_khaiphongchiquai005.jpg)
Ý tưởng của Đoan Mộc Thúy rất đơn giản, tái hiện lại cung Vị Ương nhà Hán trong cung nhà Tống, dựng lại cảnh tượng Sở Phục bị Vũ Đế truyền chỉ ban chết, lợi dụng lúc Sở Phục hoảng hốt mà ra tay giải quyết dứt điểm.
“Sở Phục nhập vào làm một với cổ trùng, với pháp lực hiện tại của ta rất khó để tìm được tử huyệt của ả, phải chờ lúc yêu lực của ả tạm thu lại mới có thể tìm được điểm yếu, lúc đó Triển Chiêu ra mặt, dùng tụ tiễn tẩm nước bùa và vụn vàng bắn vào điểm yếu đó, như vậy là có thể thu phục được con yêu quái này.”
“Dựng lại khung cảnh lúc Sở Phục chết là có thể khiến yêu lực của ả tạm lui ư?” Công Tôn Sách không yên tâm.
“Đó là khoảnh khắc kinh hoàng nhất trong cuộc đời ả. Nếu có thể tạo cho ả ảo giác rằng mình đang ở trong cung Vị Ương, thì ngay lúc đó, trong lòng ả hoàn toàn cho rằng mình là vu nữ Sở Phục chứ không phải là yêu quái cổ trùng, yêu lực sẽ tạm thời thu lại.”
“Tụ tiễn tẩm nước bùa và vụn vàng…” Triển Chiêu trầm ngâm, “Lúc trước nàng uống nước bùa vụn vàng cũng vì mục đích này ư?”
Đoan Mộc Thúy gật đầu: “Sở Phục sinh ra sau khi lũ sâu bọ ăn thịt lẫn nhau, hợp lại là Sở Phục, chia ra là sâu bọ. Ả đưa cổ trùng vào cơ thể ta, sau khi xong chuyện sẽ quay lại nhập vào người ả. Nếu cổ trùng… ăn thịt ta, trong cơ thể chúng sẽ có nước bùa vụn vàng do ta uống từ trước, sau khi trở về trong cơ thể của Sở Phục, nước bùa sẽ được đưa vào cơ thể Sở Phục thành công.”
“Vậy nếu như cổ trùng uống nước bùa vụn vàng này rồi chết trước khi trở về cơ thể Sở Phục thì sao?” Công Tôn Sách lo lắng hỏi.
“Sao có thể như thế được?” Đoan Mộc Thúy bĩu môi, “Chết một con sâu cũng chẳng ảnh hưởng gì đến Sở Phục, nhưng một khi Sở Phục chết thì cả đám sâu sẽ chết. Cho nên ta đặt chú ngữ trong nước bùa, phải đợi đến khi cổ trùng nhập vào Sở phục thì nước bùa vụn vàng mới có tác dụng.”
Công Tôn Sách nắm được đại khái tình hình hiện tại, ông cũng không phản đối: “Muốn tái hiện cung Vị Ương nhà Hán phải nhờ Bao đại nhân ra mặt mới được, việc này thái hậu gật đầu vẫn chưa đủ, dù sao cũng không thể giấu hoàng thượng.”
Đoan Mộc Thúy cười: “Gọi là tái hiện cung Vị Ương nhà Hán, nhưng không phải là xây dựng cung điện thật trong cung nhà Tống. Dù đã mất gần hết pháp lực nhưng ta vẫn có thể làm được vài phép thuật nhỏ, chỉ cần chuẩn bị cho ta tranh vẽ cung Vị Ương cỡ lớn, lấy tranh bao quanh vị trí hiện tại của Sở Phục, ta có thể khiến cho người khác nhập vào cảnh trong tranh, người đó sẽ tin cảnh tượng trước mắt là thật. Sở dĩ ta tìm đến tiên sinh, trước hết là muốn nhờ tiên sinh nói với Bao đại nhân, để Bao đại nhân tiến cung diện kiến hoàng thượng, lúc thu yêu không tránh được việc giao đấu, không thể che giấu thánh thượng, nhất định phải thuyết phục thánh thượng lệnh cho những người ở gần đó tránh đi thật xa. Ngoài ra cũng phải chuẩn bị một số thứ, tỷ như thánh chỉ Vũ Đế ban chết cho Sở Phục, đến lúc đó chúng ta ăn mặc theo lối thời Hán, tránh để Sở Phục sinh nghi. Tiên sinh học rộng biết nhiều, việc này đành phải làm phiền tiên sinh giúp đỡ.”
Công Tôn Sách gật đầu lia lịa, chợt ông nhớ ra điều gì đó: “Dùng tranh bao quanh vị trí hiện tại của Sở Phục ư? Cô biết Sở Phục ẩn thân ở đâu rồi sao?”
“Ta đoán chắc hẳn ả đang trốn trong một cái giếng bỏ hoang. Nhưng vị trí cụ thể vẫn chưa rõ ràng, ta nhất định phải vào cung xem xét một lượt.”
Việc này không nên chậm trễ, Công Tôn Sách vội vàng trở về phòng để xem lại sách sử, chỉ đợi đại nhân lâm triều về để nói rõ việc này.
Thấy Công Tôn Sách đã đi xa, Triển Chiêu khẽ thở dài, y bước đến bên giường ngồi xuống, Đoan Mộc Thúy ngẩng đầu nhìn y, ngạc nhiên hỏi: “Chàng có chuyện muốn nói à?”
Triển Chiêu thở dài: “Vì diệt Sở Phục mà nảy sinh ý định để cổ trùng ăn mình sao? Đoan Mộc, nàng lấy đâu ra ý nghĩ nhẫn tâm như vậy?”
Đoan Mộc Thúy ngẫm lại cũng thấy sợ hãi, đang định lên tiếng chợt nghe Triển Chiêu nói: “Nàng còn đang bị thương, hãy nghỉ ngơi cho tốt, việc vào cung thăm dò cứ để ta lo.”
“Chàng ư?” Đoan Mộc Thúy hừ một tiếng, “Sở Phục là yêu nhân, làm sao chàng tra ra được?”
“Chẳng phải nàng nói chắc hẳn ả đang trốn trong một cái giếng bỏ hoang đó sao? Trong cung có bao nhiêu cái giếng bỏ hoang cơ chứ?”
Đoan Mộc Thúy trợn mắt: “Cũng không thể để chàng đi một mình được.”
“Vậy nàng đang bị thương thì phải làm sao bây giờ?”
“Ta chỉ bị thương ngoài da thôi, không tổn thương đến gân cốt.”
“Bây giờ nói nghe nhẹ nhàng quá nhỉ, chỉ bị thương ngoài da thôi ư? Mới lúc nãy nàng còn suýt mất mạng đấy”
Đoan Mộc Thúy không vui: “Này Triển Chiêu, chuyện đã qua cả rồi, chàng còn lôi ra làm gì?”
Triển Chiêu cong ngón tay búng lên trán nàng một cái: “Không nhắc lại thì cô nương này không nhớ lâu được đâu.”
Cứ ngỡ nàng sẽ nổi cáu khi bị búng trán, không ngờ nàng lại chẳng làm loạn, chỉ đưa tay xoa xoa, tỏ ra hết sức bình tĩnh.
Triển Chiêu lấy làm lạ: “Ồ, tính tình của Đoan Mộc cũng được kiềm chế nhiều rồi đấy.”
“Chứ sao nữa.” Đoan Mộc Thúy dương dương tự đắc, “Đây gọi là biết nhẫn nhịn, quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Chờ đến khi ta lành vết thương rồi thì mười bảy nhát dao hay một cái búng trán, ta sẽ từ từ tính sổ với chàng.”
Triển Chiêu dở khóc dở cười: “Đoan Mộc, sao nàng lại hẹp hòi đến mức này?”
☆ ☆ ☆
Khi trời sáng rõ, hai người lại tiến cung, tới trước cung điện của thái hậu tìm Ngân Chu.
Ngân Chu mới vừa hầu hạ thái hậu dùng xong bữa sáng, thấy Đoan Mộc Thúy liền nhảy dựng lên, bất giác muốn xem lưng nàng ra sao: “Đoan Mộc cô nương, cô đã.... dậy được rồi ư?”
Nếu đổi lại là mình, bị rạch lưng chi chít, mất nhiều máu như thế, không nằm trên giường dăm bữa nửa tháng thì không thể dậy được.
Đoan Mộc Thúy không đáp lời nàng ta, chỉ vội vàng hỏi: “Ngân Chu, cô có nhớ cung nữ hôm qua va vào ta ở ngoài điện không?”
“Va vào cô sao?” Ngân Chu nhất thời chưa kịp phản ứng lại.
Đoan Mộc Thúy vội thêm một câu: “Khi đó cô có nói nàng ta là người trong điện của Diêu mỹ nhân.”
“À, đó là Liên Hỉ, lúc trước làm thị nữ của Diêu mỹ nhân. Về sau Diêu mỹ nhân mất tích, thánh thượng giận cá chém thớt trách phạt cả đám người bọn họ, nàng ta bị bắt đi làm việc chân tay nặng nhọc.”
“Liên Hỉ ở chỗ nào, ta có chuyện quan trọng muốn tìm nàng ta.”
Ngân Chu chỉ biết Liên Hỉ ở cùng chỗ với mấy cung nhân quét dọn, nhưng cũng không rõ là ở đâu, Triển Chiêu cùng Đoan Mộc Thúy lại sợ rút dây động rừng nên không muốn trực tiếp hỏi han tìm kiếm, về sau vẫn phải nhờ Ngân Chu nghĩ cách, sai một tiểu cung nữ không gây chú ý trong cung của thái hậu đi trước hỏi thăm, rồi quay lại dẫn Triển Chiêu và Đoan Mộc Thúy đến đó.
Lúc gần đi, Đoan Mộc Thúy nói với Ngân Chu: “Lần này đã làm phiền cô rất nhiều, hôm khác ta sẽ chuẩn bị lễ lớn để cảm ơn cô.”
Ngân Chu nhoẻn miệng cười: “Lễ lớn thì không dám nhận, nhưng trâm cài cô đã cầm với trâm hoa Triển đại nhân đã lấy đi nữa, phải trả hết lại cho ta đấy nhé!”
Kể cũng trùng hợp, họ vừa đến gần chỗ ở của các cung nhân quét dọn đã thấy Liên Hỉ vội vã từ trong bước ra. Đoan Mộc Thúy lập tức phản ứng, kéo Triển Chiêu nấp vào sau góc tường, đưa mắt ra hiệu cho tiểu cung nữ kia tự động rời đi, tiểu cung nữ cũng ngoan ngoãn nghe lời, khẽ gật đầu rồi giả vờ như không có chuyện gì, thản nhiên đi qua Liên Hỉ, Đoan Mộc Thúy ngầm hiểu trong lòng, nàng mỉm cười nói với Triển Chiêu: “Chưa biết chừng về sau cô bé lại là một Ngân Chu thứ hai cũng nên.”
☆ ☆ ☆
Hai người bám theo Liên Hỉ nhưng vẫn giữ một khoảng cách khá xa, thấy nàng ta đi tới đâu cũng rất cẩn thận, hết nhìn đông lại tới nhìn tây, một lúc sau họ theo nàng ta tới một chỗ, Triển Chiêu ồ lên một tiếng rồi thì thầm: “Là tẩm điện của Diêu mỹ nhân”.
Đoan Mộc Thúy cũng lấy làm lạ: “Chẳng phải tẩm điện của Diêu mỹ nhân đã bị niêm phong rồi ư, sao nàng ta có thể vào được?”
Chẳng mấy chốc câu hỏi này đã có đáp án, Liên Hỉ rẽ trái quẹo phải một hồi, cuối cùng đi vào từ một cửa ngách nhỏ bé ở phía sau.
Đoan Mộc Thúy cùng Triển Chiêu liếc nhìn nhau, vội bắt kịp theo sau.
Liên Hỉ đi thẳng đến phòng ngủ của Diêu mỹ nhân, cánh cửa khép hờ, từ khe hở có thể nhìn thấy dường như nàng ta đang chờ ai đó.
Đoan Mộc Thúy đảo mắt một vòng, sau đó đưa tay gõ nhẹ lên khung cửa sổ, Liên Hỉ kinh ngạc thốt lên: “Là bà bà đó sao?”
Đoan Mộc Thúy thầm nghĩ: Bà bà? Hay người Liên Hỉ đang chờ chính là Sở Phục?
Nàng còn đang suy nghĩ thì Liên Hỉ thấy bên ngoài không có tiếng trả lời nên sinh lòng cảnh giác, nàng ta bèn đứng dậy xem xét.
Đoan Mộc Thúy nhìn về phía Triển Chiêu, đưa tay chỉ mái hiên, Triển Chiêu ng hiểu ý, thân thủ của hai người rất nhanh, họ nắm lấy tay nhau, trong chớp mắt đã phi thân lên ẩn mình dưới mái hiên, khi Liên Hỉ bước ra, thừa lúc nàng ta không đề phòng, cả hai liền nhanh chóng đáp xuống đất, nhanh chân lẻn vào phòng, nhìn bốn phía một hồi rồi kẻ trước người sau nấp xuống gầm giường.
Những động tác này cực nhanh, liên tục nối tiếp nhau, nghĩ tới đâu làm tới đó, lưu loát liền mạch, Đoan Mộc Thúy cảm thấy rất buồn cười, nhưng Triển Chiêu lại lo nàng vận công làm ảnh hưởng đến vết thương, đang định cất tiếng hỏi thì bỗng nhiên Đoan Mộc Thúy kéo tay y, tay kia nhanh chóng di trên mặt đất.
Triển Chiêu khẽ hỏi: “Nàng viết cái gì đó?”
“Nếu kẻ Liên Hỉ đang chờ chính là Sở Phục, thì Sở Phục vừa đến sẽ phát hiện ra ngay trong phòng có người khác. Ta bày chú ngữ, đến lúc đó chúng ta không lên tiếng, cũng tuyệt đối không cử động, chỉ cần Sở Phục không ngó xuống gầm giường thì chúng ta sẽ không sao.”
Vừa nói tới đây, cửa đột nhiên kêu cọt kẹt, ngay sau đó liền nặng nề đóng lại, trong phòng đột nhiên tối sầm, động tác của Triển Chiêu rất nhanh, y ôm lấy eo nàng, lui sâu vào bên trong một chút, hai người liếc nhìn nhau, đồng thời không lên tiếng.
Trong không gian tĩnh lặng, có tiếng Liên Hỉ run run khẽ gọi: “Bà bà.”
Chẳng lẽ Sở Phục tới rồi sao?
Đoan Mộc Thúy thẩm rùng mình, không dám nhúc nhích chút nào, ngay cả hít thở cũng chậm lại rất nhiều.
Lại nghe có tiếng trầm trầm: “Xong việc cả rồi chứ?”
“Xong rồi ạ, hôm qua đã làm theo lời dặn dò của bà bà, đâm cho cô nương kia một cái, chắc hẳn về sau nàng ta cũng sẽ không đến làm phiền bà bà nữa. Để tối nay ta đi thám thính lại xem sao, nhưng... ta đoán nàng ta cũng giống Diêu Mạn Bích, đã bị cổ trùng ăn sạch rồi.”
Đoan Mộc Thúy vô cùng căm hận.
“Cổ trùng thả đi vẫn chưa quay về, ngươi đi thám thính một chút cũng tốt.”
Ngay sau đó là tiếng bước chân sột soạt, nghe tiếng động thì có vẻ đang đi tới bên giường, Đoan Mộc Thúy thầm cầu mong hai người kia nói chuyện thêm chút nữa, để nàng biết thêm nhiều chuyện, chợt thấy ván giường trên đầu trĩu xuống, như có ai đó nằm lên giường.
Đoan Mộc Thúy hoang mang.
Chuyện gì thế này? Hay là Sở Phục muốn giở yêu pháp gì?
Nàng nhìn Triển Chiêu, trong mắt Triển Chiêu cũng thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc.
Liền sau đó hai người lại liên tục nghe được âm thanh trò chuyện tâm tình, tình nồng ý đượm giữa Liên Hỉ cùng Sở Phục.
Đoan Mộc Thúy sửng sốt một hồi, sau đó đột nhiên vỡ lẽ.
Lẽ nào hai người kia... hai người kia đang dan díu với nhau?
Nhưng... Liên Hỉ là nữ nhân cơ mà? Chẳng phải Sở Phục cũng là nữ nhân đó sao? Giữa nữ nhân và nữ nhân...
Trong đầu nàng dần hiện lên bộ dạng mặc nam trang của Sở Phục, cả vẻ chán ghét không hề che giấu của Dương Tiễn mỗi khi nhìn thấy Sở Phục.
Nam nam tình tứ gọi long dương chi hảo, nữ nữ ái ân gọi vì ma kính chi phích, chẳng lẽ Sở Phục là ma kính sao?
Mặt Đoan Mộc Thúy nóng bừng, chuyện như vậy dù là ai gặp phải cũng khó tránh khỏi ngại ngùng, huống chi...
Huống chi dưới gầm giường không chỉ có một mình nàng.
Đoan Mộc Thúy chỉ hận mặt đất không có cái lỗ nẻ cho nàng chui vào, cũng chẳng dám đưa mắt nhìn Triển Chiêu nữa.