_khaiphongchiquai005.jpg)
“Kẻ nào dám hãm hại ngũ đệ nhà ta!” Từ Khánh nghe xong liền nổi giận, đập bàn đứng bật dậy.
Bạch Ngọc Đường lại không hề cảm kích, trợn mắt lườm hắn: Ngũ đệ nhà huynh cái gì? Hay lắm, bây giờ mới nhớ ra ta là ngũ đệ nhà huynh, vừa nãy ở trước mặt nha đầu kia còn làm ta mất mặt, lúc ấy lại chẳng thấy huynh nghĩ đến tình huynh đệ.
Triển Chiêu cầm chén trà trước mặt lên, nhấp một ngụm không chút nao núng: Phản ứng của đối phương quả đúng như dự liệu.
“Này, Triển Chiêu, Từ Khánh nghe xong toàn bộ câu chuyện liền nói với giọng kẻ cả không hề khách khí, “Chẳng trách ngươi lại muốn tìm lão ngũ nhà ta gấp như vậy, lẽ nào muốn bắt ngũ đệ lên quan ư?”
“Từ tam ca lo lắng quá rồi,” Triển Chiêu cười nhẹ, “Chẳng phải lúc nãy ta đã nói rồi sao, ta có chuyện muốn tới bàn với Bạch huynh.”
Bạch Ngọc Đường lại không để bụng: “Nói xong rồi chứ?”
“Chuyện thì nói xong rồi, nhưng…” Triển Chiêu chưa kịp nói đến bước ngoặt quan trọng, Bạch Ngọc Đường đã bật dậy khỏi ghế, khi nhìn lại thì hắn đã biến mất chẳng thấy tăm tích.
Một lát sau, chưởng quỹ của phường vải chậm chạp bước vào, tiện thể nhắn một câu: “Ngũ gia đi tắm, ngài ấy bảo nếu hai ngài đây có việc cần bàn thì có thể dời bước đến nhà tắm.”
☆ ☆ ☆
Trong nhà tắm ngập tràn hơi nước, Triển Chiều đi quanh bể tắm một vòng, rồi lại ngoảnh đầu nhìn hai người đang thư thái nhàn nhã dưới bể, trong lòng y rất muốn thở dài một hơi nghiêng sông đổ núi.
Từ Khánh vục đầu xuống đáy bể, đến khi không chịu được nữa mới hồng hộc trồi lên khỏi mặt nước, đưa tay lau nước trên mặt, mở tròn mắt: “Này Triển Chiêu, có muốn xuống đây cùng chúng ta không?”
Triển Chiêu sầm mặt: “Không.”
“Tam ca, huynh trêu chọc hắn làm gì,” Bạch Ngọc Đường dựa vào thành bể nhắm mắt dưỡng thần, ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, “Hắn là quan, chúng ta là dân, còn là nghi phạm trong một vụ án, huynh nói xem liệu hắn có xuống đây với chúng ta được hay không?”
“Nói vậy cũng đúng.” Từ Khánh vốc nước lên người, cũng học theo Bạch Ngọc Đường dựa vào thành bể, hai tay khoác lên mé bể vô cùng ung dung thoải mái.
Triển Chiêu hơi nổi giận: “Bạch Ngọc Đường!”
“Ta biết rồi, Triển đại nhân” Bạch Ngọc Đường hé mắt, xuyên qua lớp sương mù lượn lờ trên mặt nước, nhìn về phía bóng người mông lung đối diện, “Lúc hoàng thành bốc cháy, Ngũ gia còn đang ở Lạc Dương tiêu dao khoái hoạt, rất nhiều bằng hữu giang hồ có thể làm chứng, nếu Triển đại nhân không tin thì có thể dùng bồ câu đưa thư gọi bọn họ đến hỏi cho rõ, ngươi dâng lên quan gia lời khai của cả đám người như vậy, chẳng lẽ quan gia còn làm khó ta sao? Triển Chiêu, dù sao người cũng đã đi tra án bao nhiêu năm rồi, sao lại không biết suy đoán đúng sai thế chứ.”
Triển Chiêu cũng không nổi giận: “Nếu vậy thì tốt. Nhưng... Bạch huynh không muốn biết kẻ đứng đằng sau vu oan hãm hại huynh là ai hay sao?”
Lòng Bạch Ngọc Đường gợn sóng, hắn chậm rãi mở mắt ra.
“Trong cung lửa cháy bập bùng, kẻ phóng hỏa quả đúng là ta, nếu muốn hỏi ta đây là ai, thì lên Hãm Không Đảo tìm ta... Kẻ viết ra thứ thơ xiên xẹo thế này, chắc hẳn có cái tài làm thơ dở, ta quả thực rất muốn gặp xem sao…”
Bạch Ngọc Đường chợt nhếch môi cười, thoải mái đánh nhịp: “Được, Triển Chiêu, ngươi có cách gì? Nói ta nghe thử.”
Cách của Triển Chiêu rất đơn giản, tung tin giả, tuyên bố Bạch Ngọc Đường đã chịu trói, bị giam trong đại lao phủ Khai Phong, ôm cây đợi thỏ, chờ người vào tròng.
“Gượm đã.” Đôi mắt phượng của Bạch Ngọc Đường nheo mắt, hai cánh tay khoan khoái gối sau đầu, “Triển Chiêu, ngươi thân là hộ vệ phủ Khai Phong, khi những người dân lành tuân thủ quốc pháp như chúng ta bị vu oan thì ngươi phải cố gắng bôn ba khắp nơi bắt thủ phạm chứ? Sao hả, hết cách rồi à? Không phá được án lại đổ lên đầu Ngũ gia đây, đại lao phủ Khai Phong của các người là chỗ đàng hoàng tử tế dát vàng nạm ngọc sao Ngũ gia phải vào đó ở?”
Triển Chiêu cười nhẹ: “Chỉ nói với bên ngoài là Bạch huynh đã chịu trói mà thôi, cũng không thực sự bắt Bạch huynh phải chịu nỗi khổ ngồi tù. Đương nhiên nếu Bạch huynh đã quen ăn sung mặc sướng, muốn thay đổi khẩu vị thì nhà lao phủ Khai Phong cũng mở rộng cánh cửa sẵn sàng đón tiếp Bạch huynh.”
“Miễn!” Bạch Ngọc Đường tỏ vẻ không hề cảm kích chút nào, “Hơn nữa, Triển Chiêu, ngươi có chắc là kẻ đó sẽ rơi vào bẫy không? Nếu hắn không mắc bẫy, vậy Ngũ gia ta đây phí công phí sức rồi còn gì?”
“Đã có cách thì dù sao cũng phải thử một lần, nếu như không thử, chẳng phải sẽ hoàn toàn bế tắc hay sao?”
“Triển Chiêu, thật sự không còn cách nào khác à?” Từ Khánh thắc mắc, “Chỗ xảy ra hỏa hoạn không có chút manh mối nào ư? Trong cung nhiều thị vệ như vậy mà không ai chú ý đến hành tung của thủ phạm sao?”
“Ây, tam ca, huynh nói những lời vô ích này làm gì?” Bạch Ngọc Đường uể oải thở dài, “Nếu còn cách khác thì con mèo này có chạy đến đây tìm chúng ta không? Nói đến thị vệ trong cung, ta lại biết tại sao không có ai chú ý đến hành tung của thủ phạm... Này Triển Chiêu, ngươi có biết tại sao không?”
“Tại sao?” Thấy Bạch Ngọc Đường ra vẻ bí hiểm, Triển Chiêu sinh lòng cảnh giác.
“Bởi vì đám người trong triều đình đều là...” Bạch Ngọc Đường nhìn thẳng vào Triển Chiêu, nụ cười trên môi lại càng thêm kiêu ngạo: “Đồ... ăn... hại...!”
Triển Chiêu cũng không nổi giận, y chỉnh lại quan phục, thong thả đáp: “Triển mỗ không so đo với ngươi.”
Bạch Ngọc Đường lập tức vui vẻ: “Ui chà, Triển Chiêu, càng ngày càng bình tĩnh, Bao đại nhân đúng là dạy ngươi thành mèo ngoan rồi…”
Sau đó hắn ngẫm lại: “Không phải, ngươi theo Bao đại nhân đã nhiều năm, trước kia cũng không thấy ngươi giỏi nhịn như vậy, ai có bản lĩnh khiến ngươi càng lúc càng ngoan thế hả?”
Triển Chiêu chỉ vờ như không nghe thấy: “Chuột quả nhiên vẫn là chuột, dù có tắm thế nào cũng không rửa hết mùi cơm canh chua lòm.”
Bạch Ngọc Đường nhất thời không tìm được lời nào để đối đáp, đành phải trơ mắt nhìn Triển Chiêu bước ra ngoài.
Từ Khánh đầu óc chậm chạp, một lúc sau mới phản ứng lại được, ngay khi hiểu chuyện gì vừa xảy ra, hắn không nhịn được mà cười phá lên.
Thế là Bạch Ngọc Đường thẹn quá hóa giận, hắn nghiêm túc phản đối lời nói vớ vẩn vô trách nhiệm của Triển Chiêu.
“Rõ ràng đã... rửa sạch rồi mà!”
Đêm hôm đó, Bạch Ngọc Đường nghênh ngang dọn vào phòng cho khách ở phủ Khai Phong, với lý do đã diễn thì phải diễn cho giống.
Cùng lúc đó, tin Cẩm Mao Thử bị giam giữ trong đại lao phủ Khai Phong được lan truyền rầm rộ theo các con đường khác nhau.
Công Tôn tiên sinh tỏ ra rất căng thẳng với chuyện để Bạch Ngọc Đường ở lại trong phủ, trước khi Bạch Ngọc Đường tới đây, ông cứ thắc mắc không biết sao da đầu giật giật liên tục, sau khi hắn xuất hiện ông liền vỡ lẽ ra ngay.
Tuy rằng quan hệ giữa Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu không giằng co mèo vờn chuột như trước đây, nhưng một lần bị rắn cắn mười năm dây thừng, thấy hai con người tràn trề tinh lực, có sức chiến đấu, sức bùng nổ cùng ở trong một nơi nhỏ bé, đi ra đi vào chạm mặt nhau như vậy, Công Tôn Sách rất muốn chia cách hai người này, để một kẻ ở chân trời một người ra góc bể, cảm giác ấy càng lên đỉnh điểm khi Bạch Ngọc Đường vừa tạo bóng bàn tay hắt lên tường vừa liếc xéo Triển Chiêu và nói: “Có muốn đấu thử không”.
Công Tôn Sách vội kéo Triển Chiêu qua một bên.
“Cậu tới thăm Đoan Mộc cô nương đi.”
Ông nghĩ rằng lúc này cách duy nhất để đẩy Triển Chiêu đi chính là bảo y tới chỗ Đoan Mộc Thúy, nếu Đoan Mộc cô nương cố gắng một chút thì tối nay Triển hộ vệ mới có thể trở về, đến lúc đó có lẽ Bạch Ngọc Đường đã đi ngủ, như vậy sẽ không gây chuyện nữa...
Nếu Đoan Mộc cô nương có thể cố gắng thêm chút nữa, khiến đêm nay Triển hộ về không quay về...
Vẻ mặt Triển Chiêu đột nhiên có chút thay đổi, y đáp hơi miễn cưỡng: “Hôm nay trong phủ có việc bận... để hôm khác đi cũng chưa muộn”.
“Có gì mà bận?” Công Tôn Sách không hiểu nỗi lòng y.
Bạch Ngọc Đường, người đang bị gạt ra rìa hừ một tiếng lạnh lùng, hắn đảo mắt về hướng này, tỏ ý khinh thường hành vi tránh ra một bên xì xầm thậm thụt của hai người kia.
Triển Chiêu không muốn nói rõ: “Tiên sinh, Triển mỗ còn có việc, xin phép đi trước.”
Công Tôn Sách ngơ ngác nhìn theo bóng lưng của Triển Chiêu, cuối cùng ông lắc đầu thở dài, như tự lẩm bẩm một mình: “Bây giờ còn có thể gặp mặt thì phải gặp cho nhiều, lỡ như tới một ngày nào đó thật sự không thể gặp được nữa.”
Triển Chiêu dường như không nghe thấy, bước chân không chút thay đổi, nhưng bàn tay đang buông thông xuống đột nhiên siết chặt.
Dứt tiếng thở dài, khi Công Tôn Sách quay lại thấy Bạch Ngọc Đường đang nhìn ông một cách khó hiểu.
“Bây giờ còn có thể gặp mặt thì phải gặp cho nhiều, lỡ như tới một ngày nào đó thật sự không thể gặp được nữa là sao? Công Tôn tiên sinh, ngài đã thấy được chuyện gì hay ho rồi ư?”
Công Tôn Sách liếc nhìn hắn, ậm ừ đáp: “Thần tiên!”
Sau đó, ông hài lòng nhìn bóng lưng bỏ đi vì cạn lời của Bạch Ngọc Đường, cười vô cùng đắc ý: “Biết ngay là ngươi sẽ không tin mà.”
☆ ☆ ☆
Vì trước đó đã nói với Công Tôn tiên sinh là mình có việc nên Triển Chiêu cũng chẳng tiện ở lại trong phủ, huống hồ y cũng không thực sự muốn ở lại đây. Sau bữa tối, Triển Chiêu liền đi ra ngoài, Bạch Ngọc Đường cũng toan đi theo: “Triển Chiêu, ngươi đi uống rượu đấy à?”
Triển Chiêu đáp hai chữ: “Tuần phố.”
“Ngươi là quan tứ phẩm cơ mà? Sao còn phải đi tuần phố?” Bạch Ngọc Đường tỏ vẻ khinh thường, cũng không truy hỏi đến cùng mà thong dong trở về phòng.
Đông Kinh về đêm vẫn rất náo nhiệt, Triển Chiêu có chuyện vướng bận trong lòng, chỉ theo dòng người mà đi, bất giác đi đến gần phố Mã Hành, đây là nơi các tửu lâu buôn bán sầm uất nhất trong thành, tiếng người huyện náo, tiếng hò reo vang vọng bốn phía. Có người đời Tống đã ghi lại trong Thiết vi sơn tùng đàm như thế này: “Thiên hạ khổ vì muỗi, chỉ có phố Mã Hành ở đô thành là không có muỗi, có thể nói phố Mã Hành giữa chốn kinh sư là nơi chợ đêm tửu lâu phồn thịnh vô cùng. Muỗi sợ dầu, mà phố Mã Hành người người huyên náo, đèn đuốc sáng bừng cả góc trời đến tận canh bốn mới ngừng lại, thế nên chẳng bao giờ có muỗi.”
Phố Mã Hành lấy dầu đuổi muỗi, có thể thấy rõ sự phồn hoa náo nhiệt của nơi đây.
Triển Chiêu đang lơ đãng đi trên đường chợt phía trước có người đi tới trước mặt, gọi một tiếng rất quen thuộc: “Triển đại nhân!”
Bấy giờ Triển Chiêu mới hoàn hồn, y đưa mắt nhìn người trước mặt, thì ra đó là Lưu thẩm, trong một thoáng bần thần y bất giác nhìn về phía sau Lưu thẩm.
Lưu thẩm đoán được suy nghĩ của y, bà cười và nói: “Cô nương không đi cùng ta, ta chuẩn bị cho cô nương cơm tối xong rồi đi ngay.”
Từ khi Đoan Mộc Thúy lấy hoa trong sân nuôi dưỡng những hồn phách vỡ nát cho tới nay, vì e Lưu thẩm kinh sợ nên cứ khi trời xẩm tối là để cho bà về nhà, Triển Chiêu vốn đã biết chuyện đó, nhưng lúc này trong lòng y lo nghĩ quá nhiều nên nhất thời quên mất.
Sau khi giật mình tỉnh trí, Triển Chiêu mỉm cười: “Sao Lưu thẩm lại tới đây?”
Lưu thẩm giơ tay lên, tay bà đang xách một gói giấy dầu: “Đi mua ít bánh nướng tụy heo, lũ trẻ trong nhà rất thích ăn.”
Ngừng lại một chút, dường như bà lại nhớ tới điều gì đó: “Nếu bây giờ Triển đại nhân không có việc bận, sao không đến thăm Đoan Mộc cô nương?”
Lại là vấn đề này...
Triển Chiêu mỉm cười, chưa biết phải trả lời thế nào thì Lưu thẩm đã nói tiếp: “Một cô nương trẻ tuổi như vậy, suốt ngày ru rú trong nhà, chẳng phải sẽ buồn đến sinh bệnh sao. Triển đại nhân, chợ đêm trong thành náo nhiệt như thế, nếu ngài không bận thì dẫn Đoan Mộc cô nương ra ngoài đi dạo đi, hôm trước lúc rảnh rỗi ta có kể cho cô ấy nghe về buổi diễn múa rối ở ngõa tử [8] , cô ấy nghe rất thích thú, ta hỏi đã xem bao giờ chưa thì cô ấy chỉ lắc đầu. Ta định dẫn cô ấy đi dạo, nhưng nghĩ bụng một cô nương trẻ tuổi như thế để bà già như ta dẫn ra ngoài cũng không hay lắm…”
Triển Chiêu nhất thời nghe đến thất thần, y hỏi Lưu thẩm mà như nói với chính mình: “Đoan Mộc… thích xem múa rối ư?”
“Lúc ta kể, cô ấy còn mải mê nghe đến mức không thèm nhúc nhích”, Lưu thẩm cười, “Hai con mắt mở tròn xoe như thế này.”
Vừa nói bà vừa khoa tay múa chân, gói giấy dầu trên cổ tay đung đưa qua lại.
Lưu thẩm nghĩ đến lũ trẻ trong nhà đang chờ ăn bánh tụy heo nên vội vã rời đi, chỉ còn lại Triển Chiêu đứng ngẩn ngơ tại chỗ hồi lâu, trong đầu rối như tơ vò không tìm thấy lối thoát, mãi cho đến khi có tiểu nhị kéo xe hàng tới gần, từ sau lưng vang lên tiếng hô: “Xin vị đại nhân này cho đi nhờ một chút, đi nhờ...”
Triển Chiêu bỗng dưng xoay người lại, làm tiểu nhị kia giật mình đánh thót, Triển Chiêu lại không để ý tới hắn mà chỉ vội vàng sải bước đi.
☆ ☆ ☆
Khi đến trước cửa nhà Đoan Mộc Thúy, vốn dĩ y muốn giơ tay gõ cửa, nhưng tay gần tới nơi lại chầm chậm thu về.
Trước đây ban ngày y luôn bận rộn, thường phải đến tối mới có thời gian tới đây, lúc đó Lưu thẩm đã về từ lâu, khi y gõ cửa Đoan Mộc Thúy vẫn luôn vui vẻ ra mở cửa.
Lúc này y đột nhiên muốn biết, rốt cuộc nàng đang y làm gì trước khi mở cửa.
Triển Chiêu lùi lại hai bước, nhìn xung quanh, trong lòng chợt nảy ra ý định nghịch ngợm: Ta thường ra vào bằng cửa chính, lần này sao không thử làm khách trên tường một phen.
Y đề khí nhảy lên, ổn định thân thể bám chặt vào tường rào, vừa nhìn vào trong sân liền sửng sốt.
Hóa ra nàng vẫn chưa vào phòng, cứ ngồi ôm đầu gối trên bậc thềm, bên cạnh có một ngọn đèn dầu, đốm lửa nhỏ dần, nàng đưa tay búng một cái, thổi một hơi, đèn tắt, lại búng tay, lửa cháy lên, lại thổi một hơi, đèn lại tắt, lại búng tay, lửa lại cháy lên.
Triển Chiêu ngờ rằng nếu y không tới thì nàng sẽ chơi như vậy cả đêm không biết mệt.
Không phải y chưa từng thấy bộ dạng lúc nàng yên lặng, nhưng đây là lần đầu tiên y thấy nàng yên lặng đến mức gần như cô đơn. y Chỉ thoáng nhìn thôi mà trong lòng Triển Chiêu đã khó chịu đến không nói thành lời.
Nàng có thể khóc, có thể quậy phá, có thể giận dỗi không thèm để mắt tới người ta, có thể nổi cáu mà cãi nhau, nhưng thật sự không nên cô đơn như vậy.
Nhân lúc nàng chưa phát hiện ra, Triển Chiêu lặng lẽ thu tay nhảy xuống.
Y đứng dưới chân tường hồi lâu, hốc mắt bất giác cay cay, một lúc sau y thở dài một hơi, đi tới cạnh cửa, nhẹ nhàng đưa tay gõ cửa.
Triển Chiêu nghe thấy trong sân vang lên tiếng bước chân dồn dập, dường như y vừa dừng tay cửa đã mở ra ngay.
“A Triển Chiêu, Đoan Mộc Thúy vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, lại thêm chút đắc ý, “Ta vừa nghĩ chàng sẽ tới đây thì chàng đã gõ cửa rồi!”
Triển Chiêu không nói gì, chỉ nhìn nàng chăm chú, muốn tìm trên khuôn mặt nàng vẻ đơn côi vừa nãy, nhưng lại chẳng thấy gì, ngay cả một chút dấu vết cũng không có.
“Này Triển Chiêu.” Đoan Mộc Thúy lấy làm lạ nhìn y, sau đó đưa tay huơ huơ trước mặt y, không thấy y phản ứng gì, nàng hơi hoảng sợ, “Triển Chiêu? Triển Chiêu?”
“Hả?” Triển Chiêu lấy lại tinh thần, nắm lấy tay nàng thả xuống.
Đoan Mộc Thúy tức giận: “Chàng bị ngốc hả? Ta gọi chàng bao nhiêu lần như thế rồi.”
Nói xong lại nghiêng đầu: “Chàng bảo không tới cơ mà, sao lại tới rồi?”
“Ta tới thì làm sao?” Thấy nàng chống tay lên cửa như không muốn cho y vào, Triển Chiêu bất giác mỉm cười.
“Đại trượng phu nói không giữ lời.”
Triển Chiêu trầm ngâm một lát rồi chậm rãi gật đầu: “Đoan Mộc cô nương nói phải lắm, nói không giữ lời thì nói làm gì, đúng là ta không nên tới.”
Nói xong y thực sự quay người bỏ đi ngay trước mặt nàng.
Đoan Mộc Thúy trơ mắt nhìn y đi xa dần, nhất thời không biết y định diễn trò gì.
Đang do dự không biết có nên gọi y không thì Triển Chiêu lại dừng bước, xoay người lại, tỏ vẻ khó xử.
“Chỉ có điều.” Đôi mày đẹp đẽ của y hơi nhíu lại, “Thật sự không tìm được ai cùng ta xem múa rối, phải làm sao đây?”