_khaiphongchiquai005.jpg)
Triển Chiêu chưa kịp ngăn nàng lại thì Đoan Mộc Thúy đã cúi xuống, một tay nắm lấy miệng lu, tay kia thò vào trong nước, cái lu kia cao cũng đến nửa người, nàng mò một hồi không bắt được gì lại thọc sâu hơn một chút, áo xắn đến khuỷu tay mà nước đã ngập đến bắp tay, vài sợi tóc dài cũng chìm trong nước, Triển Chiêu nhìn mà phải giẫm chân: “Thôi nào, nàng so đo tính toán với con cá làm gì!”
Công Tôn Sách và Trương Long cũng tò mò nhìn sang “Triển hộ vệ, Đoan Mộc cô nương đang làm gì vậy?”
Triển Chiêu quay qua chỗ hai người, câu “bắt cá” vừa ra khỏi miệng thì bọt nước từ phía bên cạnh văng lên tung tóe, cùng lúc đó có tiếng vật nặng rơi xuống nước.
Triển Chiêu bị nước văng đầy đầu tóc mặt mũi, khi kịp phản ứng lại cũng không bận tâm đến chuyện khác, một tay lập tức thò vào trong lu, kể vào eo nàng, tay kia nắm lấy vai nàng, vận lực đưa nàng ra khỏi mặt nước.
Đoan Mộc Thúy giơ tay lên lau nước trên mặt, nhưng không có ý rời khỏi lu nước: “Triển Chiêu, ta tránh nước được mà.”
Triển Chiêu nhất thời không còn lời nào để nói, chợt liếc mắt thấy Trương Long và Công Tôn Sách đang vô cùng kinh ngạc, y bỗng nổi giận: “Ta không cần biết nàng có tránh được nước hay không, mau ra đây cho ta”.
Ngay cả Công Tôn Sách cùng Trương Long cũng có thể nghe ra giọng điệu của y có gì đó sai sai, chứ đừng nói là Đoan Mộc Thúy, nàng thầm giật mình, nắm lấy miệng lu không nhúc nhích: “Này, Triển Chiêu, chàng giận cái gì?”
Triển Chiêu thấy nàng ướt sũng từ đầu đến chân, vậy mà trông lại ung dung như đang nhàn nhã đi dạo, sắc mặt y liền sa sầm, buông tay ra, xoay người bước thẳng ra ngoài.
Đoan Mộc Thúy thấy y không nói nữa, lại còn phủi tay đi ngay, trong lòng cũng cảm thấy tức giận: “Này, Triển Chiêu! Ta xuống nước thì mắc mớ gì đến chàng?”
Triển Chiêu không nói lời nào, chỉ mở cửa bỏ đi, Đoan Mộc Thúy nhìn chằm chằm cánh cửa khép hờ một hồi, sau đó ngoảnh đầu nhìn Công Tôn Sách: “Sao chàng ấy lại giận chứ? Quản trời quản đất lẽ nào còn quản ta vào lu nước bắt cá sao?”
Nói rồi lại “ào” một tiếng, nàng tiếp tục ngụp lặn trong lu.
Công Tôn Sách và Trương Long đưa mắt nhìn nhau, một lúc sau mới rón rén lại gần nhìn thử, nước trong lu chỉ còn một nửa, nhưng sau khi nàng ngồi xuống thì nước gần như tràn qua miệng lu, qua mặt nước gợn sóng có thể thoáng thấy nàng đang ngồi bó gối tựa vào vách lu. Công Tôn Sách thầm thở dài: Quả thực có thể tránh nước, không chỉ thế công phu tránh nước còn rất phi phàm.
Chuyện hai người đột nhiên tranh cãi với nhau đúng là bất ngờ, nhưng chính sự vẫn phải làm, Công Tôn Sách gõ vào thành lu: “Đoan Mộc cô nương, ta có chuyện quan trọng muốn bàn bạc với cô, cô có thể... dành chút thời gian nói chuyện được không?”
Chờ một lúc lâu không có tiếng trả lời, Công Tôn Sách đã nghi ngờ tác dụng truyền âm của nước, ông nghĩ nếu nàng không muốn đi ra, thì chẳng biết mình có phải lấy gầu múc hết nước trong lu ra không.
“Ngài cứ nói đi.”
Nhìn tình hình có lẽ nàng cũng không định đi ra, Công Tôn Sách thầm thở dài, nói ngắn gọn vài câu giải thích lại sự việc, trong lúc đó, con cá kia cứ bơi qua bơi lại trước mặt Đoan Mộc Thúy, làm một chú cá qua đường đến lần thứ n, thấy Đoan Mộc Thúy không có ý định tính sổ với nó, nó mừng như mở cờ trong bụng.
Giọng Đoan Mộc Thúy uể oải, nghe không có vẻ thích thú mà cũng chẳng hề phản đối: “Cứ nghe theo sự sắp xếp của Bao đại nhân là được, bao giờ thì vào cung?”
Sự thể được quyết định như vậy.
☆ ☆ ☆
Hai ngày sau, lúc chạng vạng có một cỗ kiệu được phái đến, trước hết đưa Đoan Mộc Thúy đến phủ Khai Phong, sau đó tiến cung cùng kiệu của Bao Chửng, trong lúc chờ Bao Chửng, Đoan Mộc Thúy dựa vào cửa sổ nghịch rèm cửa, chiếc rèm vải phẳng phiu bị nàng xoắn lại như bánh quẩy, đang xoắn hăng say chợt nàng nhác thấy Bao Chửng cùng một nhóm người đang đi tới, ánh mắt nàng lại lướt tới chỗ Triển Chiêu mặc quan phục đỏ sẫm, tức thì sắc mặt sầm, lập tức hất tấm rèm đi.
Nàng đã toàn tâm toàn ý chuẩn bị một cú hất vô cùng khí thế, thử nghĩ mà xem, “soạt” một tiếng, rèm cửa mang theo cơn gió chặn đứng giữa hai người, ai sáng suốt vừa thấy là biết ngay nàng giận đến nhường nào.
Tiếc rằng nàng đã quên mình vừa xoắn chiếc rèm thành bánh quẩy, cú hất này chẳng những không mang lại hiệu quả như ý mà còn biến thành một cái gậy vải lủng lẳng đu đưa bên cửa sổ, trông đến là mất hứng, nàng định vuốt phẳng tấm rèm ra, lại thấy Triển Chiêu sắp tới trước mặt, đành phải quay đầu đi giả vờ không biết.
Bao Chửng không để ý đến chuyện đó nhưng Công Tôn Sách lại thấy hết những hành động của nàng, ông cảm thấy buồn cười, còn cố ý ngoảnh đầu nhìn Triển Chiêu, y bị ông nhìn đến nóng cả mặt, thầm thở dài một hơi, đi thẳng tới, giúp Đoan Mộc Thúy kéo rèm cửa, thấy vẻ mặt của nàng không ổn, biết đối phương không muốn nhìn thấy mình nhưng y vẫn mỉm cười nói: “Đoan Mộc, mấy hôm nay có khỏe không?”
Đoan Mộc Thúy không nhúc nhích, chỉ “hừ” một tiếng qua lỗ mũi.
Triển Chiêu đang định buông rèm rồi đi, nhưng nghe thấy tiếng nàng “hừ” này của nàng, y chợt dừng bước.
Công Tôn Sách cũng bị tiếng “hừ” này thu hút, nghe ra âm mũi của nàng rất nặng, ông ngạc nhiên nói: “Đoan Mộc cô nương, mấy hôm nay bị cảm lạnh ư?”
Đoan Mộc Thúy “ừm” một tiếng: “Hai hôm nay lúc nóng lúc lạnh, bị cảm cũng không có gì lạ.”
Công Tôn Sách trêu chọc nàng: “Hai hôm nay đúng là có lúc nóng lúc lạnh, nhưng nếu cô không ngâm mình trong lu nước lâu như vậy thì chưa chắc đã bị cảm lạnh đâu.”
Đoan Mộc Thúy sầm mặt, lập tức đưa tay kéo rèm kín mít, lúc này đúng là trong không thấy ngoài, ngoài chẳng thấy trong.
Chợt nghe kiệu phu ở bên ngoài hô vang: “Được rồi, khởi kiệu! Đi thôi!”
Cỗ kiệu lắc lư, cứ như vậy tiến vào hoàng thành.
☆ ☆ ☆
Bao Chửng thu xếp cho Đoan Mộc Thúy ở trong cung thái hậu, ông chỉ nói với người khác rằng năm đó khi thái hậu lưu lạc ngoài dân gian đã được gia đình cô nương này giúp đỡ, thái hậu giao cho Bao Chửng đi điều tra, sau nhiều ngày tìm kiếm cuối cùng cũng có tin tức, gia đình ấy về sau sa sút, chỉ còn lại một bé gái mồ côi, bởi vậy mới đưa nàng vào cung ở mấy ngày để ôn lại tình xưa.
Lý thái hậu cũng rất quan tâm đến lời gửi gắm của Bao Chửng, bà đã sai cung nhân dọn dẹp một gian phòng thượng hạng trong cung, còn sắp xếp thêm mấy thị nữ, khi gặp mặt thấy dáng vẻ xinh đẹp của nàng, với làn da trắng như tuyết cùng gương mặt khiến người ta yêu quý, càng nhìn càng thấy vừa lòng, bà bèn giữ nàng lại nói chuyện hồi lâu mới để cung nhân đưa nàng đi nghỉ ngơi, sau đó thái hậu quay lại nói với thị nữ thân cận tên Ngân Chu: “Ngươi xem cô nương này đúng là khả ái, vừa nhìn đã biết là cô nương nhà lành, vừa ngoan ngoãn lại vừa lanh lợi, không giống Trương quý phi kia, trông thật quyến rũ lẳng lơ. Nếu hoàng thượng của chúng ta có thể nạp được phi tử như vậy thì ta đã chẳng phải buồn lòng đến thể.
Lý thái hậu xưa nay vốn không thích Trương quý phi, bình thường không biểu lộ quá nhiều trước mặt người ngoài, lúc này đang ở trong chính cung của mình, lại thêm không coi Bao Chửng là người ngoài nên lời nói cũng hơi lộ liễu.
Bao Chửng nghe xong trong lòng thầm giật thót, vốn không định nói đến chuyện này, nào ngờ Lý thái hậu càng nói càng hăng, bà bảo với Bao Chửng: “Gia thế của cô nương này thế nào? Bao nhiêu tuổi rồi? Đã hứa hôn với ai chưa?”
Bao Chửng hắng giọng đáp: “Vi thần đã từng hỏi qua, cô ấy đã có hôn phối rồi.”
“Ồ...” Lý thái hậu khẽ gật đầu, trong giọng nói chứa đầy sự tiếc nuối vô hạn, nghĩ đi nghĩ lại bà vẫn chưa hết hy vọng: “Vậy vẫn chưa xuất giá đúng không?”
Bao Chửng đáp dứt khoát: “Sắp rồi, nghe nói đã trao đổi bát tự, cũng đã chọn ngày thành thân”.
Lý thái hậu thở dài, nói với Ngân Chu: “Xem đi, hoàng thượng của chúng ta không có phúc khí thế đấy.”
Vậy là đề tài này được bỏ qua, bấy giờ Bao Chửng mới thở phào nhẹ nhõm, lúc trước khi nhờ cậy thái hậu, ông chỉ nói là điều tra vụ án năm xưa lúc Lưu hoàng hậu còn chấp chưởng hậu cung, Lý thái hậu vừa nghe thấy ba chữ “Lưu hoàng hậu” liền mất hứng, không ngờ bà lại bận tâm đến người hơn là vụ án kia.
☆ ☆ ☆
Đoan Mộc Thúy vừa vào phòng đã kêu buồn ngủ, tiện đà xua đám hạ nhân đang hầu trong phòng đi hết, sau khi cài then cửa nàng liền thổi tắt đèn, nghe ngóng trong bóng đêm một hồi lâu, thấy bên ngoài không có động tĩnh gì mới thay y phục cung nhân đã chuẩn bị từ trước, rồi xuyên qua bức tường sau phòng đi ra ngoài.
Trước đó Công Tôn Sách đã cho nàng xem bản đồ đường đi từ tẩm điện của thái hậu đến nơi ở của Diêu mỹ nhân, đường đi quanh co ngoắt ngoéo, nàng nhìn đến ngây cả người, cuối cùng trợn mắt đáp: “Ngài chỉ cần nói cho ta biết phải đi về hướng nào thôi, dù sao ta cũng sẽ đi xuyên tường mà”.
Nàng đi thẳng về hướng tây, xuyên tường vượt đá qua biết bao cung điện, có khi nàng lại thoải mái đi trên đường, dù sao nàng cũng đang mặc y phục của cung nhân, không quá bắt mắt.
Chẳng mấy chốc đã đi đến chỗ ở của Diêu mỹ nhân, cửa đóng chặt, nàng áp lên cửa nghe ngóng, bên trong không có động tĩnh gì, nghe nói sau khi Diêu mỹ nhân bỏ trốn, hoàng thượng vô cùng tức giận, phạt đám hạ nhân liên quan phải đến nơi khác làm việc nặng nhọc bẩn thỉu, nhưng như thế lại có lợi cho Đoan Mộc Thúy, giúp nàng đỡ phải ẩn nấp trốn tránh.
Nàng xuyên qua tường đi vào bên trong, ngưng thần ngửi không khí xung quanh, thấy không có gì lạ thường liền tiến vào phòng ngủ của Diêu mỹ nhân. Vừa bước vào đã ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng, nàng lần theo mùi hương đó đi tới cạnh bàn, tiện tay bấm minh tự quyết, giữa không trung xuất hiện một đốm lửa nhỏ, qua ánh lửa nàng nhận ra trên bàn có một chiếc bình ngọc mỡ dê cao cổ mở nắp nằm lăn lóc, trên bình vẽ tranh mỹ nhân cài hoa. Cầm bình lên soi dưới ánh đèn thì thấy dưới đáy bình còn sót lại mấy giọt rượu, Đoan Mộc Thúy cẩn thận ngửi kỹ miệng bình, cứ cảm thấy trong mùi rượu có lẫn một mùi hương rất lạ, nghĩ mãi không ra, bèn thuận tay cầm nút gỗ bịt lại rồi nhét vào trong ngực.
Chăn đệm trên giường được xếp ngay ngắn, Đoan Mộc Thúy bước tới xem xét một hồi nhưng không thấy có gì khác thường, khi xoay người định rời đi, chợt dưới chân có tiếng động giòn vang như có thứ gì đó bị nàng giẫm nứt.
Đoan Mộc Thúy vội vàng quỳ xuống, đốm lửa kia cũng nhanh chóng hạ xuống theo, trước mắt nàng là một đống nhỏ những mảnh màu đen, nhặt một mảnh lên nhìn kỹ thấy có hoa văn nổi, nhưng cũng không thể nhận ra nó là cái gì, ngẫm nghĩ một hồi, thứ này nằm ở bên giường bị nàng giẫm vỡ, hay vốn dĩ có sẵn ở đây? Thế là nàng chỉ tay điều khiển đốm lửa xuống dưới gầm giường, bản thân cũng không màng đến hình tượng, dùng cả tay cả chân bò vào, dưới ánh lửa mông lung, nàng vừa nhìn vừa đưa tay mò mẫm.
Đột nhiên, nàng chạm vào thứ gì đó, nó tròn tròn lại có thân dài, khi sờ tỉ mỉ thì thấy trên thân có những đường nét hơi lồi lõm, Đoan Mộc Thúy hết sức vui mừng, nắm lấy thứ đó trong tay, đang định lấy đến trước mặt để xem cho kỹ, chợt có tiếng một bà lão khàn khàn vang lên: “Cô nương, cô đang tìm cái gì vậy?”
Giọng nói u ám ấy ở ngay bên tai nàng, gầm giường chẳng rộng bao nhiêu, chẳng lẽ có người cũng bò vào như nàng sao? Bà ta vào lúc nào, sao mình lại không phát hiện ra? Bà ta đến bao lâu rồi? Chẳng lẽ vừa nãy khi mình đang sờ soạng trong gầm giường, bà ta vẫn ở bên cạnh theo dõi ư?
Đoan Mộc Thúy vốn là người khá can đảm, nhưng lúc này cũng không khỏi sởn gai ốc, nàng chống cánh tay, chầm chậm quay đầu lại.
Quả nhiên nàng bắt gặp khuôn mặt của một bà lão, không biết đã bao nhiêu tuổi, lớp da già nua trên khuôn mặt chồng chất lên nhau, hai tròng mắt đục ngầu đáng sợ, nhưng con ngươi ở chính giữa lại sáng đến kinh người.
Thấy Đoan Mộc Thúy quay đầu lại, bà ta nhếch miệng nở nụ cười, giữa hàng lợi hồng hồng còn sót lại mấy chiếc răng vàng vàng đen đen: “Cô nương, cô đang tìm cái gì đó?”