Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6192 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 140
Image

Vụ cháy ở phía bên kia bốc lên nhanh mà dập cũng nhanh, lúc mấy người Triển Chiêu chạy tới, hiện trường đã ướt sũng, thái giám cung nhân xách túi nước lũ lượt lui ra, một đội cấm vệ quân bảo vệ nơi đây, vẻ mặt hết sức căng thẳng.

Đám cháy bốc lên ở bên hông thiên điện, nhưng nhìn đến vị trí ngay sát bên cạnh, lòng Triển Chiêu chùng xuống, bờ môi mỏng bất giác mím lại.

Đoan Mộc Thúy kéo ống tay áo của Triển Chiêu: “Triển Chiêu, đây là đâu?”

“Ngự thư phòng.”

Không có lệnh không được tự tiện vào, Triển Chiêu có muốn vào xem xét cũng không được, y đành phải dò hỏi cấm vệ quân bao vây bên ngoài: “Lúc lửa bốc lên, thánh thượng đang ở đâu?”

Nghe tin thánh thượng ở trong tẩm cung của Trương quý phi, Triển Chiêu thở phào nhẹ nhõm, Đoan Mộc Thúy dạo quanh một hồi rồi nhìn Triển Chiêu lắc đầu, ý nói không thấy có gì khác thường.

Nhất thời không tìm được gì, ba người bọn họ trước hết trở về phủ Khai Phong, vừa trở về tới phủ, chưa kịp tắm rửa thì sứ giả trong Hoàng cung đã phi ngựa tới truyền tin.

“Truyền Ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ Triển Chiêu vào cung yết kiến.”

☆ ☆ ☆

Chuyến này vào cung vẫn được diện kiến hoàng thượng, chỉ thấy Trần công công - thân tín bên cạnh hoàng thượng đang đứng trên bậc thềm của Ngự thư phòng chờ y.

Phải, không sai, chính là vị Trần công công luôn mềm lải nhải “khí độ của Đại Tống”.

Vừa thấy Triển Chiêu, Trần công công thở dài, ra hiệu cho Triển Chiêu theo vào bên trong.

Cất bước vào Ngự thư phòng, Trần công công cầm một ngọn đèn, chiếu lên bức tường bên cạnh: “Triển hộ vệ, ngươi xem đi”

Thế là Triển Chiêu nhìn thấy mấy dòng chữ viết bằng mực trông như gà bới, những dòng chữ này liên kết với nhau, hẳn là một bài thơ.

Trong cung lửa cháy bập bùng

Kẻ phóng hỏa quả đúng là ta

Nếu muốn hỏi ta đây là ai

Thì lên Hãm Không Đảo tìm ta

Tự nhiên Triển Chiêu lại nhớ tới nhiều năm trước, ở một nơi tương tự như vậy y đã từng thấy một bài thơ khác.

Nay ta có ý mượn tam bảo [7]

Tạm thời mang về Hãm Không Đảo

Nếu Triển Chiêu đến Lư Gia Trang

Đừng trách Ngự Miêu chạy không thoát

Nhưng... đó là chuyện từ rất lâu rồi...

Hơi nữa tài làm thơ của Bạch Ngọc Đường đã không tiến bộ thì thôi, sao lại tụt dốc đến nông nỗi này?

Triển Chiêu chỉ có thể phán đoán một điều, nếu thật sự có người đến hoàng thành phóng hỏa, thì chắc chắn không phải là Bạch Ngọc Đường, nếu định viết thơ với mục đích gán tội cho Bạch Ngọc Đường thì đầu óc của kẻ đó thực sự hơi… ờ...

Nhưng quan gia lại không nghĩ như vậy.

Bất kể có phải là Bạch Ngọc Đường hay không, cứ đưa tới đây rồi nói tiếp.

Vì vậy gọi Triển Chiêu vào yết kiến là để: Sai y đi tới Hãm Không Đảo, “mời” Bạch Ngọc Đường về.

Khi bước ra khỏi cửa cung, Triển Chiêu có một thoáng xuất thần, trong đầu chợt hiện lên câu nói: Lịch sử luôn giống nhau đến kinh ngạc.

Về sau khi bàn luận về lịch sử, rất nhiều nhà viết sử đều ra vẻ nho nhã đặt bút xuống viết một câu: Lịch sử luôn giống nhau đến kinh ngạc...

Câu này xuất phát từ ai vậy? Đúng rồi, nó bắt nguồn từ Triển Chiêu.

Khi trở về phủ Khai Phong, trời đã hửng sáng, nhìn quanh không thấy Đoan Mộc Thúy đâu, hỏi ra mới biết nàng đã về nhà.

Công Tôn Sách không đợi được đến khi y quay lại, cũng đi gặp Chu Công trước, Bao đại nhân lâm triều vẫn chưa về, Triển Chiêu đành bảo người hầu dưới bếp đun sôi một nồi nước, dọn bồn tắm vào, thư thả tắm rửa, trút bỏ một thân mỏi mệt.

Sau khi tắm rửa xong, y đứng dậy thay một bộ áo lam sạch sẽ, cả người cảm thấy sảng khoái hơn rất nhiều, mái tóc ướt nửa được búi lên, vài sợi vắt qua vai chẳng mấy chốc đã thấm ướt y phục.

Triển Chiêu cũng không bận tâm, thậm chí còn chẳng mang theo Cự Khuyết, cứ vậy bước ra khỏi cửa, đi tới quán trà đối diện ăn điểm tâm.

Ông chủ Lý của quán trà ân cần mời Triển Chiêu vào ngồi, y chưa kịp mở miệng ông đã bưng sữa đậu nành và bánh bao nhân đậu nóng hổi lên, còn tặng thêm một đĩa dưa chua thái nhỏ.

Triển Chiêu hít sâu một hơi, trên khuôn mặt vẫn luôn bình tĩnh hiện lên vẻ thỏa mãn như một đứa trẻ, y nhấc đũa gắp miếng dưa muối bỏ vào miệng và nhai một cách chậm rãi, rõ ràng chỉ là dưa muối hết sức bình thường, nhưng người khác nhìn vào lại thấy như đang thưởng thức sơn hào hải vị.

Bên ngoài cửa quán dần trở nên nháo nhiệt, tiếng xe qua lại, tiếng rao hàng, tiếng hò hét vang lên liên hồi, Triển Chiêu tạm dừng đũa, lẳng lặng lắng nghe đủ chuyện bên ngoài.

“Ông chủ, cho một bát cháo lớn, hai xửng bánh bao thịt!”

Âm thanh đột ngột vang lên, kèm theo đó là tiếng vật nặng đặt lên bàn, Triển Chiêu liếc mắt nhìn qua thấy một bóng dáng cao lớn vạm vỡ, chợt nhớ tới một người, y buột miệng thốt lên: “Từ tam ca?”

Người nọ sửng sốt, vội xoay người lại, vừa mới chạm mặt người nọ đã vui vẻ nói: “Triển miêu... à, Triển hộ vệ đó ư?”

Quả nhiên đó là người đứng hàng thứ ba trong Ngũ Thử của Hãm Không Đảo, Xuyên Sơn Thử - Từ Khánh.

Tính ra cũng đã lâu rồi không gặp Từ Khánh, tình cờ lại chạm mặt ở đây, Từ Khánh vội vàng dọn hành lý qua bàn Triển Chiêu, bát cháo lớn và hai xửng bánh bao thịt cũng được xếp cùng bàn với điểm tâm của Triển Chiêu.

“Sao tam ca lại tới phủ Khai Phong thế này?” Triển Chiêu đắn đo mở lời.

“Ây chà, vì phường tơ lụa của đại ca ở phủ Khai Phong đến lúc kiểm tra sổ sách, bản thân huynh ấy không đi được nên bảo ta tới xem sao, Triển hộ vệ, ngươi cũng biết Từ Khánh ta đây là kẻ thô kệch, nhìn thấy sổ sách là nhức hết cả đầu. Cũng may ngũ đệ cũng đang ở gần đây, tính ra thì chắc ngày mai cũng tới rồi, đến lúc đó ta mặc kệ, ném hết cho hắn.”

“Bạch huynh cũng đang ở gần đây ư?” Triển Chiêu thầm giật mình.

“Mấy hôm trước còn ở Lạc Dương, không biết là làm gì, nghe tin ta đến Khai Phong, hắn nói cũng muốn tới đây.”

Nói đến Ngũ Thử ở Hãm Không Đảo, tính tình của Bạch Ngọc Đường là bay nhảy nhất, suốt ngày rong chơi khắp trời Nam đất Bắc, số ngày gặp được các ca ca có lẽ cũng chỉ đếm trên một bàn tay, biết Từ Khánh muốn đến Khai Phong, hắn lại đang ở gần đó nên đương nhiên phải chạy tới gặp mặt.

Điều này càng củng cố suy đoán của Triển Chiêu, rằng kẻ phóng hỏa trong hoàng thành còn để lại bài thơ kia chắc chắn không phải là Bạch Ngọc Đường.

Vậy đó là ai? Triển Chiêu đau đầu.

Tục ngữ có câu, sống trên đời kẻ cười người khóc, Triển Chiêu còn đang đau đầu, nhưng ở một nơi nào đó trong hoàng thành, chính xác là một cái chạn bát bỏ phế trong Ngự thiện phòng của hoàng thành đang ngập tràn không khí vui mừng.

Chúng ta zoom lại gần hơn nào.

Chỉ thấy một cái bát sứ Thanh Hoa sứt miệng, đang dương dương đắc ý dựa vào vách chạn bát rách nát, đôi bên trái phải là hai cái bát đất nung cỡ nhỏ đang ra sức đấm bóp cho cẳng chân nhỏ xíu của cái bát sứ Thanh Hoa.

“Đại ca, vất vả cho huynh quá!”

“Đại ca vất vả rồi!”

“Không tiếc thân mình hạ bệ hoàng đế, từ xưa đến nay cũng chỉ có đại ca dám phóng hỏa trong cung!”

“Chúng ta ở trong cung hơn nửa cuộc đời, vẫn chưa thấy cái bát nào kiệt xuất như đại ca!”

“Không hổ là bát đã từng đi theo thần tiên!”

Tiểu Thanh Hoa, đúng, bạn không nhìn lầm đâu, cái bát sứ Thanh Hoa sứt miệng đang phè phỡn ngả ngớn kia chính là nam phụ xuất sắc nhất được mọi người chờ đợi bấy lâu nay, Tiểu Thanh Hoa!

Tiểu Thanh Hoa vui đến mức không ngậm mồm vào được, nó giả bộ khiêm tốn: “Đâu có, đâu có, quá khen, quá khen!”

Hai cái bát đất nung kia, một cái sinh vào thời Thái Tổ, cái còn lại sinh vào thời Thái Tông, đều là những cái bát có tuổi từng trải giang hồ, cũng vì chúng có cơ duyên, có lẽ mớ đất sét làm ra chúng từng được vị thần tiên nào đó giẫm lên, tương đối có linh tính, thế là vào ngày này tháng nọ năm đó, đột nhiên linh trí khai mở, từ trạng thái nhìn đời với con mắt tối tăm mông muội, chúng đã đã chuyển sang có nhận thức sơ khai về thế giới.

Khi đó chúng vẫn chưa thể cử động, vào khoảnh khắc lần đầu được nhìn thấy thế giới này, chúng đã bị bỏ vào cái chạn bát rách nát nằm ở sân sau Ngự thiện phòng, quãng thời gian cô quạnh đằng đẳng trôi qua thật khó khăn, hai cái bát nói chuyện với nhau câu được câu mất, để tiện xưng hỗ, chúng tự đặt tên cho mình theo thời đại chúng sinh ra đời. Cái bát sinh vào thời Thái Tổ lấy tên là Đại Dận, cái sinh vào thời Thái Tông thì gọi là Tiểu Nghĩa, coi như để kỷ niệm huynh đệ Triệu Khuông Dận, Triệu Quang Nghĩa đã có công lập ra Đại Tống, để cái tên của mình thêm phần sâu sắc có văn hóa.

Rồi đến một ngày nọ, Tiểu Thanh Hoa xuất hiện!

Khi đó Tiểu Thanh Hoa đã trải qua một hành trình dài đầy gian khổ, việc tìm kiếm Bạch Ngọc Đường vẫn không có kết quả, nhưng trên đường tìm kiếm, nó đã nghe được câu chuyện đánh cắp tam bảo.

Vì vậy nó nảy ra một ý tưởng thông minh: Thay vì mò kim đáy bể, tại sao không dùng kế dẫn hắn vào tròng? Người ta vẫn nói núi không thể đến chỗ ngươi, chi bằng dẫn ngươi đi leo núi đó thôi.

Thế là nó đi tới hoàng thành, khi đó nó vẫn chưa nghĩ ra kế sách, rất cần một nơi để ẩn nấp, dưới tình huống như vậy, nó tình cờ bắt gặp cái chạn bát rách nát ở sân sau Ngự thiện phòng này, trong tủ còn có hai cái bát đất nung có linh tính Đại Dận và Tiểu Nghĩa.

Đương nhiên nó lấy phong thái của một cái bát đi ngang qua, chỉ bảo để Đại Dận và Tiểu Nghĩa hoàn thành việc nâng cấp từ bất động lên có thể cử động.

Đại Dận và Tiểu Nghĩa sùng bái Tiểu Thanh Hoa vô cùng, lại thêm những chuyện Tiểu Thanh Hoa từng trải qua, nào là theo hầu thượng tiên, nào là ra sức đánh yêu miêu, khiến cho hai cái bát càng thêm choáng ngợp, chúng một lòng muốn đi theo Tiểu Thanh Hoa, tự nguyện để nó sai sử, còn lập một bang phái lấy Tiểu Thanh Hoa làm lãnh đạo nòng cốt, gọi tắt là Thanh Bang.

Hôm nay chính là ngày có thể thực hiện được kế hoạch của Tiểu Thanh Hoa, nhìn thấy hoàng thành bốc cháy, trong lòng nó còn ngọt hơn tưới mật, chỉ có điều nó vẫn có chút tiếc nuối vì kế hoạch vẫn chưa mỹ mãn: Không hiểu vì sao ở phía bên kia hoàng thành cũng bốc cháy, cướp mất một ít hào quang của nó.

Một cơn gió thổi qua, khung cửa sổ lỏng lẻo phát ra tiếng kẽo cà kẽo kẹt, Tiểu Thanh Hoa phải tất bật chạy đi chạy lại cả đêm, lúc này cũng hơi mệt mỏi, nó bèn vẫy tay đầy cảnh vẻ, ra hiệu cho Đại Dận và Tiểu Nghĩa có thể đi nghỉ ngơi.

Đương nhiên bản thân nó lại không đi nghỉ.

Nó ngẩn ngơ nhìn qua khe hở trên cửa sổ, từ đó nhìn ra có thể thấy ánh ban mai trắng như bụng cá dần hiện lên giữa bầu trời.

Đã bày trò ổn ào như vậy rồi, chắc Bạch ân công mà mình vẫn luôn mong nhớ kia sẽ xuất hiện ở phủ Khai Phong thôi nhỉ? Nếu Bạch ân công bị bắt lại, nó sẽ phóng hỏa đốt hoàng thành thêm lần nữa, còn để lại một bài thơ, trong thơ nói hoàng thượng bắt nhầm người rồi, như vậy Bạch ân công sẽ không gặp rắc rối gì.

Đến lúc đó nó muốn chính thức gặp mặt Bạch ân công, bày tỏ nguyện vọng muốn theo hầu hắn!

Tiểu Thanh Hoa lặng lẽ siết chặt nắm tay.

☆ ☆ ☆

Triển Chiêu khéo léo nói với Từ Khánh rằng y có việc gấp muốn gặp Bạch Ngọc Đường.

“Ta ở trong phường tơ lụa, sau khi ngũ đệ đến đây cũng sẽ ở đó, ta sẽ bảo hắn đi tìm ngươi. Từ Khánh chất phác cười ha hả, “Nhưng dù ta không nói, hắn cũng sẽ đi tìm ngươi thôi”.

Điều này cũng đúng, mỗi khi Bạch Ngọc Đường đến Khai Phong đều kéo y đi uống rượu đánh nhau, như thể... đã thành thói quen.

Tính thời gian đã đến lúc Bao đại nhân về phủ, Triển Chiêu còn phải hồi báo chuyện này với đại nhân, y bèn у ôm quyền từ biệt Từ Khánh, vừa xoay người đi mấy bước, Từ Khánh ở phía sau gọi với theo: “Này, Triển miêu... hộ vệ, ngươi biết phường tơ lụa ở đâu chứ, từ đây đi thẳng về phía tây, ra ngoại ô...”

Triển Chiêu đáp một tiếng, chợt nhớ ra phường tơ lụa của Lư đảo chủ ở phủ Khai Phong cũng cách chỗ ở của Đoan Mộc Thúy không xa.

☆ ☆ ☆

Từ Khánh đợi Triển Chiêu đi xa liền nhồm nhoàm ăn hết chỗ bánh bao và cháo trước mặt, sau đó trả tiền rồi xách hành lý đi ngay, hành lý của hắn rất nặng. Không nặng sao được, vũ khí sở trường của hắn, hai cây sơn bằng đồng đều nằm trong bao hành lý này. khai Vừa rồi hắn còn chỉ cho Triển Chiêu đường tới phường tơ lụa, nhưng đến lúc bản thân tự đi thì lại bối rối không thôi, hắn đứng giữa con đường nhỏ quanh co lắt léo, hoang mang nhìn quanh: Rốt cuộc phải đi thế nào mới tới nơi? Lần trước rõ ràng hắn đã từng đến đó, hình như gặp một cây hòe lớn thì rẽ qua...

Đang phân vân do dự, chợt phía trước có một người đàn bà mặc áo xám trắng cắp rổ đi tới, người này khoảng trên dưới bốn mươi tuổi, mái tóc búi gọn gàng, bà ngẩng đầu lên nhìn Từ Khánh, thấy người này cao to cục mịch, thân hình cường tráng, cực kỳ giống mấy trên thổ phỉ mà mấy người thuyết thư hay kể, liền sinh lòng sợ hãi, vội nhích người tránh sang một bên, đi sát cạnh chân tường.

“Này, thẩm thẩm, cho ta hỏi thăm một chút.” Từ Khánh vô tư bước tới cản người đàn bà kia lại.

Người đàn bà đó không phải ai xa lạ, chính là người được Triển Chiêu mời tới chăm sóc cho Đoan Mộc Thúy - Lưu thẩm.

Nói đến Lưu thẩm, cả đời an phận thủ thường, chưa bao giờ bước chân ra khỏi Khai Phong, bà là người phụ nữ nhút nhát điển hình, thỉnh thoảng nghe mấy chuyện trộm cướp là lo lắng sợ hãi mấy ngày mới nguôi, Từ Khánh như vậy khiến bà vừa nhìn đã thấy sợ, bất giác gán cho hắn cái danh kẻ xấu, giờ hắn lại còn tự mình tiến tới chặn đường, trong lòng bà càng kinh hoảng, hoàn toàn không nghe thấy Từ Khánh nói gì với mình.

“Giữa ban ngày ban mặt, ngươi định... định... làm cái gì…”

Từ Khánh vừa nghe đã biết Lưu thẩm hiểu lầm, nói thật lòng, đây không phải lần đầu hắn gặp phải tình huống này, ai bảo mẹ sinh hắn ra với bộ dạng Chung Quỳ làm gì, lúc gặp địch nhân chỉ cần quát một tiếng, uy phong biết bao, nhưng ngày thường thư thả cũng hay dọa mấy đứa trẻ khóc òa..

“Ôi cha, thẩm thẩm, bà nghĩ nhiều rồi!” Từ Khánh giẫm chân, kéo tay nải khoác trên vai, không may cho hắn, vừa kéo một cái ai ngờ nút vải thường được buộc chặt lại tuột ra, y phục mặc hàng ngày rơi ra cũng không nói làm gì, quan trọng là hai cái búa đồng to tướng rơi xuống đất đánh “ruỳnh”, đập vỡ góc phiến đá xanh lát đường.

Phen này Lưu thẩm sợ khiếp vía, bà hoảng hốt hô lên một tiếng vội vã lùi lại phía sau.

Kể ra cũng không thể trách Lưu thẩm thiếu hiểu biết được, trong hoàn cảnh như vậy, nếu đặt vào bối cảnh hiện đại thì chẳng khác nào mang theo hai khẩu AK47, một người dân nhỏ bé an phận thủ thường sống qua ngày nhìn thấy hung khí như vậy, ai mà chẳng sợ run cầm cập?

Từ Khánh vội vàng cúi người nhặt lên, nhân lúc ấy Lưu thẩm liền cắp rổ bỏ chạy như bay, giống như một con thỏ sợ hãi.

Từ Khánh cảm thấy rất áy náy, lấy bao vải gói y phục lại rồi kẹp vào nách, mỗi tay cầm một cây chùy đồng, nhìn theo hướng Lưu thẩm chạy mà giẫm chân: “Này, thẩm thẩm, bà làm sao thế hả?”

Cánh cửa vang lên tiếng kẽo kẹt, Đoan Mộc Thúy mở cửa bước ra.

Vừa mở cửa liền va phải Lưu thẩm đang vô cùng hoảng hốt, Lưu thẩm thở hổn hển, tay run lẩy bẩy chỉ ra bên ngoài.

Đoan Mộc Thúy tò mò thò đầu ra xem.

“Hử, người thì lù lù như cái tháp sắt, mỗi tay cầm một thanh chùy đồng, định đập đá phá núi hay sao?”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »