_khaiphongchiquai005.jpg)
Triển Chiêu cảm thấy sinh nghi, vặn hỏi vài lần, cuối cùng Đoan Mộc Thúy mới kể lại chuyện gặp được bà lão ở tẩm điện của Diêu mỹ nhân vào đêm hôm trước.
Triển Chiêu nhíu mày.
“Lúc bà lão kia xuất hiện, nàng không hề phòng bị chút nào sao?”
“Ai bảo ta không hề phòng bị? Rõ ràng là ta...” Đoan Mộc Thúy lắp bắp, “Rõ ràng ta... có làm mà”.
“Có làm cái gì?” Triển Chiêu truy hỏi.
“Rõ ràng… ta đã đạp cho bà ta một cú.” Nàng cố gắng tìm lý lẽ để dựa vào, “Sau đó bà ta cũng không xuất hiện nữa, có khi bị ta đá chết rồi cũng nên?”
“Nói bừa!” Triển Chiêu vừa tức giận vừa buồn cười, “Sau này không được hành xử lỗ mãng, tự mình quyết định như thế nữa.”
“Tự mình quyết định cái gì cơ?” Đoan Mộc Thúy nghe không rõ.
“Trước khi vào tẩm điện của Diêu mỹ nhân, nàng có báo cho ta biết không?”
“Chính mấy người bảo ta vào cung tra án cơ mà.” Đoan Mộc Thúy nổi nóng.
“Bảo nàng vào cung tra án, nhưng không bảo nàng chạy lung tung một mình, về sau nàng đi tới đâu cũng phải nói trước với ta.”
“Này!” Đoan Mộc Thúy nổi giận, “Triển Chiêu, chàng có biết cái gì gọi là tướng ở bên ngoài có thể không nhận quân lệnh không? Nếu chuyện xảy ra bất ngờ, ai có thời gian lạch bạch chạy đi báo cho chàng một tiếng được chứ? Đến lúc đó tàn cuộc cả rồi. Hơn nữa trước khi tiến cung mấy người đâu nói có chuyện gì đều phải báo cho chàng?”
“Ta đang nói đây.” Triển Chiêu đáp rất nhanh.
“Ta không làm đâu.” Đoan Mộc Thúy đáp còn nhanh hơn.
Nhất thời xung quanh lặng ngắt như tờ, hai người trợn mắt nhìn nhau, không ai nhường ai.
Cuối cùng Đoan Mộc Thúy ra tay trước, nàng cuộn bức tranh kia lại, hừ một tiếng rồi xoay người rời đi, vừa khéo Triển Chiêu đang đứng chắn trên lối nàng định đi.
Đoan Mộc Thúy vênh mặt lên, lấy cuộn tranh gõ vai Triển Chiêu: “Triển hộ vệ, nhường đường chút đi”.
Triển Chiêu thầm thở dài. Làm gì có cô nương nào như nàng, cứ không vừa ý là lại trở mặt không nhận người quen, chơi trò giả làm người xa lạ mãi không biết mệt.
Cực chẳng đã, y đành phải nhích sang bên cạnh nhường đường cho nàng.
Đoan Mộc Thúy như một chú gà trống kiêu ngạo... À, vì nàng là thần tiên nên phải nói giống như một chú khổng tước mới đúng nhỉ?
Nói chung nàng vô cùng đắc ý, đi được mấy bước đã quay trở lại: “Triển hộ vệ.”
“Ừ?” Triển Chiêu đáp lại một cách vô thức.
“Ngài cũng là người từng đọc sách thánh hiền,” vẻ mặt nàng hết sức nghiêm túc, “Nam nữ thụ thụ bất thân, ngài đừng có lủi vào phòng cô nương nhà người ta nữa.”
“Ta.” Triển Chiêu dở khóc dở cười, chưa kịp biện bạch cho mình thì đã thấy nàng vênh vang bước đi đầy kiêu ngạo.
Chỉ còn lại Triển Chiêu đứng yên tại chỗ, một lúc lâu sau mặt y hiện lên vẻ hoang mang và bất đắc dĩ: “Lủi ư?”
Lủi?
Một động từ vừa không tao nhã lại vừa không đứng đắn, không dùng được ở chốn thanh cảnh mà chỉ hợp để dùng với giống khi tăng động sống trong rừng, làm sao có thể dùng cho Triển hộ vệ của chúng ta? Tôi xin đại diện cho quần chúng nhân dân thể hiện sự bất mãn tột cùng với cách dùng từ của Đoan Mộc cô nương.
☆ ☆ ☆
Đoan Mộc Thúy đi tìm Ngân Chu, mở bức tranh ra cho nàng ta xem: “Cô đã từng gặp bà lão này bao giờ chưa?”
Ngân Chu cau mày nhìn hồi lâu, sau đó lắc đầu: “Chưa.”
Tuy câu trả lời này đã nằm trong dự tính nhưng Đoan Mộc Thúy vẫn không nén được tiếng thở dài.
Ngân Chu có phần áy náy, chung quy vẫn cảm thấy có lỗi vì không giúp được gì cho nàng: “Chuyện đó... Đoan Mộc cô nương... Hay là chúng ta nghĩ cách khác.”
“Thôi.” Đoan Mộc Thúy ủ rũ, “Chỉ là một cây trâm thôi, nếu thực sự không tìm thấy thì cũng đành chịu.”
Ngân Chu đang bận chuẩn bị trà thơm cho thái hậu, Đoan Mộc Thúy không tiện quấy rầy nàng ta, đành phải quay về theo đường cũ, từ xa đã thấy Triển Chiêu vẫn chưa rời đi, y vẫn đứng ôm kiếm ở cạnh cửa.
Quả nhiên y đã có kinh nghiệm, chắc là sợ bị nói y lủi vào phòng nàng nên mới không ở trong phòng đợi chăng? Đoan Mộc Thúy cảm thấy rất buồn cười, nàng cố ý mang bộ mặt nhăn nhó đi tới gần: “Chàng vẫn chưa đi sao?”
Triển Chiêu khẽ cười: “Ta vẫn chưa kịp nói với nàng chuyện quan trọng. Ta đã đưa cho Công Tôn tiên sinh xem thử chiếc bình ngọc mỡ dê hôm qua nàng giao cho ta”.
“Tiên sinh nói sao?” Đoan Mộc Thúy thầm thấy hổ thẹn, nàng suýt thì quên mất chuyện này.
“Trong rượu có trộn lẫn thuốc mê, dược tính cực mạnh, tiên sinh nói nếu uống hết nửa bình thì có thể ngất lịm một ngày một đêm”
“Uống hết nửa bình...” Đoan Mộc Thúy lẩm bẩm, đột nhiên nàng nhớ ra điều gì đó, “Ta nhớ ra rồi, hôm đó khi hỏi Diêu mỹ nhân về chuyện trước khi chết, nàng ta nói không biết, bảo rằng tối hôm đó uống chút rượu rồi ngủ thiếp đi, đến lúc tỉnh lại thì hồn phách đã bị đánh tan. Nếu trong rượu có thuốc mê, thì kẻ nào muốn gài bẫy nàng ta?”
“Ta cũng không biết.” Triển Chiêu lắc đầu, “Nghe nói Diêu mỹ nhân là một phi tử không được sủng ái, quyền thế của nhà mẹ đẻ cũng tầm thường, cho dù trong cung có tranh sủng thì cũng chẳng có ai nhắm vào nàng ta. Theo nàng thấy việc này liệu có liên quan đến bà lão nàng gặp hôm qua hay không?”
“Gần như chắc chắn có liên quan,” Đoan Mộc Thúy hậm hực, “Bà già chết tiệt giả thần giả quỷ, này Triển Chiêu, ta muốn xuất cung một chuyến”.
“Xuất cung làm gì?”
“Lấy pháp khí đó,” nàng đáp như một lẽ đương nhiên, “Mấy hôm trước ta đã mua chuông phép, kiếm gỗ đào, bát cam lộ... không có chúng thì làm sao đấu được với người ta?”
“Cung cấm là nơi nào chứ, nàng muốn đến là đến, muốn đi là đi hay sao?” Triển Chiêu đau đầu.
“Cả đi và về cũng chẳng mất bao nhiêu canh giờ,” nàng cười hì hì, “Hơn nữa nếu chàng không muốn thị vệ canh giữ cửa cung biết, thì ta có thể tranh thủ lúc không có ai đi xuyên tường ra ngoài... Nếu sau đó Ngân Chu có hỏi thì ta sẽ nói ta đi dạo ở Ngự hoa viên”.
☆ ☆ ☆
Ngân Chu vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện Đoan Mộc Thúy nhờ cậy, sau khi làm xong hết việc của mình, nàng ta chợt nghĩ: Mình không biết bà lão kia nhưng có lẽ người khác đã từng gặp, tìm mấy người nữa hỏi thử xem là được thôi mà?
Nàng ta vội vàng đến chỗ Đoan Mộc Thúy nhưng không có ai ở đó, đẩy cửa bước vào nhìn quanh một vòng thì chỉ thấy trên chiếc giường chưa được thu dọn có một cuộn tranh nằm chỏng chơ, mở ra xem thấy đúng là bức tranh vẽ bà lão mà lần trước Đoan Mộc Thúy đưa cho nàng ta nhận mặt.
Ngân Chu hào hứng cầm lấy cuộn ảnh đi, trước tiên đi hỏi cung nhân trong tẩm điện của thái hậu nhưng không có kết quả, sau đó lại đi ra ngoài, nhác thấy bóng cung nhân nào đi ngang qua là vẫy tay gọi tới.
Người ta có câu gia thần nhà tể tướng tương đương quan thất phẩm, Ngân Chu là nô tì thân cận của thái hậu, luận địa vị có khi còn “ra dáng” hơn cả mấy phi tần cấp thấp, đám cung nữ có ai mà không nịnh bợ nàng ta? Chẳng bao lâu sau một đám người vây quanh Ngân Chu, có người còn vô cùng hăng hái, sau khi đi rồi gặp được ai trên đường cũng không quên triệu tập giúp nàng ta: “Ngân Chu tỷ tỷ muốn nhận mặt người, ngươi mau qua đó xem thử đi.”
Trong lúc nhất thời cả đám người tụ tập hết sức náo nhiệt, có người nói không biết, có người lại nói nhìn rất quen, có người bảo lông mày với mũi của cô giống bà ta đó, có người kêu sau này mình già đi có khi lại giống như vậy, giữa đám người huyên náo, một cung nữ trông rất bình thường lặng lẽ gạt mọi người ra, âm thầm rời đi.
Nàng ta bước vội vàng, cẩn thận nhìn xung quanh, vòng qua tẩm điện bị đóng chặt của Diêu mỹ nhân, lại đi tiếp đến một khu vườn hoang tàn, mấy hòn non bộ đổ ngả nghiêng, người ta cứ bảo sẽ tu sửa, nhưng nhiều năm qua đi vẫn chẳng thấy động tĩnh gì.
Dù sao người sống ở đây đều là mấy phi tử không đắc sủng, suy cho cùng cũng phù hợp với tình cảnh này.
Ở góc vườn có một cái giếng, trên miệng giếng chất nhiều gạch ngói, đồ dùng bỏ đi, cung nữ kia dùng sức kéo đống đồ đó sang một bên, để lộ ra một khe hở rộng chừng một tấc vuông.
Nàng ta ghé mắt nhìn qua khe hở, trong giếng tối đen như mực lộ ra bóng nước loang loáng, gợn lên từng cơn sóng nhỏ.
Nàng ta khẽ gọi: “Bà bà, bà bà.”
Nước dưới đáy giếng bắt đầu sủi lăn tăn, rồi một cái đầu từ từ trồi lên, nếu trong giếng sáng hơn một chút thì có thể thấy rõ đó là một búi tóc rủ xuống.
Cung nữ kia hơi hoảng hốt, vội lùi về phía sau mấy bước, lúc định nhìn lại thì thấy ở khe hở có hai tròng mắt xanh leo lẻo, chớp động lập lòe theo từng cái chớp mắt.
“Bà bà...” Cung nữ kia nuốt nước miếng, khẽ nói: “Vừa rồi Ngân Chu ở cung thái hậu cầm chân dung của bà đi nhận mặt, nói là giúp một vị cô nương tìm cây trâm bị đánh rơi.”
“Có thấy rõ không?” Giọng nói nọ rất khàn.
Cung nữ kia hơi sửng sốt, sau đó nhanh chóng gật đầu: “Có ạ, bức tranh kia vẽ rất giống, ta chỉ mới liếc mắt nhìn qua đã nhận ra là bà bà.”
“Ngân Chu có nói cô nương kia là ai không?”
“Cô nương đó mới tiến cung hôm qua, nghe nói nàng ta đến từ một gia đình có ơn với thái hậu, thái hậu rất quan tâm đến nàng ta, cho nên trên dưới đều chăm sóc nàng ta rất cẩn thận.”
Trong giếng im lặng hồi lâu không có động tĩnh gì, sau đó từ khe hở rộng khoảng một tấc vuông kia có một bàn tay đen đúa gầy còm thò ra, móng tay dài cáu bẩn cuộn lại, ngón trỏ và ngón cái chụm vào, cầm một cây kim nhỏ bằng bạc.
Cung nữ kia nhanh tay móc từ trong người ra một chiếc khăn gấm, bọc lấy tay rồi cầm cây kim kia lên, thì thầm: “Ta biết rồi”.
Ở chỗ khe hở, đôi con ngươi màu xanh chớp chớp mấy cái rồi đột nhiên biến mất.
Cùng lúc đó từ đáy giếng vọng tới tiếng trầm đục như vật nặng rơi vào trong nước.
Cung nữ kia nhét khăn vào trong ngực, cố hết sức kéo đống gạch ngói trên miệng giếng về chỗ cũ.