Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6173 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 134
Image

Đoan Mộc Thúy ôm một cái túi lớn chứa đầy pháp khí, đi đến đầu ngã ba lại quên đường, Triển Chiêu vẫn luôn theo sau nàng một quãng xa liền thở dài rồi sải bước đi tới: “Đi về phía tây.”

Đoan Mộc Thúy cười hì hì: “Lối đi trong hậu cung của hoàng thượng cũng lắt léo thật đấy, Triển Chiêu, chàng bảo hoàng thượng liệu có lạc đường không nhỉ?”

“Hoàng thượng có lạc đường hay không ta không biết.” Triển Chiêu từ tốn đáp, “Ta chỉ biết nếu nàng không có người dẫn đường, thì có khi lại lủi vào cung điện nào cũng nên... Đi tiếp về hướng tây là cung điện của thái hậu, nàng đã nhớ chưa?”

“Nhớ rồi.” Đoan Mộc Thúy chưa nói hết câu, ngoảnh đầu lại đã thấy Triển Chiêu xoay người rời đi, “Này, chàng đi luôn sao?”

Bà cô của tôi ơi, Triển đại nhân đường đường là ngự tiền tứ phẩm đới đạo thị vệ, chứ không phải là hậu cung tứ phẩm đới đao thị vệ, làm sao có thể chạy tới chạy lui trong hậu cung mãi được?

Thấy Triển Chiêu không để ý tới nàng, Đoan Mộc Thúy bĩu môi, ôm túi đồ lùm lùm của mình, đi thẳng về phía tây như lời y nói. у Đi thêm một đoạn nữa, thấy Ngân Chu đang từ cửa điện đi ra, Ngân Chu cũng thấy nàng, vội chạy tới đón.

“Đoan Mộc cô nương, cô cầm cái gì thế?” Ngân Chu vén bọc vải lên nhìn, không khỏi choáng váng.

“Đồ chơi đấy.” Đoan Mộc Thúy cười.

“Cô lừa ai chứ.” Ngân Chu không mắc lừa, “Có cần ta giúp không?”

“Không cần.”

Hai người thong thả vừa nói chuyện vừa đi vào trong điện, thình lình từ đâu có một người lao tới, nhằm thẳng vào Đoan Mộc Thúy khiến nàng lảo đảo, đồ trên tay rơi vương vãi trên mặt đất.

“Ngươi.” Ngân Chu giẫm chân, ngẩng đầu thấy khuôn mặt của người nọ, nàng ta lại càng tức giận, “Tiểu tiện nhân, ai cho phép ngươi lảng vảng trước điện của thái hậu?”

Cung nữ kia sợ đến run cả người, nhanh chóng cúi xuống nhặt đồ, Đoan Mộc Thúy hơi ngơ ngác, nàng hỏi Ngân Chu: “Nàng ta là ai?”

“Người trong điện của Diêu mỹ nhân, tay chân vụng về, bị tống đi làm việc nặng, sao tự nhiên lại chạy ra đây. Này, ngươi cẩn thận một chút đi!” Câu sau cùng là nói với cung nữ kia.

Ngân Chu vừa mắng vừa cúi xuống nhặt đồ, Đoan Mộc Thúy cũng không rảnh tay, vừa ngồi xuống nhặt được hai món thì từ sau lưng có tiếng gọi: “Đoan Mộc cô nương?”

“Ừm.” Đoan Mộc Thúy bất giác đáp lời, chưa kịp quay đầu lại, sau hông bỗng có cảm giác hơi tê tê, như bị cái gì đâm vào.

Đoan Mộc Thúy thoáng sửng sốt, nàng quay phắt đầu lại, cung nữ phía sau hoảng sợ, ôm đống pháp khí vừa nhặt lên lúng ta lúng túng.

“Đưa đây cho ta.” Đoan Mộc Thúy nhìn xung quanh, cũng không nhận ra có gì lạ thường, nàng đưa tay nhận lấy mấy pháp khí đang được cung nữ kia ôm trước ngực.

Cung nữ kia bối rối, hành lễ xong liền vội vã rời đi.

Ngân Chu cũng đến gần, hai người ngồi xổm xuống, bọc đống pháp khí vào trong túi vải.

“Cô vừa nói nàng ta là người trong tẩm điện của Diêu mỹ nhân ư? Có phải là Diêu mỹ nhân đã bỏ trốn không?” Đoan Mộc Thúy chợt nhớ ra.

“Còn ai vào đây nữa, tay chân vụng về, không biết phải hầu hạ chủ tử như thế nào, lại để chủ tử bỏ chạy ngay trước mắt, cũng may quan gia rộng lượng, không truy cứu việc này, bằng không nàng ta làm sao thoát được.”

☆ ☆ ☆

Đoan Mộc Thúy dùng bữa tối với thái hậu, bữa ăn chỉ có cháo trắng cùng dưa cải hết sức đạm bạc. Tuy rằng thái hậu đã được hưởng phú quý từ lâu, nhưng bà vẫn không quen ăn những món trong cung, chỉ ưa thích mấy món thôn quê dân dã. Vì Đoan Mộc Thúy không ăn mặn nên nàng ăn rất ngon lành, thái hậu thấy vậy trong lòng lấy làm vui lắm, bà thầm nghĩ cô nương này đúng là đơn thuần mộc mạc, chỉ tiếc không được gặp nàng sớm hơn.

Đoan Mộc Thúy không biết thái hậu nghĩ nhiều như vậy, ăn xong bèn cáo lui về phòng, lúc đứng dậy nàng chợt nhíu mày, vô thức đưa tay phải đỡ lấy eo.

Ngân Chu nhanh mắt, vội nói: “Đoan Mộc cô nương, cô làm sao vậy?”

Đoan Mộc Thúy lắc đầu: “Không có gì, hơi đau một chút.”

Thái hậu cười: “Đám cô nương trẻ tuổi các người cả ngày không bước chân ra khỏi cửa, đi có mấy bước mà đã thở hổn hển rồi lại đau lưng mỏi gối, hồi ta còn ở ngoài dân gian...”

Ngân Chu cười hì hì: “Thái hậu lại muốn mang chuyện cũ ra nói tới nói lui đấy.”

“Nha đầu chết tiệt kia,” thái hậu lườm nàng ta, “Càng ngày càng thiếu phép tắc.

Ngẫm lại bà cũng tự thấy buồn cười, vẻ mặt sa sầm cuối cùng cũng thả lỏng: “Hôm nay ta không kể chuyện cũ nữa, Đoan Mộc cô nương không được khỏe, Ngân Chu, ngươi đưa cô nương về phòng đi.”

Ngân Chu đi tới dìu Đoan Mộc Thúy, nàng cảm thấy thế này đúng là chuyện bé xé ra to, nhưng trước mặt thái hậu cũng không tiện từ chối, đành phải ậm ừ nghe theo, vừa ra khỏi cửa liền huých Ngân Chu: “Ta vẫn tự đi được, đâu yếu ớt đến nỗi cần có người dìu?”

Ngân Chu bèn rút tay về, nhìn nàng cười ranh mãnh: “Đoan Mộc cô nương, đang yên đang lành sao cô lại đau eo thế?”

“Làm sao mà ta biết được?” Đoan Mộc Thúy tức giận, “Ta có phải đại phu đâu”.

Ngân Chu thấy nàng không hiểu ý, liền nói thẳng: “Hôm nay cô với Triển đại nhân làm gì đấy?”

“Không làm gì cả, chỉ nói với nhau mấy câu, cầm mấy món đồ thôi.” Đoan Mộc Thúy thành thật trả lời.

Ngân Chu không tin: “Thế mà lại đau eo à?”

“Này, rốt cuộc cô muốn nói cái gì?” Đoan Mộc Thúy cảm thấy có gì đó sai sai.

“Chẳng muốn nói gì cả,” Ngân Chu lấy khuỷu tay huých nàng, cười hi hi hạ giọng, “Ở đây không có người ngoài, cô thẹn thùng làm gì, có gì không thể nói ra cơ chứ? Cô nói thật đi, có phải hai người..”

Ngân Chu cắn môi, cười ma mãnh làm một động tác tay.

Cuối cùng Đoan Mộc Thúy cũng hiểu ra, nàng nhìn Ngân Chu, dở khóc dở cười, đưa tay chỉa vào trán nàng ta.

“Suốt ngày chỉ biết suy nghĩ linh tinh thôi!”

Nói rồi xoay người đi thẳng, bỏ lại Ngân Chu đứng một mình tại chỗ.

Lúc trở về phòng, Đoan Mộc Thúy nghĩ lại cảm thấy rất kỳ quái, nàng bèn vén áo lên soi gương xem thử, trên eo quả thực có một mảng lớn đỏ bừng.

Không biết bị va đập vào lúc nào, nhưng khi lấy tay ấn vào thì hơi đau một chút, Đoan Mộc Thúy nhíu mày, mở cửa bảo cung nhân lấy dầu thuốc đến, sau khi thoa lên thấy lành lạnh, dường như đỡ đau hơn, vì vậy nàng cũng không bận tâm nữa.

Tối hôm ấy nàng trằn trọc không ngủ được.

Trong đầu luôn nhớ tới câu nói của Ngân Chu.

“Cô nói thật đi, có phải hai người…”

Những lời này xuyên qua tại như ma âm, không ngừng quay cuồng trong tâm trí nàng, nụ cười ranh mãnh cùng vẻ mặt mờ ám của Ngân Chu cứ hiện lên trước mắt.

Chốn cung cấm đúng là một hũ mắm, nó sẽ hủy hoại con người, làm cho cõi lòng của người ta mất kiên định, chỉ cần sơ hở là sẽ sa vào tà ma ngoại đạo... Đoan Mộc Thúy thầm than thở, một thần tiên tốt đẹp chính chuyên như nàng lại vì lời nói của Ngân Chu mà trăn trở rối bời, ngày mai nhất định phải mang Đạo Đức Kinh của Lão Tử ra đọc hai lần, hơn nữa còn phải quý trọng sinh mệnh, cách xa Triển Chiêu...

Nàng vừa nghĩ vừa trở mình...

Lần này nàng đau đến xuýt xoa, tất cả mọi suy nghĩ trong đầu đều bay biến hết.

Hình như nàng vừa đè lên chỗ lúc trước xoa dầu. Đoan Mộc Thúy cắn môi, đưa tay sờ lên eo.

Vẫn sưng cứng, dường như ở giữa có gì đó gồ lên, ngón tay của Đoan Mộc Thúy từ từ chạm vào chỗ sưng phù lên đó, lòng nàng thẩm kinh ngạc không biết có phải mình bị côn trùng độc nào cắn không mà hậu quả lại nghiêm trọng như vậy.

Mới nghĩ đến đây, máu toàn thân đột nhiên dồn lên não, toàn thân nàng cứng đờ.

Chỗ sưng kia đột nhiên nhúc nhích, đây chắc chắn không phải ảo giác.

Sau một lúc lâu, máu dồn lên não bắt đầu chầm chậm hạ xuống, Đoan Mộc Thúy bỗng nhiên lấy lại tỉnh táo, hét lên một tiếng, gần như nhảy từ trên giường xuống, nhưng nàng đã quên mình còn đang đắp chăn, cứ vậy quấn cả chăn mà nhảy xuống giường.

Nàng không để ý đến đau đớn, quăng chăn đứng dậy, lảo đảo lần mò quanh chiếc bàn, trong bóng đêm nàng liên tục vấp làm đổ mấy chiếc ghế tròn, dưới tình thế cấp bách nàng cũng quên mình có thể dùng pháp thuật thắp đèn, tay run run dùng hỏa chiết tử châm nến, phải châm vài ba lần bấc mới cháy.

Sau khi thắp nến, nàng vén áo lên soi gương xem xét, vừa nhìn đã suýt té xỉu: Dưới làn da trắng ngần trên eo có một con sâu màu đen nằm ngang nhiên, thân tròn tròn thuôn thuôn, khá giống thứ nàng tìm thấy trong tẩm điện của Diêu mỹ nhân.

Đoan Mộc Thúy bối rối, bất giác đưa tay ra chạm vào nó, thứ đó chuyển động như bị giật mình, tác động đến máu thịt, làm nàng đau gần chết.

Đoan Mộc Thúy ngây người một lúc, cuối cùng nàng cũng tỉnh táo trở lại, mặc y phục vào rồi lao ra khỏi cửa, bên ngoài có cung nữ gác đêm, thấy nàng xông ra ngoài ai nấy đều hốt hoảng, Đoan Mộc Thúy vội la lên: “Ngân Chu đâu, mau tìm cô ấy tới đây.”

Ngân Chu đang trực đêm ở ngoài tẩm điện của thái hậu nên chạy tới rất nhanh, nàng ta không biết tại sao Đoan Mộc Thúy lại tìm mình, còn cười tủm tỉm định trêu chọc vài câu, nhưng vừa tới đã thấy vẻ mặt của nàng có gì đó không ổn, trong lòng cũng hoảng sợ, Đoan Mộc Thúy không nói gì, nắm lấy cổ tay Ngân Chu lôi vào phòng.

Sau khi vào phòng vén áo lên cho nàng ta xem, Ngân Chu cũng bối rối, lúng túng nói: “Đoan Mộc cô nương, ta ở trong cung đã nhiều năm mà trước nay cũng chưa từng thấy thứ gì.”

Nàng ta không biết nên hình dung thứ này như thế nào.

Đoan Mộc Thúy không lên tiếng, nàng lấy từ dưới gối ra con dao găm khảm ngọc bích vẫn luôn mang theo bên mình: “Xẻo nó ra giúp ta”.

Ngân Chu sợ đến run bắn cả người, suýt đánh rơi con dao xuống đất: “Xẻo... xẻo ra ư?”

“Phải, xẻo ra”. Đoan Mộc Thúy nằm sấp xuống giường, miệng cắn lấy một lọn tóc, giọng nói có hơi ậm ừ.

Ngân Chu run rẩy, không dám xuống tay: “Hay là... ta đi gọi thái y…”

Thái y? Đoan Mộc Thúy hơi sửng sốt, đây không phải thứ tầm thường, nàng chưa từng nghĩ đến chuyện xin thái y giúp đỡ.

“Đoan Mộc cô nương, ta... ta không dám đâu, ta chưa từng làm bao giờ...” Ngân Chu mếu máo, “Cô cho ta gọi thái y đi mà”

Cũng chỉ có thể làm như vậy, Đoan Mộc Thúy thở dài: “Được”.

Được nàng cho phép, Ngân Chu vội chân thấp chân cao chạy ra ngoài, Đoan Mộc Thúy chống tay đứng dậy, lại đi đến trước gương xem xét.

Thứ này nếu an phận ở yên một chỗ thì không sao, nhưng nó cứ vặn vẹo không ngừng, Đoan Mộc Thúy nhìn mà nổi gai ốc, lại nghĩ thứ này nằm trong cơ thể mình, thật sự cảm thấy muốn phát điên.

Thái y tới rất nhanh, Ngân Chu cũng không bận tâm tới chuyện nam nữ cách biệt, vội giúp Đoan Mộc Thúy vén áo lên, đột nhiên nàng ta ồ lên một tiếng, vừa kinh ngạc lại vừa sợ hãi.

Đoan Mộc Thúy nghe thấy có gì đó không ổn, vội la lên: “Sao thế?”

“Lúc nãy chỉ... chỉ có một con... . bây giờ... ba... ba con…” Ngân Chu lắp bắp, nàng ta vô cùng hoảng sợ, trái lại Đoan Mộc Thúy lại rất bình tĩnh: “Có ba con sao? Chúng nằm ở đâu?”

Ngân Chu cẩn thận đưa tay chạm vào làn da của nàng, một con ở bên hông, hai con khác ở trên lưng.

“Có lớn bằng con đầu tiên không?”

“Nhỏ... nhỏ hơn một chút.”

Nhỏ hơn một chút? Tức là vẫn sẽ lớn lên? Lớn lên sẽ thế nào? Chẳng lẽ hai con này là con nhỏ, con lúc nãy là con lớn? Sau khi hai con nhỏ lớn lên liệu có thể sinh sôi tiếp không? Tới lúc đó thân thể của nàng có còn là của nàng nữa không? Vậy chẳng phải là tiêu đời rồi sao...

Đầu óc Đoan Mộc Thúy trở nên trống rỗng, không biết tự bao giờ nước mắt chảy dài trên má, nàng nghiến răng ngoái đầu lại nói với thái y: “Thái y, ngài nhanh tay lên một chút”.

Thái y sửng sốt: “Muốn động đao ư? Cô nương, vậy trước hết phải đun một ít rượu thuốc gây tể”.

Đoan Mộc Thúy cắn răng: “Không cần, ngài cứ việc ra tay là được.

Vị thái y kia cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng ông từng thấy những con vật như đỉa chui vào da thịt, mặc dù không biết lần này gặp phải con gì, nhưng ông cho rằng chúng cũng chẳng khác là bao. Ông liền lấy ra một con dao thuận tay, khi Đoan Mộc Thúy nằm sấp xuống ông liền ra hiệu cho Ngân Chu giữ chặt lấy tay nàng, nín thở, bắt đầu rạch xuống chỗ sưng trên eo nàng.

Lưỡi dao cứa vào da thịt, máu đen lập tức chảy ra, Ngân Chu và thái y đều thấy rõ, con sâu kia giãy giụa như điên, nửa thân trước chui sâu vào trong thịt, chỉ у còn lại cái đuôi ở ngoài ngoe nguẩy, hai người sợ đến bủn rủn chân tay. Thân thể Đoan Mộc Thúy co quắp, nàng hét lên một tiếng, lăn từ trên giường xuống, ngã phịch xuống đất, thái y vội rướn người tới đỡ lấy nàng. Trán Đoan Mộc Thúy rịn đầy mồ hôi, nàng dần mất tỉnh táo, trong lúc mơ hồ nàng nhìn thấy con dao trong tay thái y, nàng lẩm bẩm: “Đừng rạch nữa... nó sẽ chui vào... vào sẽ không ra được...”

Ngân Chu hoảng đến rơi nước mắt, cố gắng đỡ Đoan Mộc Thúy lên giường, nàng ta nức nở: “Đoan Mộc cô nương, phải làm sao bây giờ? Hay là ta đi tìm thái hậu.”

Đoan Mộc Thúy lắc đầu yếu ớt, đôi môi tái nhợt khẽ mấp máy, Ngân Chu lại gần, mang máng nghe thấy nàng nói: “Tìm Triển... Chiêu...”

Ngân Chu lập tức hiểu ý, lấy tay áo gạt nước mắt, nói: “Ta đi tìm Triển đại nhân ngay đây, thái y, xin ngài hãy chăm sóc nàng ấy”.

Thái y nhìn Ngân Chu vội vã chạy đi, nhất thời không у biết nên nói gì, đành phải lấy khăn lau mồ hôi cho Đoan Mộc Thúy, sau đó giúp nàng kéo áo xuống, vừa chạm đến góc áo của nàng, chợt ông run bắn, thất thanh nói: “Cô nương, trên lưng cô.”

Đoan Mộc Thúy gần như không có sức để ngẩng đầu lên, nàng cười chua chát, khẽ hỏi: “Lại thêm nữa sao?”

Thái y duỗi tay chỉ vào lưng nàng, không nói nên lời.

Chỉ thấy dưới làn da trắng nõn nà, từng luồng khí màu đen quấn quýt bò lan, nó dừng ở đâu là chỗ đó liền sưng tấy đen, vừa rồi chỉ có ba chỗ sưng, bây giờ có tới bốn năm chỗ.

Trong lúc kinh hoảng, cánh cửa đột nhiên mở đánh “rầm” một tiếng, ngoảnh đầu nhìn lại, thấy Ngân Chu đầu tóc rối bù, thở hổn hển đứng chống tay vào cửa, khóc lóc: “Đoan Mộc cô nương, tối nay Triển đại nhân không trực trong cung, ngài ấy... ngài ấy về phủ Khai Phong rồi...”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »