_khaiphongchiquai005.jpg)
Đoan Mộc Thúy im lặng.
Sau một hồi lâu, nàng đưa tay kéo tay Triển Chiêu, chầm chậm áp lên mặt mình.
Nước mắt vẫn chưa khô, khuôn mặt nàng vẫn còn ướt đẫm, hàng mi dài lướt qua lòng bàn tay Triển Chiêu.
Triển Chiêu thở dài, nhẹ nhàng hỏi nàng: “Uống vụn vàng xong có thấy vấn đề gì không?”
Đoan Mộc Thúy lắc đầu.
Nỗi lo lắng trong lòng Triển Chiêu được buông xuống, y lại hỏi nàng: “Có thấy mệt không?”
Nàng không đáp, chỉ chậm rãi nhắm mắt lại.
Triển Chiêu bỗng cảm thấy đau lòng, lại hối hận vì vừa rồi nói nặng lời với nàng, y muốn an ủi vài câu nhưng thấy nàng ủ rũ mệt mỏi, cũng không muốn lấy lời nói quấy rầy, y vừa định từ từ đứng dậy, đột nhiên у Đoan Mộc Thúy giật mình, khẽ nói: “Triển Chiêu, chàng ôm ta đi”.
Triển Chiêu thoáng sửng sốt, vừa rồi y sợ sẽ chạm vào vết thương, chỉ dám ôm từ sau vai, nếu thật sự muốn ôm nàng vào lòng thì quả thực không biết phải làm thế nào.
Y đành phải thương lượng với nàng: “Đoan Mộc, nàng đang bị thương, bao giờ vết thương lành lại mới ôm có được không?”
Đoan Mộc Thúy ngước mắt lên nhìn y, vành mắt đỏ bừng, nàng cắn môi nói: “Không được.”
Tủi thân giống như một đứa trẻ cố chấp.
Triển Chiêu tự dưng mềm lòng, nhưng thoáng thấy y phục dính máu của nàng, lòng y vô cùng mâu thuẫn: “Đoan Mộc.”
Nàng thấy y còn đang do dự, bèn nhổm người dậy. y Triển Chiêu cuống quýt: “Ai cho nàng dậy!”
Nước mắt của nàng rơi xuống, nàng cả giận nhìn y: “Chàng thử mắng ta lần nữa xem.”
Triển Chiêu hé miệng, nhưng lời muốn nói lại như bị ai đó nhanh tay cướp lấy, chỉ để lại khoảng trống mênh mang.
Y vén vạt áo rồi ngồi xuống mé giường, đỡ lấy vai Đoan Mộc Thúy, để nàng từ từ dựa vào lòng mình.
Khi nhìn tới lưng nàng, quả nhiên đã có vài vết ơng vỡ ra, biết nếu nói thì nàng lại không vui, y đành phải lấy у khăn lụa ở bên cạnh cẩn thận giúp nàng lau vết máu vừa rin ra.
Đoan Mộc Thúy lại không cảm nhận được gì, nàng rúc vào trong lòng Triển Chiêu, thỏ thẻ: “Triển Chiêu, hồi còn nhỏ mẹ của chàng có đánh chàng không?”
Triển Chiêu cúi đầu cọ cọ đỉnh đầu của nàng, cười đáp: “Có chứ.”
“Đánh đau không?”
“Da ta dày, mẹ lại đánh nhẹ, cũng không đau lắm.”
Đoan Mộc Thúy khẽ “ổ” một tiếng, im lặng một hồi mới nói tiếp: “Lúc mẹ đánh ta thường đánh rất đau.”
“Thế sao?” Triển Chiêu bật cười, đưa tay vén tóc nàng ra sau tai, “Sao lại bị đánh? Đoan Mộc hồi nhỏ không ngoan à?”
“Ai mà biết được,” nàng ủ rũ, “Chẳng hiểu tại sao ta cứ làm trái ý mẹ. Lúc nào cũng tại ta làm không tốt, không giống người đứng đầu bộ lạc.”
Nàng ngẩng đầu nhìn Triển Chiêu: “Lúc đó ta mới có mấy tuổi, đâu biết đứng đầu bộ lạc là gì.”
Triển Chiêu cúi đầu hôn lên trán nàng, mỉm cười mà nói: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó mẹ cứ đánh xong lại khóc, còn muốn ôm ta nữa,” nàng lại cúi đầu, “Ta đâu có để cho mẹ ôm, vội chạy đi rất xa, vừa chạy vừa khóc hu hu, khóc đến nỗi mọi người trong bộ lạc đều nghe thấy”.
Nghĩ đến cảnh tượng đó, Triển Chiêu không khỏi mỉm cười.
“Lúc đó ta nghĩ nếu ta có cha thì tốt rồi. Mỗi khi mẹ đánh ta, ta sẽ trốn đến bên cha, nhất định cha sẽ che chở cho ta. Nàng nhoẻn miệng cười, “Triển Chiêu, hồi ấy ta chỉ bé từng này thôi.”
Nàng khua tay múa chân tả lại vóc người của mình hồi nhỏ cho y xem.
“Nếu cha ôm ta, thì không ai đánh được ta.”
“Phải.” Triển Chiêu gật đầu, “Nàng cuộn người lại nhỏ xíu như vậy, rất giống một chú thỏ con”.
Đoan Mộc Thúy cũng cười, nhưng nụ cười chầm chậm phai dần: “Cha của ta mất sớm, ta chưa từng gặp ông ấy, cũng chưa từng được ông ấy ôm.”
Triển Chiêu không nói gì, bàn tay ôm lấy vai nàng càng siết chặt hơn.
“Cho nên lúc bị mẹ đánh ta chỉ có thể chạy ra ngoài khóc hu hu, khóc đến tắc thở mới được trưởng lão đón về nhà. Sau này có thượng phụ.”
Nàng thở dài: “Triển Chiêu, thượng phụ chưa bao giờ ôm ta.”
Triển Chiêu dịu dàng nói: “Suy cho cùng thượng phụ và nàng cũng không phải cha con ruột thịt.”
Nàng “ừm” một tiếng: “Triển Chiêu, đại ca cũng từng ôm ta.”
“Dương Tiễn sao?”
“Phải, đại ca rất thương ta, trong lòng ta huynh ấy còn giống người thân hơn thượng phụ. Nhưng mỗi lần đại ca ôm ta đều giống như dỗ trẻ nhỏ ngu ngơ, không biết làm sao mà cũng chẳng thể mặc kệ, mỗi lần dỗ được ta, huynh ấy đều như trút bỏ được gánh nặng, bỏ lại ta mà chạy đi nhanh hơn bất cứ ai.”
Triển Chiêu không khỏi cười thành tiếng, bỗng nhớ tới Dương Tiễn mà y từng gặp ở Trầm Uyên, áo choàng tung bay, gương mặt lạnh lùng, bảo hắn cố nín nhịn mà dỗ dành Đoan Mộc Thúy thì đúng là một chuyện không mấy dễ chịu, chẳng trách dỗ xong là chạy mất dạng.
“Còn có Cốc Xương nữa.” Lúc nói đến Cốc Xương, nàng hơi ngừng lại một chút, len lén liếc nhìn Triển Chiêu.
Triển Chiêu hắng giọng một tiếng.
“Cốc Xương…”
Triển Chiêu lại hắng giọng.
Đoan Mộc Thúy bật cười: “Triển Chiêu, cổ họng của chàng khó chịu sao?”
“Cốc Xương tướng quân thì...” Triển Chiêu rề rà, “Không cần nhắc tới cũng được.”
Đoan Mộc Thúy ừ một tiếng, vùi đầu vào ngực Triển Chiêu, bắt chước giọng điệu của Triển Chiêu, thong thả nói: “Người đang ôm ta là người ta thích nhất”.
Triển Chiêu sửng sốt.
Chỉ một câu ngắn ngủi như vậy mà y phải mất thật lâu mới ngấm được, y nghiền ngẫm từng từ từng chữ, cuối cùng ghép lại thành câu nói ấy.
Khóe miệng Triển Chiêu chầm chậm vén lên một nụ cười, y cảm thấy cả đời mình chưa từng được nghe câu nói у nào dễ chịu như vậy.
“Đoan Mộc, nàng nói gì cơ?”
Quả nhiên nàng sẽ không ngoan ngoãn nói lại lần thứ hai, nàng trợn mắt lườm y một cái sắc lẻm.
Triển Chiêu bật cười thành tiếng.
Y kề sát bên tại nàng, nói cực kỳ nghiêm túc: “Người ta đang ôm, cũng là người ta thích nhất”.
☆ ☆ ☆
Công Tôn Sách bị gọi dậy từ rất sớm, Triệu Hổ gõ cửa phòng ông thình thình: “Công Tôn tiên sinh, dậy đi, Đoan Mộc tỷ của ta tới này!”
Công Tôn Sách trở mình, giả vờ như đây chỉ là một cơn ác mộng.
Nhưng Triệu Hổ lại rất hào hứng: “Công Tôn tiên sinh, ngài mau dậy đi, Triển đại ca cùng Đoan Mộc tỷ muốn gặp ngài!”
Ma âm xuyên vào tai, Công Tôn tiên sinh đành thở dài khoác áo lên rồi ra mở cửa, lúc ngẩng đầu nhìn trời thấy ở phía chân trời mấy vì sao còn đang nhấp nháy.
“Triển đại ca và Đoan Mộc tỷ bảo ta đi gọi tiên sinh, họ đang ở trong phòng Triển đại ca.” Triệu Hổ vô cùng tận tâm.
Công Tôn Sách đành phải cất bước đến phòng của Triển Chiêu, vừa đi vừa trách thầm: Chẳng phải đã vào cung rồi ư, sao lại quay trở về? Cung cấm cũng không phải cái chợ để các người tùy tiện chạy ra chạy vào.
Vừa vào cửa đã thấy... ồn...
Triển Chiêu vẫn rất ổn, y ngồi đường hoàng trên ghế đẩu, bưng chén trà uống nước, thấy Công Tôn tiên sinh bước vào liền đặt chén trà xuống, đứng dậy mỉm cười đón tiếp.
Còn Đoan Mộc Thúy, nàng đang nằm úp sấp trên giường của Triển Chiêu, dưới khuỷu tay kê chăn gối, nhác thấy Công Tôn tiên sinh nàng còn ung dung chào hỏi: “Tiền sinh”
Công Tôn Sách mở hai mắt.
Đạo đãi khách gì thế này? Nằm bò trên giường ư? Lẽ nào đây là cách mới lưu hành trong cung?
Triển Chiêu kịp thời giải thích: “Tiên sinh, trên lưng Đoan Mộc có vết thương.”
“Có vết thương sao?” Những suy nghĩ kỳ quái trước đó của Công Tôn Sách lập tức tan thành mây khói, “Sao lại bị thương? Đã xảy ra chuyện gì? Là vì vụ án của Diêu mỹ nhân ư?”
Cuối cùng đề tài cũng quay về vụ án của Diêu mỹ nhân.
Đoan Mộc Thúy bắt đầu kể từ chuyện gặp bà lão trong tẩm điện của Diêu mỹ nhân, đến chuyện cổ trùng rồi được Triển Chiêu cứu giúp.
Công Tôn Sách nhíu mày: “Cổ trùng chui vào người cô bằng cách nào?”
“Ta nhớ.” Đoan Mộc Thúy nghiêng đầu, “Hình như có kẻ dùng kim đâm vào người ta”.
“Dùng kim đâm chứ đâu phải là sâu cắn.” Công Tôn Sách không nghĩ thế là đúng.
“Nếu mũi kim rỗng thì bên trong có thể mang theo trứng sâu, kim đâm xuống cũng là đưa trứng sâu vào người.”
Triển Chiêu gật đầu: “Ban đầu không có chuyện gì, nửa đêm mới phát hiện có cổ trùng. Chứng tỏ khi đó thứ đưa vào người chắc hẳn là trứng sâu.”
“Sau đó càng lúc càng có nhiều sâu, sâu còn có thể sinh ra sâu nữa ư?” Công Tôn Sách kinh ngạc.
Đoan Mộc Thúy gật đầu như thật.
Triển Chiêu thở dài: “Đoan Mộc, nàng đừng úp úp mở mở nữa, còn có việc cần nhờ tiên sinh giúp đỡ đấy.”
“Tiên sinh có biết Sở Phục không?”
“Sở Phục?” Công Tôn Sách nhất thời chưa hiểu chuyện gì, “Sở Phục là ai? Y phục ư?”
“Sở Phục, vụ án vu cổ trong cung nhà Hán.”
“Sở Phục? Vu nữ Sở Phục?” Nhờ có lời nhắc nhở của nàng, rốt cuộc Công Tôn Sách cũng nhớ ra.
Triển Chiêu lại chưa hiểu lắm, Công Tôn Sách bèn giải thích: “Thời Hán Vũ Đế, hoàng hậu Trần A Kiều vì Vũ Đế chỉ sủng ái Vệ Tử Phu mà sinh lòng ghen ghét, do đó bà ta đồng với vu nữ Sở Phục dùng thuật vu cổ để ám hại Vệ Tử Phu, sau khi bị người khác tố cáo, Vũ Đế nổi trận lôi đình, không chỉ phế hậu mà cả Sở Phục cùng hơn ba trăm đồng phạm khác đều bị xử tử.”
“Sở Phục có liên quan đến cổ trùng sao?” Công Tôn Sách dường như đã nắm được đầu mối.
“Sở Phục nuôi dưỡng cổ trùng, Vũ Đế căm ghét kẻ hiểm độc xảo trá này, bèn sai người đẩy ả xuống giếng cạn, đổ hết cổ trùng của ả vào, sau đó bịt kín miệng giếng, Sở Phục kêu la thảm thiết suốt ba ngày. Ba ngày sau mở miệng giếng ra thì xương cốt đã bị cổ trùng gặm nhấm hết sạch.”
“Trong giếng còn lại cái gì?” Công Tôn Sách hỏi.
“Nghe nói chẳng còn lại bất cứ thứ gì.”
“Không thể nào.” Công Tôn Sách lắc đầu, “Đoan Mộc cô nương, thế nào gọi là cổ? Truyền thuyết nói rằng phải lấy trăm loại côn trùng bỏ vào trong vò, để chúng ăn thịt lẫn nhau, cuối cùng còn lại một con chính là cổ. Mới đầu cổ trùng có thể cắn rỉa Sở Phục, nhưng sau đó chúng sẽ tự giết lẫn nhau, đến khi chỉ còn con cuối cùng. Thuật vu cổ thượng cổ cho rằng con cổ trùng chiến thắng cuối cùng này tập hợp tất cả các loại độc vào người, trở nên vô cùng lợi hại. Cho nên dưới cái giếng kia chắc chắn còn một con cổ trùng!”
Đoan Mộc Thúy mỉm cười: “Quả nhiên không thể lừa được tiên sinh, trong cái giếng kia đúng là còn một con cổ trùng cuối cùng. Sở Phục vốn là người có dị thuật, sau bị bị cổ trùng gặm nhấm, oán niệm không tan, hồn phách có thể trường tồn”.
“Nghe cô nói, lẽ nào con cổ trùng cuối cùng kia là Sở Phục?”
Đoan Mộc Thúy lắc đầu: “Không hẳn là thế.”
Công Tôn Sách vẫn chưa hiểu rõ câu “không hẳn là thể” này, bấy giờ Triển Chiêu lại chỉ điểm bến mê đúng lúc: “Hay là hồn phách của Sở Phục nhập vào thân cổ trùng, hợp thành một thể với cổ trùng?”
“Có thể nói như vậy, Sở Phục vốn bị cổ trùng gặm nhấm, nhưng ả là kẻ có thiên phú, lại gặp đúng thời cơ ngẫu nhiên hòa làm một với cổ trùng”
Công Tôn Sách kinh hãi: “Sở Phục có bản lĩnh tà môn, lại còn nhập vào cổ trùng, vậy chẳng phải tai họa càng lớn hay sao?”
“Tiên sinh đoán sai rồi, nếu Sở Phục gây họa thì Thượng giới chắc chắn sẽ phát hiện ra. Nhưng thực chất gần một ngàn năm qua Sở Phục vẫn luôn hết sức cẩn trọng, chưa từng gây nên sóng to gió lớn.
Công Tôn Sách tự biết mình có đoán cũng không trúng, vì thế ông không đoán nữa, chỉ chờ Đoan Mộc Thúy nói hết đầu đuôi.
Triển Chiêu lại mỉm cười hỏi: “Lẽ nào Sở Phục đổi tính, cải tà quy chính rồi?”
Đoan Mộc Thúy liếc mắt nhìn y: “Còn lâu.”
Triển Chiêu cũng không nổi giận: “Vậy nàng nói đi.”
“Ta đoán là vì Sở Phục sợ Vũ Đế. Có rất nhiều người sau khi chết hóa thành quỷ quái, nhưng lạ ở chỗ lúc còn sống họ sợ cái gì thì chết đi vẫn sợ cái đó, dù sau khi chết đi họ đã có thể dấy nên sóng gió. Sở Phục chết dưới cơn giận lôi đình của Vũ Đế, ngay cả khi nhập làm một thể với cổ trùng thì nỗi sợ hãi này cũng không giảm bớt, vì vậy ả vẫn hết sức cẩn trọng, dẫu có bản lĩnh lớn hơn nữa cũng không dám khinh suất quá mức.”
“Không dám khinh suất quá mức ư?” Cặp mày kiếm của Triển Chiêu hơi nhướng lên, trong đôi mắt như ẩn chứa ý cười, “Nói cách khác, nếu chỉ khinh suất một chút thì ả vẫn dám làm đúng không?”
Đoan Mộc Thúy gật đầu: “Trong mấy ngàn năm qua chắc chắn Sở Phục đã giết nhiều người, chỉ có điều ả ra tay âm thầm nên không mấy ai biết tới. Ta đoán Diêu mỹ nhân cũng là một trong những người bị hại”.
Công Tôn Sách có chút băn khoăn: “Vì sao Sở Phục lại muốn giết người, chẳng lẽ vì cần thức ăn hay sao?”
Đoan Mộc Thúy ngần ngừ một chút, sau đó chậm rãi lắc đầu: “Ta cũng không rõ lắm.”
“Còn nữa,” Triển Chiêu trầm ngâm, “Nếu Sở Phục thực sự cẩn trọng thì tại sao chọn việc giết người trong cung, hơn nữa còn giết một mỹ nhân? Chẳng phải làm thế sẽ khiến người khác chú ý sao?”
“Ả giết người trong cung là vì ả không thể ra khỏi cung. Ta đoán vì ả chết trong cung nhà Hán, sau khi chết đã thành thói quen, mấy nghìn năm qua vẫn bám theo vương khí, trú ngụ ở hậu cung của đế vương. Nếu không thay vua đổi chúa, thì ả sẽ không bao giờ thay đổi chỗ ở.”
“Ở trong hậu cung của đế vương lâu như vậy mà chưa từng bị phát hiện ư?” Công Tôn Sách lấy làm lạ.
“Tiên sinh, trên đời này có một thủ pháp gọi là giết người diệt khẩu, ngoài ra còn có thủ đoạn gọi là lấy cho mình dùng.”
“Vậy cái chết của Diêu mỹ nhân là giết người diệt khẩu, còn cô bị người khác âm thầm hạ cổ là vì người đó đã bị Sở Phục sai khiến ư?”
“Trước khi điều tra rõ sự tình, thì tạm thời có thể phỏng đoán như vậy.”
Công Tôn Sách im lặng, một lúc lâu sau ông mới bùi ngùi: “Vừa rồi Triển hộ vệ nói ả chọn giết người ở trong cung khiến người khác chú ý, nhưng theo ta thấy, giết người trong cung mới... không khiến người khác hoài nghi. Bởi vì trong cung lắm người kèn cựa đấu đá kết bè kết đảng, có quá nhiều kẻ đáng nghi, ma quỷ quấy phá trái lại còn bị che lấp. Phải rồi, Đoan Mộc cô nương, làm sao cô biết bà lão kia chính là Sở Phục?”
Đoan Mộc Thúy thoáng sửng sốt, nhất thời không biết phải bắt đầu nói từ đâu.
Làm sao nàng biết bà lão kia chính là Sở Phục ư?
Nếu không phải vì cổ trùng chui vào người nàng, nếu không phải mới mơ thấy cung nhà Hán, thì thực sự nàng khó có thể lập tức nhớ tới Sở Phục.
Khi đó Sở Phục là người bên cạnh hoàng hậu Trần A Kiều, mi thanh mục tú, ăn nói từ tốn, dáng người yểu điệu, khác một trời một vực so với bà lão nàng gặp trong tẩm điện của Diêu mỹ nhân.
Nhưng thân hình mảnh mai, mềm mại của Sở Phục khi ấy luôn được bao bọc trong một bộ nam trang.
Dương Tiễn tỏ vẻ rất không hài lòng với việc Sở Phục mặc nam trang, mỗi lần Đoan Mộc Thúy nhìn thấy Sở Phục đúng lúc Dương Tiễn tới thăm, chắc chắn hắn sẽ nhấc Đoan Mộc Thúy đang nằm bò dưới đất lên như xách một con gà, hạch hỏi với vẻ hung tợn: “Nhìn ả làm gì?”
Đoan Mộc Thúy ấm ức vô cùng, hắn nói cứ như thể nàng là người hâm mộ của Sở Phục ấy, chỉ là Sở Phục tình cờ xuất hiện trên Nhất Xích Bích Đàm thôi mà, có phải nàng yêu cầu đài truyền hình chiếu chuyên đề Sở Phục đâu...
Lạ thật, sao Dương Tiễn lại ghét Sở Phục đến vậy?
Đoan Mộc Thúy ngày người, Công Tôn Sách gọi nàng mấy câu mà nàng cũng chẳng nghe thấy.
Công Tôn Sách bèn huơ tay trước mắt nàng: “Đoan Mộc cô nương? Đoan Mộc cô nương?”
“Gì cơ?” Đoan Mộc Thúy giật mình tỉnh táo trở lại.
“Trời chưa sáng cô và Triển hộ vệ đã đến phủ Khai Phong tìm ta, hai người đã có cách đối phó với Sở Phục rồi phải không?”