_khaiphongchiquai005.jpg)
Đoan Mộc Thúy xắn tay áo, sẵn sàng lao vào trao đổi vài chiêu với Từ Khánh.
Nhưng trong chớp mắt nàng lại đổi ý.
Người trước mặt này tuy trông hung hãn nhưng ánh mắt có phần ngại ngùng, muốn thanh minh mà không thể nào lên tiếng, quan trọng hơn là tuy trên tay hắn vung hai cây chùy khai sơn uy phong lẫm liệt, nhưng vừa thấy nàng đi tới hắn lại vội vàng ngượng nghịu lùi về sau mấy bước.
Đoan Mộc Thúy dừng chân, nhìn Từ Khánh, rồi lại ngoái đầu nhìn Lưu thẩm.
Lưu thẩm chỉ ló cái đầu ra, vô cùng căng thẳng nhìn về phía này.
Chắc hẳn là hiểu lầm rồi, Đoan Mộc Thúy bật cười.
Cuối cùng Từ Khánh được mời vào nhà Đoan Mộc Thúy, uống một bát trà lớn.
Lưu thẩm cũng biết đó là hiểu lầm nên rất xấu hổ, còn lớn tiếng chê trách tiên sinh thuyết thư làm hại người ta.
Từ Khánh thật thà ngồi ở mé bồn hoa, ừng ực dốc ngược bát trà uống cho kỳ hết, sau đó lấy tay áo lau miệng, gãi đầu nói: “Cô nương, sao bồn hoa này của cô không mọc lấy một ngọn cỏ thế?”
Đoan Mộc Thúy khẽ mím môi cười.
Từ Khánh đỏ mặt, lúng túng không biết nên nói cái gì, chợt nhớ tới chuyện phải làm, hắn bèn hỏi Lưu thẩm xem phường tơ lụa ở đâu, Lưu thẩm giật mình: “Thì ra thôn trang đó là nhà của ngài ư?”
“Cũng không phải nhà của ta.” Từ Khánh ăn nói vụng về, lầu bầu một hồi Lưu thẩm cũng không hiểu rốt cuộc hắn có quan hệ thế nào với Lư Phương mà hắn nhắc tới, may mà Lưu thẩm cũng chẳng mảy may để ý đến chuyện đó.
Đã hỏi được phường tơ lụa ở đâu, xem ra cũng không tiện làm phiền tiếp, Từ Khánh liền khoác tay nải nặng trịch lên vai, vừa bước đi mấy bước hắn lại ngoảnh đầu nói: “A... cô nương, ta đi nhé”.
Đi thì cứ đi, ai mà giữ được ngươi, Đoan Mộc Thúy bật cười. Chưa bao giờ thấy ai buồn cười như vậy.
Từ Khánh bị nụ cười của nàng làm cho căng thẳng không chịu nổi, hắn ba chân bốn cẳng phóng ra cửa như đi chạy nạn.
Đi được một đoạn, hắn len lén quay đầu nhìn lại, cửa đã đóng từ bên trong, trên tường rào có một lùm hoa tím nhạt chen chúc, giữa cánh hoa trắng phơn phớt trông rất tao nhã.
Vị cô nương này... Từ Khánh gãi đầu: Đúng là đẹp thật.
☆ ☆ ☆
Ngày hôm sau, Từ Khánh dậy sớm, trong phường tơ lụa từ chưởng quỹ đến tiểu nhị, ai nấy thấy hắn đều cung kính gọi một tiếng: Tam lão gia.
Tam lão gia cái gì mà tam lão gia, Từ Khánh nhíu mày, đây hẳn là trò của đại ca, người giang hồ mà gọi lão gia cái gì cơ chứ.
Nhưng hắn cũng không nói gì, chỉ rướn cổ nhìn những cuộn vải chất thành đống cao trên giá, nào là xanh đỏ tím vàng, nào là lụa gấm tơ đay, thêu nổi vận chìm... hắn nhìn hoa cả mắt.
“Tam lão gia đang muốn... chọn vải ư?” Chưởng quỹ đón khách tứ phương, nhìn người ta nhướng mày cụp mắt là có thể đoán được đến tám chín phần suy nghĩ của họ, đối với người chân chất thật thà như Từ Khánh thì lại càng đoán chuẩn.
“Ừm...” Từ Khánh hơi xấu hổ vì bị người ta đoán ra ngay suy nghĩ trong lòng.
“Những thứ vải này...” Ánh mắt của chưởng quỹ đảo quanh dãy hàng nơi Từ Khánh nhìn nhiều nhất, “Đều là để các cô nương dùng.
Mặt Từ Khánh phút chốc đỏ bừng.
“Ừm... cô nương... cô nương... muội muội bà con xa...”
Chưởng quỹ liền hiểu ngay.
Vị tam lão gia này cũng đã ngoài ba mươi tuổi, vóc người cao lớn thô kệch, tính tình có phần lỗ mãng nhưng vẫn là người tốt, chỉ không biết tại sao vẫn chưa thành gia lập thất. Còn nhớ năm đó khi Ngũ Thử cùng tới đây, đại lão gia Lư Phương còn tranh thủ lúc không có ai dặn ông ta để ý giúp tam lão gia một chút, xem có cô nương nào vừa ý hay không, ông ta vẫn luôn canh cánh chuyện này, chỉ có điều quanh năm suốt tháng rất ít khi gặp được tam lão gia, chuyện này cứ bị trì hoãn đến tận bây giờ.
Lẽ nào kẻ mãng phu cũng đã mở mang đầu óc rồi?
Chưởng quỹ khấp khởi mừng thầm, các vị đông gia của phường tơ lụa đều đối xử rất rộng lượng với hạ nhân, ông ta cũng thấy vui khi họ được thuận buồm xuôi gió chuyện tốt chu toàn, vì vậy ông ta lập tức ân cần vồn vã lấy mấy cuộn vải trấn tiệm từ trên giá cao xuống.
“Tam gia, ngài xem cái này... Cái này... Cả cái này nữa.”
☆ ☆ ☆
Lưu thẩm vừa mở cửa đã nhìn thấy Từ Khánh đang ôm hai cuộn lụa, tấm lụa màu xanh nhạt được lồng trong một lớp sa mỏng, vừa nhìn đã biết là hàng thượng hạng.
“Thẩm thẩm.” Từ Khánh lúng túng, “Cũng không có chuyện gì, ta chỉ muốn đến cảm ơn vì hôm qua cô nương đã mời trà...”
Lưu thẩm là người từng nhìn cuộn vải, rồi nhìn Từ Khánh, sau đó lại nhìn cuộn vải, à, thế là bà hiểu hết rồi.
Không chỉ hiểu ra, mà bà còn được gợi nhắc về một vài hồi ức.
Ngày đó lão già chết tiệt nhà bà cũng vừa mới gặp mặt hôm trước, hôm sau liền khiêng đến nửa bao lõi ngô đặt trước cửa, nhìn bà cười ngây ngô.
Nửa tháng sau đã thấy bà mối đến nhà.
Lịch sử, luôn giống nhau đến kinh ngạc...
Đến khi Lưu thẩm tỉnh lại từ trong ký ức, Từ Khánh đã đứng trước cửa cả buổi, bối rối không thôi, tay ôm cuộn vải bỏ xuống không được, giữ cũng chẳng xong.
“Từ gia.” Lưu thẩm tỏ vẻ khó xử, “Cô nương còn chưa dậy, ta không tiện nhận lấy thứ này đâu...”
“Bà đừng ngại, cứ nhận lấy đi.” Từ Khánh toát mồ hôi, “Cũng không đáng bao nhiêu tiền, chỉ là để cảm ơn hôm qua cô nương mời uống trà thôi.”
Một người đàn ông cao lớn như vậy mà căng thẳng đến mức không thể nói tiếp được nữa, hắn thình lình dúi hai cuộn vải vào tay Lưu thẩm rồi bỏ chạy trối chết.
“Này, Từ gia...” Lưu thẩm cuống đến giẫm chân.
Thấy không thể gọi hắn quay lại được, bà đành phải mang vải vào trong sảnh, sau đó quay về bếp nấu canh cho Đoan Mộc Thúy.
Lúc sáng khi bà tới, Đoan Mộc Thúy ra mở cửa cho bà rồi về phòng ngủ, bà thấy sắc mặt Đoan Mộc Thúy không được tốt lắm nên hỏi han vài câu, quả nhiên Đoan Mộc Thúy chỉ nói nàng không cẩn thận bị va đập nên eo lưng khó chịu.
Nên ăn gì để bồi bổ đây, Lưu thẩm vắt óc ra nghĩ, nha đầu kia kén ăn lắm, không chịu ăn canh gà canh xương gì cả, chỉ có thể nấu ít nấm làm canh chay cho nàng thôi.
Bà đang bận rộn thì bên ngoài lại có người gõ cửa cốc cốc, Lưu thẩm quệt tay vào tạp dề rồi vội vàng ra mở cửa.
Đó là Triển Chiêu, y mặc bộ quan phục đỏ thẫm, đội mũ ô sa, trên mũ quan đính một viên bạch ngọc trơn bóng làm tăng thêm vẻ tinh anh nhanh nhẹn.
Triển Chiêu vẫn hay mặc thường phục đến đây, thấy y mặc quan phục chỉnh tề thế này là biết y không thể ở lại lâu.
Quả nhiên, Triển Chiêu không hề bước vào nhà: “Đoan Mộc đã dậy chưa?”
“Cô nương bảo không được khỏe, vẫn đang ngủ.”
Triển Chiêu mỉm cười đưa hộp thức ăn trong tay cho Lưu thẩm: “Ta vừa đi qua Bách Vị Lâu, có mua một ít sủi cảo nấm tể thái vị tôm băm, nếu Đoan Mộc có hỏi thì bà bảo nàng rằng trong nhân không có tôm, chỉ tẩm vị thôi. Ta mua nhiều lắm, Lưu thẩm cũng nếm thử đi”.
Lưu thẩm thuận tay nhận lấy, rồi bà nhìn Triển Chiêu, muốn nói lại thôi.
Triển Chiêu nhận ra, đôi mày kiếm khẽ nhướng lên: “Lưu thẩm, có chuyện gì sao?”
Lưu thẩm hạ quyết tâm, đánh liều một phen.
“Triển đại nhân,” bà xách hộp đồ ăn, cẩn thận nói từng lời, “Theo lý mà nói ngài là chủ, ta là người hầu, ngài là quan, ta là dân, nói ra những lời này chỉ sợ phật ý ngài, ngài cứ xem ta lớn hơn ngài vài tuổi, coi như phân nửa là người lớn trong nhà, ngài nghe thì nghe, không nghe thì thôi, tùy ý ngài.”
Triển Chiêu ngớ người, nụ cười dần phai nhạt, y gật đầu đáp: “Lưu thẩm cứ nói, xin đừng ngại.”
Lưu thẩm lấy hết can đảm: “Nếu ngài thấy Đoan Mộc cô nương vừa ý, trong lòng cảm thấy thích nàng thì sao không cưới về đi?”
Triển Chiêu hoàn toàn không ngờ bà lại nói đến chuyện này, lập tức sững sờ.
Dẫu sao cũng đã mở lời, Lưu thẩm không kiêng dè gì nữa: “Như bây giờ cho nàng một căn nhà ở bên ngoài, ngày nào cũng đến thăm, Triển đại nhân, ta nói câu này hơi khó nghe, chỉ có nam nhân nuôi ngoại thất ở bên ngoài không dám mang về nhà mới như vậy.”
Triển Chiêu mấp máy môi, cố gắng nín nhịn không lên tiếng.
“Triển đại nhân, nếu ngài không có ý định cưới cô ấy về thì đừng làm những chuyện khiến người ta nghĩ nhiều, không chỉ làm lỡ dở cô nương, mà còn rước lấy nhiều lời đàm tiếu. Nếu ngài muốn cưới cô ấy, thì hãy mau xem bát tự đưa sính lễ, chớ để đêm dài lắm mộng, kẻo có kẻ khác đến chen ngang. Ngài phải biết rằng vẫn có người muốn tranh cướp giành giật coi như là bảo bối đấy.”
“Triển Chiêu!”
Đang nói được nửa chừng thì bị cắt ngang, hai người quay đầu lại, Đoan Mộc Thúy đứng trên bậc thềm, mái tóc dài xõa xuống, nàng mặc áo ngủ, bên ngoài khoác một tấm áo màu xanh cánh trả, đang nhìn hai người bọn họ.
Lưu thẩm nghe nàng gọi như vậy, chợt nhận ra mình ăn nói lỗ mãng, trong lòng cảm thấy hơi chột dạ, vội xách hộp thức ăn quay về nhà bếp, Đoan Mộc Thúy nhanh nhẹn bước tới, đến trước mặt Triển Chiêu ngẩng đầu lên nhìn y: “Chàng tìm ta sao?”
Triển Chiêu lấy lại bình tĩnh, cúi đầu mỉm cười: “Mang đồ ăn đến cho nàng, lưng còn đau hay không?”
Đoan Mộc Thúy nhíu mày, giọng nói mang chút giận dỗi: “Ngứa.”
“Vậy là sắp khỏi rồi.”
“Ừm.” Nàng đáp, rồi bỗng nhiên nàng xoay người liếc nhìn nhà bếp, hạ giọng, nói một cách thần bí: “Triển Chiêu, Lưu thẩm bắt nạt chàng đấy à?”
Triển Chiêu dở khóc dở cười: “Lại nói linh tinh rồi.”
“Ta đâu có nói linh tinh,” nàng hừ một tiếng, “Ta nghe thấy bên ngoài có tiếng nói chuyện, đứng dậy xem thử thì thấy Lưu thẩm đang nói không ngừng, chàng đứng bên cạnh, mặt lúc trắng lúc xanh, không khác gì ăn trộm bị bắt...”
Nói đến đây nàng chợt đưa tay chạm vào má Triển Chiêu, sau đó bật cười khanh khách: “Mặt vẫn nóng thế này mà còn muốn lừa ta...”
Ánh ban mai nhẹ nhàng chiếu trên mặt nàn nàng nở nụ cười đặc biệt xinh đẹp, trong đôi mắt đen như ngọc có ánh sáng lấp lánh, giống như bạc vụn giữa đêm tối, nhấp nháy nhấp nháy.
“Đoan Mộc, chúng ta thành thân có được không?”
Đoan Mộc Thúy còn đang cười, nhất thời không nghe rõ: “Hả? Cái gì cơ?”
Dần dà nàng không cười nữa mà hoảng sợ lùi về phía sau mấy bước, mở miệng nhưng không nói nên lời.
Cõi lòng Triển Chiêu dần chùng xuống, ánh nắng ấm áp dường như đột nhiên biến mất, trong nháy mắt làn gió ấm cũng biến mất không còn tăm tích.
Đã biết từ lâu, biết từ rất lâu rồi, chắc chắn sẽ là thế này, câu nói kia cứ chôn chặt trong tim là được, cần gì phải nói ra? Không hỏi sẽ không hối hận, đã hỏi rồi liệu có yên lòng được không?
Triển Chiêu chợt nở nụ cười, y tiến lên một bước, thuận tay hẩy qua mũi nàng.
“Dọa nàng đó, cô nương ngốc.”
“Dọa... dọa ta ư?” Đoan Mộc Thúy ngơ ngác.
“Đúng vậy” Triển Chiêu có vẻ đắc ý, “Công Tôn tiên sinh từng nói nàng thông minh, nhưng ta thấy nàng rất ngốc nghếch, nàng không phân biệt được đâu là nói thật đâu là nói dối hay sao?”
“Này, Triển Chiêu.”
Quả nhiên, vừa nói nàng ngốc, nàng liền nổi nóng.
Triển Chiêu mỉm cười: “Ta mang đồ ăn đến cho nàng, phải ăn thật ngon, nghỉ ngơi thật tốt mới được.”
“Ừm.” Nghe ra y sắp phải đi, Đoan Mộc Thúy ngoan ngoãn nhường qua một bên.
Triển Chiêu đi được mấy bước lại dừng chân: “Đoan Mộc, tối nay có chút việc, chắc ta không kịp đến thăm nàng.”
Đoan Mộc Thúy gật đầu: “Được rồi.”
Nàng tiễn Triển Chiêu ra cửa, đứng bên cửa nhìn theo bóng dáng y khuất dần ở đầu ngõ, hình bóng quen thuộc ấy thoạt nhìn vừa nặng nề vừa mệt mỏi, sống mũi Đoan Mộc Thúy cay cay, nàng chậm rãi đóng cửa lại.
Nàng đi tới cửa nhà bếp, thấy Lưu thẩm đang bận tới bận lui, nàng hỏi: “Lưu thẩm bảo Triển Chiêu cưới ta phải không?”
Lưu thẩm đang mở vung nồi khuấy canh thì nghe thấy có tiếng người nói phía sau, bà sợ tới mức suýt đánh rơi chiếc thìa trong tay vào nồi canh.
Quay đầu nhìn lại thấy Đoan Mộc Thúy đang nhìn mình chằm chằm, trong lòng bà thầm giật mình, cũng không biết phải đáp như thế nào.
“Lưu thẩm, về sau đừng nói với Triển Chiêu chuyện này nữa.”
Lưu thẩm giãy nảy: “Cô nương, ta muốn tốt cho cô thôi”
“Ta biết.” Đoan Mộc Thúy ngắt lời bà, “Nhưng đừng nhắc lại nữa, chớ để chàng phải khó xử.”
“Triển đại nhân không muốn cưới cô sao?”
“Không phải.” Đoan Mộc Thúy lắc đầu, “Triển Chiêu rất tốt.”
“Hay là nhà ngài ấy không đồng ý, chê gia thế cô không tốt?” Đoan Mộc Thúy một thân một mình, ăn uống chi tiêu đều do Triển Chiêu gánh vác, đương nhiên Lưu thẩm cho rằng gia thế của nàng không tốt, “Cô nương nghe ta bảo này, cưới vợ phải chọn người hiền, có tiền có thể hay không không quan trọng, nếu lão phu nhân và lão gia không thích cô, cô cứ khéo léo nói năng mềm mỏng, tay chân nhanh nhẹn chịu khó một chút, miệng ngọt một chút là sẽ qua.”
Đoan Mộc Thúy ra sức lắc đầu, không bận tâm mặt đất vừa bẩn vừa lạnh, dựa khung cửa chầm chậm ngồi xuống, vành mắt dần đỏ hoe.
“Ôi chao bà cô của ta ơi, có chuyện gì thế này.” Lưu thẩm luống cuống, vội vàng bước tới, “Đang yên đang lành sao phải rơi lệ? Hay là người nhà cô không đồng ý?”
Cuối cùng bà cũng nghĩ tới chuyện này.
Đoan Mộc Thúy nghẹn ngào, khẽ “ừm” một tiếng.
“Tướng mạo nhân phẩm của Triển đại nhân tốt như vậy, lại còn có chức quan, mắt người nhà cô để đi đâu mà không nhìn thấy?” Lưu thẩm bừng bừng lửa giận, “Ta không sợ, Triển đại nhân võ công đầy mình, thúc bá huynh đệ nhà cô không phục thì bảo Triển đại nhân đuổi bọn họ đi!”
Đoan Mộc Thúy chẳng nói chẳng rằng, Lưu thẩm ôm lấy nàng, hạ giọng dỗ dành: “Cô nương cô nghe ta nói, đều là nữ tử, ta nói ra cũng chẳng sợ ngượng ngùng, dù sao bây giờ cô cũng đang ở đây, người nhà cũng không quản được, chờ đến khi gạo nấu thành cơm, tới lúc đó có con rồi, người nhà cô cũng phải chịu thôi.”
Đoan Mộc Thúy nghe bà nói hoang đường như thế, đang nước mắt lưng tròng cũng phải bật cười, lúc ngẩng đầu lên nhìn Lưu thẩm, thấy gương mặt bà tràn đầy vẻ tức giận xen lẫn yêu thương che chở, rõ ràng không coi nàng là người ngoài, trong lòng bất giác cảm thấy vô cùng ấm áp.
Nàng rúc vào lòng Lưu thẩm, khẽ nói: “Triển Chiêu vừa đi mất rồi”.
“Đi rồi sẽ trở về.” Lưu thẩm an ủi nàng.
Đoan Mộc Thúy không nói gì.
Bóng lưng ấy của Triển Chiêu cứ quanh quẩn trong tâm trí nàng.
Lúc đối mặt với nàng, y vẫn mỉm cười và gọi nàng là “cô nương ngốc”, cười đắc ý như thể y thực sự đang lừa nàng.
Nhưng khi vừa xoay người đi...
Y bước rất chậm, dần dần rời khỏi tầm mắt của nàng, y trao cho nàng nụ cười, còn bản thân y, y để lại biểu cảm gì cho chính mình đây?