_khaiphongchiquai005.jpg)
Tuy không được xem múa rối nhưng tâm trạng của Đoan Mộc Thủy tốt đến lạ.
Nàng ngả người trên ghế, hai chân ghế nhấc lên, đung đưa trước sau, tay nàng cầm một chiếc đũa, gõ gõ vào lòng bàn tay còn lại.
Sau đó, nàng đột nhiên trừng mắt, gõ đũa xuống bàn: “Các ngươi đứng ngay ngắn cho ta!”
Thế là ba cái bát đang đứng thành một hàng ở cạnh bàn đều giật mình đánh thót, hai tay ôm đầu, đứng thẳng tăm tắp.
“Tiểu Thanh Hoa,” Đoan Mộc Thúy kéo giọng dài dằng dặc, “Không tồi, ta mới đi chưa bao lâu mà ngươi đã đi ăn máng khác tự lập môn hộ rồi hả?”
“Chủ tử, oan cho ta quá,” Tiểu Thanh Hoa kích động đến nỗi nước bọt văng tứ tung, “Ta với bọn chúng chỉ là bèo nước gặp nhau, không thân thiết gì đâu.”
“Đại ca sao huynh có thể nói như vậy?” Tiểu Nghĩa đứng bên cạnh ôm đầu tức giận, “Huynh là bang chủ của chúng ta còn gì?”
“Ái chà... Bang chủ.” Đoan Mộc Thúy gật đầu như thật, “Còn vênh váo như vậy cơ à, rõ ràng ngươi không coi môn chủ ta đây ra gì.”
“Không đâu ạ, ta vẫn luôn tôn kính người mà!” Tiểu Thanh Hoa kích động, buông đôi tay đang ôm đầu xuống.
Đoan Mộc Thúy lại trợn mắt, giơ cái đũa lên: “Đứng ngay ngắn vào!”
Tiểu Thanh Hoa giật mình, vội vàng đứng cho đàng hoàng.
“Còn hai đứa các ngươi,” Đoan Mộc Thúy cười tủm tỉm nhìn Đại Dận và Tiểu Nghĩa, “Ở đâu ra đây”.
“Bẩm thần tiên nương nương.” Tiểu Nghĩa - cũng chính là cái bát mắc chứng hoang tưởng bị hại vừa rồi vội ra vẻ cung kính, “Ta và Đại Dận ca đều từ trong cung tới”.
“Ồ… cũng là chỗ lớn đấy.” Đoan Mộc Thúy gật đầu, “Thế làm sao các ngươi quen được Tiểu Thanh Hoa?”
“Bang chủ của chúng ta...” trong lúc nhất thời Tiểu Nghĩa chưa đổi được cách xưng hô với Tiểu Thanh Hoa, Tiểu Thanh Hoa giận dữ: “Ai là bang chủ của các ngươi, ta có thân quen gì với các ngươi đâu!”
“Sao bang chủ lại như thế được chứ.” Đại Dận chín chắn hơn hẳn, “Chẳng phải huynh nói chỉ cần đi theo huynh là có thịt ăn sao? Huynh còn nói phải dẫn chúng ta đi nương tựa Bạch ân công.”
Tiểu Thanh Hoa sợ đến nỗi mặt mũi trắng bệch: “Nói láo! Lời ngươi nói đều là điêu trá hết!”
“Nương… tựa... Bạch... ân... công…” Đoan Mộc Thúy gằn từng chữ một, mỗi khi nàng gằn xuống là Tiểu Thanh Hoa lại giật mình thon thót.
“Chuyện này là như thế nào!” Đoan Mộc Thúy nổi giận.
“Thần tiên nương nương, để ta nói.” Tiểu Nghĩa vô cùng bất mãn với hành vi từ bỏ bang chúng vào lúc quan trọng của Tiểu Thanh Hoa, nó liền hăm hở tố cáo vị bang chủ vô lương tâm này.
Thế là blablablablabla...
Nó bắt đầu kể từ cái đêm gió lớn trăng mờ Tiểu Thanh Hoa bất ngờ gặp được ân công, lấy trọng tâm là sự ngưỡng mộ của Tiểu Thanh Hoa với Bạch ân công, cùng chuyện Tiểu Thanh Hoa vắt óc nghĩ cách tiếp cận Bạch ân công như thế nào, sau đó Tiểu Thanh Hoa phóng hỏa giữa đêm khuya ra sao, viết ra bài thơ gì...
“Đám cháy trong cung là do ngươi phóng hỏa ư?” Nhớ tới cái đêm thu phục Sở Phục, trong hoàng thành bỗng dưng có thêm một đám cháy, Đoan Mộc Thúy hiểu ra ngay.
“Đúng vậy!” Tiểu Nghĩa dứt áo tạo phản, “Tiểu Thanh Tử còn nói, đây là kế một hòn đá ném hai con chim.”
Tiểu Thanh Hoa tức suýt ngất, vừa nãy còn gọi là Thanh bang chủ, chớp mắt một cái đã thành Tiểu Thanh Tử, pha hạ giá này đúng là quá mạnh tay.
“Một hòn đá ném hai con chim, một hòn đá ném hai con chim là thế nào?” Đoan Mộc Thúy lấy làm lạ.
“Tiểu Thanh Tử nói, thứ nhất là có thể tìm được Bạch ân công, thứ hai là đẩy việc này cho phủ Khai Phong, khiến tên Triển Chiêu kia phải chịu khổ!”
“Chuyện này thì liên quan gì đến Triển Chiêu?” Đoan Mộc Thúy nhíu mày, đồng thời cho phép Đại Dận và Tiểu Nghĩa ngồi xuống, sau đó trừng mắt lườm Tiểu Thanh Hoa, “Đứng cho ngay ngắn vào!”.
Thế là Đại Dận và Tiểu Nghĩa tranh nhau mỗi đứa một câu, đứa trước đứa sau tố cáo nỗi oán hận của Tiểu Thanh Hoa với Ngự tiền tứ ẩm đới đao hộ vệ Triển Chiêu của phủ Khai Phong.
Vì những câu này là thật nên Tiểu Thanh Hoa chỉ có thể gục đầu xuống, không còn lời nào để nói.
“Chiều hôm nay chúng ta dò la được tin tức, nghe nói Bạch ân công đã bị Triển Chiêu giam ở phủ Khai Phong, Tiểu Thanh Tử liền dẫn chúng ta tới đó, ban ngày không tiện lộ diện nên đành phải nhân lúc đêm tối gấp rút lên đường, nhưng chúng ta đi chậm, gần sáng mới đến chợ đêm, không ngờ lại gặp được thần tiên nương nương.”
Đến đây cuối cùng Đoan Mộc Thúy đã hiểu rõ sự tình. Mấy ngày nay Triển Chiêu đều rất bận rộn, lẽ nào là vì bận xử lý vụ án do Tiểu Thanh Hoa gây ra?
Đoan Mộc Thúy trầm ngâm.
Chỉ cần những vụ án do Triển Chiêu xử lý không liên quan đến thần ma quỷ quái, thì Đoan Mộc Thúy cũng không can thiệp, trừ khi Triển Chiêu chủ động nhắc tới, cho nên mấy ngày nay nàng chỉ biết Triển Chiêu rất bận, nhưng rốt cuộc là bận vì vụ án nào thì Triển Chiêu không nói, nàng cũng không hỏi.
Đoan Mộc Thúy sa sầm mặt mũi: “Tiểu Thanh Hoa, ngươi đúng là giỏi thật, nếu thực sự muốn theo hầu Bạch ân công gì đó thì sao ngươi không tự mình đi tìm, việc gì phải để lại thơ ở Ngự thư phòng của hoàng đế để hãm hại người ta? Lỡ như hoàng đế là hôn quân, không phân rõ đúng sai, cứ vậy lôi Bạch ân công kia đi chém đầu thì ngươi đã hại người ta rồi còn gì?”
Tiểu Thanh Hoa không hé răng.
Đại Dận cùng Tiểu Nghĩa cũng im phăng phắc.
“Kẻ quân tử phải giúp người khác hoàn thành ước nguyện, nếu ngươi muốn theo hầu Bạch ân công, hắn lại đang ở phủ Khai Phong, vậy thì ngươi cứ đi tìm hắn đi, ta cũng không giữ ngươi lại nữa.” Đoan Mộc Thúy nâng Tiểu Thanh Hoa lên đi thẳng ra ngoài, đến cửa nàng bèn ném nó đi, Tiểu Thanh Hoa luống cuống tay chân, nó ngẩng đầu lên giương mắt nhìn Đoan Mộc Thúy đầy mong ngóng, nhưng nàng không thèm để ý đến nó, đóng sầm cửa lại.
Nàng quay lại ngồi xuống bên bàn, Đại Dận và Tiểu Nghĩa sợ hãi đưa mắt nhìn nhau.
“Hai đứa các ngươi muốn ở lại thì cứ ở lại, không muốn ở lại thì có thể đi, nhưng phải nhớ không được tùy tiện hiện nguyên hình làm người ta sợ hãi.”
Thấy Đoan Mộc Thúy không vui, hai cái bát nhìn nhau, rồi cùng nhìn về phía cánh cửa đang đóng, Đại Dận đánh liều xin xỏ cho Tiểu Thanh Hoa: “Thần tiên nương nương... thật ra Thanh bang chủ cũng rất nhớ người.”
Đoan Mộc Thúy “Ờ” một tiếng, không lộ rõ biểu cảm gì.
“Kỳ thật Thanh bang chủ cũng rất tốt.” Tiểu Nghĩa cũng hơi áy náy vì lúc nãy vừa tố cáo Tiểu Thanh Hoa nhiều như vậy, “Hắn chưa từng nói xấu thần tiên nương nương nửa lời, Thanh bang chủ bảo vì tưởng rằng thần tiên nương nương bị yêu quái hại chết, nên mới muốn tìm Bạch ân công kia...”
Đoan Mộc Thúy lại “Ờ” một tiếng.
Không biết qua bao lâu, nàng đứng dậy đến cạnh cửa, mở cánh cửa ra.
Tiểu Thanh Hoa bám vào ngưỡng cửa chờ đợi trông vô cùng đáng thương, khi nhìn thấy cánh cửa cuối cùng cũng mở ra, trong lòng vừa vui mừng vừa đau, nước mắt tuôn ra lã chã như mưa rơi tầm tã: “Chủ tử, không phải ta muốn theo hầu Bạch ân công đâu, tuy rằng hắn có ơn cứu mạng, nhưng tình cảm của ta đối với hắn không sâu nặng bằng đối với chủ tử, lúc ấy ta cứ tưởng rằng chủ tử đã chết rồi, nên mới như hòn ngọc chưa sáng tìm bến đỗ mới, nếu biết chủ tử không chết thì ta nhất định sẽ thủ tiết chờ người.”
Nó khóc hết sức thương tâm, Đoan Mộc Thúy nghe mà sống mũi cay cay, nhất thời tình mẹ dâng trào, nàng đưa tay ôm Tiểu Thanh Hoa vào lòng, dịu dàng an ủi nói: “Được rồi, ta biết rồi, chuyện này cũng không thể trách ngươi được, đừng khóc nữa...”
Tiểu Thanh Hoa kinh ngạc trước sự yêu thương này, nó đâu từng được đối xử dịu dàng như vậy, nhất thời trong lòng rối như tơ vò, chỉ hận không thể lấy cái chết để tỏ lòng mình: “Chủ tử ơi, lúc ấy ta đã định đi theo người rồi, ta còn định tự thiêu mà chết, nào ngờ không chết mà lại đốt sạch nhà tranh, về sau ta lại muốn nhảy tường thành, rồi được Bạch ân công cứu mạng…”
Đoan Mộc Thúy trầm mặc hồi lâu, Tiểu Thanh Hoa còn muốn biểu đạt niềm vui đoàn tụ sau một thời gian dài xa cách, nàng lại thâm trầm hỏi một câu: “Ngươi đốt nhà tranh của ta ư?”
Che mặt, zoom màn hình ra xa, tôi không nỡ nhìn nữa đâu.
☆ ☆ ☆
Ôm cây đợi thỏ, ôm cây đợi thỏ, Bạch Ngọc Đường ôm cây cả đêm cũng không đợi được con thỏ kia chui đầu vào lưới, trái lại hắn gặp được... Ồ...
Đoan Mộc Thúy xách theo hộp đồ ăn vừa vào cửa đã chạm mặt Bạch Ngọc Đường dậy sớm, hai người trừng mắt lườm nhau, gần như đồng thời thốt lên: “Sao ngươi lại ở đây?”
Bạch Ngọc Đường là người có phản ứng trước, hắn cười sung sướng khi thấy người gặp họa: “Sao hả, đến hỏi tội à?”
Ngẫm lại cũng có lý, bị người ta bỏ mặc giữa đường như thế, phải mau đến hỏi tội chứ phải không?
Đoan Mộc Thúy chẳng thèm đếm xỉa đến lời nói ẩn ý của hắn, nàng nhếch khóe môi, cười vô cùng xán lạn: “Bạch ngũ gia lại đu lên tường nhà cô nương nào, bị phủ Khai Phong bắt về đây đấy à?”
Nha đầu... chết... tiệt... này....
Bạch Ngọc Đường thầm nghiến răng: Nha đầu chết tiệt kia, đừng mơ gả vào đại gia đình Hãm Không Đảo nhà chúng ta! Đừng có mà mơ! Có tam tẩu như thế này thì Bạch Ngọc Đường chắc chắn phải chết sớm giữa độ xuân xanh, làm biết bao mỹ nhân tan nát cõi lòng.
Đoan Mộc Thúy đang dương dương tự đắc, chợt trong đầu lóe lên một ý nghĩ... Từ từ gượm đã, Bạch Ngọc Đường, Bạch ân công, Bạch ân công ở trong phủ Khai Phong, Bạch Ngọc Đường cũng ở phủ Khai Phong, lẽ nào vị Bạch ân công mà Tiểu Thanh Hoa nhắc đến chính là tên Bạch Ngọc Đường này?
Lẽ nào... lại trùng hợp như vậy?
Người Tiểu Thanh Hoa muốn theo hầu, là kẻ... như thế này ư?
Đoan Mộc Thúy bĩu môi, Triệu Hổ từ phía sau vội vàng chạy tới: “Đoan Mộc tỷ, ta nghe nha dịch nói tỷ tới đây.”
Bạch Ngọc Đường cười khẩy: Đoan Mộc tỷ? Sao sai dịch của phủ Khai Phong lại nát đến vậy? Nhận thân thích khắp nơi mà không thấy gớm.
“Triển Chiêu đâu?” Đoan Mộc Thúy không để ý tới Bạch Ngọc Đường, hắn cũng mặc kệ, nghênh ngang đi lướt qua nàng.
“Triển đại ca vẫn ở trong thư phòng của đại nhân, biết Đoan Mộc tỷ tới nên huynh ấy bảo ta dẫn tỷ vào phòng chờ.”
“Vẫn ở trong thư phòng của đại nhân ư?” Đoan Mộc Thúy thắc mắc, “Cả đêm không ngủ sao? Vì vụ án ở chợ đêm hôm qua à?”
“Phải,” nói rồi Trương Long lại không nén được tiếng thở dài, đôi mày cũng nhíu lại, “Kẻ giết người đêm qua không chỉ quen biết với Triển Chiêu, mà huynh đệ chúng cũng rất quen, chính là Lý Lão Thực chủ quán trà bên lề đường, nha dịch phủ Khai Phong rất hay tới ăn ở đó, một người đồn hậu thật thà như thế, Đoan Mộc tỷ, nếu là tỷ liệu tỷ có ngờ được rằng hắn lấy dao đâm huynh đệ bà con của mình không?”
“Người bị giết hôm qua là huynh đệ bà con của hắn sao?”
“Phải.” Trương Long lắc đầu lia lịa, “Chẳng ai có thể ngờ hắn lại gây ra chuyện như vậy, cách đây một năm vợ hắn mới sinh một đứa con, cả nhà yên ổn hòa thuận, trông nom quán trà, tuy rằng không kiếm được bao nhiêu tiền nhưng cũng hưởng hai chữ bình an. Bây giờ thì hết cả rồi, tối hôm qua vợ hắn ôm con đến khóc trước phủ Khai Phong, Triển đại ca phải ra khuyên nàng ta quay về, ầy…”
Trong lúc nói chuyện đã đến trước cửa phòng Triển Chiêu, Trương Long mở cửa cho Đoan Mộc Thúy: “Đoan Mộc tỷ, tỷ cứ ngồi chờ một lát, khi nào Triển đại ca xong việc sẽ tới ngay”.
Đoan Mộc Thúy ừ một tiếng, đi thẳng tới rồi xuống bên bàn, hộp đựng thức ăn hé mở, Tiểu Thanh Hoa liền nhảy ra: “Chủ tử, có kẻ giết huynh đệ bà con của mình sao?”
“Ngươi biết rồi cơ à?” Đoan Mộc Thúy trợn mắt lườm nó, “Triển Chiêu bận rộn như vậy mà ngươi còn bắt chàng phải ôm mấy chuyện vớ vẩn này! Bao giờ chàng ấy đến đây, ngươi phải nói rõ ràng mọi chuyện cho ta! Nếu Bao đại nhân muốn chém ngươi thì cũng tùy ngài ấy định đoạt.”
Tiểu Thanh Hoa không phục: “Phủ Khai Phong không có bát đầu trảm!”
“Còn muốn có bát đầu trảm nữa hả?” Đoan Mộc Thúy cười gằn, “Cứ ném thẳng ngươi vào tường là tiêu đời ngay!”
Đúng là quá tàn nhẫn, Tiểu Thanh Hoa chửi thầm, nó lại rụt đầu vào, còn đóng nắp hộp đồ ăn để tìm kiếm cảm giác an toàn.
Không biết đợi bao lâu, bên ngoài chợt vọng tới tiếng bước chân dồn dập, Đoan Mộc Thúy thầm giật mình, vừa đứng lên thì Triển Chiêu đã sải bước tiến vào.
Rõ ràng y nóng lòng muốn gặp được nàng, nhưng khi thực sự gặp rồi thì lại có rất nhiều cảm giác phức tạp dâng lên trong lồng ngực, xen vào đó là nỗi áy náy nhè nhẹ.
“Này Triển Chiêu,” Đoan Mộc Thúy ngẩng đầu lên nhìn y, “Trương Long nói chàng đã thức trắng một đêm, có buồn ngủ không?”
Đêm qua xảy ra rất nhiều chuyện, nàng thật sự quên mất chút ấm ức khi bị bỏ rơi ở chợ đêm, chỉ cẩn thận nhìn khuôn mặt hốc hác mệt mỏi của y, cả đáy mắt bóng đen giăng kín: “Triển Chiêu, chàng có buồn ngủ không?”
Triển Chiêu mỉm cười, đôi tay vòng lấy eo nàng, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, thở dài một hơi, y khẽ nói: “Tối nay chúng ta lại đi xem múa rối có được không?”
“Hừm, ta không xem đâu, dù sao cũng chẳng có gì hay ho cả.” Đoan Mộc Thúy chớp đôi mi, nàng đưa tay chạm vào dưới mí mắt của Triển Chiêu, đầu ngón tay mềm mại khiến Triển Chiêu hơi ngưa ngứa, cười tránh đi.
“Trông mệt mỏi quá,” Đoan Mộc Thúy thở dài, “Triển Chiêu, chàng nhắm mắt lại đi, nhắm lại một lúc”.
“Nhắm mắt lại à?” Khóe môi Triển Chiêu nhếch lên, “Sau đó thì sao? Để ngón tay thần kỳ sửa dở thành hay của Đoan Mộc cô nương chạm vào, lại trở nên khỏe khoắn dồi dào sinh lực gấp trăm lần ư?”
“Trước kia ta có thể làm vậy.” Đoan Mộc Thúy không phục, “Chưa biết chừng bây giờ cũng làm được đấy?”
“Vậy thử một lần xem sao.” Triển Chiêu mỉm cười, thật sự nhắm mắt lại, hàng mi khẽ rung động, khuôn mặt không giấu được nụ cười.
“Biết đâu lại được.” Đoan Mộc Thúy lẩm bẩm rồi đưa tay giúp y xoa nhẹ hai bên huyệt Thái Dương.
Triển Chiêu không mở mắt, nụ cười trên khóe môi lại càng đậm.
Đoan Mộc Thúy nản lòng, tựa như bị người ta nhìn thấu suy nghĩ, tức giận buông tay xuống: “Xong rồi”.
“Xong rồi à?” Triển Chiêu mở to mắt, ừm ừm mấy tiếng như thật, sau đó cảm thán, “Đúng là khoan khoái tỉnh táo hơn thật.”
Đoan Mộc Thúy bật cười, túm chặt lấy vạt áo trước ngực y: “Lại nói linh tinh rồi.”
Nàng cười vô cùng rạng rỡ, Triển Chiêu động lòng, cúi xuống hôn nàng.
Đột nhiên ống tay áo bị thứ gì đó kéo lấy, nói đúng hơn là ống tay áo của hai người bị kéo như muốn tách họ ra.
Hai người đồng thời cúi đầu xuống.
Đoan Mộc Thúy thở dài, Triển Chiêu lại bất ngờ mở to hai mắt.
Y nhìn thấy gì thế này? Một người xưa! À không, một cái bát xưa!
“Ngươi ngươi ngươi... làm gì đó?” Tiểu Thanh Hoa hoảng hốt vô cùng, tròng mắt trợn trừng như sắp rơi khỏi vành mắt, “Ngươi ngươi ngươi... buông tay ra cho ta! Ngươi ngươi ngươi... Ngươi dám mạo phạm thần tiên!”