùng, chạy đi chạy lại giữa hai bên nhà họ Diêu và nhà họ Lưu làm người mối lới, thấy thế nào cũng không hợp quy củ. Huống chi nếu nhà họ Lưu đã đồng ý thì phải phái một người đi theo chứ?

Khi ông ta thắc mắc điều này với Đoan Mộc Thúy, nàng cũng không thèm vòng vo giải thích để che mắt ông ta nữa, dù sao đại sự cũng đã thành, nàng bèn dứt khoát đánh một chưởng khiến Diêu Tri Chính ngất xỉu.

Sau khi đánh ngất liền lấy dây thừng trói ông ta lại, bịt kín miệng nhét xuống gầm giường, sau đó mỉm cười tìm quản gia, nói rằng lão gia cảm thấy phẫn uất trong lòng, quyết định nhắm mắt làm ngơ, sáng sớm ngày mai cứ đưa dâu là được, không cần hỏi ý kiến.

Quản gia cũng là một trong những người bị bắt đứng xem cảnh tối qua, rất khinh thường hành động của nhị tiểu thư, trong lòng vô cùng thông cảm cho cảnh ngộ của lão gia. Nếu lão gia đã dặn dò, lại thêm đại tiểu thư sai bảo thì đương nhiên phải làm theo.

Nói đến đây ai có con mắt tinh đời sẽ hiểu ngay: nhà họ Lưu hoàn toàn không biết gì về chuyện này, cỗ kiệu của nhà họ Diêu đưa tới không được qua cửa, đổi bên náo loạn ầm ĩ, chắc chắn nhà họ Diêu sẽ thành trò cười cho cả huyện Lũng. Đến lúc đó Diêu Mạn Thanh vừa không được nhà họ Lưu tiếp nhận, vừa chẳng được nhà họ Diêu đón về, tới bước đường cùng đúng như lời Diêu Mạn Bích nói, chỉ có chết mà thôi.

Triển Chiêu nhíu mày, cuối cùng nhìn Đoan Mộc Thúy và nói: “Đoan Mộc, nàng gây chuyện như thế không hay lắm đâu.”

Đoan Mộc Thúy hừ một tiếng đáp: “Có cái gì không hay? So với nữ nhân mang thai con của người ta mà muốn vu oan cho người không liên quan thì ta đã đại từ đại bi lắm rồi”.

Công Tôn Sách trước đó vẫn luôn im lặng, lúc này mới lên tiếng: “Đoan Mộc cô nương, ta hiểu suy nghĩ này của cô. Tuy rằng Diêu cô nương độc ác, nhưng suy cho cùng tội cũng không đáng chết”.

Đoan Mộc Thúy rề rà nói: “Dựa theo luật pháp của nhân gian, quả thực là tội không đáng chết, nhưng…”

Vừa nói nàng vừa xòe hai tay ra, tỏ vẻ không còn cách nào khác: “Chẳng phải ông trời có mắt, báo ứng đúng người đó sao? Luật pháp của nhân gian không quản được thì tất nhiên ông trời sẽ ra tay, mà ai ra tay thay ông trời? Dĩ nhiên là thần tiên rồi”.

Cuối cùng nàng cười hì hì: “Ta cũng không muốn làm khó cô ta, nhưng ông trời không dung thứ được, mượn tay ta cho cô ta biết thế nào là lễ độ. Nếu không mấy người đó sẽ càng thêm vênh váo, coi trời bằng vung mất thôi”.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »