_khaiphongchiquai005.jpg)
Đoan Mộc Thúy ngủ một giấc tới tận khi mặt trời lên cao.
Không biết có phải do giường trong hoàng cung quá mềm mại thoải mái hay không, mà lúc sáng sớm rõ ràng người đã tỉnh, nhưng lại lưu luyến không muốn dậy, nàng bèn trở mình ngủ tiếp, sau đó gặp phải một giấc mơ kỳ quái, nàng mơ thấy Hán Vũ Đế, ông ta chắp tay sau lưng đi tới đi lui quanh những bức tượng tiên nhân bằng đồng trên đài Thừa Lộ.
Hán Vũ Đế - Lưu Triệt, có thể coi là bậc tiên phong trong các vị đế vương theo đuổi thuật trường sinh, ông ta nghe lời đám phương sĩ, tin rằng nếu dùng cam lộ trộn với bột ngọc thạch rồi ăn vào thì có thể trường sinh bất lão, vì vậy mới cho xây đài Thừa Lộ trong cung Kiến Chương, trên đài dựng tượng tiên nhân bằng đồng ở tư thế quỳ gối, cả ngày giơ tay hứng nước sương.
Lúc đó Đoan Mộc Thúy được Dương Tiễn đón lên sống ở thiên đình, mỗi ngày đều rảnh rỗi đến phát chán, nàng thường lấy việc nhìn ngắm nhân gian làm vui, thích nhất là nằm dài bên Nhất Xích Bích Đàm nhìn xuống nhân thế. Nhất Xích Bích Đàm, tên sao đầm vậy, bốn phía vuông vức, dài rộng đều một thước, nước trong đầm như ngọc bích, sâu không thấy đáy, muốn nhìn thấy nhân gian thì phải niệm chú, lúc niệm chú sương mù lượn lờ bay lên từ đầm nước nhỏ, dòng nước cuộn lên từng cơn sóng trập trùng, chẳng mấy chốc mọi thứ lại trở nên trong trẻo bình lặng, ngàn vạn cảnh tượng dưới nhân gian đều hiện lên trước mắt, rõ ràng như một tấm gương, chỉ cần đưa tay là có thể khám phá.
Nói một cách dễ hiểu thì nó gần giống như xem TV, có rất nhiều kênh cho bạn lựa chọn, nhưng Đoan Mộc Thúy cứ thích chọn kênh hoàng cung để xem Hán Vũ Đế cầu trường sinh.
Thứ nàng thấy nhiều nhất là những bức tượng tiên nhân bằng đồng trên đài Thừa Lộ, mỗi ngày đều có cung nhân đến hứng nước sương, sau khi hứng được đầy một chén nhỏ thì như thu được vật quý, vội trộn với bột ngọc dâng Lưu Triệt hưởng dụng, Đoan Mộc Thúy thích nhìn bộ dạng Lưu Triệt lúc ăn thứ đó, vẻ đắc ý và hài lòng trên khuôn mặt ông ta khiến nàng xem mãi không chán.
Có mấy lần Dương Tiễn tới thăm, nàng còn nói với Dương Tiễn: “Có phải lão hoàng đế này bị thần kinh không nhỉ?”
Dương Tiễn lườm nàng: “Muội cứ bò rạp ra đất như thế, trông có ra dáng tiên nữ không hả?”
Nàng tự nhiên nảy ra một ý: “Đại ca, ta nhổ một bãi nước miếng vào cái khay của hắn đi, dù sao cũng là nước miếng của thần tiên.”
Dương Tiễn xách nàng lên không chút khách khí: “Còn nằm bò như vậy nữa thì ta đuổi muội về Doanh Châu đấy.”
Hai người một kẻ nói đông, một người nói tây, ông nói gà bà nói vịt, chẳng ai chịu nghe ai.
Cung nhà Hán...
Đoan Mộc Thúy xoa xoa đầu, ngáp dài mặc y phục lên, trong cung nhà Hán đã xảy ra nhiều chuyện khiến nàng cảm thấy rất mới mẻ - nhưng đang yên đang lành, sao tự dưng lại mơ thấy Triệt?
Nàng ngái ngủ mở cửa ra, các cung nhân đang đợi ngoài cửa vội vàng chào hỏi, chẳng bao lâu sau, chậu đồng cùng khăn lụa để rửa mặt được mang tới, còn có người hầu hạ thay y phục và chải tóc, sau khi chải chuốt tươm tất, Ngân Chu - cung nhân thân cận bên cạnh thái hậu dẫn cung nhân hầu thiện bước vào, bày đồ ăn sáng lên bàn.
Trời đã gần trưa, vậy mà người ta vẫn chuẩn bị sẵn đồ ăn sáng cho nàng, Ngân Chu vẫy tay bảo những người khác lui ra, rồi tự tay múc cho nàng một bát cháo kê, nàng ta mím môi cười và nói: “Đoan Mộc cô nương ngủ ngon thật, sáng sớm nay Triển đại nhân đã qua một chuyến đấy”.
Đoan Mộc Thúy ngạc nhiên hỏi: “Triển Chi sao? Chàng ấy tới đây làm gì?”
Ngân Chu trêu đùa: “Dĩ nhiên là tìm cô rồi, chắc chắn không phải là tìm ta, dù có tìm ta cũng là để dặn dò ta sắc thuốc này, nấu cháo này.”
Đoan Mộc Thúy không khỏi nở một nụ cười.
Hai người đều là cô nương trẻ tuổi, trong lúc đùa giỡn tự nhiên sẽ thân thiết với nhau hơn, Đoan Mộc Thúy cúi đầu húp cháo, Ngân Chu ngồi bên bàn, hai tay ôm mặt nhìn nàng mà nói: “Đoan Mộc cô nương, có phải Triển đại nhân thích cô không?”
Đoan Mộc Thúy lườm nàng ta một cái: “Nói vớ nói vẩn.”
Ngân Chu bĩu môi: “Đoan Mộc cô nương, người trong cung mắt tinh tai thính hơn người ngoài cung gấp trăm lần, nghe một câu đều có thể ngẫm ra rất nhiều dụng ý, ta chỉ cần dùng một con mắt cũng có thể nhìn ra tâm tư của Triển đại nhân, huống chi ta còn nhìn bằng cả hai mắt đấy”.
Đoan Mộc Thúy rể rà nói: “Thích thích thích, y muốn thích, ta cũng không thể làm y không thích nữa đúng không.”
Ngân Chu kinh ngạc nhìn nàng: “Đoan Mộc cô nương, cô đúng là vớ được món hời liền khoe mẽ không thôi, chắc cô biết trong cung này có rất nhiều người nhung nhớ Triển hộ vệ phải không?”
“Sao lại có nhiều người thích Triển Chiêu đến vậy?” Quả thật Đoan Mộc Thúy không hề biết chuyện này.
Ngân Chu thở dài, chỉ tay ra bên ngoài: “Đoan Mộc cô nương, cô có biết trong cung này có bao nhiêu cung nữ không? Nhưng trong cung có được mấy nam nhân Hoàng thượng chỉ có một, còn lại toàn là thái giám công công, có cũng như không.
Thị vệ cấm quân cũng có mấy người đấy, nhưng cũng ít khi được gặp”
Sau đó có Triển đại nhân được phong ngự tiền thị vệ, bộ dạng như vậy, võ công khí phái như vậy, dù nói chuyện với hạ nhân cũng hết sức khiêm tốn, ai lại không thích người như ngài ấy cơ chứ? Đừng nói đến đám tiểu nha đầu kia, ngay cả ta, có khi ngài ấy nói với ta nhiều hơn mấy câu ta cũng thấy bối rối”. Ngân Chu cười hì hì, không hề né tránh chút nào.
Đoan Mộc Thúy cũng cười, tựa như người khác thích Triển Chiêu, nàng cũng thấy tự hào.
Ngân Chu nhìn nàng, bỗng nhiên nàng ta thở dài.
“Đoan Mộc cô nương, cô đúng là có phúc. Triển đại nhân tốt đẹp như vậy, chắc hẳn cũng biết yêu thương. Đâu như vài người, bên ngoài khoác lớp vỏ đẹp đẽ, bên trong lại làm những việc vô nhân tính...” Nàng ta chợt hạ giọng: “Cô có biết điện viện ngự sử đài Chương đại nhân không?”
“À... Ừm.” Đoan Mộc Thúy biết trong cung hay thêm mắm dặm muối, vì vậy nàng cứ ậm ừ đáp lại.
“Một người hào hoa phong nhã như vậy, bên ngoài trông thì nho nhã lắm, thế mà trong chuyện phòng the lại có thể chơi đùa nữ nhân đến chết, nghe nói mới đây có thị thiếp chết trong lúc giao hoan đó...”
Đoan Mộc Thúy không hiểu vì sao lại lạc đến chủ đề này, trong lòng thấy xấu hổ nên nhanh chóng chuyển đề tài: “Ngân Chu, hôm qua lúc vào cung với Bao đại nhân, ta đã đánh mất một cây trâm cài tóc.”
“Thế sao? Có quý giá lắm không?”
“Không đắt giá lắm, nhưng là thứ mẹ ta để lại, nếu mất thì rất đáng tiếc, cô có thể giúp ta tìm thử được không?”
Ngân Chu nhíu mày: “Trong cung nhiều người qua lại, Đoan Mộc cô nương, nếu bị người khác nhặt được thì khó tìm lắm.”
“Ta nhớ...” Đoan Mộc Thúy cau mày, “Hình như lúc đi qua lối vào thiên điện ở phía tây sông Ngự Hà ta vẫn còn cài nó, sau đó vừa ngoảnh đầu đi đã không thấy đâu nữa... hình như có một bà lão ở gần đó...”
“Thiên điện ở phía tây sông Ngự Hà?” Ngân Chu ngẫm nghĩ một chút, “Cửa bị khóa lại phải không? Đó hẳn là tẩm điện của Diêu mỹ nhân.”
“Chắc... vậy...” Đoan Mộc Thúy ậm ừ, “Ta cũng không rõ lắm”.
“Có lẽ bà lão kia đã nhặt được rồi. Cô có nhớ bà ấy không như thế nào không? Nếu có thì sẽ dễ tìm hơn một chút.”
“Hình như ta vẫn còn nhớ...” Đoan Mộc Thúy chợt nảy ra một ý, “Ngân Chu, lấy giúp ta bút mực đến đây, ta vẽ lại bộ dạng của bà ấy cho cô xem.”
Một lúc sau bút mực đã được chuẩn bị xong, Đoan Mộc Thúy làm bộ làm tịch đưa bút, đầu bút run lên trên mặt giấy, ngang không ra ngang, dọc chẳng ra dọc, run rẩy phác họa ra một hình người kỳ dị, làm Ngân Chu cười đau cả bụng.
Đoan Mộc Thúy tỏ vẻ không vui vo tròn tờ giấy vừa vẽ, sau đó đứng dậy đẩy Ngân Chu ra ngoài: “Cô ở bên cạnh nhìn làm ta rất căng thẳng, cô ra ngoài một lát, để ta ở lại vẽ tranh một mình đi”.
“Ôi, làm gì có họa sĩ nào sợ người ta nhìn mình vẽ tranh cơ chứ?” Ngân Chu cười hi hi, cuối cùng vẫn bị Đoan Mộc Thúy đẩy ra ngoài.
Đứng ngoài cửa hồi lâu, nàng ta chợt nhớ ra trà hoa quế mà thái hậu dùng vào buổi chiều vẫn chưa được chuẩn bị, bèn sải bước chạy về chính điện, vì vội vàng nên đến khúc ngoặt trên hành lang đã va phải một người.
“Triển... Đại nhân...” Không cần phải ngẩng đầu lên, chỉ nhìn bộ quan phục đỏ sẫm cùng vạt áo thêu hoa văn biển mây màu xanh da trời, nàng ta biết ngay đó là ai.
Đúng như dự đoán.
“Ngân Chu cô nương,” Triển Chiêu mỉm cười, cử chỉ vẫn ôn hòa lễ độ như trước, nhưng Ngân Chu tinh quái vẫn nhận ra y có vẻ ngại ngùng.
Chuyện này cũng không thể trách nàng ta, phải nói tuy Triển Chiêu thường đi lại trong cung, nhưng số lần đến chỗ thái hậu chỉ đếm trên đầu ngón tay, mỗi lần đều là đi cùng Bao đại nhân, hôm nay mặt trời lại mọc ở đằng tây, vừa mới qua giờ ngọ mà y đã đến thăm hai lần.
“Đoan Mộc cô nương ấy à? Dậy thì dậy rồi, nhưng còn đang đóng cửa vẽ tranh, không chịu cho người khác xem”. Không đợi Triển Chiêu cất tiếng hỏi, nàng ta đã nói tằng tằng như sàng hạt đậu, sau đó nàng ta lắc mình né sang một bên, cười trộm chạy đi.
Triển Chiêu xoay người nhìn bóng lưng của nàng ta, chỉ biết lắc đầu cười bất đắc dĩ.
Tâm tư của các cô nương trong cung, nếu nói Triển Chiêu không hiểu thì đúng là đánh giá thấp y. Còn nhớ lúc vào cung yết kiến sau khi được phong Ngự Miêu ở lầu Diệu Võ, trên đường đi đám cung nhân đều len lén liếc nhìn y, có mấy người còn tụ lại một chỗ, xì xào bàn tán không biết nói cái gì, rồi đột nhiên họ lại cười rộ lên, ai nấy mặt mũi ửng hồng.
Lần ấy y thực sự xấu hổ, mặt đỏ đến tận mang tai. y Còn nhớ khi đó đi cùng với y là thị vệ cấm quân Hướng Thiên Khải, hắn an ủi y như một người từng trải: “Triển đại hiệp, lâu rồi sẽ quen... Đám tiểu nha đầu này... Trong cung cũng không có gì mới mẻ...”
Đại ý là: Trong cung không có chuyện gì mới mẻ, bỗng nhiên xuất hiện một gương mặt lạ hoắc, lúc trước lại có nhiều lời đồn về y, nào là có bản lĩnh, rất uy phong, nay người thật đã tới, chẳng phải sẽ bị người ta chỉ trỏ bàn tán sao? Chưa biết chừng trong giấc mộng đêm về, y đã trở у thành đối tượng để các nàng nhung nhớ.
Có một lần vào cung, nhất thời đi lạc đường, y có hỏi у một cung nhân đi qua rằng thiên môn ở chỗ nào, hôm sau y liền bị các huynh đệ trong cấm vệ quân trêu chọc: “Triển đại nhân, ngài để ý đến cung nhân bên cạnh hoàng hậu đấy à?”
Y không cần hỏi cũng tự biết, chuyện của mình, nhất cử nhất động, mỗi lời nói ra đều có người theo dõi và lan truyền.
Vì thế từ đó về sau, y luôn thận trọng trong lời nói và việc làm, cố gắng không dùng dằng trong cung, gặp người nào, gặp chuyện gì đều tỏ thái độ nho nhã lễ độ, hành xử nghiêm cẩn, luôn cách xa người khác ba thước. Cứ như thế, tuy vẫn có rất nhiều người để mắt đến y, nhưng những lời đồn đại không đàng hoàng cũng dần dần lắng xuống.
Chuyến này vì Đoan Mộc Thúy vào cung mà tất cả đều thành công cốc.
Y gần như có thể chắc chắn rằng không quá hai ngày nữa, Đoan Mộc Thúy cũng sẽ bị một đám người lén lút chỉ trỏ soi mói: Diện mạo của cô nương này thế nào, trang điểm ra sao, gia thế của nàng... Mấy hôm sau những lời bình phẩm ấy sẽ được thay thế bằng sự yêu ghét trong lòng người, có lẽ sẽ có người giao hảo với nàng, cũng sẽ có kẻ nhìn nàng mà sinh lòng chán ghét, lườm nguýt sau lưng, ngầm bày ra mấy trò không để lại dấu vết nhằm ngáng chân làm nàng bẽ mặt...
Cho dù không có những việc đó, y cũng không muốn Đoan Mộc Thúy vướng vào mấy chuyện dèm pha trong cung, ở trong cung mấy chục năm như một ngày, mỗi ngày trôi qua chậm hơn so với bên ngoài, cả ngày cực nhọc, dễ sinh sự từ việc không đâu, bao nhiêu chuyện trong ngoài đều bị đem ra mổ xẻ phóng đại nói đi nói lại, truyền đi nghe khó lọt tai, không bàn đến đúng sai thật giả, y chỉ không muốn để nàng bị lôi vào trong đó...
Cảm giác bực bội này bỗng như tơ nhện vấn vít quấn quanh, khiến Triển Chiêu cảm thấy hơi bất an, y hít sâu một hơi, gạt bỏ những nỗi lo sợ vẩn vơ vừa chợt nảy ra trong đầu.
Phải rồi, lúc nãy Ngân Chu nói Đoan Mộc Thúy đang… vẽ phải không?
Nàng vẽ cái gì vậy?
☆ ☆ ☆
Triển Chiêu ở bên ngoài suy nghĩ miên man, Đoan Mộc Thúy lại chẳng mảy may hay biết.
Nàng nhìn cây bút đã phải tốn rất nhiều công sức mới khiến nó đứng run rẩy trên giấy không ngã ở trước mặt, xoa tay, vô cùng đắc ý.
Sau đó, nàng bắt tay vào thực hiện nghi thức được ưa chuộng trong giới kinh dị của xã hội hiện đại, một hoạt động trường tồn phồn vinh không phân biệt quốc tịch, chủng tộc, già trẻ, gái trai ai ai cũng hợp.
Đó chính là thỉnh bút tiên.
Chỉ thấy nàng tỏ vẻ thần bí, khe khẽ hô ba tiếng với chiếc bút lông: “Ngô Đạo Tử? Ngô Đạo Tử? Ngô Đạo Tử?”
Bút lông không nhúc nhích, Đoan Mộc Thúy cực kỳ thất vọng: “Không phải chứ, đi đầu thai rồi sao?”
(Ngô Đạo Tử tức giận nói: Lão tử là người triều Đường, đã mấy trăm năm rồi, không đầu thai thì làm gì nữa?)
Suy nghĩ một chút, nàng lại đổi đối tượng khác: “Diêm Lập Bản? Diêm Lập Bản? Diêm Lập Bản?”
(Diêm Lập Bản nho nhã lễ độ bảo: Thưa thượng tiên, tiểu sinh cũng là người triều Đường, cũng đã đầu thai rồi. )
…
Chuyện này phải trách Đoan Mộc cô nương không phải người trong nghề, chẳng biết nhiều lắm về giới hội họa đầu thời Tống, mấy người nàng biết cũng đã qua đời lâu rồi, thỉnh bút tiên mấy lần không thành, cuối cùng nàng tức muốn tắc thở: “Có hồn nào biết vẽ thì ra đây cho ta!”
Cây bút lông đột nhiên rung lên dữ dội vài lần, sau đó nó nghiêng đi như tư thế cầm bút, đứng yên.
Đoan Mộc Thúy nhẹ nhàng thở phào một hơi, chậm rãi đưa tay ra, vuốt từ đuôi bút đến ngòi bút.
“Ta nhớ, tối hôm qua...”
Dòng suy nghĩ dần trôi đi, toàn thân gần như nhập định, trong lúc xuất thần nàng lại tới phòng ngủ của Diêu mỹ nhân, chống tay dưới gầm giường, sau đó từ từ quay đầu lại.
Đôi mắt nàng dán chặt vào khoảnh khắc này.
Nàng chỉ nhìn thấy khuôn mặt bà lão kia, mái tóc búi cao, không thấy quần áo, dưới gầm giường quá tối...
Cùng lúc đó, cây bút dưới tay nàng, bị một bàn tay vô hình kéo đi, trượt trên mặt giấy...
Cầm bút, nâng lên, phác thảo, đưa bút, xoay, ấn bút xuống, xoay, chấm, lượn quanh...
Triển Chiêu bước vào rất nhẹ nhàng, y xoay người đóng cửa lại, sau đó đi mấy bước về phía Đoan Mộc Thúy, nhận ra mình không tiện quấy rầy nàng, y liền dừng ở cách nàng không xa, đưa mắt nhìn tờ giấy trước mặt nàng.
Người họa sĩ vô danh này rất tận tụy, vẫn đang dùng một chiếc bút lông đầu mảnh để tỉa từng nếp nhăn trên khuôn mặt bà lão.
Triển Chiêu cau mày, dáng vẻ của bà lão này có thể nói là rất bình thường, thứ khác thường là mái tóc của bà ta, dường như đều buộc ra sau đầu, nhìn trực diện không thấy kiểu dáng gì.
Cây bút đột nhiên dừng phắt lại, tựa như đã cạn kiệt toàn bộ sức lực, nó ngã ra, cùng lúc đó Đoan Mộc Thúy cũng thở hổn hển, cả người run bần bật.
“Đoan Mộc.” Triển Chiêu vội bước tới giữ chặt lấy nàng.
Đoan Mộc Thúy mở to mắt nhìn Triển Chiêu như muốn nói điều gì đó, rồi ánh mắt của nàng nhanh chóng chuyển về phía bức họa.
“Búi tóc này.” Hiển nhiên nàng cũng cảm thấy rất kỳ quái.
Nhìn thêm một hồi, Triển Chiêu lại là người có phản ứng trước: “Ta nhớ ra rồi, đây hẳn là tóc búi rủ.”
“Tóc búi rủ ư?” Đoan Mộc Thúy chưa hiểu.
“Hiện giờ quả thực có rất ít người búi tóc kiểu này, ta nhất thời không nghĩ ra. Triển Chiêu mỉm cười, “Trước kia khi hành tẩu giang hồ đã có lần ta tình cờ nhìn thấy”.
Y khua tay giải thích cho Đoan Mộc Thúy: “Toàn bộ tóc đều chải về phía sau, đuôi tóc vấn thành một búi nhỏ. Cách chải tóc này hơi đơn giản, nhìn qua như không búi tóc.”
“Tóc búi rủ...” Đoan Mộc Thúy lẩm bẩm, tâm trí có chút bối rối.
“Sao vậy?” Triển Chiêu nhận thấy vẻ mặt của nàng trở nên khác thường, lông mày hơi nhướng lên, trong mắt có một tia nghi hoặc lướt qua.
Đoan Mộc Thúy không đáp lời y, nàng nhớ tới giấc mơ lúc sáng.
Khi giấc mộng kết thúc, đám cung nhân thời Hán cẩn thận lấy cam lộ từ trên tay những bức tượng tiên nhân bằng đồng ở đài Thừa Lộ, dồn thành một chén, rắc bột ngọc bích được mài vụn như tuyết vào trong đó, rồi cẩn thận đặt lên khay, bưng bằng cả hai tay, cung kính đi về phía Hán Vũ Đại Đế đang ngồi trên ngai vàng.
Nàng không thèm để ý đến vẻ mặt trang nghiêm uy nghi của hoàng đế, ánh mắt của nàng chăm chú nhìn theo búi tóc của cung nhân kia.
Tóc búi rủ trong cung nhà Hán.