Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6180 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 136
Image

Ngân Chu đi múc nước về, giúp Đoan Mộc Thúy rửa sạch vết thương và rắc thuốc, đến khi mọi việc xong xuôi mới ngồi nghỉ một chút. Nàng ta mới tính thử thời gian thấy còn lâu trời mới sáng, vừa sợ phía thái hậu có chuyện gì, vừa cảm thấy bản thân loanh quanh ở đây chẳng khác nào người thừa, chướng mắt vô cùng, vì vậy bèn nói với Triển Chiêu rằng mình phải đi trước.

Triển Chiêu cũng không giữ nàng ta lại, nhưng y cứ ngần ngừ như có chuyện muốn dặn dò, Ngân Chu đoán được suy nghĩ của y, bèn cười và nói: “Triển đại nhân, Ngân Chu ở trong cung đã nhiều năm, rất biết giữ mồm giữ miệng, xin ngài cứ yên tâm, ta sẽ không nói cho người khác về chuyện hôm nay đâu.

Triển Chiêu thấy nàng ta thấu hiểu như vậy cũng không tiện mở miệng, Ngân Chu mỉm cười rồi lẳng lặng đi ra cửa.

Chưa đi được bao xa, nàng ta chợt nghĩ: Đêm hôm khuya khoắt, lúc này nếu ta rời đi thì chẳng phải sẽ để hai người họ cô nam quả nữ ở chung một phòng hay sao? Hình như không... ổn cho lắm...

Rồi nàng ta lại nghĩ: Trên lưng Đoan Mộc cô nương có nhiều vết thương, vì sợ máu rỉ ra sẽ dính vào y phục gần miệng vết thương nên không thể phủ y phục lên người, vậy chẳng phải sẽ để Triển đại nhân nhìn thấy hết sao? Thế làm sao mà được?

Vừa rồi chỉ lo cứu người, rối loạn một hồi nên chẳng suy nghĩ nhiều, bây giờ tĩnh tâm lại mới nghĩ đến tình cảnh trong phòng, tâm trí Ngân Chu chợt hiện lên bao nhiêu ý nghĩ nổ nàn mờ ám, trái tim ng ta đập rộn ràng, đưa tay lên sờ mặt thấy mặt cũng nóng phừng phừng.

Nàng ta thầm nhủ: Hay mình lại quay trở lại?

Suy tính một hồi thấy hình như quay lại cũng không hay lắm, lỡ như người ta đang tình chàng ý thiếp mình lại chen ngang phá hỏng, vậy sau này chạm mặt nhau chẳng phải xấu hổ lắm hay sao?

Nghĩ tới nghĩ lui thế nào cũng không được, Ngân Chu cứ bước lên hai bước lại lui về phía sau hai bước, có lúc lại lấy mũi chân dụi đất, phân vân do dự một hồi, bỗng dưng nàng ta lại tự nổi cáu với bản thân: Hai người bọn họ còn thân thiết với nhau hơn với mình, chuyện của họ thì kệ họ đi, ôm rơm rặm bụng xen vào việc của người khác làm gì?

Nghĩ thấu đáo rồi, nàng ta liền vênh mặt đi thẳng về tẩm điện của thái hậu.

☆ ☆ ☆

Triển Chiêu ngồi ở mé giường chăm sóc cho Đoan Mộc Thúy một lúc lâu, sự mệt mỏi cùng cơn buồn ngủ ập đến, mi mắt dần trở nên nặng trĩu, trong lúc mơ màng, bàn tay Đoan Mộc Thúy nằm trong tay y đột nhiên cử động.

Triển Chiêu giật mình tỉnh dậy, y cúi xuống nhìn nàng, quả nhiên hàng mi dài hơi run run, rồi nàng từ từ mở mắt ra.

Vừa mở mắt ra đã thấy Triển Chiêu, Đoan Mộc Thúy hơi sửng sốt, trong lúc nhất thời không biết mình đang ở đâu, dần dần nàng nhớ ra chuyện trước đó, chưa kịp nói gì mà mắt đã đỏ hoe: “Triển Chiêu, chàng chạy đi đâu vậy hả?”

Câu hỏi của nàng đầy ấm ức, Triển Chiêu cũng vì thế mà đau xót vô cùng, không biết nên đáp thế nào cho phải.

Thấy y không trả lời, Đoan Mộc Thúy cũng chẳng hỏi thêm, nàng chống tay nâng người dậy, hành động ấy tác động tới vết thương, làm nàng đau đến xuýt xoa, Triển Chiêu vội đưa tay nhẹ nhàng ấn nàng xuống: “Trên lưng nàng có vết thương, không nằm xoay lưng xuống được, đừng tùy tiện cử động.”

“Bị thương ư?” Đoan Mộc Thúy ngây người một lúc rồi mới phản ứng lại, “Cổ trùng đâu? Chàng lấy ra rồi à?”

“Lấy ra hết rồi.”

Tự nhiên hai người đều im lặng, cuối cùng Đoan Mộc Thúy lên tiếng trước: “Lúc ta bảo Ngân Chu đi tìm chàng, chẳng phải chàng đã quay về phủ Khai Phong rồi sao?”

“Ta về báo cáo vài chuyện với đại nhân, sau đó đã mau chóng trở lại.”

“Ồ.”

Sau tiếng “ồ” này hai bên lại không nói gì nữa, nỗi đau đớn rút hết sức lực của con người, Đoan Mộc Thúy cảm thấy bản thân còn không đủ sức để nói, nàng vùi đầu vào chăn gối, toàn thân rã rời vô lực, nghĩ thế nào lại hỏi: “Có nhiều sâu lắm sao?”

“…Nhiều lắm.” Triển Chiêu ậm ừ đáp.

Đoan Mộc Thúy thở dài, nàng thất thần một hồi, sau đó rì rầm: “Chắc chắn sẽ để lại nhiều sẹo, rất khó coi.”

Triển Chiêu mỉm cười: “Trong cung có vô số loại thuốc tốt, dùng rất hiệu nghiệm, nếu thuốc trong cung không có tác dụng thì Công Tôn tiên sinh cũng có nhiều phương thuốc hay, sẽ không để lại sẹo đâu.”

“Chàng nói linh tinh...” Đoan Mộc Thúy rủ rỉ: “Lũ sâu đó chui sâu như vậy, vết cắt cũng không nông, làm sao không để lại sẹo được chứ”.

Triển Chiêu nhất thời nghẹn lời.

Đoan Mộc Thúy buồn bã vô cùng, lúc này nàng chỉ cảm thấy vết thương vừa gớm ghiếc vừa xấu xí, ngay cả cơn đau trên lưng cũng chẳng khiến nàng bận tâm. Nàng không kìm lòng được, cúi gằm mặt xuống, để cho nước mắt thấm ướt gối chăn, một lúc lâu sau mới nói, “Nếu chàng không đi thì có lẽ ta đã bớt được vài vết cắt rồi”.

Triển Chiêu im lặng, đó là sự thật, nếu lúc đó có y ở bên cạnh thì chắc Đoan Mộc Thúy chỉ bị một hai vết cắt mà thôi, không đến nỗi phải chịu mười bảy nhát dao.

“Hoặc là... Chàng đừng tới... Coi như ta đây xả thân trừ yêu... Bây giờ đã không trừ được yêu quái thì thôi, còn khổ sở thế này đây...”

Nàng hạ giọng xuống cực thấp, có lẽ chỉ nói cho mình nghe, nhưng bốn phía lặng ngắt như tờ, nội lực của Triển Chiêu lại rất tốt, y nghe rõ từng câu từng từ, cảm thấy hết sức chướng tai, dù biết lúc này tuyệt đối không nên nổi cáu, nhưng y không thể nén được lửa giận trong lòng.

“Xả thân trừ yêu.” giọng Triển Chiêu đanh lại, “Ta nghe Ngân Chu nói, nàng uống nước bùa trộn vụn vàng, còn bảo nhốt ở trong phòng để tự sinh tự diệt, có cách trừ yêu nào như thế sao?”

Đoan Mộc Thúy ừ một tiếng, rầu rĩ nói: “Nhưng bây giờ đổ sông đổ bể hết rồi, phải tìm cách khác thôi”.

Đổ sông đổ bể ư?

Ngón tay thon dài của Triển Chiêu siết chặt lại, y cười gằn mà nói: “Xem ra là ta nhiều chuyện, hại nàng nhọc lòng mà chẳng nên công cán gì”.

Đoan Mộc Thúy lấy làm lạ ngoái đầu lại nhìn y: “Triển Chiêu, sao chàng nói năng nghe mỉa mai thế?”

Triển Chiêu chẳng những không giận mà còn mỉm cười: “Lẽ nào không đúng hay sao? Nghe Ngân Chu nói Đoan Mộc cô nương rất quyết án, chỉ trong chốc lát đã đưa ra quyết định, không hổ là người có xuất thân chiến tướng, quyết định nhanh chóng, xả thân vì nghĩa, một lòng hy sinh, khiến Triển mỗ bội phục muôn phần”.

“Này.” Đoan Mộc Thúy sầm mặt, “Triển Chiêu, rốt cuộc chàng muốn nói cái gì?”

Lồng ngực Triển Chiêu phập phồng kịch liệt, toan lên tiếng nhưng thoáng thấy những vết cắt chằng chịt trên lưng nàng, y bỗng mềm lòng, đành phải chậm rãi nhắm hai mắt lại, cố đè nén lửa giận trong lòng, sau đó bình thản nói: “Không có gì”.

“Không có gì ư?” Xưa nay Đoan Mộc Thúy vốn không chịu nổi những chuyện chướng mắt, sao nàng có thể tha cho mấy lời ám chỉ của y, “Triển Chiêu, trong lòng chàng có gì không thoải mái thì cứ nói thẳng ra, lập lờ dông dài làm gì?”

Triển Chiêu bị nàng kích động, cuối cùng cũng không nhìn trước ngó sau nữa: “Chuyện này thật sự nghiêm trọng đến mức phải chết mới được hay sao? Chẳng phải bây giờ nàng vẫn sống sờ sờ ở đây ư? Nếu... nếu như đêm nay ta không quay lại, có phải nàng định cho ta chờ nhặt xác của nàng hay không?”

Càng nói khí huyết trong lồng ngực lại càng quay cuồng, gần như không nói được nên lời.

“Lúc ấy... chàng không có ở đây...” Đoan Mộc Thúy mở miệng định cãi.

“Đúng, ta không có ở đây,” Triển Chiêu ngắt lời nàng, “Vậy thật sự không còn cách nào tốt hơn sao? Ngân Chu nói lúc thái y động thủ, nàng đau đến không chịu nổi, không cho thái y làm tiếp... Thế nên nàng mới định chết đúng không? Chết còn không sợ, nhưng lại sợ đau ư? Nếu sâu chui vào cánh tay thì nàng định chặt tay đi à? Sâu ở trên lưng, cho dù có xẻo thêm một miếng thì ta cũng không tin không thể khoét được con sâu kia ra, có bao nhiêu cách để có thể giữ lại mạng sống cho nàng, vậy mà nàng lại ngốc đến mức tránh nhẹ tìm nặng, muốn đi chịu chết ư?”

Đoan Mộc Thúy chưa từng bị Triển Chiêu mắng dữ dội như vậy, trong lúc nhất thời da đầu tê rần, toàn thân choáng váng, nàng lí nhí nói: “Lúc đó... ta không nghĩ được nhiều như vậy.”

“Dĩ nhiên nàng không nghĩ được nhiều như vậy.” Triển Chiêu cười gằn, “Vì nàng sống lâu quá rồi, coi mạng mình như cây hương bồ, muốn chết thì chết, không cần biết có ai quan tâm đến mình không, có ai coi trọng mạng sống của mình hay không!”

Nước mắt lăn dài trên mặt Đoan Mộc Thúy như chuỗi trân châu đứt dây: “Ta có nghĩ tới mà, ta đã nhờ Ngân Chu.”

“Túi thơm đúng không?” Triển Chiêu nghiến răng, lấy từ trong ngực ra chiếc túi thơm được Ngân Chu đưa cho, kiên quyết trả lại cho Đoan Mộc Thúy, “Triển mỗ không nhận nổi ý tốt của thượng tiên”.

Nói đoạn y không nói gì thêm nữa, lập tức xoay người bước đi.

Đoan Mộc Thúy siết chặt túi thơm kia trong tay, bật khóc nức nở.

Triển Chiêu mở cửa định bước ra ngoài, chợt nghe thấy tiếng khóc của Đoan Mộc Thúy, y hơi giật mình, không khỏi đứng sững tại chỗ.

Nghe nàng khóc thảm thiết, lòng y cũng đau đớn như bị đâm hàng vạn mũi kim, hai mắt dần dần nhòe đi, y cười chua chát, thầm nghĩ: Nàng đang bị thương, khó khăn lắm mới thoát được kiếp nạn này, việc gì ta phải hơn thua với nàng?

Nghĩ đến đây, cơn tức giận vừa sinh ra bỗng biến mất trong nháy mắt, cả người bải hoải như bị chèn ép nặng nề, Triển Chiêu chầm chậm bước trở lại bên giường, từ tốn ngồi xuống mé giường, y cúi xuống ôm lấy Đoan Mộc Thúy đang khóc tức tưởi, nàng hơi sửng sốt, tiếng khóc nhỏ đi rất nhiều nhưng vẫn thút thít nghẹn ngào.

Trán Triển Chiêu nhẹ nhàng áp lên mái tóc dài tán loạn của nàng, y vùi đầu vào cổ nàng, cằm áp lên bờ vai trần của nàng, thân thể Đoan Mộc Thúy khẽ run lên, nhưng vẫn chẳng nói một lời.

Triển Chiêu cũng im lặng, một giọt nước mắt bỏng cháy lăn qua gò má, rơi xuống mái tóc của Đoan Mộc Thúy.

“Đoan Mộc, mạng sống rất đáng quý, nếu không đến bước đường cùng thì tuyệt đối không được dễ dàng chịu chết.”

“Ừm.”

Triển Chiêu trầm mặc, một lúc sau mới thì thầm: “Lúc nàng mê man, ta vẫn luôn nghĩ đến chuyện về phủ tối nay. Khi đó đại nhân còn nói bây giờ chưa phải lo, đêm nay cũng không cần vào cung ngay. Lúc ở trong đình viện gặp được Công Tôn tiên sinh, tiên sinh nói đại nhân vừa tặng ngài trà cống phẩm do hoàng thượng ngự ban, hỏi ta có muốn nếm thử không. Sau đó lúc xuất phủ ta gặp được Trương Long, Triệu Hổ, hai người họ không phải trực nên muốn kéo ta đi uống mấy chén rượu... Đoan Mộc, ta không ngừng nhớ tới những việc này, nếu lúc đó ta nán lại, uống say hoặc đêm nay không vào cung, có phải sẽ chẳng được gặp lại nàng nữa không?”

Thân thể y run lên, cánh tay ôm chặt hơn.

“Nếu chỉ khác đi một chút thôi, liệu sự tình có thay đổi hoàn toàn hay không? Đoan Mộc, đừng dễ dàng chọn lấy cái chết như thế, dù phải trả cái giá đắt hơn, không cần biết là gì, dẫu có là mù, điếc, què, câm, chỉ cần nàng còn sống, chỉ cần nàng còn một hơi thở, thì nàng vẫn là người ta yêu thương trân trọng, Triển Chiêu vẫn sẽ đối xử với nàng như châu báu, nhưng nếu nàng chết...”

Triển Chiêu bỗng ngẩn ngơ.

Y khẽ khàng thủ thỉ: “Nếu nàng chết đi rồi... Ta còn lại được gì?”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang