Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6166 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 131
Image

Đoan Mộc Thúy hét lên, lập tức dùng một chân đá vào bụng bà lão, khoảng trống dưới gầm giường nhỏ đến vậy mà nàng cũng có thể thi triển chiêu này.

Cú đá vừa tung ra, chỗ nàng đá vào có cảm giác mềm mềm, khác thường đến khó tả, cũng may sức lực đủ mạnh để đá bà lão kia ra khỏi gầm giường.

Đoan Mộc Thúy cũng lăn ra ngoài, nàng đưa tay rút con dao găm khảm ngọc bích đeo bên hông, ngọc hấp thụ tinh hoa của trời đất, vốn là vật thuần khiết, lại ở bên nàng lâu ngày nên tự sinh ra chút linh khí có thể xua đuổi tà ma, nào ngờ vừa rút dao ra, đưa mắt nhìn lại thì bà lão kia đã biến mất.

Đoan Mộc Thúy hơi sững sờ, nàng vịn mép giường chầm chậm đứng dậy, nhìn xung quanh một hồi, phòng ngủ vẫn trống trải và yên tĩnh như trước, không thấy có gì khác thường.

Đốm lửa bay dập dình quanh nàng, Đoan Mộc Thúy cau mày, nắm lấy ngọn lửa trong tay, niệm phục tự quyết, hai tay tách ra, đốm lửa đã tách làm hai, rồi lại phân chia tiếp, từ hai thành bốn, chẳng mấy chốc đã tách thành hơn trăm đốm lửa, nàng vung tay áo lên, những đốm lửa này hoặc bay lên xà nhà, hoặc chui vào trong góc, tản ra bốn phía, trong chớp mắt đã soi sáng cả căn phòng, chẳng khác gì ban ngày.

Đoan Mộc Thúy dựa vào ánh lửa rực rỡ xem xét xung quanh, tìm một hồi cũng không thấy đầu mối gì, nàng cả giận nói: “Chẳng phải ngươi muốn hỏi ta đó sao? Bây giờ ta đang ở đây, sao ngươi không dám ra hả?”

Nhớ đến vừa rồi nàng sợ tới đổ mồ hôi đầm đìa, tự nhiên trong lòng thấy vô cùng tức giận, nàng liền tung chân đá đổ chiếc ghế đẩu tròn bên cạnh.

Gần như cùng lúc đó, bên ngoài vọng tới tiếng hò hét thất thanh, có giọng nói lanh lảnh của một tiểu thái giám: “Ở đó, trong tẩm điện của Diêu mỹ nhân!”

Âm thanh từ xa lại gần, trong nháy mắt tiếng bước chân nhốn nháo đã truyền đến cửa, Đoan Mộc Thúy thầm than thở. Nàng đốt đèn sáng như vậy, hoàn toàn quên mất đây là tẩm điện bị đóng kín của Diêu mỹ nhân, nay đột nhiên có ánh sáng chẳng phải sẽ khiến người ta hoài nghi hay sao?

Nghĩ đến đây, tay áo vội vàng thu lại, trăm đốm lửa liền hòa làm một, sau đó chậm rãi chui vào trong tay áo của nàng, cuối cùng tắt lịm.

Bên ngoài có tiếng bàn tán xôn xao, ở trong phòng có thể nghe rất rõ ràng.

“Vừa nãy rõ ràng là có ánh đèn mà.”

“Hình như bên trong có người, là người hay là quỷ thế?”

“Ánh sáng lập tức biến mất, lẽ nào lại là quỷ?”

Đoan Mộc Thúy cũng thấp thỏm lo lắng, muốn xuyên tường đi ra ngoài, lại thấy bên ngoài đã bị vây chặt đến nỗi một giọt nước cũng không lọt qua được, chỉ sợ khi đi ra sẽ có người chặn lại, lúc ấy lẽ nào đành bó tay chịu trói? Dù có bị bắt cũng không sao, cứ bảo mình không ngủ được, ra ngoài tản bộ một chút...

Đang miên man suy nghĩ, chợt bên ngoài vang lên một giọng nam tử sang sảng quen thuộc: “Có chuyện gì thế?”

Đám người kia vội vàng lui ra nhường đường: “Triển hộ vệ, trong này có gì đó rất quái lạ”.

Triển Chiêu ư?

Đoan Mộc Thúy không khỏi nhíu mày: Hơn nửa đêm sao chàng không ngủ đi, chạy vào trong cung đi lung tung làm gì?

Nàng đâu biết Triển Chiêu thân là ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ, nửa đêm đi tuần trong cung là chuyện bình thường, hơn nữa nàng mới vào cung, Bao Chửng ra lệnh cho Triển Chiêu mấy ngày này đi lại trong cung nhiều hơn, thứ nhất là để cùng nàng nội ứng ngoại hợp, thứ hai là để chăm sóc cho nàng, bởi Công Tôn Sách đã dự đoán rằng: Đoan Mộc cô nương không biết kiêng kỵ là gì, chỉ e sẽ làm ra những chuyện khiến người ta sợ đến không nói nên lời.

“Các ngươi mau lui đi, nơi này cứ giao cho ta.”

“Triển đại nhân.” Nghe như có người phản đối, nhưng một lúc sau tất cả đều lui đi.

Đoan Mộc Thúy đứng ở nơi đó, trong lòng không muốn nhìn thấy y, nhưng càng trốn tránh lại càng không hợp lý, vậy nên nàng ngoảnh đầu đi làm bộ hờ hững, không để ý thấy cái đầu của bà lão kia đang chầm chậm ló ra trên vai nàng, rồi dần đến gần bên tai nàng...

“Kẹt” một tiếng cánh cửa bị đẩy ra, mang theo ánh trăng bàng bạc như thủy ngân, trước cửa có một người cao lớn, mũ áo chỉnh tề, trên môi nở nụ cười nhàn nhạt, đó không phải Triển Chiêu thì là ai?

Đoan Mộc Thúy giả vờ như không nhìn thấy y, nàng khịt mũi, nhấc chân bước ra ngoài, thoắt một cái Triển Chiêu đã tới cản đường nàng, thấy vẻ mặt nàng không vui, y vừa tức vừa buồn cười: “Đoan Mộc...”

Đoan Mộc Thúy nói một câu khiến người ta phải giật mình: “Ngài nhận nhầm người rồi”.

Hay lắm, đúng là giận có khác, còn dám trở mặt không nhận người quen, Triển Chiêu nén cười, hỏi nhỏ: “Nàng không phải họ Đoan Mộc ư?”

“Không phải.”

“À.” Triển Chiêu chậm rãi nhường đường, giọng nói như có chút tiếc nuối, “Vậy tại hạ nhận lầm người rồi”.

Đoan Mộc Thúy tức giận, sải bước ra khỏi cửa, khi ngang qua còn xô mạnh vào Triển Chiêu.

Xô xong nàng liền hối hận. Triển Chiêu chết tiệt, xương cốt sao mà cứng thế, va vào làm nàng đau hết cả người.

Chưa đi được mấy bước, Triển Chiêu lại giơ tay cản nàng lại: “Xin cô nương dừng bước”.

Đoan Mộc Thúy bực bội: “Ngài lại muốn làm gì?”

“Đêm hôm khuya khoắt, sao cô nương lại xuất hiện ở tẩm cung của Diêu phi nương nương.”

Lúc nói câu này, y hơi nhướng mày lên, tỏ vẻ kinh ngạc dù trông vô cùng giả dối, nhưng cuối cùng y cũng không giấu được nụ cười trêu chọc nơi đáy mắt.

Đoan Mộc Thúy cố nén cơn giận, từ tốn đáp: “Bắt cá.”

Cảm thấy nàng vẫn đang giận dỗi vì chuyện hôm đó, Triển Chiêu bật cười: “Cá trong lu còn chưa đủ cho nàng bắt sao?”

“Mắc mớ gì đến ngài.”

Nói đoạn nàng liền cất bước rời đi, nhưng cánh tay đột nhiên bị siết chặt, là do Triển Chiêu níu tay nàng.

“Ôi cái người này, ta với ngài đâu có quen biết, lôi lôi kéo kéo làm gì.”

Triển Chiêu thở dài: “Đoan Mộc, trên đời này có cô nương nào hẹp hòi như nàng không? Ta đã bao giờ nặng lời với nàng chưa? Vậy mà nàng lại để bụng đến tận bây giờ”.

Đoan Mộc Thúy không hé răng.

Triển Chiêu kéo nàng lại gần, khẽ hỏi: “Đã uống thuốc chưa?”

“Không chết được.”

Triển Chiêu cười nhẹ: “Sống trong cung có rất nhiều điều cấm kỵ, nàng phải để ý một chút, đừng ỷ có pháp thuật mà làm bậy”.

“Lắm lời.”

“Ta vừa đi qua tẩm cung của thái hậu, nhờ Ngân Chu sắc thuốc cho nàng, lúc nào về nhớ uống thuốc đấy?”

“Khi không lại tỏ ra ân cần.”

“Đi đường cẩn thận, nhớ đi ngủ sớm.”

Đoan Mộc Thúy hừ một tiếng, nhấc chân bước đi, đi một hồi cuối cùng cũng khó kìm lòng được, nàng bèn quay lại: “Này, Triển Chiêu.”

“Sao thế?” Triển Chiêu dường như đã đoán trước rằng nàng sẽ quay trở lại, trong đôi mắt đong đầy ý cười.

“Cái người này, chàng không biết giận ư?” Đoan Mộc Thúy chán nản, “Ta nói chàng, chàng không cãi lại ta sao?”

“Cãi lại cái gì?” Triển Chiêu tỏ vẻ không biết.

“Chàng bị ngốc đấy à?” Đoan Mộc Thúy giẫm chân, “Chuyện này mà cũng phải dạy sao?”

“Nói vậy tức là Đoan Mộc cô nương đi khắp nơi bắt nạt người ta, đến bản thân cũng không chấp nhận nổi hả? Bây giờ quay lại dạy người ta không được làm cái túi trút giận nữa ư?” Triển Chiêu trêu chọc nàng.

“Ta có đi khắp nơi bắt nạt người ta bao giờ đâu.” Nàng bĩu môi nhỏ giọng cự cãi, chung quy cũng vì không đủ tự tin.

Triển Chiêu buồn cười: “Ai có đủ can đảm để cãi lại nàng chứ? Người ta chưa kịp làm gì đã bị nàng lườm, thậm chí còn trở mặt không nhận người quen, nếu thật sự cãi lại nàng vài câu liệu có thể sống yên ổn hay không? Đành phải nén giận, cúp đuôi làm người thôi.”

Đoan Mộc Thúy bật cười, càng nghĩ càng thấy ngượng ngùng, nàng cúi đầu không nói nữa, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Ta đi về đây”.

Triển Chiêu ừ một tiếng, đưa tay vòng lấy eo nàng, nhẹ nhàng ôm một cái rồi thì thầm: “Khi về nhớ uống thuốc.”

Cái ôm này vô cùng nhẹ nhàng, như chuồn chuồn lướt nước, hơi thở ấm áp của Triển Chiêu bao bọc lấy nàng rồi bỗng rời đi, Đoan Mộc Thúy hơi ngẩn ngơ, như quay về lúc còn là một đứa trẻ, cứ tưởng sắp bắt được thứ gì đó nhưng lại phải trơ mắt nhìn nó bay đi, trong lòng ngập tràn nỗi buồn bã và thất vọng.

Nàng cắn môi, rầu rĩ nói: “Dù sao cũng không có ai, ôm lâu một chút cũng có chết được đâu.”

Triển Chiêu không nghe rõ: “Gì cơ?”

“Không có gì,” nàng ỉu xìu xoay người đi mấy bước, đột nhiên nàng chợt nhớ ra một thứ, bèn thò tay vào trong ngực lấy ra cái bình ngọc mỡ dê kia đưa cho Triển Chiêu, “Chàng đem về cho Công Tôn tiên sinh xem thử xem đây là rượu gì”.

Triển Chiêu đưa tay nhận lấy: “Nàng tìm thấy nó ở chỗ Diêu mỹ nhân sao?”

Đoan Mộc Thúy gật đầu.

“Còn phát hiện ra cái gì nữa không?”

Trong đầu Đoan Mộc Thúy hiện lên khuôn mặt của bà lão kia.

Thôi, trước hết chưa cần nói chuyện này với Triển Chiêu, để lúc khác nàng tìm cơ hội quay lại đây một chuyến, đến lúc đó nàng chuẩn bị đầy đủ pháp khí, không sợ bà lão kia tác quái nữa.

Hai người nói thêm vài câu rồi đóng cửa cùng đi ra ngoài, bên trong không có ai nhưng bên ngoài lại có tiếng người lao xao, Triển Chiêu cười và nói: “Bọn họ vẫn đang chờ, để ta đuổi bọn họ đi, Đoan Mộc, nàng đi từ phía sau nhé.”

Đoan Mộc Thúy gật đầu, nhìn Triển Chiêu mở cửa bước ra ngoài, đang định xoay người rời đi, bỗng nhiên nàng nhớ tới thứ tròn tròn thuôn thuôn màu đen mà mình tìm thấy dưới gầm giường.

Vừa rồi trong lúc hoảng loạn, hình như nó bị rơi xuống đất.

Sau khi tìm được nó nàng bèn đứng dậy nhìn xung quanh một chút, thấy không có gì lạ, nàng liền rời đi.

☆ ☆ ☆

Đoan Mộc Thúy trở về theo lối cũ, trên đường đi cũng không gặp phải chuyện gì khác, nàng vào phòng nghỉ ngơi một lúc rồi lấy hỏa chiết tử châm đèn, tiện tay lấy thứ vừa tìm được ra ném lên bàn.

Chẳng bao lâu sau bên ngoài có tiếng cung nhân gõ cửa, hẳn là thấy đèn vẫn sáng, nàng ra mở cửa, quả nhiên là người đưa thuốc đến.

Đoan Mộc Thúy đưa tay định nhận lấy, cung nhân nọ liền luống cuống: “Để nô tỳ đặt lên bàn cho cô nương, sao nô tỳ dám để cô nương phải nhọc công”.

Đoan Mộc Thúy cũng hiểu, nàng nghiêng người tránh sang một bên nhường đường, cung nhân kia đi tới bên bàn, đột nhiên hét lên một tiếng, bát thuốc trong tay rơi xuống đất, nước thuốc bắn tung tóe khắp nơi.

Cung nhân kia biết thế này không xong, vội quỳ xuống dập đầu lia lịa, Đoan Mộc Thúy ngạc nhiên nói: “Làm sao vậy?”

Cung nhân kia sợ hãi, mới đầu không dám nói, về sau lại thấy Đoan Mộc Thúy rất gần gũi, không có vẻ muốn trách phạt mình, bấy giờ mới run rẩy thưa: “Cô nương khai ân, là do nô tỳ làm sai, nô tỳ thấy trên bàn có thứ gì đó, tưởng là con sâu…”

Sâu ư?

Đoan Mộc Thúy thầm giật mình, nàng đưa mắt nhìn thứ nàng tìm thấy ở chỗ Diêu mỹ nhân.

Tròn tròn thuôn thuôn, trên thân có hoa văn hơi gồ lên, liếc mắt nhìn qua chẳng phải rất giống một con sâu đó sao?

Nói là sâu thì cũng chưa đúng lắm, trước đó nàng đã đạp vỡ một cái, để lại một đống mảnh vỡ...

Hay là...

Đoan Mộc Thúy đột nhiên vỡ lẽ, nàng cầm lấy đồ vật trên bàn nhìn cho thật kỹ.

Cầm trên tay thấy rất nhẹ, tựa như không có trọng lượng. Chẳng lẽ đây là cái vỏ do sâu lột xác mà ra?

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »