Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6196 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 142

❊ ❊ ❊

Image

Lúc Bạch Ngọc Đường tới phường tơ lụa, Từ Khánh còn đang lang thang ở đâu không rõ, chưởng quỹ cười toe toét đi tới vái chào Bạch Ngọc Đường: “Ngũ gia, có lẽ Tam gia sắp có chuyện vui rồi đó.”

“Ngươi nói thế sao?” Nghe chuyện liên quan đến tam ca, Bạch Ngọc Đường liền cảm thấy hứng thú.

Chưởng quỹ hí hửng thổi phồng “biểu hiện khác thường” của Từ Khánh trong mấy ngày qua.

“Không biết là cô nương nhà ai, nhưng ta thấy Tam gia để ý đến người ta rồi.”

“Có chuyện này sao?” Bạch Ngọc Đường cả mừng, “Lần này tam ca động lòng rồi ư?”

Nhất thời hắn không kìm nén được, chỉ hận không thể tìm Từ Khánh ngay để hỏi cho ra nhẽ, tiếc rằng Từ Khánh không ở trong phường, làm cho lòng hắn bứt rứt khó chịu, định ra ngoài tìm thì lại sợ mình vừa đi tam ca lại về, đôi bên đều không gặp được nhau.

“Ngũ gia vội làm gì! Đợi Tam gia về là biết ngay ấy mà.” Chưởng quỹ biết tính Bạch Ngọc Đường, “Ngài từ Lạc Dương đến đây, đi cả quãng đường phong sương mệt mỏi, hay là để ta đun nước cho Ngũ gia tắm đã nhé?”

☆ ☆ ☆

Nói đến chuyện tắm rửa, Bạch Ngọc Đường chăm chút và hưởng thụ hơn Triển Chiêu nhiều, trong phường tơ lụa có sẵn phòng tắm, dùng những tảng cẩm thạch lớn xây thành bể, đổ nước thơm đầy nửa bể, trên vách bể lắp hai ống dẫn nước, nếu thấy nước trong bể lạnh thì kéo cái chuông bạc bên cạnh, nước nóng ở phía sau phòng tắm sẽ nhanh chóng theo trục quay xả xuống bể, dòng nước chảy rả rích để tránh nước đổ ào ạt làm người đang tắm bị bỏng.

Bên cạnh bể tắm trải một tấm chiếu cói, trên chiếu có sẵn khăn vải đay dày dặn được xếp gọn gàng, bên kia đặt một chiếc bàn gỗ nhỏ, trên bàn có bày trà hoa quả giải khát.

Bạch Ngọc Đường ngồi dựa vào thành bể, hai mắt hơi nhắm lại, mái tóc dài như mực ngâm trong nước, bờ vai cường tráng đầy đặn lộ ra khỏi mặt nước, nhìn thoáng qua cũng có thể thấy đó là thành quả sau nhiều năm luyện võ.

Ngay cả trong khoảnh khắc thoải mái nhàn nhã như vậy, vẻ kiêu ngạo bướng bỉnh vẫn hiện rõ trên đầu mày khóe môi, không hề giảm bớt chút nào.

Sau khi tắm rửa xong, hắn thay một tấm áo gấm vân chìm trắng muốt, đeo thắt lưng rộng màu trắng bạc, có thêu hoa văn tinh xảo màu xanh nước biển, lấy dây buộc tóc màu bạc thắt thành một búi tóc hờ hững, vạt áo đằng trước treo một miếng ngọc bội màu xanh ngọc bích, mắt sáng như sao, mũi hình túi mật, mặt như xoa phấn, môi tựa thoa son, quả là phong lưu phóng khoáng, anh tuấn rạng ngời.

Hắn đi vào trong nhà nhìn quanh một vòng, thấy Từ Khánh vẫn chưa trở về.

Bạch Ngọc Đường rảnh rỗi không có việc gì làm, vuốt ve quạt xếp thong thả đi ra cửa phường tơ lụa, chưởng quỹ đang đứng ngẩn ngơ nhìn ra bên ngoài, Bạch Ngọc Đường tiến tới lấy quạt gõ nhẹ lên vai ông ta: “Sao lại ngây người ra thế này?”

“Ôi chao Ngũ gia, không hay rồi.” Chưởng quỹ giật mình, giẫm chân một cái, “Vải được Tam gia đem tặng bị người ta trả về rồi”.

“Cái gì?”

Chưởng quỹ đưa cho hắn xem hai cuộn lụa màu xanh lục bọc bằng sa mỏng: “Sáng nay Tam gia mới mang đi tặng, vừa rồi có một người đàn bà trông như hạ nhân đến nói cảm ơn ý tốt của Tam gia, không dám nhận thứ này nên trả lại nguyên vẹn.”

Hay lắm, vừa mới đi tắm mà đã có thay đổi bất ngờ.

“Người đàn bà đó đâu rồi?”

“Vừa mới đi thôi. Nếu bây giờ Ngũ gia đuổi theo vẫn kịp.”

Chưa nói dứt lời, một bóng trắng lướt qua trước mặt ông ta, khi nhìn lại thì đã chẳng thấy bóng dáng Bạch Ngọc Đường đâu.

Sẽ là nói dối nếu bảo Bạch Ngọc Đường không hề sốt ruột, chuyện của tam ca nhà mình còn quan trọng hơn việc của bản thân, chuyện trả vải về, thoạt nhìn là chuyện nhỏ nhưng đằng sau lại ẩn giấu chuyện lớn, quá nửa là do cô nương nhà người ta không bằng lòng, chuyện tốt của tam ca sắp tiêu tùng đến nơi rồi.

Vừa rẽ qua góc đường, hắn đã nhìn thấy một người đàn bà mặc áo màu xám trắng đang rảo bước, nhìn quanh không thấy ai khác, chắc hẳn bà là người đến trả vải, Bạch Ngọc Đường hơi căng thẳng, hắn chỉ theo sau cách một quãng xa, ôm ý định muốn xem thử rốt cuộc cô nương nhà nào không có mắt, ngay cả tam ca nhà mình cũng thấy không ưng.

Tuy rằng tam ca trông thô kệch chân chất, nhưng nếu xét về nhân phẩm thì ai cũng phải giơ ngón tay cái, không chỉ nhiệt tình mà còn có tính thương người, bên cạnh còn có mấy huynh đệ giúp đỡ, không phải lo cơm ăn áo mặc, cô nương này kiếp trước phải tích nhiều phúc đức lắm mới được tam ca để mắt đến.

Chẳng biết một kẻ cục mịch như tam ca đã phải lấy bao nhiêu dũng khí mới có thể đi tặng hai cuộn vải kia, vậy mà lại bị trả về dửng dưng như thế, có khi tam ca phải uống biết bao chén rượu sầu...

Đi thêm một quãng, người đàn bà kia rẽ vào một ngôi nhà cuối hẻm, chắc hẳn cô nương kia cũng sống ở đây, Bạch Ngọc Đường nhìn xung quanh, thấy nơi này rất vắng vẻ, giữa ban ngày mà cũng ít người qua lại, khu nhà trông hết sức bình dân, không phải dạng giàu sang phú quý, chỉ là một nhà tầm thường nhỏ bé mà dám kiêu căng lớn lối như thế ư.

Bạch Ngọc Dường cảm thấy hơi bứt rứt, hắn đứng ở bên ngoài hồi lâu, nghe thấy trong nhà vọng ra giọng nói của một cô nương trẻ tuổi, trong lòng ngứa ngáy muốn xem nữ tử được tam ca để ý là người như thế nào, biết làm vậy không hay nhưng vẫn đề khí, nhẹ nhàng nhảy lên, một tay bám lấy tường rào, nấp sau bụi cây leo trên đầu tường, khom người nhìn vào trong sân.

Lọt vào tầm mắt là một khoảng sân nhỏ sạch sẽ, người đàn bà vừa nãy đang cầm chổi quét dọn trong sân, trên bậc thềm dẫn vào phòng ngủ có một cô gái trẻ mặc áo màu xanh lục, hai tay ôm đầu gối, cằm gõ tới gõ lui trên đầu gối, gõ một hồi thì ngừng lại, sau đó nàng đưa tay quấn một lọn tóc đen nhánh.

Từ vị trí này khó mà nhìn rõ mặt, nhưng chỉ cần nhìn đường nét cũng có thể thấy nàng có nhan sắc hơn người, Bạch Ngọc Đường phần nào hiểu được vì sao người ta lại trả vải về. Một cô nương tuổi tác như vậy, lại có nhan sắc xuất chúng, dĩ nhiên sẽ muốn gả cho công tử thanh nhã thư sinh uyên bác, nếu so ra thì tam ca đúng là không chiếm được ưu thế.

Vừa nghĩ tới đây, cô nương kia đột nhiên đứng lên: “Lưu thẩm, chỗ này vẫn chưa sạch.”

Giọng nàng lanh lảnh dễ nghe, Bạch Ngọc Đường vốn đang nghe ngóng, thấy nàng sai khiến hạ nhân làm việc, lại trông nơi đó rõ ràng đã được quét sạch, bất giác hơi khựng lại: Rõ ràng đã được quét sạch sẽ mà nàng ta lại bởi lông tìm vết, lẽ nào nàng ta đối xử với hạ nhân khắt khe lắm ư?

Lưu thẩm cũng lấy làm lạ: “Cô nương, ta đã quét sạch rồi mà.”

“Đâu có...” Đoan Mộc Thúy cau mày, với tay cầm lấy cây chổi trong tay Lưu thẩm, “Đầu tường có một con ly miêu lớn như vậy, Lưu thẩm không nhìn thấy sao?”

Chưa nói dứt lời, ánh mắt đột nhiên đảo qua, khóe môi hiện lên một nụ cười, nàng chẳng nói chẳng rằng, nhẹ nhàng nhảy lên, giơ tay vung chổi đánh xuống chỗ Bạch Ngọc Đường đang ẩn nấp.

Bạch Ngọc Đường trước đó còn xem đến là vui vẻ, khi nghe nàng nói tới “đầu tường”, “ly miêu” trong lòng còn thắc mắc, chợt thấy nàng hùng hổ đánh tới, bấy giờ hắn mới nhận ra kẻ nàng nói chính là mình, trong cơn hoảng loạn hắn vội vàng phi thân lùi về phía sau.

Phải nói rằng bình thường Cẩm Mao Thử - Bạch Ngọc Đường sẽ không chậm chạp như vậy, nhưng lần này hắn cho rằng Đoan Mộc Thúy chỉ là một nữ tử bình thường, đâu ngờ rằng nàng biết võ? Hắn lui lại không mau lẹ như trước, tuy rằng thoát khỏi cú đánh Thái Sơn áp đỉnh của cây chổi, nhưng không thoát được đám bụi ập tới trước mặt, chỉ trong nháy mắt mặt mũi hắn bị chổi hất đầy bụi đất.

Bạch Ngọc Đường xưa nay vẫn ưa sạch sẽ, vậy mà lần này vừa tắm xong mặt mũi đã dính đầy bụi bặm, trong lòng quả thực khó chịu hơn nuốt phải ruồi, khi hắn đang định quên đi không để ý tới thì mũi lại ngửi thấy mùi thức ăn, đoán chắc cây chổi này đã phải dọn rất nhiều cơm thừa canh cặn, hắn lại càng thêm buồn nôn, trong cơn tức giận, hắn buột miệng quát lớn: “Ngươi làm cái gì vậy?”

“Ô hay, ngươi còn hỏi ta làm cái gì cơ à?” Đoan Mộc Thúy đứng trên tường rào, hai tay chắp sau lưng, cầm một cây chổi, mặt vênh thật cao, trợn mắt lườm Bạch Ngọc Đường, “Ta còn chưa hỏi ngươi đó, ban ngày ban mặt, bám trên đầu tường nhà người ta lén la lén lút là định làm gì đây?”

Bạch Ngọc Đường nhất thời cứng họng, suy cho cùng cũng tại mình làm liều, leo lên đầu tường đúng là thất lễ, có lấp liếm thế nào cũng không được, khi hắn định phất áo mà đi lại thấy bộ dạng dương dương đắc ý ngạo nghễ của Đoan Mộc Thúy, thực sự không dằn nổi lửa giận, hắn tức tối nói: “Ngũ gia ta có việc gấp, lúc vượt nóc băng tường có giẫm nhờ lên đầu tường nhà cô nương, việc này làm phiền đến cô ư?”

“Ngũ gia?” Đoan Mộc Thúy bĩu môi, nhìn Bạch Ngọc Đường từ đầu đến chân đánh giá một phen, “Chẳng lẽ đầu tường nhà ta bôi keo hay sao, mà Ngũ gia giẫm một cái rồi vẫn không chịu đi thế hả?”

Bạch Ngọc Đường cũng biết lý do của mình rất vụng về, không thể lừa cho qua được, chỉ có thể hừ một tiếng.

“Hay là...” Đoan Mộc Thúy cười hì hì, “Chân cẳng của Ngũ gia không khỏe, run rẩy không lấy sức được? Có cần ta gọi một cỗ kiệu vào đây, để khiêng Ngũ gia ra ngoài cho đàng hoàng tử tế không?”

Bạch Ngọc Đường tức đến nghiến răng, định hùng hổ đáp trả lại nàng mấy câu, nhưng hắn lại là nam tử hán đại trượng phu, không thèm tranh cãi với đám đàn bà con gái, chỉ có điều nếu cứ lặng lẽ rút lui như vậy thì cũng khó mà nén được cơn giận...

Cứu tinh của hắn tới đúng vào thời khắc mấu chốt. “Ngũ đệ!”

Bạch Ngọc Đường mừng thầm: “Tam ca!”

Người vừa tới quả nhiên là Xuyên Sơn Thử - Từ Khánh, Bạch Ngọc Đường và Từ Khánh lâu ngày không gặp, nay đột nhiên trùng phùng, mừng không kể xiết, thấy Từ Khánh bước đi tới, hắn vội đến nghênh đón, nhưng phen này đón cũng hoài công, Từ Khánh không để ý tới sự nhiệt tình của hắn, vội vàng đi lướt qua hắn, vừa mở miệng ra đã suýt làm Bạch Ngọc Đường tức điên.

“Đoan Mộc cô nương, sao cô lại đứng ở chỗ cao như vậy? Cẩn thận kẻo ngã”

Sự tha thiết trong đó không thể nói thành lời, Bạch Ngọc Đường có muốn trợn mắt cũng chẳng biết trợn với ai, đành phải hậm hực xoay người đi chỗ khác, Đoan Mộc Thúy từ trên cao nhìn xuống, lắc lư cây chổi trong tay, nàng nhìn Bạch Ngọc Đường rồi lại nhìn Từ Khánh, sau đó cười hiền lành vô hại: “Thì ra là người quen của Từ gia”.

Vừa nói nàng vừa cầm chổi nhẹ nhàng nhảy xuống đất, Từ Khánh giật mình: “Đoan Mộc cô nương, cô... biết võ ư?”

Bạch Ngọc Đường cũng giật mình: “Tam ca, huynh không biết nàng ta có võ sao?”

Ngụ ý: Ngay cả chuyện nàng ta có võ mà huynh cũng không biết, rốt cuộc huynh biết bao nhiêu về người ta mà đã hăm hở đi tặng vải như vậy?

“Tam ca?” Đoan Mộc Thúy lẩm bẩm, tỏ vẻ thắc mắc nhìn về phía Từ Khánh.

“Đây là huynh đệ kết nghĩa của ta, tên là Bạch Ngọc Đường, đứng hàng thứ năm.” Từ Khánh vội giải thích cho Đoan Mộc Thúy.

“Chẳng trách cứ luôn miệng Ngũ gia, Ngũ gia, Đoan Mộc Thúy cười càng thêm tươi tắn, cố ý lấy lời nói chèn ép Bạch Ngọc Đường, “Đã là người quen, nếu cứ gọi Ngũ gia thì xa lạ quá, chi bằng đổi lại gọi là ngũ đệ đi”.

Ngũ… đệ?

Bạch Ngọc Đường tức xì khói: “Nha đầu, ngươi bao nhiêu tuổi mà dám gọi Ngũ gia ta đây là ngũ đệ hả?”

“Lão ngũ, đệ nói năng kiểu gì thế!” Đoan Mộc Thúy còn chưa kịp lên tiếng, Từ Khánh đã sầm mặt, “Không biết lớn nhỏ, sao lại thiếu lễ độ với Đoan Mộc cô nương như vậy.”

“Không biết lớn nhỏ?” Bạch Ngọc Đường tức đến bật cười, “Tam ca, huynh sốt đến mụ mị đầu óc rồi ư, huynh thử nhìn xem, nha đầu này so ra còn kém ta vài tuổi, rốt cuộc ai mới là kẻ không biết lớn nhỏ?”

“Rốt cuộc là ai không biết trên dưới?” Đoan Mộc Thúy dựa chổi vào góc tường, ung dung phủi xiêm y, “Bạch Ngọc Đường, nếu bàn về tuổi tác, hừ.”

Từ Khánh có linh cảm nếu Bạch Ngọc Đường và Đoan Mộc Thúy thực sự so sánh, thì có khi sẽ thành cuộc tranh cãi không hồi kết như trứng có trước hay gà có trước, hắn vội kéo Bạch Ngọc Đường qua một bên, hạ giọng nói: “Mau về đi, Triển Chiêu tìm đệ đó”.

“Miêu nhi?” Bạch Ngọc Đường lấy làm lạ, “Ở phường vai u?”

Triển Chiêu vội vàng đến tìm hắn như thế, chắc hẳn là có chuyện quan trọng, Bạch Ngọc Đường đành phải xuống nước, không muốn tranh cãi cùng Đoan Mộc Thúy nữa, ấy vậy mà nàng lại nhất quyết không tha, nhìn Bạch Ngọc Đường và Từ Khánh đi xa, nàng chợt cất tiếng gọi với theo: “Ngũ đệ, đi thong thả nha.”

Bạch Ngọc Đường vấp chân một cái, suýt thì ngã nhào.

Càng nghĩ càng tức, hắn liền trút cơn giận lên đầu Từ Khánh: “Tam ca, huynh quen nha đầu tai quái xảo trá miệng lưỡi độc địa này ở đâu vậy!”

“Tai quái xảo trá chỗ nào chứ,” tình nhân trong mắt cũng hóa Tây Thi, Từ Khánh nhìn kiểu gì cũng thấy nàng thuận mắt, “Cô nương ấy đối xử với mọi người rất hiền hòa, lòng dạ cũng tốt, hôm qua còn mời ta uống một chén trà...”

Bạch Ngọc Đường liếc mắt lườm Từ Khánh: “Huynh từ phường vải tới tìm ta đúng không? Chắc đã thấy mấy cuộn vải bị trả về rồi chứ?”

“Đúng vậy.” Từ Khánh rất lạc quan, “Cô nương ấy không tham tiền tài, không chiếm lợi của người khác, đúng là hiếm có.”

Bạch Ngọc Đường chán chẳng buồn nói, nhìn dáng vẻ mê muội của Từ Khánh, hẳn là dù Đoan Mộc Thúy có cụt tay cụt chân thì hắn cũng sẽ khen là may y phục đỡ tốn vải.

Nhưng Bạch Ngọc Đường vẫn phải hắt cho hắn một bát nước lạnh: “Tam ca, lúc trước huynh không biết nha đầu kia có võ ư?”

“Không biết.” Từ Khánh thành thật lắc đầu.

“Đệ thấy huynh đừng bận lòng đến cô ta nữa,” Bạch Ngọc Đường nghiêm túc nói, “Nha đầu kia võ công không tầm thường, một người như vậy sống trong căn nhà nhỏ cô độc, ngoại trừ hạ nhân cũng không thấy có người thân bên cạnh, tính tình cũng không giống tiểu thư khuê các. Tam ca, huynh lại hoàn toàn không biết gì về lai lịch của cô ta, nếu cưới về thật...”

“Ai nói ta muốn cưới nàng ấy?” Từ Khánh hơi đỏ mặt, “Ta chỉ... chỉ cảm thấy cô nương này là người tốt...”

“Thôi đi tam ca, Bạch Ngọc Đường vỗ vai Từ Khánh, “Chúng ta đã là huynh đệ ngần ấy năm, huynh nghĩ cái gì lẽ nào ta không biết hay sao? Nói thật lòng, quả đúng là ta không thấy nha đầu này có điểm nào tốt, nhưng nếu tam ca thích, là chỗ huynh đệ với nhau ta nhất định sẽ giúp đỡ...”

“Bạch huynh!”

Bạch Ngọc Đường ngừng nói, khi ngẩng đầu lên nhìn về phía trước không xa, dưới gốc cây hòe đối diện phường vải, Triển Chiêu mặc quan phục màu đỏ thẫm, đứng hiên ngang trong gió, lúc thấy hai người khóe môi y khẽ nhếch lên, vội bước tới đón đường.

“Bạch huynh, Triển mỗ có chuyện muốn bàn với huynh”.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »