Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6190 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 139
Image

Công Tôn Sách có cảm giác hết sức rõ ràng rằng từ lúc ở trong cung trở về, hai người này có gì đó... sai sai.

Rõ ràng là đi với nhau nhưng người nhìn tây kẻ nhìn đông, giữ khoảng cách vừa đúng nửa thước không xa không gần.

Thoạt nhìn như ba người nói chuyện với nhau, nhưng thực ra đều là một đối một, hoặc là Công Tôn Sách với Triển Chiêu, hoặc là Công Tôn Sách với Đoan Mộc Thúy, còn giữa Triển Chiêu và Đoan Mộc Thúy thì về cơ bản là chẳng nói với nhau câu gì.

Họa sĩ gửi bản thảo tranh vẽ cung Vị Ương tới, Công Tôn Sách bảo hai người mở cuộn tranh ra, cả hai đều rất ăn ý đứng như trời trồng tại chỗ, không hề xê dịch.

Công Tôn Sách sốt ruột, khi ông thúc giục thì cả hai mới lề mề chậm chạp di chuyển, Triển Chiêu cầm một đầu bức tranh, Đoan Mộc Thúy cầm đầu còn lại, đôi bên đều chỉ cầm lấy một góc nhỏ, tựa như chỉ cần cầm nhiều hơn chút nữa là nam nữ thụ thụ bất thân.

Cuối cùng, Công Tôn Sách nói rằng hôm nay ông cần phải chuẩn bị thêm một số thứ để ngày mai tiến hành kế hoạch, hai người có thể tự đi nghỉ ngơi, ai về nhà nấy.

Vừa nói xong, đôi nam nữ trước mặt liền bước đi như bay, một người về phòng, một người về nhà, chỉ sợ đi chưa đủ nhanh, Công Tôn Sách cảm thấy dùng từ “chạy trối chết” để hình dung hai người này là chuẩn xác không lệch chút nào.

Chuyện này là thế nào? Công Tôn Sách nghĩ mãi không ra, chẳng lẽ lần này hợp tác không mấy vui vẻ, cãi nhau đến mức sượng sùng?

Suy nghĩ hồi lâu cũng không có câu trả lời, ông đành phải cuộn bức tranh lại, vừa cuộn xong thì bên ngoài vọng tới tiếng Triển Chiêu gọi: “Triệu Hổ.”

“A, Triển đại ca.” Từ giọng nói có thể thấy hôm nay Triệu Hổ khá hồ hởi phấn khởi.

“Đây là thuốc mỡ bôi lên vết thương ngoài da, nhờ huynh đi một chuyến, đưa qua cho Đoan Mộc cô nương.”

Triệu Hổ vờ vịt chối từ, giống như một người qua đường nhiệt tình, cố gắng cho hai người có thêm cơ hội ở bên nhau, giọng nói còn mang theo chút mờ ám: “Triển đại ca, sao huynh không tự đưa cho tỷ ấy?”

Giọng nói của Triển Chiêu chợt đanh lại: “Bảo huynh đưa thì đưa đi!”

Chắc hẳn Triệu Hổ phải sợ hết hồn, vì ngay sau đó Công Tôn Sách nhìn qua khe cửa khép hờ thấy bóng dáng Triệu Hồ vội vã đi ra ngoài, trong tay rõ ràng cầm một bình sứ nhỏ màu trắng, lúc bước qua ngưỡng cửa còn loạng choạng vấp chân.

Hình bóng của Triển Chiêu vẫn còn hắt trên khung cửa sổ, Công Tôn Sách khẽ mỉm cười, như tự nói một mình lại như ngầm ám chỉ: “Cổng thành bốc cháy, người vô tội bị vạ lây”.

Triển Chiêu hẳn là nghe thấy, y hơi xoay người lại, khóe môi khẽ nhếch lên: “Tuyết đọng rất dày trên nóc phòng tiên sinh, đã đến lúc phải quét rồi.”

Tuyết đọng? Đầu xuân thế này lấy đâu ra tuyết đọng?

Công Tôn Sách ngơ ngác, rồi chợt nhận ra Triển Chiều đang vòng vo nói xéo, bảo ông đừng lo chuyện nóc nhà người ta.

Vì thế Công Tôn Sách càng thêm khẳng định suy đoán của bản thân: Chắc chắn là cãi nhau rồi! Chắc chắn luôn!

☆ ☆ ☆

Tối hôm ấy, ba người Bao Chửng, Công Tôn Sách và Triển Chiêu cùng bàn bạc trong thư phòng, Công Tôn Sách nói mọi thứ đã chuẩn bị xong, chỉ chờ mở ra ảo cảnh Vị Ương.

Bao Chửng nhìn về phía Triển Chiêu: “Đã tìm thấy chỗ Sở Phục ẩn nấp chưa?”

Triển Chiêu gật đầu: “Cách tẩm điện của Diêu mỹ nhân không xa, có một giếng nước bỏ hoang, thuộc hạ đã chính mắt nhìn thấy yêu nhân kia trốn vào trong giếng.”

Công Tôn Sách bổ sung một câu rất đúng lúc: “Bao đại nhân, việc này còn cần đại nhân vào cung diện kiến thánh thượng. Tối mai phải cho những người sống gần tẩm điện của Diêu mỹ nhân đi chỗ khác, tuyệt đối không để cho các cung nhân quét tước tới gần.”

Bao Chửng nhíu đôi mày rậm, trầm ngâm một lúc rồi mới nói: “Đoan Mộc cô nương có nói sẽ thu phục Sở Phục như thế nào không?”

“Tụ tiễn được tẩm nước bùa vụn vàng, được luyện trong lò luyện đan, đến lúc đó mũi tên cắm vào cơ thể sẽ thiêu cháy Sở Phục.” Triển Chiêu hơi ngừng lại, sau đó nghĩ đến một chuyện, “Đoan Mộc nói lúc Sở Phục bị hỏa thiêu sẽ chia thành hàng ngàn con cổ trùng bị đốt cháy, cổ trùng bỏ chạy tứ phía, có thể gây nên hỏa hoạn, vì vậy trong cung phải chuẩn bị sẵn túi nước chữa cháy để ứng phó.

“Còn vụ án Diêu mỹ nhân...”

“Sở Phục là yêu quái, chuyến này thu phục vô cùng nguy hiểm, chỉ có thể nhân lúc ả lơ là mà tranh thủ tập kích, sợ rằng không thể thẩm vấn được, nhưng…”

“Nhưng sao?” Bao Chửng cùng Công Tôn Sách nghe thấy sự khác thường trong giọng nói của Triển Chiêu, nhất tề nhìn về phía y.

“Nhưng theo thuộc hạ phỏng đoán, Diêu mỹ nhân rất có thể bị giết vì phát hiện Sở Phục và thị nữ có gian tình, thấy được một số chuyện không nên thấy, cho nên mới bị... diệt khẩu.”

“Sở Phục và thị nữ có gian tình ư?” Công Tôn Sách trợn tròn mắt. Làm ơn đi, sau khi Triển Chiêu và Đoan Mộc Thúy quay về, cho tới giờ vẫn chưa từng nói chuyện quan trọng này với ông, “Sở Phục chẳng phải là nữ sao?”

Triển Chiêu hắng giọng.

Công Tôn tiên sinh rất muốn giải quyết những thắc mắc của mình, lại không thích bỏ cuộc giữa chừng, hơn nữa ông cũng không hiểu nổi sự kỳ lạ trong chuyện này, vì thế ông càng thể hiện tinh thần ham học hỏi, quyết truy đuổi đến cùng: “Sở Phục chẳng phải là nữ sao?”

Lần này cả Bao đại nhân và Triển Chiêu đều hắng giọng. Thế là Công Tôn Sách vỡ lẽ.

Ông cũng hắng giọng mấy tiếng, ba người nhìn nhau, ai nấy đều quay đầu ra chỗ khác, trong lòng hiểu rõ mà chẳng nói ra.

Sau giờ Ngọ ngày hôm sau, Đoan Mộc Thúy đến phủ Khai Phong để tập hợp cùng nhóm Công Tôn Sách, người hầu của phường may đã mang đến y phục được may xuyên đêm theo lối ăn mặc của trung quý nhân [6] thời Hán, nói cách khác, Công Tôn Sách gánh vác trách nhiệm lớn lao, phải sắm vai hoạn quan truyền chỉ ban chết cho Sở Phục.

☆ ☆ ☆

Trước đó Công Tôn Sách đã rất phản đối sự sắp đặt này, còn cực lực đề cử Trần công công bên cạnh hoàng thượng lên sàn biểu diễn, Đoan Mộc Thúy nhìn thấu suy nghĩ của ông, nàng ư hử một tiếng: “Không phải tất cả quý nhân trong cung Đông Hán đều là hoạn quan, không cần Trần công công phải ra mặt. Hơn nữa việc này càng ít người biết càng tốt, lỡ như Trần công công ra trận lại sợ hãi thì chẳng phải sẽ làm hỏng đại sự hay sao?”

Công Tôn Sách cảm thấy Đoan Mộc Thúy đang khen ông lâm nguy không sờn, có thể gánh vác đại sự, trong lòng cảm thấy dễ chịu nên cũng không phản đối nữa.

Đoan Mộc Thúy xem mớ y phục kia cũng không góp ý sửa sang gì, đột nhiên nàng lớn tiếng nói với Công Tôn Sách: “Tiên sinh, ngài bảo Triển Chiêu đưa cho ta hai mũi tụ tiễn đi”.

Công Tôn Sách lấy làm lạ ngẩng đầu lên nhìn Triển Chiêu chỉ đứng cách đó hơn một trượng, đang định đáp y đang ở ngay đó sao cô không tự mình bảo y đưa cho? Thì Triển Chiêu tự giác chủ động đi tới, chẳng nói chẳng rằng đặt hai mũi tụ tiễn lên bàn.

Đoan Mộc Thúy cầm tụ tiễn, tự đi sang phòng bên cạnh tẩm nước bùa vụn vàng, Công Tôn Sách quan sát Triển Chiêu một hồi rồi hạ giọng nói: “Cậu có chuyện gì với Đoan Mộc cô nương vậy?”

“Không có gì?” Triển Chiêu đáp qua loa.

“Không có gì thật ư?” Công Tôn Sách không tin. (Là tôi thì tôi cũng không tin.)

Nhưng Triển Chiêu không nói, ông cũng không biết phải làm sao, đành phải lải nhải: “Cậu cũng biết tính tình cô ấy có hơi ngang ngược, nói năng với cô ấy mềm mỏng một chút chẳng phải sẽ tốt hơn sao?”

Triển Chiêu cười bất đắc dĩ: “Tiên sinh không biết đâu... Chuyện này phải nói mềm mỏng thế nào đây...”

Công Tôn Sách thầm giật mình: Thoạt nhìn, hình như không phải là lỗi của Triển Chiêu...

Dù sao cũng còn thời gian, làm người tốt thì phải làm đến cùng, ông bèn đi sang phòng bên cạnh, lúc này Đoan Mộc Thúy đang ngâm hai mũi tụ tiễn vào trong nước bùa vụn vàng, Công Tôn Sách chờ nàng làm xong mới hỏi: “Cô lại giận dỗi Triển hộ vệ ư?”

Mặt Đoan Mộc Thúy đỏ bừng, nàng cầm mũi tên trong tay chẳng nói chẳng rằng, một lúc sau mới khế nói: “Không”.

Đây rõ ràng là coi thường khả năng quan sát mọi sự xung quanh của ông mà, Công Tôn Sách tỏ vẻ không vui: “Nếu không có gì thì tại sao từ hôm qua đến giờ lại không nói với nhau câu nào?”

Đoan Mộc Thúy cắn môi: “Tiên sinh chớ bận tâm.”

Nghe vậy Công Tôn Sách đột nhiên cảm thấy mình là kẻ nhiều chuyện, cuối cùng ông phất tay áo, các người muốn làm gì thì làm, ta đây mặc kệ.

☆ ☆ ☆

Lúc họ vào cung đã là đêm khuya, còn cách tẩm điện của Diêu mỹ nhân rất xa, có cấm vệ quân canh gác, trông thấy nhóm Triển Chiêu tới gần liền cho qua.

Công Tôn Sách thầm cảm khái: Quả nhiên là đã thu xếp xong xuôi.

Nghĩ lại ông bèn hạ giọng hỏi Đoan Mộc Thúy: “Liệu Sở Phục có đang ở bên ngoài, không ở trong cái giếng kia không?”

Đoan Mộc Thúy lắc đầu: “Hai lần ta gặp ả đều ở trong tẩm điện của Diêu mỹ nhân, lúc làm hại ta ả cũng không tự mình ra mặt mà là mượn tay Liên Hỉ, ta đoán phạm vi hoạt động của ả rất nhỏ.”

Đi thêm một đoạn, thấy đã tới gần tẩm điện của Diêu mỹ nhân, ba người dừng bước, Công Tôn Sách khoác lên người bộ y phục của trung quý nhân, rồi lấy ra thánh chỉ bằng lụa vàng, nói nhỏ: “Lỡ như Sở Phục mở thánh chỉ ra xem thì sao? Thánh chỉ này để trống đó”.

Đoan Mộc Thúy cũng hạ giọng đáp: “Tiên sinh cứ làm theo lời ta là được, chỉ cần Sở Phục có một thoáng sơ hở là coi như xong việc.”

Vừa nói nàng vừa mở bức tranh lụa mang theo bên mình, bức tranh lụa chỉ là bản phác thảo đường nét đại khái của đình đài điện các mà thôi. Đoan Mộc Thúy mấp máy môi, thầm niệm mấy câu pháp chú, bức tranh kia tự động mở ra, phấp phới giương rộng giữa không trung.

Đoan Mộc Thúy đưa tay chạm vào bức tranh, lẳng lặng nhắm mắt lại, cố hết sức nhớ lại cảnh tượng của cung nhà Hán mà nàng đã thấy trong Nhất Xích Bích Đàm, miệng thì thầm: Đây là Giác Đình... đây là Khúc Đài, Y Lan... nơi này là Bích Đàm... hòn non bộ...”

Theo giọng nói nhẹ nhàng của nàng, trên bức tranh rộng lớn dần dần mở ra những tầng cảnh đậm nhạt, từ xa đến gần như một bức tranh thủy mặc.

Cuối cùng nàng khẽ quát một tiếng: “Cho ta mượn trời cao ngày rạng, muôn hình vạn trạng, ở đất Tống ngày nay, sinh cung Vị Ương nhà Hán.”

Nói đoạn nàng giơ cánh tay lên, bức tranh lụa bay phấp phới như không có trọng lượng, trải ra giữa bầu trời đêm đầy sương mù, chẳng bao lâu sau ánh mặt trời dần hiện ra, chói lòa khiến cho mấy người bọn họ không mở mắt được.

Đến khi mọi thứ yên ổn trở lại, bỗng nhiên khung cảnh hóa thành giữa trưa sáng rõ, đình đài lầu các nguy nga tráng lệ, gió nhẹ mang theo hơi ấm, chim hót hoa thơm, Công Tôn Sách ngây người, ông nhìn về phía mái lầu cong cong hòa vào màn trời mờ ảo, chẳng lẽ nơi này là cung Vị Ương nhà Hán “dựa vào núi Long Thủ, ở nơi cao nhất thành Trường An, trải rộng hai mươi tám dặm” trong sử sách?

Đoan Mộc Thúy khẽ nói: “Tiên sinh, truyền chỉ.”

Nói rồi nàng cẩn thận nép vào bên cạnh cột trụ hành lang, cùng lúc đó Triển Chiêu cũng nhanh chóng nấp sau những tảng đá nhấp nhô.

Công Tôn Sách lấy lại bình tĩnh, đột nhiên giơ tay phải lên, nâng cao thánh chỉ, lớn tiếng quát: “Sở Phục đâu?”

Một cơn gió thổi tới, lướt qua những chiếc lá trên cành tạo thành tiếng xào xạc.

Công Tôn Sách lại quát: “Sở Phục đâu!”

Vừa dứt lời, chợt nghe “phịch” một tiếng, trên bãi cỏ phía trước cách khoảng một trượng có một đám sương đen bốc lên, từ đám đất đá bay lả tả hiện ra hình dáng của một bà lão.

Bà lão kia mặc một chiếc áo choàng đen từ đầu đến chân, những nếp nhăn trên mặt chồng chất, sương đen bao quanh người không ngừng tuôn ra, bà ta đưa mắt nhìn xung quanh, lại nhìn Công Tôn Sách, trong đôi mắt chứa đầy vẻ hoang mang.

Công Tôn Sách cố trấn tĩnh, tiến lên trước một bước, lạnh lùng nói: “Nữ tử Sở Phục liên quan đến việc hoàng hậu dùng thuật nguyền rủa, đại nghịch bất đạo, phải giết ngay, lấy cổ trùng xử tử!”

Sở Phục nhìn chòng chọc vào thánh chỉ bằng lụa vàng trong tay Công Tôn Sách, thân thể khẽ run rẩy.

Công Tôn Sách không bỏ qua sự thay đổi rất nhỏ này: “Sở Phục, sao còn chưa tiếp chỉ?”

Sở Phục thoáng sửng sốt, vô thức đưa tay lên, run rẩy nhận lấy thánh chỉ.

Công Tôn Sách lùi lại một bước và chăm chú nhìn Sở Phục không chớp mắt, nhưng trong lòng không khỏi sốt ruột: Sao Đoan Mộc cô nương vẫn chưa hô đánh điểm yếu của Sở Phục?

Lúc này Đoan Mộc Thúy nấp sau cột trụ cũng lo lắng không thôi, tuy rằng yêu khí trên người Sở Phục đã giảm bớt, nhưng vẫn dao động bất định, căn bản không thể nào tìm ra điểm yếu của ả nằm ở chỗ nào.

Quả nhiên ảo cảnh Vị Ương này không đủ để khiến Sở Phục tin rằng ả đang ở trong cung Vị Ương thật, có lẽ trong lòng ả vẫn còn rất hoài nghi.

Đoan Mộc Thúy hạ quyết tâm: Không cần để ý nhiều thế làm gì!

Nàng đưa tay trút bỏ chiếc áo khoác bên ngoài, bên trong nàng mặc bộ y phục đỏ rực, sau đó nàng đưa tay rút cây trâm trên đầu, mái tóc đen dài của nàng lập tức xõa xuống, che khuất nửa khuôn mặt của nàng.

Công Tôn Sách đang căng thẳng nhìn Sở Phục, bỗng liếc thấy Đoan Mộc Thúy từ sau cột trụ lao ra, ông nhất thời ngơ ngác không biết tại sao nàng lại thay áo xõa tóc như thế.

Chợt nghe Đoan Mộc Thúy kêu lên một tiếng thảm thiết: “Không được giết Sở Phục!”

Nàng vừa hô xong câu này, chân bỗng vấp một cái sau đó ngã xuống đất một cách nặng nề.

Sở Phục giật mình, quay phắt đầu lại, run rẩy kêu: “Hoàng hậu!”

Công Tôn Sách cả kinh, đột nhiên cảm thấy tiếng gọi này của Sở Phục toát lên sự quan tâm chăm sóc dành cho Trần hoàng hậu, dường như không phải là giả bộ.

Cùng lúc đó, Đoan Mộc Thúy đang nằm trên mặt đất đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt vô cùng sắc bén, nàng quát lớn: “Triển Chiêu, gáy, phong trì!”

Hai mũi tụ tiễn xé toạc không khí, một trước một sau, với thế không thể ngăn cản, lần lượt xuyên thẳng vào gáy, huyệt phong trì của Sở Phục.

Sở Phục kêu lên một tiếng thảm thiết, hắc khí quanh người nhất thời bộc phát, bốn phía xung quanh như trời long đất lở, đất đá bay ào ào, gió lớn thổi mạnh khiến cho ba người không mở mắt ra được.

Sau đó ảo ảnh tan biến, khung cảnh vẫn là màn đêm yên tĩnh trong cung nhà Tống, Sở Phục trước mặt đang kêu gào không ngừng, ngọn lửa trên người bốc lên giữa trời đêm, ả đột nhiên rít lên một tiếng dài, biến thành hàng vạn con cổ trùng bỏ chạy tứ phía, chẳng khác nào một ngọn núi đổ sụp.

Đoan Mộc Thúy còn nằm trên đất chưa kịp đứng dậy, cổ trùng bị đốt cháy chạy tới gần, nàng sợ tới mức hét toáng lên, chưa kịp phản ứng đã có người nắm đai lưng nhấc nàng lên, bên tai nghe tiếng Triển Chiêu gấp gáp nói: “Đi!”

Đoan Mộc Thúy mượn lực đứng lên, nàng vội la lớn: “Còn tiên sinh nữa”

Nói xong nàng liền co giò bỏ chạy, chạy được mấy trượng nàng không kìm được mà ngoái cổ lại nhìn, thấy Triển Chiêu đỡ Công Tôn Sách vội vàng chạy tới, bất giác cảm thấy yên tâm, lại chạy thêm mười trượng nữa, cấm vệ quân bên ngoài thấy lửa bốc lên bèn xách túi nước đã được chuẩn bị trước đó nhất tề xông tới.

Ba người chạy qua đám cấm vệ quân, trong lòng dần lấy lại sự bình tĩnh.

Khi ngoảnh đầu nhìn lại, thấy một đám người vây quanh tẩm điện của Diêu mỹ nhân la hét nhốn nháo, quả thực là hỗn loạn vô cùng.

Công Tôn Sách bỗng nhớ ra điều gì đó: “Đoan Mộc cô nương, nếu dập lửa thì chẳng phải là... cứu cổ trùng sao?”

Đoan Mộc Thúy lắc đầu: “Lửa trên cổ trùng đã được hạ phù chú, cổ trùng phải bị thiêu cháy sạch sẽ thì mới lửa mới tàn lụi. Lúc trước ta cho người chuẩn bị túi nước là vì sợ lửa này lan ra vật khác mà thôi.”

Công Tôn Sách “ồ” một tiếng, buông bỏ nỗi lo trong lòng.

Chỉ có Triển Chiêu nghe thấy giọng nói của nàng có vẻ buồn bực không vui, bèn tranh thủ lúc không ai để ý thì thầm hỏi nàng: “Sao vậy?”

Đoan Mộc Thúy ngẩng đầu lên, nhìn Triển Chiêu hồi lâu rồi mới khẽ đáp: “Tuy rằng Sở Phục hại người phải chịu kết cục này, nhưng…”

Nàng thở dài một tiếng, lẩm bẩm tự nói: “Nhưng cuối cùng lúc ta lừa ả, ngẩng đầu lên thấy mặt ả, trên khuôn mặt ấy đầy vẻ lo lắng... Sự quan tâm của ả dành cho Trần A Kiều là thật lòng, ta lại lợi dụng điểm này để tính kế giết ả, nghĩ lại vẫn luôn cảm thấy...”

Nàng cũng không hiểu nổi rốt cuộc là tại sao, cuối cùng vẫn cúi đầu xuống, trong lòng chỉ cảm thấy trống rỗng như làm chuyện gì sai trái.

Triển Chiêu khẽ thở dài một hơi, từ khi đi theo Bao đại nhân, y đã trải qua rất nhiều vụ án, trong đó cũng có không ít lần lợi dụng chân tình để lừa hung thủ vào tròng, cảm giác ngổn ngang khi ấy có thể đồng cảm với tâm trạng của Đoan Mộc Thúy lúc này, y biết giờ đây có nói gì cũng vô ích, chỉ đưa tay ra đan vào tay nàng.

Đúng lúc này, Công Tôn Sách đột nhiên ồ lên một tiếng, nhìn về phía một góc khác của hoàng cung, trợn tròn mắt.

“Triển hộ vệ.” Công Tôn Sách kinh ngạc, “Sao... sao bên kia cũng bốc cháy?”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »