Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6200 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 144

❊ ❊ ❊

Image

Bạch Ngọc Đường đang ung dung nằm dang tay dang chân trong phòng của mình, thì Từ Khánh rảnh rỗi đến phát chán, ăn tối xong liền nôn nóng chạy tới phủ Khai Phong, vừa vào cửa đã gọi to: “Ngũ đệ, ngũ đệ!”

Đang ngó quanh thì một con châu chấu đá xẹt qua chóp mũi, nhìn theo hướng nó bay tới, hắn thấy khung cửa sổ gian phòng đối diện mở toang, Bạch Ngọc Đường nằm ườn trên ghế, cặp chân gác lên bàn, tay phải cầm một bình rượu vòi mảnh, đang ngửa đầu định uống.

“Này, ngũ đệ.” Từ Khánh hào hứng chạy tới, “Hiếm khi huynh đệ chúng ta tới phủ Khai Phong, đệ cứ ở trong phòng làm gì, ra ngoài dạo chơi đi”.

Bạch Ngọc Đường liếc nhìn hắn: “Tam ca, dù sao đây cũng là địa bàn của phủ Khai Phong, sao huynh lớn tiếng thế, huynh tưởng đây là Hãm Không Đảo đấy à?”

“Ây dà.” Từ Khánh vỗ trán một cái, “Ta quên mất, nhưng Bao đại nhân sẽ không so đo tính toán với ta đâu. Này ngũ đệ, đệ có đi hay không?”

“Không đi” Bạch Ngọc Đường uể oải đáp, “Có gì hay đâu, lại mấy trò tạp kỹ ở ngõa tử chứ gì.”

“Tạp kỹ ở ngõa tử thì sao?” Từ Khánh hăm hở bảo vệ giá trị nghệ thuật dân gian, “Bảo đệ chơi, đệ cũng chẳng chơi được đâu.”

“Ta có chuyện phải làm rồi.” Bạch Ngọc Đường búng vào bụng bình rượu, chỗ đầu ngón tay gõ vào vang lên âm thanh giòn giã vui tai, “Huynh không nghe Triển Chiêu nói đó sao, ôm cây đợi thỏ, dụ người vào tròng, ta muốn chờ xem tên xấu xa dám hãm hại ta đây là kẻ nào.”

“Ôi chao… Triển Chiêu nói, Triển Chiêu nói.” Từ Khánh cố ý trêu chọc Bạch Ngọc Đường, “Lão ngũ, đệ coi lời nói của Triển Chiêu như thánh chỉ từ khi nào thế?”

“Ta nhổ vào!” Bạch Ngọc Đường ngồi bật dậy, “Ông đây coi trọng lời của con mèo thối kia bao giờ? Ta nói rồi đó thôi, ta chờ xem tên xấu xa dám hãm hại ta đây là kẻ nào!”

“Hôm nay vừa mới tung tin, lẽ nào kẻ đó tới ngay được sao?” Từ Khánh cứng cổ, “Hơn nữa giờ mới qua bữa tối, trong phủ đèn đuốc sáng trưng, bên ngoài lắm người qua lại, kẻ đó có bị ngu mới chọn đúng lúc này để đến đây. Theo ta thấy chúng ta cứ ra ngoài dạo chơi một vòng, ăn uống no nê, đến đêm bắt giặc là vừa!”

Cuối cùng Bạch Ngọc Đường vẫn cải trang, cùng Từ Khánh ra ngoài.

Cải trang là ý của Từ Khánh, kẻ thô kệch như hắn cũng có lúc tinh ý: “Đệ đừng mặc bộ đồ trắng như thế này, sợ người ta không biết đệ là Bạch Ngọc Đường hả? Nếu kẻ đó đứng rình ở bên ngoài, nhìn thấy đệ nghênh ngang đi khắp nơi, nhất định sẽ biết đệ không ở trong nhà lao, đệ làm sao ôm cây đợi thỏ được nữa?”

Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ phải thay y phục, còn dán thêm hai cọng ria mép trông hết sức buồn cười, vừa đi vừa hậm hực: “Thường ngày ông đây đi đêm cũng không đổi y phục, lần này che che giấu giấu như vậy, để người khác biết được chẳng phải sẽ cười rụng răng hay sao!”

☆ ☆ ☆

Từ Khánh không quan tâm người khác có cười đến rụng răng hay không, hắn thong thả đi giữa dòng người đông như mắc cửi trong chợ đêm, thấy hứng thú với sạp hàng nào là lập tức đến gần xem thử.

Bạch Ngọc Đường dần nhìn ra đầu mối, Từ Khánh không phải ở đây để xem biểu diễn, hắn đã liên tục đi qua ba sân khấu rồi mà cứ ngẩng đầu bước đi chẳng thèm liếc mắt, trông có khi còn hơn cả Đại Vũ ba lần đi ngang qua cửa nhà [9] .

Lại thấy Từ Khánh cứ dùng dằng ở mấy sạp hàng, Bạch Ngọc Đường ôm một bụng tức giận.

“Một nam nhân như huynh cứ nghịch mấy thứ đồ này làm gì?” Bạch Ngọc Đường vươn tay cầm lấy hộp phấn trong tay Từ Khánh, lật qua lật lại xem xét một hồi, đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc qua mặt Từ Khánh.

“Chuyện đó... Đại tẩu nhọc lòng lo cho mấy người chúng ta... mà vẫn chưa cảm ơn tẩu ấy, ta mua ít đồ... để tỏ lòng thành…” Từ Khánh chột dạ.

“A...” Bạch Ngọc Đường cố ý kéo dài giọng, “Vậy huynh cứ từ từ mà xem.”

Nói rồi hắn cũng không nhìn Từ Khánh mà đưa mắt ngó nghiêng xung quanh.

Đúng lúc này, Triển Chiêu và Đoan Mộc Thúy lọt vào tầm mắt của hắn.

Vào khoảnh khắc nhìn thấy họ, não của Bạch Ngọc Đường ngừng mọi hoạt động suy nghĩ trong giây lát, sau đó xoay chuyển cực nhanh.

Nói thật lòng, hắn cũng không quá kinh ngạc khi thấy một cô nương xuất hiện bên cạnh Triển Chiêu. Hắn cũng là nam nhân, hắn hiểu, rất hiểu. Không có nam nữ yêu đương thì lấy đâu ra con cháu đời sau?

Nhưng quan trọng là hắn từng đối mặt với cô nương kia rồi, hơn nữa nhờ ơn của nàng mà lần đầu tiên trong đời hắn suýt nữa phải ăn một cái chổi.

Thế nên dù có cho hắn mượn một bộ não khác, thì hắn không thể ngờ được rằng hai người này sẽ ở bên nhau, trong một khoảnh khắc thoáng qua hắn còn có ý nghĩ kỳ quái. Lẽ nào cô nương ngang ngược này đã làm chuyện gì sai, bị Triển Chiêu bắt về phủ Khai Phong?

Suy nghĩ này nhanh chóng bị hắn gạt bỏ: Biểu hiện của hai người này rất thân thiết, đặc biệt là Triển Chiêu còn vô tình thể hiện ý muốn che chở khi y cúi đầu xuống... Còn cô nương kia...

Thì ra cô nương đó cũng có lúc nói năng hòa nhã, mỉm cười dịu dàng.

“Này, lão ngũ, đệ nhìn cái gì đấy?” Thấy ngũ đệ im lặng hồi lâu, Từ Khánh tò mò ngẩng đầu nhìn xung quanh.

Ngay cả Bạch Ngọc Đường cũng ngạc nhiên vì sự phản ứng nhanh nhạy của bản thân mình, hắn dùng một tay xoay cổ Từ Khánh sang chỗ khác, thương thay cho Từ Khánh, chưa kịp thấy bóng ai mà cổ đã suýt bị Bạch Ngọc Đường bẻ trật gân.

“Đệ!” Từ Khánh tức gần chết, vừa thở phì phò vừa đưa tay xoa cổ.

“A... tam ca.” Bạch Ngọc Đường cười ngượng ngập, “Ta vừa nhớ ra lúc nãy chúng ta đi qua một sạp bán trâm cài tóc, kiểu dáng rất mới lạ, chắc chắn đại tẩu sẽ thích, đi... ta dẫn huynh đi xem thử.”

Rồi hắn không nói thêm gì nữa, cứ thế kéo Từ Khánh đi.

Vừa đi chưa được mấy bước, phía sau đột nhiên vang lên tiếng hét thảm thiết, ngay sau đó có tiếng hô hoảng hốt: “Có kẻ giết người...”

Hai người cả kinh, đồng thời quay đầu lại, con đường này vốn rất đông đúc, bên đường có không ít người nghe tiếng hô liền chạy tới nơi xảy ra chuyện, trong phút chốc chỗ ấy đã chật như nêm cối.

Giữa tiếng người xôn xao huyện náo, có một người vọt lên, trong chớp mắt đã nhảy đến mái hiên ven đường, nhanh chóng nhìn xung quanh một hồi, sau đó lao về phía đông.

“Này, lão ngũ.” Từ Khánh lấy khuỷu tay huých Bạch Ngọc Đường, hất hàm theo hướng người nọ chạy đi, “Đó là Triển Chiêu phải không?”

“Ừm.” Bạch Ngọc Đường ậm ừ đáp, thấy sai dịch tuần đêm nghe động tĩnh chạy tới, hắn lại giục Từ Khánh, “Dù sao cũng có người của quan phủ ở đây rồi, chúng ta đi thôi.”

Trước kia hắn từng cùng Triển Chiêu điều tra mấy vụ án, trong lúc trò chuyện, Triển Chiêu từng nói có một số người chuyên gây án giữa phố xá sầm uất lắm người qua lại, khi đó người trên đường chen chúc, hung thủ nhờ được đám đông che khuất, tấn công xong liền nhanh chóng rời đi, đến khi người sau lưng phát hiện ra nạn nhân bị thương hoặc mất mạng thì thủ phạm đã lẩn ra chỗ khác từ lâu, đồng thời nương theo đám đông nhốn nháo, âm thầm lặng lẽ rời khỏi hiện trường.

Vì vậy khi gặp phải tình huống như thế, cần phải lập tức nhảy lên chỗ cao và nhìn xuống đám đông, thông thường hầu hết mọi người sẽ đổ xô tới chỗ xảy ra án mạng, nhưng hung thủ sẽ đi ngược dòng người, bước đi vội vàng, hành tung khả nghi, do đó nếu phản ứng nhanh thì có thể sớm khoanh vùng được nghi phạm, bằng không để cơ hội trôi qua, có muốn tra ra hung thủ cũng phải tốn rất nhiều thời gian.

Vừa rồi động tác của Triển Chiêu thực sự rất nhanh, gần như vừa nghe thấy tiếng hộ đã phản ứng tức thì, quả nhiên không hổ là ngự miêu kinh nghiệm lão luyện.

Đi được mấy bước, Bạch Ngọc Đường chợt nhớ ra một chuyện, không khỏi ngoái lại nhìn về phía đám đông.

Nơi ấy còn đông hơn lúc nãy, người ở bên ngoài không nhìn thấy tình hình bên trong, phải bám vào vai người phía trước, kiễng chân vươn cổ nhìn xung quanh, có mấy sai dịch vừa chạy tới đang quát lớn tách đám người ra.

Bạch Ngọc Đường thầm nghĩ, chắc là cô nương kia bị bỏ quên mất rồi?

☆ ☆ ☆

Bạch Ngọc Đường kéo Từ Khánh đi cả đoạn đường, vừa khéo lại thật sự gặp được một sạp bán trâm cài tóc, Bạch Ngọc Đường hất hàm: “Đó, chọn đi”.

Từ Khánh hoa mắt chóng mặt với những chiếc trâm cài vàng ngọc trước mắt, lại thêm tiểu nhị ở bên cạnh cứ ba hoa mời chào liên hồi, chẳng mấy chốc đã choáng váng đầu óc, tay trái cầm thoa tay phải cầm trâm không thể chọn được, thấy trong thời gian ngắn hắn chưa thể xong việc, Bạch Ngọc Đường liền ra ngoài cửa khoanh tay tựa cột đứng chờ.

Đang chờ đến phát chán thì đột nhiên một người mặc y phục hiệu úy lục phẩm vội vàng chạy tới, trông rất quen mắt, hình như là một trong tứ đại hiệu của phủ Khai Phong, người nọ đi rất vội, cũng không nhìn thấy Bạch Ngọc Đường, chợt hai mắt hắn tỏa sáng, cất tiếng hô vang: “Đoan Mộc tỷ.”

Nhìn theo ánh mắt của hắn thì thấy Đoan Mộc Thúy đang một mình chậm rãi đi dọc theo con phố.

Người nọ đón đường, không biết hắn nói với Đoan Mộc Thúy câu gì, chỉ thấy Đoan Mộc Thúy gật đầu, sau đó người nọ lại vội vã rời đi.

Tuy rằng Bạch Ngọc Đường không biết rõ nội tình, nhưng cũng đoán được tám chín phần. Chắc hẳn Triển Chiêu bắt hung thủ xong bận rộn không thoát ra được, nên mới sai người ra ngoài báo một tiếng với Đoan Mộc cô nương, không biết ban đầu hai người định làm gì, nhưng bây giờ có vẻ đã lỡ hẹn rồi.

Thấy Đoan Mộc Thúy đứng lẻ loi một mình, ban đầu Bạch Ngọc Đường còn thấy có chút thổn thức thương cảm, sau đó ngẫm lại hắn lại không kìm được nỗi sung sướng khi người ta gặp họa: Nha đầu xấu xa này, dám chèn ép ông đây như vậy, bị bỏ rơi là đáng lắm.

Vậy nên tiếp đó tâm trạng của Bạch Ngọc Đường rất hứng khởi, điều duy nhất hắn quan tâm là làm thế nào để bóp chết tình yêu lẽ ra không nên nảy nở của Từ Khánh từ trong trứng nước - nhất định phải nói thật khéo léo, kéo tam ca cục mịch lại vướng bận trong lòng.

☆ ☆ ☆

Khi đó, Đoan Mộc Thúy đang nghiêng đầu hỏi Triển Chiêu: “Triển Chiêu, một màn kịch phải diễn mất bao lâu?”

Triển Chiêu cúi đầu đang muốn trả lời nàng thì phía trước cách đó không xa bỗng nhiên vọng tới tiếng kêu thảm thiết, ngay sau đó có tiếng hô hốt hoảng: “Có kẻ giết người.”

Cả hai đều sửng sốt, Đoan Mộc Thúy chưa kịp phản ứng thì một cái bóng xanh lam lướt qua trước mặt, nàng vội ngẩng đầu lên, chỉ bắt được bóng dáng y nhanh chóng у rời đi.

Đám đông ùa tới trong chớp mắt, vừa xô đẩy vừa la hét, Đoan Mộc Thúy gần như không thể đứng vững, phải đến khi sai dịch tuần đêm chạy tới, nàng mới có thể tách ra khỏi đám đông.

Nàng nhất thời không biết phải đi đâu, có xem múa rối nữa hay không? Triển Chiêu sẽ quay trở lại, vậy mình không nên bỏ về nhà, cứ ở đây chờ một lát.

Nàng miên man suy nghĩ, cũng không dám đi quá xa, chỉ đi dọc theo bên đường, đi về phía trước rồi lộn lại phía sau, sai dịch mau chóng đưa thi thể nạn nhân đi, chẳng mấy chốc xung quanh lại náo nhiệt như lúc đầu, chỉ có điều sự náo nhiệt này chẳng liên quan gì đến nàng.

Không biết nàng đã đợi bao lâu, cuối cùng chỉ gặp được Trương Long vội vàng chạy tới, Trương Long nói rằng Triển đại nhân có việc bận không tránh được, bảo Đoan Mộc cô nương cứ đi về trước.

Chắc là một vụ án nghiêm trọng.

Đoan Mộc Thúy ưng thuận, sau khi Trương Long đi rồi, nàng lại không muốn về nhà mà ủ rũ đi theo dòng người, bỗng nhiên nỗi ấm ức trào dâng trong lòng: Biết trước thế này chẳng thà ngoan ngoãn ở nhà cho xong, hớn hở ra ngoài làm gì, để bây giờ xôi hỏng bỏng không.

Đi hồi lâu cũng thấy hơi mệt, nàng bèn ngồi xuống một bậc thềm ven đường, bên cạnh bậc thềm là một sạp bán tượng đất, nàng ôm đầu gối xem ông lão râu xám nặn tượng, ban đầu chỉ là cục đất nhiều màu, sau đó được nặn thành cái đầu tròn, mắt mũi, vành tai, y phục, còn có cả đôi giày lớn bằng móng tay, trông cũng rất ra dáng.

Đêm nay ông lão đã nặn không biết bao nhiêu bức tượng, nhưng nàng xem rất chăm chú, lần nào cũng như lần đầu tiên được nhìn thấy.

Về sau lại thấy ông lão thu dọn hết mớ dụng cụ, Đoan Mộc Thúy không hiểu tại sao, mở to hai mắt nhìn ông, ông cụ cũng trợn tròn mắt: “Cô nương, bây giờ đã là giờ nào rồi, sao cô còn chưa về nhà?”

Gọi là chợ đêm nhưng cũng phải đến lúc dòng người vãn dần, trên đường đã chẳng còn mấy ai, Đoan Mộc Thúy thoáng sửng sốt, sau đó chầm chậm đứng dậy đi về nhà.

Sau khi rời khỏi chợ đêm, trên đường càng thêm thưa thớt, xa xa truyền đến tiếng gõ mõ canh thâu, mới đầu Đoan Mộc Thúy còn đi sát bên lề đường, đi một hồi tự nhiên trong đầu nảy ra một ý, nghênh ngang đi ra giữa đường, trong lòng cũng dần sinh chút đắc ý: Chắc bình thường mấy kẻ kiêu căng ngang ngược cũng như thế này đây, được vậy thì ai mà chẳng vênh váo? Kể ra cũng không có gì lạ.

Đang vui vẻ tự chơi một mình, chợt nàng liếc thấy một bóng đen chạy dọc theo chân tường, Đoan Mộc Thúy cảnh giác quay đầu lại, bỗng nhiên nghe “bốp” một tiếng.

Đưa mắt nhìn qua, thấy một cái bát đất nung hết sức tầm thường đang lăn lông lốc trong góc tường, như vừa bị ai ném xuống.

Nếu là một người bình thường, chắc hẳn người đó sẽ dụi mắt, tự cười bản thân mình nghĩ nhiều, nhưng tiếc thay Đoan Mộc cô nương lại có rất nhiều năm giao thiệp với bát.

Nàng bước tới, cúi người nhặt cái bát lên, quan sát một hồi rồi hăm dọa nó: “Đừng giả bộ nữa, vừa nãy ta thấy ngươi có tay có chân rồi”

Cái bát kia giả chết.

“Vậy thì đập vỡ là xong.” Đoan Mộc Thúy nói được làm được, thả tay ra, cái bát kia rơi thẳng xuống phía dưới.

Quả nhiên, cùng với tiếng kêu nho nhỏ đầy kinh hãi, Đoan Mộc Thúy thấy rõ ràng cái bát đang rơi nhanh như gió kia mọc ra tay chân.

Đoan Mộc Thúy mím môi cười, giơ chân đỡ lấy cái bát, bàn chân dùng lực hất nó bay về lòng bàn tay nàng.

Khi nhìn kỹ lại, đôi chân nhỏ của cái bát đang run cầm cập, đôi tay bịt chặt hai mắt, qua khe hở giữa các ngón tay có thể thấy hai con mắt nhỏ đang đảo liên hồi.

Không bình tĩnh chút nào, thua Tiểu Thanh Hoa nhà nàng.

Nghĩ đến Tiểu Thanh Hoa, lòng Đoan Mộc Thúy hơi chùng xuống.

Nàng thật sự rất nhớ cái bát mẻ kiêu ngạo ấy.

“Này, ngươi”, Đoan Mộc Thúy trợn mắt lườm nó, “Đang làm gì đó?”

“Nếu... nếu ngươi giết ta, thì ngươi sẽ phải chết,” cái bát kia run rẩy cất tiếng đe dọa Đoan Mộc Thúy, “Đại... đại ca của ta rất lợi hại!”

Đoan Mộc Thúy nghẹn họng: Ai muốn giết ngươi cơ. Ngươi mắc chứng hoang tưởng bị hại à?

Từ từ gượm đã, còn có đại ca cơ à?

“Đại ca của ngươi là ai?” Đoan Mộc Thúy tò mò

“Chính là ta!”

Đúng như quy luật cố hữu của tất cả các bộ phim xã hội đen, trùm cuối luôn lẳng lặng xuất hiện sau lưng diễn viên chính, người ta nói thế nào ấy nhỉ, chưa kịp thấy người đã nghe thấy tiếng, đích thị là khí thế áp đảo!

Đoan Mộc Thúy chẳng nói chẳng rằng, nàng chậm rãi xoay người lại.

“Tiểu Thanh Hoa, lâu rồi không gặp, bản lĩnh hò hét cũng mạnh lên trông thấy đấy.”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »