_khaiphongchiquai005.jpg)
“Không cần biết Triển Chiêu và Công Tôn Sách nói thế nào, quanh đi quẩn lại nàng chỉ có đúng một câu: “Ta đâu thể làm gì được, là do ông trời không dung thứ.”
Cuối cùng nàng ngáp một cái: “Ta đi ngủ.”
Diêu Mạn Bích dường như rất sợ nàng, đừng nói là ngăn cản, ngay cả một tiếng cầu xin cũng không dám nói nên lời, chỉ nhìn Công Tôn Sách và Triển Chiêu với ánh mắt tha thiết chờ mong, Công Tôn Sách hắng giọng, cố gắng lần cuối: “Đoan Mộc cô nương, dù cô không trừng trị Diêu cô nương thì về sau cô ta cũng không thể sống yên ổn, Diêu lão gia chắc chắn sẽ trách phạt cô ta thật nặng, việc gì cô phải gây khó dễ thêm chứ?”
“Sai rồi!” Lúc này đầu óc của Đoan Mộc Thúy vô cùng sáng suốt, không hề bị xáo trộn chút nào, nàng tỉ mỉ vạch rõ sự tình và phân tích cho Công Tôn Sách nghe, “Việc Diêu cô nương bị Diêu lão gia trách phạt là vì cô ta tư thông với Lưu Hướng Hoàn dẫn đến có thai, với Diêu Trị Chính đây là chuyện bại hoại gia phong, nhất định phải dùng đến gia pháp, chuyện nào ra chuyện đấy, món nợ với Triển Chiêu phải tính thế nào đây?”
“Chẳng lẽ chuyện cô ta hãm hại Triển Chiêu sẽ không có ai truy cứu, cứ vậy trôi qua sóng yên biển lặng ư?”
Công Tôn Sách sững sờ một lúc, lời đến khóe môi lại phải nuốt trôi xuống bụng: Những lời của Đoan Mộc Thúy quả là có lý thật, nói đúng ra Diêu Mạn Thanh phạm phải hai sai lầm. Đầu tiên là chuyện với Lưu Hướng Hoàn, dù việc đó có liên quan đến Triển Chiêu hay không, chỉ cần nó đã xảy ra thì Diêu Trị Chính nhất định sẽ trách phạt cô ta. Còn chuyện thứ hai là bày kế gài bẫy Triển Chiêu, theo cách hành xử của Triển Chiêu thì chắc chắn y sẽ không kiện cô ta lên quan phủ, vậy chẳng phải chuyện này sẽ như một trang giấy, chỉ cần lật là qua sao?
Không ổn không ổn, lần này ngay cả Công Tôn Sách cũng cảm thấy không công bằng. Triển Chiêu ở trong nhà lao nhiều ngày như vậy, bây giờ lại thành vô ích sao? Ông và Bao đại nhân sau khi nhận thư lòng đều nóng như lửa đốt, lẽ nào lại không đáng là gì? Tiền đồ và danh dự của Triển Chiêu suýt nữa bị phá hủy hoàn toàn, chẳng lẽ có thể dễ dàng bỏ qua cho Diêu Mạn Thanh và coi như không có chuyện gì xảy ra ư?
“Còn nữa,” Vẻ mặt của Đoan Mộc Thúy hết sức trịnh trọng, “Triển Chiêu, chàng có chúng ta giúp cho chàng, thần tới quỷ cũng có mặt, được bình an tại cùng qua nạn khỏi. Nếu lần này người bị cô ta gài bẫy không phải chàng mà là một người khác thì sao? Người đó biết phải làm thế nào? Mưu tính độc ác như vậy, ai biết sau này cô ta còn những thủ đoạn lợi hại nào nữa? Nếu không có bài học thích đá, lẽ nào lại để cô ta cho rằng trời không có mắt thật sao?”
Cuối cùng nàng quay đầu bỏ đi, khi ra đến cửa nàng ngoảnh lại, quăng một câu: “Dù sao ta cũng sẽ không quay lại cứu cô ta, bây giờ trời còn chưa sáng, nếu các vị không kìm được lòng trắc ẩn thì có thể đến nhà họ Diêu làm kẻ ba phải!”
Cánh cửa đóng sầm một tiếng, Triển Chiêu và Công Tôn Sách nhìn nhau, nhất thời lặng ngắt như tờ.
Có đi hay không, tiến thoái lưỡng nan.
Ngập ngừng một lúc lâu, Công Tôn Sách mới thở dài nói: “Triển hộ vệ, đại trượng phu đứng giữa trời đất đương nhiên phải có tấm lòng rộng rãi, làm người nên biết khoan dung, nhưng nếu cứ dung túng bưng bít thì chỉ e sẽ khiến kẻ ác càng thêm kiêu căng ngạo mạn, làm vạ lây đến những người vô tội lương thiện. Diêu Mạn Thanh hành xử độc ác...”
Nói đến đây ông hơi dừng lại một chút, nhìn Diêu Mạn Bích và nói, “Diêu phi nương nương, tỷ muội tình sâu nghĩa nặng, cô muốn bảo vệ cho muội muội nhà mình, quả thực không thể trách được, nhưng xin cô công bằng một chút. Nếu Triển đại nhân kiện cô ta lên quan thì nhà họ Diêu sẽ nhận hậu quả gì? Mà nay cô ta chỉ bị nhà họ Diêu từ chối hôn sự, theo ta thấy Đoan Mộc cô nương cũng giơ cao đánh khẽ rồi.”
Diêu Mạn Bích sợ đến lặng người.
Nàng ta hoàn toàn không nghĩ đến chuyện này. Đúng vậy, Triển Chiêu vô tội bị hãm hại, dựa vào đâu mà muốn y không truy cứu nữa? Nếu y thực sự kiện lên quan thì chuyện muội muội nhà mình tư thông với người ta, dùng mưu kế hiểm độc để hãm hại mệnh quan triều đình, từng chuyện từng chuyện đều sẽ bị phơi bày, đến lúc đó thể diện của cả nhà sẽ bị người khác giẫm đạp, đâu còn chỗ nào có thể cứu vớt được? Công Tôn Sách nói rất có lý, hiện giờ Diêu Mạn Thanh chỉ bị nhà họ Lưu từ chối hỗn sự, tuy rằng người ngoài có lời ra tiếng vào, nhưng người ngoài cuộc chẳng thể gây nên sóng gió, chỉ cần không để tâm là được.
Giữa hai chuyện xấu phải biết chọn chuyện bớt xấu hơn, Diêu Mạn Thanh thở dài một tiếng, dần dần biến mất, trở về trong cây thược dược, vốn dĩ từng cánh hoa đang xòe ra, lúc này hoàn toàn khép lại, dường như vô cùng chán nản, không muốn quan tâm đến thế tục hỗn loạn.
Tuy Công Tôn Sách nói thế, nhưng nhìn Diêu Mạn Bích như vậy, rốt cuộc cũng không đành lòng, ông khẽ thở dài một tiếng rồi nói với Triển Chiêu: “Triển hộ vệ, mọi người đều đã vất vả cả đêm, nên đi nghỉ ngơi thôi. Sau bữa trưa chúng ta sẽ rời khỏi huyện Lũng.”
Triển Chiêu gật đầu, đi thẳng về phòng mình.
Khi đi ngang qua phòng của Đoan Mộc Thúy, y dừng chân lại một lúc, vừa định gõ cửa thì nghe thấy bên trong không có động tĩnh gì, y tưởng rằng nàng đã ngủ say, vừa quay người rời đi thì đột nhiên trong phòng có một tiếng hét vang lên.
Triển Chiêu hoảng sợ, vội gõ cửa nói: “Đoan Mộc, có chuyện gì vậy?”
Bên trong không có tiếng trả lời, Triển Chiêu trong lòng lo lắng, cổ tay vận lực đánh văng then cửa bên trong, sau đó vội sải bước đi vào.
Đoan Mộc Thúy đang ngồi trước bàn trang điểm, mặc một bộ áo trong màu trắng, mái tóc đen bóng mượt như lụa xõa đến bên hông, nàng quay lại nhìn Triển Chiêu, ngạc nhiên hỏi: “Sao chàng lại ở đây?”
Triển Chiêu không nói gì, y cảm thấy nàng không nghe được tiếng gõ cửa và câu hỏi của mình.
“Vừa rồi nàng kêu cái gì thế?”
Câu hỏi này đã kéo Đoan Mộc Thúy trở lại với thực tế nghiệt ngã, nàng bĩu môi, suýt thì bật khóc, “Ta có tóc bạc rồi.”
Triển Chiêu sửng sốt, bất giác nhìn mái tóc của nàng: “Đâu có?”
“Lúc nãy khi xõa tóc ra, ta đột nhiên nhìn thấy nó, chỉ trong chớp mắt đã không thấy đâu nữa.” Nàng vừa nói vừa đưa tay gạt từng lọn tóc dài của mình, “Triển Chiêu, chàng giúp ta nhìn thử xem”.
Nói đoạn nàng cúi đầu xuống một cách rất tự nhiên. Triển Chiêu bước tới gần xem xét rồi lắc đầu nói: “Không có”.
Đoan Mộc Thúy ngẩng đầu trợn mắt với y: “Ai lại như vậy? Chàng không xem kỹ một chút sao?”
Triển Chiêu đành phải hơi cúi người xuống, đưa tay gạt đi những lọn tóc dài của nàng, mái tóc dài mềm mại mang theo mùi thơm thoang thoảng, khiến bờ môi Triển Chiêu không khỏi nở một nụ cười: “Là do nàng nghĩ nhiều thôi, ta thấy…”
Nói đến đây, y chợt khựng lại.
Giữa muôn vàn sợi tóc đen, quả thực có lẫn vào một sợi tóc trắng rất mỏng manh.
Đoan Mộc Thúy cực kỳ nhạy cảm: “Tìm thấy rồi à?”
Đáp không được mà không đáp cũng không xong. Triển Chiêu do dự một chút rồi đáp “ừ”.
“Vậy chàng nhổ xuống cho ta đi.”
Triển Chiêu dùng đầu ngón tay ấn nhẹ vào chân tóc của nàng, tay còn lại phát lực rất nhanh, chỉ sợ làm nàng đau.
Chẳng qua đối với Đoan Mộc Thúy mà nói, chút đau đớn này còn thua xa so với sự đả kích khi thấy sợi tóc bạc kia.
Nàng nhìn chằm chằm sợi tóc bạc trắng trong tay Triển Chiêu, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, nước mắt lưng tròng, rồi nàng chợt mếu máo kêu lên: “Ta có tóc bạc rồi!”
Nói xong cũng không thèm để ý đến Triển Chiêu nữa, nàng đi thẳng đến bên giường, nằm xuống, đưa tay kéo chăn qua đầu trùm kín toàn thân, tiếng thút thít xuyên qua tấm chăn bông: “Già mất rồi.”
Triển Chiêu hơi luống cuống, y hiểu được phần nào suy nghĩ trong lòng Đoan Mộc Thúy, nhưng cũng không hiểu thấu. Y còn lâu mới hiểu được tóc bạc đối với nữ tử có ý nghĩa thế nào.
Sợi tóc trong tay vẫn mong manh mềm mại như cũ, Triển Chiêu thở dài, đi tới ngồi ở mép giường, vỗ lên chiếc chăn bông: “Đoan Mộc.
Đoan Mộc Thúy không để ý đến y, vẫn nức nở như một con thú nhỏ.
Triển Chiêu thấy vừa thương vừa buồn cười: “Chỉ mọc ra một sợi tóc bạc thôi mà, không phải chuyện gì to tát đâu”.
Không ai để ý đến y, y tự nói một mình: “Lúc bé khi ta đi học, có một bạn học tuy tuổi còn nhỏ mà đã có rất nhiều tóc bạc, sau đó cậu ta đến gặp đại phu, đại phu nói không phải cứ già mới mọc tóc trắng, người trẻ tuổi nếu mệt mỏi quá cũng sẽ mọc một vài sợi.”
Ngừng lại một chút, không nghe thấy động tĩnh gì, y liền nói tiếp: “Mấy hôm nay nàng nhọc nhằn quá, vất vả bôn ba mấy ngày trời, cho nên mới... Ngũ Tử Tư bạc đầu sau một đêm cũng vì quá lao tâm khổ tứ.”
Câu ví von này đúng là hỏng bét, vị cô nương trong chăn kia ngồi bật dậy, Triển Chiêu không kịp đề phòng, suýt thì ngã từ trên mép giường xuống đất.
Vị cô nương kia tỏ vẻ rất hùng hổ: “Chàng nhắc đến Ngũ Tử Tư là có ý gì? Chàng sợ ta không thể bạc trắng cả đầu trong một đêm đấy hả?”
Triển Chiêu vô tội tỏ vẻ bất lực: “Ý của ta là nàng chỉ có một sợi...”
“Vì sao mà ta lại mọc tóc bạc cơ chứ.” Cuối cùng Đoan Mộc Thúy cũng tìm được kẻ đầu sỏ gây nên cơ sự này, “Chẳng phải là vì lo buồn cho chàng ư? Nam hiệp này nọ, hành tẩu giang hồ nhiều năm gì đó, rốt cuộc lại ngã trong tay một cô nương khuê các, Công Tôn tiên sinh nói trước kia chàng từng trúng độc nhiều lần, bách độc bất xâm, sao lại có thể bị xuân dược quật ngã? Chàng đã xúi quẩy thì thôi, lại còn làm liên lụy đến người khác!”
Tiếng chuông kêu leng keng, thu được món nợ lớn!
Triển Chiêu còn nói được gì nữa, chỉ có thể im lặng, lúc này phải lấy im lặng làm đầu.
Đoan Mộc Thúy càng nói càng ấm ức: “Sau khi Công Tôn tiên sinh báo tin cho ta, ta đã buồn vô cùng, không thiết cơm nước gì... May mà ta làm thần tiên, thân thể khỏe mạnh hơn người thường, nếu không thì cũng theo bước Ngũ Tử Tư thôi.”
Khóe miệng Triển Chiêu hơi giật giật nhưng rất khó để nhìn ra.
“Quả nhiên sau khi không còn pháp lực thì chẳng thể tiêu diêu tự tại như lúc làm thần tiên nữa, thỉnh thoảng lại thấy buồn, cũng có thể mọc tóc bạc, về sau chưa biết chừng còn có nếp nhăn...” Đoan Mộc Thúy đau buồn, lại nằm vật xuống, được cái lần này không kéo chăn nữa mà nằm ngay đơ một chỗ.
Nằm lặng một hồi, nàng lại tủi hờn lẩm bẩm một mình: “Đây đúng là chọn nhầm bạn xấu, dựa vào đâu mà chàng gặp chuyện không may nhưng kẻ mọc tóc bạc lại là ta? Công Tôn tiên sinh và Bao đại nhân quen biết chàng lâu hơn ta, dù có mọc tóc bạc cũng phải là bọn họ mọc chứ...”
Triển Chiêu mở miệng, vừa định nói gì đó thì nàng lại tiếp tục không nhìn Triển Chiêu mà làu bàu: “Thế này thì chết rồi, chàng cũng chẳng phải kẻ ít gây phiền phức, nghe nói còn hay bị chém bị đâm, trúng độc trúng tà...”
Triển Chiêu phản đối: “Này, ta trúng tà bao giờ?”
Đoan Mộc Thúy không để ý tới y: “Nếu mỗi khi chàng gặp chuyện ta lại mọc một sợi tóc bạc, cứ một chuyện lại một sợi, vậy chưa được vài năm là ta có thể thế chỗ Nam Cực Tiên Ông rồi.”
Triển Chiêu dở khóc dở cười: “Đoan Mộc, ta làm sao dễ gặp chuyện như thế được?”
“Ai biết...” Nàng bĩu môi lẩm bẩm.
Triển Chiêu mỉm cười, quyết định không để nàng nghĩ ngợi linh tinh nữa, y vươn tay đắp chăn cho nàng rồi khẽ nói: “Ngủ một giấc thật ngon là không có chuyện gì nữa đâu”
Đoan Mộc Thúy thở dài, hơi khép mắt lại, hàng mi dài rung rung, nhưng nàng không nói gì nữa.
Triển Chiêu ngồi bên giường một lúc, đến lúc nghe thấy hơi thở của nàng đều đều thì mới nhẹ nhàng đứng dậy rời đi, vừa xoay người chợt nghe Đoan Mộc Thúy khẽ gọi y: “Triển Chiêu”.
Khi quay đầu nhìn lại, thấy nàng mở to mắt nhìn y, đôi mắt dịu dàng đen như ngọc sâu không thấy đáy, nàng nghiêm túc nói từng chữ: “Triển Chiêu, ta mong cả đời chàng luôn được bình an vô sự.”
Nói xong nàng liền nhắm mắt lại, lúc này nàng thật sự rất mệt.
Triển Chiêu đứng sững tại chỗ, không biết qua bao lâu, tầm mắt dần bị một màn sương mù bao phủ.
Một lúc lâu sau y mới nhẹ nhàng nói: “Đoan Mộc, ta và nàng sẽ bình an trọn đời”.
Nàng ngủ rất say, chẳng biết có nghe thấy hay không.
☆ ☆ ☆
Đoạn kết:
Vào thời khắc này, Diêu Mạn Thanh cuối cùng cũng bước vào nhà họ Lưu.
Nàng ta chỉnh lại vạt áo, vén mái tóc rối bù, mỉm cười với Lưu Hướng Hoàn, kẻ đang mang khuôn mặt tái mét.
“Bây giờ chàng đã biết rồi đấy, chuyện gì ta cũng có thể làm được, nàng ta cười dịu dàng, “Dù sao ta cũng đã đến bước đường cùng, có bị vạch mặt thế nào cũng không sợ, chàng không cho ta qua cửa, ta liền đứng trước cửa nhà họ Lưu, nói hết những chuyện đàng điếm của cái tên Lưu Hướng Hoàn bội tình bạc nghĩa, đường đường là một sĩ tử, nửa đêm lại trèo tường vào phòng tiểu thư nhà người ta... À đúng rồi, chàng còn bị bệnh liệt dương, lúc ân ái phải dùng đến xuân dược...”
“Tiện nhân!” Cổ Lưu Hướng Hoàn nổi gần xanh, hắn túm lấy tóc Diêu Mạn Thanh.
Diêu Mạn Thanh đau đến trào nước mắt, nhưng trên mặt vẫn mang nụ cười: “Sau này chúng ta là người một nhà rồi, chỉ cần chàng tốt với ta, ta sẽ thận trọng trong chuyện nói năng đi đứng, về sau phải sống hòa thuận, phu xướng phụ tùy, bình an trọn đời mới được”.