Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6178 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 135
Image

Tâm trí Đoan Mộc Thúy trở nên trống rỗng, trong khoảnh khắc thậm chi nàng còn không cảm nhận được nỗi đau đớn trên lưng.

“Nếu bây giờ cho người đi mời thì phải mất bao lâu mới tới được?”

“Chuyện này... khó nói lắm,” Ngân Chu ngập ngừng, “Ta chỉ là một cung nhân, không thể sai sử người bên ngoài... Nhờ cậy người này người nọ, cố nhanh hết sức thì cũng phải mất gần một canh giờ.”

“Một canh giờ.” Môi Đoan Mộc Thúy tái nhợt, nàng chậm rãi lắc đầu, “Không kịp.”

“Sao cơ?” Ngân Chu nghe không hiểu.

“Không có gì?” Đoan Mộc Thúy mỉm cười, từ từ chống tay xuống mép giường rồi ngồi dậy, chỉnh lại y phục trên người, cúi đầu một lúc lâu sau đó nói với Ngân Chu, “Ngân Chu cô nương, cô tiễn thái y về đi”.

“Cô... cô nương, còn thân thể của cô...” Vị thái y này hết sức tận tâm, cuối cùng vẫn không muốn đi.

Đoan Mộc Thúy phất tay, Ngân Chu thấy nàng rất yếu, vội nháy mắt với thái y, thái y thật sự không hiểu được lý do đằng sau, đành phải thở dài một tiếng rồi rời đi.

Ngân Chu chỉ tiễn thái y ra ngoài điện, sau đó vội vàng quay trở lại, vừa vào cửa đã thấy trên bàn trải đầy bùa chú, Đoan Mộc Thúy cắn rách đầu ngón tay giữa, viết chữ lên lá bùa, lưng nàng vẫn rất đau đớn, thỉnh thoảng cánh tay lại run rẩy gần như không thể viết được.

Ngân Chu ở trong cung đã lâu, lẽ ra khi gặp chuyện cũng phải giữ được sự bình tĩnh, nhưng lần này quả thực quá kỳ dị, nàng ta không kìm chế được, nước mắt lưng tròng: “Đoan Mộc cô nương.”

Đoan Mộc Thúy ngẩng đầu nhìn nàng ta, cười nhẹ: “Sao nào, ta đây chưa khóc mà cô đã khóc rồi cơ à?”

“Con sâu đó...”

“Là cổ trùng.”

“Cổ trùng ư?” Ngân Chu không hiểu.

“Thứ này rất hiếm thấy, cô không biết cũng phải,” so với lúc trước, Đoan Mộc Thúy lại vô cùng bình tĩnh, “Để hôm khác cô đi hỏi ai đó am hiểu lịch sử, bảo họ kể cho cô nghe chuyện vu cổ trong cung nhà Hán, khi đó cô sẽ hiểu. Nếu... Triển Chiêu hỏi…”

Nói đến đây nàng hơi khựng lại, dòng lệ bỗng phủ kín tầm mắt: “Nếu... Triển Chiêu hỏi, cô cũng nói như vậy với chàng.”

“Nói gì cơ?”

“Nói...” Đoan Mộc Thúy đang định mở miệng, bỗng nhiên nàng rên lên một tiếng, lúc ngẩng đầu lên, trên trán đã ứa đầy mồ hôi, “Ngân Chu, giúp ta lấy một ít vụn vàng tới đây, thêm cả một chén nước nữa”.

“Vụn... vụn vàng… không… không có.”

“Trâm cài tóc hay vòng tay vàng cũng được...”

Ngân Chu thoáng sửng sốt, chợt nhớ ra trên đầu mình có cài ba cây trâm, vội rút ra đưa cho nàng, sau đó nhanh chóng chạy ra ngoài lấy nước. Đoan Mộc Thúy đốt lá bùa thành tro hòa vào trong nước, đặt cây trâm vàng trong lòng bàn tay, dù là nữ trang bằng vàng nhưng đầu trâm vẫn rất sắc nhọn, Ngân Chu vội nhắc: “Cẩn thận đấy”.

Đoan Mộc Thúy khẽ cười, chầm chậm thả tay ra, bỗng nhiên vô số vụn vàng lấp lánh từ từ rơi vào trong nước.

Đây... đây là chiêu gì vậy? Ngân Chu kinh ngạc đến ngây người, còn chưa kịp cất tiếng hỏi thì Đoan Mộc Thúy đã nâng chén nước, uống một hơi cạn sạch.

Tâm trí Ngân Chu nổ “oành” một tiếng, nàng ta cũng không biết mình nhào lên như thế nào, chỉ biết luống cuống hất đổ chén nước trong tay Đoan Mộc Thúy, vừa khóc vừa nói: “Đoan Mộc cô nương, đây là vụn vàng, nuốt vào sẽ chết đó...”

Phải biết rằng trong hậu cung thời xưa, khi hoàng đế ban chết cho các phi tần, ngoài rượu độc ra người ta còn hay dùng rượu hòa vụn vàng, Ngân Chu ở trong hậu cung đã lâu, sao có thể không biết được chuyện này?

Đoan Mộc Thúy cúi đầu nhìn nàng ta, nước mắt chầm chậm ứa ra, nàng khẽ nói: “Ta biết, ta muốn chúng chôn cùng với ta.”

Ngân Chu ngẩng đầu lên, nàng ta vẫn không hiểu được những gì Đoan Mộc Thúy nói.

Đoan Mộc Thúy cũng không giải thích thêm, chỉ dặn dò Ngân Chu: “Tìm cho ta một gian phòng tối tăm ít người lui tới, khóa cửa lại để ta tự sinh tự diệt”.

Ngân Chu giật nảy mình, qua đôi mắt nhòa đi vì dòng lệ, nàng ta hỏi Đoan Mộc Thúy: “Đoan Mộc cô nương, cô sẽ chết sao?”

Đoan Mộc Thúy không đáp thẳng, nàng chỉ ngẩng đầu lên, ánh mắt bâng khuâng không biết lạc ở chốn xa nào.

Nàng nhẹ nhàng nói: “Dù sao ta cũng đã sống lâu lắm rồi.”

☆ ☆ ☆

Sau khi thu xếp cho Đoan Mộc Thúy xong xuôi, Ngân Chu cảm thấy sức lực toàn thân như cạn kiệt, nàng ta lê những bước chân nặng nề, chầm chậm đi lên hành lang, lúc này mới có tinh lực để suy nghĩ về những gì đã xảy ra.

Thứ sâu quái dị đó ban đầu chỉ có một con, tại sao lại đột nhiên biến ra nhiều như vậy?

Một cây trâm vàng bình thường, vào tay Đoan Mộ Thúy vì sao lại thành vụn vàng chỉ trong chớp mắt?

Còn vô số phù chú được vẽ trên giấy kia nữa, Đoan Mộc cô nương mang nhiều pháp khí vào cung như thế, không biết nàng ta là người thế nào đây?

Tâm trí Ngân Chu rối bời, hai chân đột nhiên mềm nhũn, nàng ta vội vịn vào cột trụ hành lang, nghỉ ngơi một lúc lâu, chợt nghe có tiếng bước chân dồn dập từ bên kia hành lang truyền đến.

Ngân Chu ngẩng đầu lên, có lẽ vì quá mệt mỏi nên tầm mắt của nàng ta mờ mịt hẳn, phải tốn rất nhiều công sức mới có thể nhìn thấy người đang sải bước đi tới, quan bào đỏ thẫm tung bay, vóc dáng cao ráo, đó là... Triển Chiêu ư?

Mới nghĩ tới đây, Triển Chiêu đã đến gần.

Ngân Chu ngơ ngác: “Triển đại nhân, chẳng phải ngài đã về phủ Khai Phong rồi sao?”

Triển Chiêu mỉm cười: “Ta trở về vì có việc gấp, nhưng cuối cùng vẫn nghĩ tới chuyện trong cung, vậy nên sau khi báo với đại nhân một tiếng liền quay trở lại. Ngân Chu cô nương, vừa rồi nghe các huynh đệ cấm vệ quân nói cô tìm ta... Có chuyện gì ư?”

Thấy vẻ mặt Ngân Chu vô cùng kỳ lạ, Triển Chiêu càng nói càng thấy bất an, y nhìn qua vai Ngân Chu hướng về phía tẩm điện của thái hậu, “Đoan Mộc cô nương... ngủ rồi à?”

Ngân Chu vẫn còn hơi bần thần, đến khi Triển Chiêu nhắc tới mấy chữ “Đoan Mộc cô nương”, nàng ta mới như chợt nhớ điều gì đó, lấy từ trong tay áo ra một chiếc túi thơm còn đang làm dở đưa cho Triển Chiêu.

“Đoan Mộc cô nương bảo ta đưa cho ngài, nàng nói từng hứa tặng cho ngài một món đồ... Nhưng bây giờ vẫn chưa làm xong…”

Lòng Triển Chiêu chùng xuống, y bất giác đưa tay ra nhận lấy, túi thơm được làm bằng vải thượng hạng, chưa nhồi hương liệu vào trong, dưới ánh sáng lờ mờ của đèn lồng trong cung điện, y có thể thấy từng đường kim mũi chỉ xiêu vẹo trên túi, trong lúc cấp bách cũng không nhìn ra trên túi thêu cái gì.

Một dự cảm không lành dấy lên từ đáy lòng, Triển Chiêu nhìn về phía Ngân Chu, trầm giọng: “Nàng đang ở đâu?”

Ngân Chu cúi đầu, tránh ánh mắt của Triển Chiêu, lí nhí đáp: “Đoan Mộc cô nương nói việc này có liên quan đến vụ án vu cổ trong cung nhà Hán, nếu ngài không rõ, có thể đi hỏi Công Tôn tiên sinh…”

“Nàng ấy đang ở đâu?”

“Đoan Mộc cô nương nói chỉ để lại một mình nàng.”

Triển Chiêu không nghe tiếp được nữa, y tóm lấy cánh tay Ngân Chu, nhìn xoáy vào mắt nàng ta, “Đoan Mộc cô nương đang ở đâu?”

Ngân Chu sợ đến ngây người, cánh tay bị Triển Chiêu nắm đau, nàng ta cố nén nước mặt, khẽ trả lời: “Đoan Mộc cô nương đã nói...”

“Ta không cần biết nàng ấy nói cái gì” Triển Chiêu gầm lên, “Chuyện nàng dặn dò nói sau cũng chưa muộn, Ngân Chu, bây giờ ta chỉ cần gặp được nàng, cô dẫn ta đến chỗ nàng ngay!”

☆ ☆ ☆

Ngân Chu đưa Triển Chiêu qua mấy đoạn đường lắt léo, cuối cùng cũng tới một căn phòng tối tăm ít người qua lại, trên đường đi nàng ta nói qua toàn bộ sự việc, Triển Chiêu chỉ nghe mà chẳng nói gì.

Cửa phòng bị khóa, Ngân Chu cầm chìa khóa đến mở khóa ra, nhưng không biết có phải vì bối rối hay không mà tra vài lần vẫn không khớp ổ khóa. Đột nhiên nàng ta bị kéo mạnh sang một bên, đưa mắt nhìn chỉ thấy kiếm quang lóe lên, tiếng kim loại va chạm, tia lửa bắn ra, Triển Chiêu hạ cánh tay cầm kiếm xuống, một cước đá tung cánh cửa rồi sải bước đi vào.

Trong phòng không đốt đèn, nhưng cũng không tối đến mức xòe tay chẳng thấy được năm ngón, nương theo ánh đêm mờ ảo, có thể thấy một người đang nằm trên chiếc giường tồi tàn, mái tóc dài xõa xuống mép giường, trong lòng Triển Chiêu dâng lên cảm giác đau xót, y vội bước tới, khẽ gọi: “Đoan Mộc”.

Không có tiếng trả lời, Triển Chiêu đưa tay vuốt ve khuôn mặt của nàng, chợt cảm thấy ươn ướt, y trầm giọng nói với Ngân Chu: “Thắp đèn”.

Về lý mà nói y là ngự tiền thị vệ, Ngân Chu là cung nhân được thái hậu yêu quý, y tuyệt đối không thể sai bảo Ngân Chu làm gì. Nếu là trước kia, Ngân Chu dĩ nhiên sẽ cảm thấy bất mãn, nhưng hôm nay quá kinh hoảng, nàng ta không kịp bận tâm đến chuyện này, vội vàng làm ngay, chỉ sợ mình chậm chạp.

Khi đèn sáng lên, Triển Chiêu vén mái tóc dài của Đoan Mộc Thúy ra, thấy nàng vẫn đang hôn mê bất tỉnh, y không khỏi nhìn về phía Ngân Chu, bấy giờ Ngân Chu mới nhớ ra phải nói điểm quan trọng: “Đoan Mộc cô nương bảo ta lấy thuốc mê, bảo là đau quá không chịu nổi...”

Nói đến đây nàng ta đột nhiên khựng lại, cung nữ không được giấu những thứ như thuốc mê, nhưng kỳ thực rất nhiều người giữ nó trong tay, đây cũng là bí mật, nàng lại nói khơi khơi như thế, chẳng khác nào thừa nhận mình có lén giữ một ít, vì vậy nàng vội im miệng, mặt nóng như lửa đốt, chỉ sợ Triển Chiêu nhớ lấy chuyện này.

“Ở trên lưng sao?”

“Hả?”

Chợt nghe “roạt” một tiếng, lớp áo sau lưng Đoan Mộc Thúy bị Triển Chiêu xé rách, Ngân Chu đưa đèn tới gần hơn, nhìn thấy tình trạng trên lưng Đoan Mộc Thúy, nàng ta sợ đến nỗi suýt nữa đánh rơi chiếc đèn, ngập ngừng nói: “Lại thêm nữa rồi”.

Lúc đầu chỉ có một, sau đó lên ba lên năm, bây giờ nhìn sơ qua cũng phải đến mười lăm, mười sáu, những nốt đen gớm ghiếc nổi lên trên tấm lưng trắng nõn nà, thoạt nhìn mà nổi da gà. Ngân Chu cảm thấy bức bối không chịu nổi, nàng ta xoay mặt đi không đành lòng nhìn thêm nữa.

Triển Chiêu đưa tay đến bên hông Đoan Mộc Thúy, y định chạm ngón tay vào nốt đen kia, nhưng lại rụt trở về như bị điện giật, sau một hồi im lặng, y hỏi Ngân Chu: “Nàng ấy có bảo phải xẻo chúng đi không?”

“Mới đầu có nói như vậy, nhưng thái y vừa động thủ, Đoan Mộc cô nương đã không chịu nổi, con sâu kia bị đau sẽ chui sâu vào bên trong. Đoan Mộc cô nương nói nếu nó đã chui vào thì sẽ không lấy ra được.”

Triển Chiêu chẳng nói chẳng rằng, rút từ trong giày ra một con dao găm, con dao cực kỳ sắc bén, lưỡi dao lạnh lẽo khiến Ngân Chu nhìn mà phát hoảng: “Triển đại nhân, thái y từng thử rồi”.

“Ta biết... Ngân Chu cô nương, cho ta mượn cây trâm dùng một lát, phải là trâm vàng hoặc trâm bạc, thân dài mảnh.”

Trên tóc Ngân Chu cũng không cài nhiều trâm, nàng ta mò mẫm một hồi, rút ra một cây trâm hoa hai thân, Triển Chiêu nhận lấy, gỡ bỏ hoa đính trên đầu trâm, vặn hai thân trâm thành một, tay vận lực bẻ nó thành hình kim móc.

Ngân Chu nhìn không hiểu lắm, nhưng cũng lờ mờ đoán được dụng ý của Triển Chiêu, nàng ta không nhịn được bèn lên tiếng nhắc nhở: “Triển đại nhân, thái y từng thử rồi.”

Triển Chiêu không nhìn nàng ta, chỉ gạt y phục của Đoan Mộc Thúy sang hai bên: “Ta nhanh tay hơn thái y”.

Ngân Chu cắn môi, gật đầu nói: “Để ta lấy chậu nước tới đây, chuẩn bị cả vải lụa và thuốc trị thương.”

“Lấy thêm chậu than nữa, mau lên.”

Ngân Chu đáp lời rồi đi ngay.

Đến khi mọi thứ được chuẩn bị xong xuôi, Triển Chiêu hít sâu một hơi, ánh mắt dừng ở bên hông Đoan Mộc Thúy, đó là nơi thái y ra tay, miệng vết thương mở rộng, con sâu chui vào rất sâu, chỉ chừa lại cái đuôi thò ra bên ngoài là có thể thấy được.

Triển Chiêu hơ chiếc kim móc lên ngọn lửa đèn, bỗng dưng ánh mắt y lóe lên, tay nhanh như chớp, Ngân Chu nhìn hoa cả mắt, chợt thấy y giơ tay lên, trên đầu kim móc ghim một con cổ trùng đang giãy giụa bốn phía.

Ngân Chu lợm giọng, cảm thấy ghê tởm vô cùng, tay Triển Chiêu dùng sức lắc mạnh làm con cổ trùng rơi xuống chậu than, xèo một tiếng, khói trắng bốc lên mang theo mùi tanh hôi nồng nặc, Ngân Chu bịt miệng mũi lui về phía sau mấy bước, Triển Chiêu cầm lấy tấm vải lụa đã được chuẩn bị sẵn, sau đó lau vết thương cho Đoan Mộc Thúy.

Ngân Chu vội đưa bình ngọc chứa thuốc trị thương tới, nàng ta khẽ hỏi: “Triển đại nhân, hay là ta rửa qua vết thương cho Đoan Mộc cô nương rồi mới rắc thuốc?”

Triển Chiêu lắc đầu: “Không kịp, trước hết cứ rắc thuốc lên đã, khi nào xong thì rửa sau.”

Vừa nói y vừa đưa tay nhận lấy bình ngọc, Ngân Chu vô tình chạm vào mu bàn tay của y, bấy giờ mới nhận ra tay y hơi run rẩy, sau một lúc sững sờ nàng ta mới nghĩ có lẽ vừa rồi chỉ là ảo giác. Nếu tay y không vững thì làm sao hạ dao được?

Khi nhìn lại, Triển Chiêu đã gỡ mảnh lụa ra, rắc thuốc lên vết thương của Đoan Mộc Thúy, Ngân Chu lặng lẽ nhìn, thấy quả thực rắc rất lộn xộn, một ít thuốc còn bị văng lên y phục, hẳn là do tay run gây nên.

Ngân Chu nghĩ đi nghĩ lại, thấy Triển Chiêu lại cầm dao găm lên, nàng ta không nhịn được bèn lên tiếng: “Triển đại nhân, nếu ngài không cầm được thì nghỉ một lát rồi làm tiếp. Lỡ như ngài sơ ý một chút là con sâu kia sẽ...”

Triển Chiêu ngừng tay lại, trầm giọng: “Ta sẽ cẩn thận.”

“Không phải.” Ngân Chu nói năng hơi lắp bắp, “Ta biết trước tiên ngài muốn rạch da thịt, sau đó dùng kim móc lôi cổ trùng ra ngoài, đã làm là phải là một lèo, hơi chậm trễ một chút thôi cũng có thể gây nên sai lầm... ta... ta chỉ vì quan tâm tới Đoan Mộc cô nương.”

Nàng ta không biết nên nói như thế nào.

“Ngân Chu, cô ra ngoài đi”

Ngân Chu thoáng sững sờ, nàng ta vốn có lòng tốt, vậy mà lại bị Triển Chiêu đuổi đi, trong chớp mắt nàng ta cảm thấy rất uất ức, nước mắt ứa ra, thấy Triển Chiêu không nhìn đến mình, chỉ đành phải lê bước ra ngoài, trở tay đóng cửa lại.

Nơi này ở sát rìa hoàng thành, ít người lui tới, có một con đường lát đá cuội quanh co dẫn ra ngoài, Ngân Chu ôm đầu gối ngồi trên bậc thềm, nước mắt lưng tròng nhìn bóng cây cao cao lắc lư, trong lúc nhất thời nàng ta cảm thấy Triển Chiêu đúng là kẻ không hiểu tình người, rồi lại lo lắng cho Đoan Mộc Thúy, lòng chợt nghĩ: Trước hết y phải dùng dao găm rạch vào da thịt, cổ trùng giật mình sẽ liều mạng chui vào bên trong, sau đó y phải dùng kim móc mọi cổ trùng ra trước khi nó chui sâu vào thịt, rốt cuộc y có thể nhanh tới mức nào? Nhỡ lỡ tay thì phải làm sao? Nếu y nhìn lầm thì biết phải làm thế nào bây giờ.

Trong lúc nghĩ như thế, nàng ta bất giác giơ tay làm vài động tác, trước hết phải hạ dao, nghĩ đến hình dạng kinh dị quái lạ của con sâu kia, tay khẽ run lên, lại nghĩ đến lúc moi nó ra, dù sao cũng phải nhìn xem con cổ trùng này ở đâu, nhưng nó giãy giụa chui rúc khắp nơi như vậy, làm sao có thể nhìn rõ được?

Thử mấy lần đều cảm thấy không thể hạ thủ, nàng ta đành phải đứng dậy nhìn vào trong phòng, cửa phòng đóng kín, chỉ có thể thấy ánh đèn vàng mơ hồ càng lúc càng tản mát, bóng dáng Triển Chiêu như đông cứng lại, thỉnh thoảng mới có những động tác rất nhỏ...

☆ ☆ ☆

Không biết qua bao lâu, bóng dáng kia đột nhiên đứng dậy, Ngân Chu lập tức phản ứng lại, bất giác lùi về sau hai bước.

Cánh cửa từ từ mở ra, vẻ mặt Triển Chiêu tái nhợt, trong mắt lộ ra sự mệt mỏi, y khẽ nói: “Ngân Chu cô nương, phiền cô giúp Đoan Mộc rửa sạch vết thương rồi rắc thuốc”.

Thế là... xong rồi ư?

Ngân Chu dường như không thể tin vào tai mình, nàng ta đờ người một hồi, sau đó xách váy chạy vào, chỉ thấy trên chậu than loáng thoáng những con sâu cháy đen, vết thương trên lưng Đoan Mộc Thúy đã được rắc thuốc, tuy đã được lau sạch bằng khăn lụa nhưng vẫn còn những vết máu nhỏ không ngừng rỉ ra từ miệng vết thương.

Ngân Chu nhanh chóng lấy khăn lụa lau cho nàng, liếc nhìn chậu nước mình mang tới lúc nãy vẫn còn ở trên bàn, nàng ta thuận miệng nói: “Triển đại nhân, nước.”

Triển Chiêu đáp lời, đi tới chỗ chiếc bàn, Ngân Chu đang lau thì nghe thấy “rầm” một tiếng, cái chậu đồng kia đổ nghiêng trên bàn, Triển Chiêu bị nước trong chậu làm cho ướt đẫm, hai tay y vẫn ở tư thế nâng lên, dường như vừa rồi bị trượt tay.

Ngân Chu nhíu mày, thấy y chân tay vụng về, ít nhiều cũng cảm thấy không vui, nhưng nàng ta cũng không tiện nói gì, đành phải bảo: “Triển đại nhân, phiền ngài đi ra đằng trước lấy một chậu khác đến đây”.

Triển Chiêu im lặng một hồi, chật vật nói: “Ngân Chu cô nương, chuyện này... cũng phải phiền cô giúp cho...”

Ngân Chu nhất thời cảm thấy khó hiểu, nhưng nàng ta ở trong cung đã lâu, đầu óc tương đối nhanh nhạy, chợt hiểu ra phần nào. Nàng ta vội sải bước đi tới, không bận tâm đến nam nữ khác biệt, nắm lấy cánh tay Triển Chiêu.

Cách một lớp y phục có thể thấy cánh tay y run lẩy bẩy.

Mũi Ngân Chu chua xót, nàng ta định nói gì đó, Triển Chiêu đã bình tĩnh rút tay về, y khẽ cười: “Vừa rồi muốn làm thật nhanh nên vận chân khí quá độ, đến khi ngừng lại thì quả thực chưa thể khống chế được ngay. Ngân Chu cô nương, phiền cô giúp cho.”

Ngân Chu gượng cười: “Triển đại nhân nói thế làm gì, những việc chân tay này vốn là việc của ta mà”.

Nói đoạn nàng ta bưng chiếc thau đồng, sải bước lách qua Triển Chiêu đi ra ngoài.

Triển Chiêu thở phào nhẹ nhõm, đứng lặng một lúc rồi lại đi đến bên chiếc giường, quỳ một chân xuống đất, từ từ hạ thấp người, trầm ngâm ngắm nhìn dung nhan của nàng.

Dược tính của thuốc mê dường như đã hết, nàng ngủ không yên, thỉnh thoảng lông mày hơi nhíu lại, hàng mi dài run rẩy, giọt lệ trên khóe mắt mãi chẳng khô.

Triển Chiêu đưa tay lau nước mắt cho nàng, y cười và nói: “Một lát nữa thôi là nàng tỉnh lại rồi, cũng không thể trách tay nghề của ta không tốt... Mười bảy nhát dao, nếu muốn tìm ta tính sổ thì ta cũng chỉ có thể để nàng rạch trả...”

Y chợt khựng lại, cuối cùng không nói thêm được nữa.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »