Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6162 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 129
Image

Trở về Khai Phong, Triển Chiêu lập tức thuật lại đầu đuôi sự việc cho Bao Chửng nghe, vì chuyện này liên quan đến thần quái, không tiện kể rõ với quan gia nên đành phải thống nhất lấy lý do “chuyến đi tới huyện Lũng không có thu hoạch gì, nhà họ Diêu không liên quan đến vụ án Diêu mỹ nhân bỏ trốn” để ứng đối với hoàng thượng.

Nhân Tông cũng thờ ơ với việc này, cơn giận của ngài chỉ bùng lên ở khoảnh khắc biết Diêu mỹ nhân bỏ trốn mà thôi, sau vài ngày cơn giận cũng nguôi ngoại thấy rõ, hơn nữa ngài đang sủng ái Trương quý phi, chẳng mấy quan tâm đến vụ án Diêu mỹ nhân, chỉ hạ lệnh cho phủ Khai Phong dốc toàn lực điều tra, thậm chí còn không giới hạn thời gian.

Mặc dù hoàng thượng không gây áp lực, nhưng tảng đá lớn trong lòng những người ở phủ Khai Phong vẫn chưa từng buông xuống, nhất là Bao Chửng, ông lo lắng đến mức cả đêm không thể chợp mắt, ông nói với Triển Chiêu và Công Tôn Sách: “Nghe nói Diêu mỹ nhân vô cớ bỏ mạng trong cung, hồn phi phách tán, lẽ nào trong hoàng cung lại có yêu nghiệt ẩn mình? Nếu cứ bỏ mặc thì chỉ e thứ đó sẽ làm hại đến thiên tử.”

Liên tục mấy ngày suy nghĩ không có lối ra, nếp nhăn giữa lông mày sâu như khắc, hôm ấy Bao Chửng vào triều nghị sự, lúc bãi triều Lý thái hậu cho người tới mời, nói là có trà cống phẩm thượng hạng, mời ông tới cùng thưởng thức.

Từ sau vụ án ly miêu tráo thái tử, Bao Chửng đã trở thành thượng khách của Lý thái hậu, các triều thần khác thấy vậy, tuy ghen tị nhưng lại chẳng tiện lên tiếng, dù có để bụng thì cũng không thể không phục. Người có thể giúp Lý thị từ một nữ tử bần cùng lên làm thái hậu đương triều, công lao lớn đến nhường nào? Dù có mỗi ngày thắp hương cung phụng cũng không quá đáng, quả thực phải được coi là thượng khách.

Trong lúc nhàn rỗi sau khi thưởng trà cùng Lý thái hậu, Bao Chửng chợt nghĩ ra một kế, lúc trở về phủ chưa kịp ngồi xuống đã vội cho người mời Triển Chiêu và Công Tôn Sách đến bàn chuyện, sau đó nói ngay ý định của mình: “Triển hộ vệ, bản phủ muốn cho Đoan Mộc cô nương vào cung”.

Nghĩ đi nghĩ lại, nếu bên cạnh hoàng thượng có yêu nghiệt, thì dù có phái bao nhiêu cấm quân thị vệ đi chăng nữa, bọn họ cũng chỉ là người trần mắt thịt, chẳng có tác dụng gì, nếu đưa một đám hòa thượng đạo sĩ vào cung, thì hoàng thượng sẽ nghĩ rằng ngươi bị bệnh thần kinh, trên triều đình và trong dân chúng sẽ có lời ra tiếng vào, để tránh rút dây động rừng, không gì tốt hơn việc đưa Đoan Mộc Thúy vào cung. Mục tiêu nhỏ, năng lực lớn, khiêm tốn không phô trương, nàng lại có kinh nghiệm bắt yêu rất phong phú, một mình Đoan Mộc Thúy ra tay bằng mấy người cộng lại.

Triển Chiêu sửng sốt, nhất thời không biết nên trả lời thế nào, y ngây người một lúc rồi mới do dự nói: “Pháp lực của Đoan Mộc đã mất đi quá nửa, không mạnh như lúc trước, thuộc hạ chỉ lo.”

Bao Chửng vô cùng kinh ngạc, nhìn về phía Công Tôn Sách: “Chẳng phải nha đầu đó có thể dễ dàng đi xuyên tường sao? Rốt cuộc pháp lực của cô ấy đã khôi phục được mấy phần rồi?”

Ở đây rõ ràng Bao đại nhân đã nhầm lẫn giữa pháp lực và pháp chú, dù không phải là thần tiên, nhưng chỉ cần có thể thi triển đạo thuật pháp chú thì cũng có thể hàng phục tiểu quỷ, dẹp được mấy tiểu ma đầu lâu nhâu, chẳng phải trong dân gian lưu truyền rất nhiều câu chuyện đạo sĩ lang thang vẽ bùa bắt quỷ đó sao. Trong Liêu Trai cũng ghi lại chuyện về một thư sinh theo đạo sĩ học nghệ, niệm chú xuyên tường, có thể thấy pháp chú chỉ cần có đủ ý chí và nghị lực để bước vào sư môn thì phàm phu tục tử cũng có thể làm được.

Nhưng khi phải đối đầu với đám yêu ma quỷ quái khó giải quyết, thì uy lực của pháp chú giống như gãi không đúng chỗ ngứa, bởi đám yêu ma quỷ quái này cũng tinh thông chú thuật, hai bên triệt tiêu lẫn nhau, lấy sức mạnh tranh thắng thua, lúc Đoan Mộc Thúy làm môn chủ Tế Hoa Lưu, việc thu yêu hàng ma phần lớn là dựa vào pháp lực.

Hơn nữa trước kia nha đầu này ỷ vào pháp lực cao siêu, việc niệm chú chẳng đâu vào đâu, Công Tôn Sách chỉ thấy nàng đi xuyên tường mà không tốn sức chút nào nhưng chẳng thấy được sự vất vả đằng sau, vì dùng sai phù chú mà trên đầu không biết đã mọc bao nhiêu cục u rồi.

Đọc đến đây chắc mọi người sẽ hỏi, vì sao Triển hộ vệ lại nói “Pháp lực của Đoan Mộc đã mất đi quá nửa, không mạnh như lúc trước” mà không phải là mất hết pháp lực? Chẳng lẽ pháp lực của nàng có dấu hiệu khôi phục ư?

Đối với việc này, câu trả lời của chúng ta là: Cũng... không hẳn là vậy.

Nói cách khác, bình ắc quy đã dùng cạn, để một thời gian có khi vào một thời khắc nào đó, trong trường hợp nào đó nó lại phát ra chút điện còn tồn dư. Trước mắt pháp lực của Đoan Mộc Thúy cũng đang dùng dằng ở trạng thái này.

☆ ☆ ☆

Sau khi nói chuyện với Bao đại nhân, Triển Chiêu và Công Tôn Sách quyết định đi đến chỗ Đoan Mộc Thúy. Đang yên đang lành, các người muốn đưa người ta vào cung, lẽ nào lại không thông báo cho đương sự một tiếng? Đoan Mộc cô nương có bằng lòng hay không còn chưa biết đâu nha.

Đúng lúc này, Lưu thẩm ra ngoài mua thức ăn chưa trở về, còn Đoan Mộc Thúy đang luyện pháp thuật bên lu nước - vì phát hiện ra bản thân vẫn còn một ít pháp lực, phần pháp lực này lúc linh lúc lại không linh, nàng không đi đâu cả, chỉ ham mê tu luyện pháp lực.

Trong nhà có một vị khác, là một trong tứ đại hiệu úy của phủ Khai Phong, Trương Long.

Lúc này hắn đang ngồi ở mép bồn hoa, nhìn chằm chằm vào bồn đất trơ trụi, không nhịn được mà hỏi:”Đoan Mộc tỷ, khi nào thì cây gạo này mọc lên?”

“Đến lúc cần mọc thì sẽ mọc thôi”. Đoan Mộc Thúy làm hai việc cùng một lúc, “Lên!”

Tiếng “lên” này không phải nói với Trương Long, mà là nói với một con cá dưới lu nước.

Đoan Mộc Thúy không ăn đồ mặn, lẽ ra trong bể nước phải nuôi ít rong biển này nọ, sở dĩ có cá là vì Triển hộ vệ thường xuyên tới dùng cơm - Đầu bếp Lưu thẩm đương nhiên sẽ không bạc đãi y, gà vịt thịt cá đều được làm thành món ăn ngon. Cảnh Đoan Mộc Thúy và Triển Chiêu ăn cơm sẽ là thế này: Bên Triển Chiêu là canh thịt cá, phía Đoan Mộc Thúy là cháo hoa, màn thầu, bánh bao nhân chay, mỗi lần ăn chung đều phản ánh sự đối lập rõ nét giữa giai cấp vô sản và giai cấp tư sản, cũng may vị cô nương chai sạn này tạm thời tập trung nghĩ đến việc tu luyện pháp lực, không để ý đến sự khác biệt đồ ăn thức uống, đến khi nàng lấy lại tinh thần... thật ngại quá... thời đại ăn mặn của Triển hộ vệ cũng tới lúc đi đến hồi kết rồi.

Lúc này nàng đang vật lộn với con cá, tiếng “lên” rơi xuống, con cá kia “ào” một tiếng bay ra khỏi mặt nước, cái miệng hớp hớp, vùng vẫy quẫy đuôi giữa không trung, những giọt nước bắn tung tóe khắp nơi, Đoan Mộc Thúy đứng mũi chịu sào, bị nước tạt hết vào mặt.

Nhưng vui mừng còn hơn tức giận, Đoan Mộc Thúy trợn mắt nhìn con cá kia, đợi đến khi nó sắp hết hơi nàng mới cười hì hì thả nó vào trong lu nước.

Vào nước chưa được nửa nén hương, nàng lại lôi nó lên. “Lên!”

Con cá lại đang vật lộn với sự sống và cái chết giữa không trung, Đoan Mộc Thúy mỉm cười gọi người bên cạnh: “Trương Long!”

Không có ai đáp lời, khi ngoảnh đầu nhìn lại, nỗi nhớ thương của Trương Long đều gửi cả vào bồn đất, lòng không tạp niệm.

Pháp thuật tinh diệu như thế mà không có ai đứng bên cổ vũ, có khác nào mặc áo gấm đi đêm, Đoan Mộc Thúy hậm hực, đành phải thả con cá về trong lu nước.

Đang thở dài thì cánh cửa phía sau vang lên tiếng cọt kẹt, Triển Chiêu cùng Công Tôn Sách tới rồi.

Đoan Mộc Thúy vui mừng khôn xiết, vội sải bước đi tới, một tay kéo Triển Chiêu tay kia kéo Công Tôn Sách: “Lại đây lại đây, xem ta thi triển pháp thuật.”

Trương Long thấy Triển Chiêu và Công Tôn Sách tới, bèn vội vàng tạm gác nhi nữ tình trường sang một bên, cũng tham dự vào đội ngũ đứng xem.

Đoan Mộc Thúy dương dương đắc ý: “Lên!”

Thời khắc mấu chốt, pháp thuật không linh, con cá vẫn bơi trong nước, không lên.

Đoan Mộc Thúy không giữ được bình tĩnh: “Lên nào!”

Con cá không thèm nể mặt, chẳng những không lên mà còn lặn xuống dưới, ùng ục thả ra một chuỗi bong bóng.

Mặt Đoan Mộc Thúy lúc đỏ lúc trắng, Triển Chiêu và Công Tôn Sách trong lòng hiểu mà chẳng nói ra, có tâm cho nàng đường lui, nhất tề quay lại nhìn Trương Long: “Hồng Loan cô nương sao rồi?”

Thế là ba người cùng nhau đi tới bên bồn hoa, bỏ lại một mình cô nương kia ở sau lưng: “Lên! Lên đi! Ngươi có lên hay không! Lên đây cho ta!”

Bỏ công không phụ lòng người, cuối cùng con cá kia thực sự bay lên, giãy giụa tới lui giữa không trung.

Đoan Mộc Thúy thở ra một hơi, trước khi gọi đám người Triển Chiêu đến quan sát, nàng lại gần con cá, dùng ngón tay đâm vào bụng nó một cách hung tợn: “Nếu vào thời điểm mấu chốt mà ngươi rơi xuống thì cứ nằm đó mà chờ Lưu thẩm đem nướng ngươi lên!”

Con cá liền nổi cáu.

Nên biết rằng nó không phải là một con cá bình thường, mà cũng có suy nghĩ và cá tính, vốn dĩ nó đã chấp nhận sự sắp đặt của số phận, sẵn sàng đối mặt với chiếc thớt đẫm máu và con dao phay lạnh lẽo. Ngờ đâu vào giây phút cuối cùng của : đời, cô nương này lại không để nó sống yên ổn, năm lần bảy lượt lôi nó ra khỏi mặt nước, đưa nó vào hoàn cảnh hết hơi cận kề cái chết, thật vô nhân... thật vô ngư đạo!

Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh, nó nhất định phải ra sức đánh một trận, cứu lấy chút tôn nghiêm của mình.

Vậy là nó dùng hết sức bình sinh, cái đuôi vểnh lên cao, với tốc độ cực nhanh, nó tát vào mặt Đoan Mộc Thúy một cú thật mạnh...

Một tiếng “chát” lanh lảnh, giống như một cái bạt tai vừa giáng xuống, nhóm Công Tôn Sách hoảng sợ, vội vàng nhìn sang: “Đoan Mộc cô nương, sao thế?”

“Tùm” một tiếng, cá rơi xuống nước, sau đó là giọng nói bình tĩnh của Đoan Mộc Thúy: “Không sao.”

Không sao à? Công Tôn Sách cùng Trương Long thở phào, tiếp tục cúi đầu nhìn bồn đất.

Không sao ư? Triển Chiêu không tin, y sải bước đi tới, у kéo cánh tay nàng, thân thể nàng xoay về phía y nhưng mặt lại quay đi chỗ khác. Triển Chiêu thầm giật mình, bước sang bên cạnh nhìn mặt của nàng, nàng vội ngoảnh mặt sang bên kia, cứ xoay qua xoay lại như vậy, một người muốn xem, một người không cho xem, cuối cùng có một lần lỡ trớn quay mặt vừa khéo chạm vào ánh mắt của Triển Chiêu.

Chỉ thấy trên má trái trắng nõn nà của nàng có một vết hình đuôi cá rành rành, đang ửng lên màu đỏ hồng, nói thật lòng trông nó khá đẹp mắt và nghệ thuật, hình đuôi cá rõ ràng sống động, thậm chí còn in cả đường vân vảy cá.

Triển Chiêu hoang mang, y nhìn hồi lâu, chỉ có thể lặp lại câu hỏi cũ: “Làm sao thế này?”

“Không sao, cô nương này cười đến là dịu dàng, vừa cười vừa xắn tay áo, “Triển Chiêu, tối nay ở lại cùng ăn cơm, có món cá đấy!”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »