Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6208 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 146

❊ ❊ ❊

Image

Nghĩ đến việc Tiểu Thanh Hoa đã thấy hết cảnh thân mật vừa rồi, cho dù kẻ đứng xem này chỉ là một cái bát chứ chẳng phải người, hai má Triển Chiêu vẫn nóng bừng lên.

Đoan Mộc Thúy cũng hơi thẹn thùng, nhưng vì đã quen bắt nạt Tiểu Thanh Hoa nên nàng đáp trả nhanh đến lạ thường: “Mắc mớ gì tới ngươi?”

“Mắc... mắc... mớ... gì tới ta ư?” Tiểu Thanh Hoa lặp bắp, “Hắn... hắn... hắn mạo phạm... thần tiên…”

“Thần tiên còn chưa lên tiếng, ai mượn ngươi lắm chuyện!” Đoan Mộc Thúy hung hăng quát nó.

“Nhưng… nhưng mà…” Tiểu Thanh Hoa có chút hoang mang.

“Nhưng cái gì?” Đoan Mộc Thúy không cho nó có thời gian để phản ứng lại, “Ta mang ngươi tới đây làm gì? Còn không mau kể hết chuyện ngươi hãm hại Bạch Ngọc Đường ra đi?”

“Hãm hại Bạch Ngọc Đường sao?” Triển Chiêu giật mình, “Đoan Mộc, nàng bảo kẻ hãm hại Bạch Ngọc Đường... là nó ư?”

“Là ai?” Bạch Ngọc Đường nghe câu hỏi đầy kinh ngạc này thì liền nhảy thẳng vào trong phòng: “Triển Chiêu, ngươi vừa nói kẻ hãm hại ta là ai?”

Đoan Mộc Thúy cùng Triển Chiêu đồng thời quay đầu lại.

Nhìn thấy Đoan Mộc Thúy, Bạch Ngọc Đường vô thức hừ một tiếng, hắn đang định lên tiếng bỗng phát hiện ra...

Tình cảnh trước mắt có phần... không được hài hòa cho lắm...

Ở giữa Đoan Mộc Thúy và Triển Chiêu, trên bàn... có một cái... bát?

Cũng không phải, bên dưới cái bát này sao lại thò ra thứ gì trông như hai cẳng chân?

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, ừm, nó có hai chân hay ba chân cũng không đáng quan tâm, trước mắt còn có chuyện khác quan trọng hơn, vừa rồi hình như Triển Chiêu đang nói đến người hãm hại hắn, lẽ nào đã tìm ra rồi?

Ngay khi hắn chuẩn bị bỏ qua Tiểu Thanh Hoa, thì nó lại chọn cách chủ động.

“Bạch ân công.”

Nó vừa chào hỏi vừa vẫy tay với Bạch Ngọc Đường.

Trong chớp mắt Bạch Ngọc Đường liền hóa đá.

Thứ đang chào hắn là một cái bát ư? Một cái bát đang chào hắn ư? Hay là hắn đang nằm mơ?

Triển Chiêu hắng giọng mấy tiếng. Bạch Ngọc Đường đến quá bất ngờ, y chưa kịp bảo Tiểu Thanh Hoa trốn đi, đương nhiên chuyện này chủ yếu phải trách Tiểu Thanh Hoa quá đỉnh, ngươi âm thầm giả chết không được sao? Việc gì phải chào Bạch Ngọc Đường một cách phô trương như vậy?

Đoan Mộc Thúy nhìn Bạch Ngọc Đường lại nhìn Tiểu Thanh Hoa, mặc dù nàng không có ý định để Tiểu Thanh Hoa xuất đầu lộ diện trước mắt người khác một cách ngang nhiên như thế, nhưng đã đến nước này cũng đành thôi, phải để nó giải thích “hành vi phạm tội” trước mặt Bạch Ngọc Đường, làm một lần cho xong, để sau này khỏi phải kiếm cớ giải thích này kia với hắn.

Nàng hắng giọng: “Tiểu Thanh Hoa, ngươi kể hết... đầu đuôi câu chuyện ra đi.”

Thế là dưới tình huống mông lung mờ mịt, Bạch Ngọc Đường nghe hết toàn bộ câu chuyện.

Còn phải lội ngược lại quá khứ lâu như vậy ư? Hắn từng cứu một cái bát nhảy từ tường thành xuống sao? Nghĩ kỹ lại hình như có chuyện như vậy thật, sau đó cái bát này muốn theo hầu hắn à? Rồi xảy ra vụ hỏa hoạn trong hoàng thành? À đúng rồi, còn có cả bài thơ “hay” đến mức làm hắn kinh ngạc kia nữa...

Cuộc đời phẳng lặng quá, nên cần một cái bát đến khuấy đảo ư? Vậy kẻ đầu têu gây chuyện chính là... cái bát này sao? Không không không, mấu chốt không phải chuyện này, quan trọng nhất là tại sao một cái bát lại có thể mọc chân tay, sao có thể nói chuyện?

“Đây là một cái bát thành tinh à?”

Sau khi nghe toàn bộ câu chuyện, câu hỏi đầu tiên mà Bạch Ngọc Đường đưa ra hoàn toàn lạc đề.

Triển Chiêu thở dài, xem ra trong mắt Bạch Ngọc Đường, hãm hại hay không chẳng đáng bận tâm.

Tiểu Thanh Hoa vô cùng bất mãn với việc bị gọi là “bát tinh”, nhưng lại không tiện tự xưng là “bát tiên” trước mặt Đoan Mộc Thúy, nó đành phải im lìm không đáp.

“Trên đời thật sự có tinh quái ư?” Bạch Ngọc Đường nhìn Tiểu Thanh Hoa chăm chú không rời mắt.

Nhìn cái gì mà nhìn, Tiểu Thanh Hoa thầm lẩm bẩm, họ Bạch trông ưa nhìn là vậy, thế mà lại thiếu hiểu biết, thấy tinh quái mà ngạc nhiên như vậy sao? Đúng là không có nội hàm, tại sao lúc trước mình lại ấm đầu đi tìm hắn để nương tựa chứ, ôi cái bát mờ mắt vì mỹ sắc này...

Chủ tử cũ vẫn chín chắn hơn, chỉ cần nhìn thoáng qua sẽ biết ngay đây là người từng vượt sóng to gió lớn...

“Ngươi... ngươi từ đâu mà ra?” Bạch Ngọc Đường tiếp tục hỏi lạc đề.

“Tự mình tu luyện ra đấy.”

Cả hai đều không nắm được trọng điểm, Đoan Mộc Thúy không chịu nổi nữa, chủ động mặt nói thay cho Tiểu Thanh Hoa: “Nói chung bây giờ hiểu lầm đã được giải thích rõ. Bạch ngũ gia, ngươi sẽ không làm khó nó chứ?”

Bạch Ngọc Đường quả thực muốn làm khó nó, nhưng bắt nạt một cái bát...

“Ai thèm bắt nạt một cái bát chứ...” Bạch Ngọc Đường hừ một tiếng.

Triển Chiêu cùng Tiểu Thanh Hoa đồng loạt nhìn Đoan Mộc Thúy.

“Nhìn ta làm gì?” Đoan Mộc Thúy cả giận, thuận tay gõ vào trán Tiểu Thanh Hoa một cái, “Chẳng lẽ ta lại đi bắt nạt ngươi?”

☆ ☆ ☆

Cuối cùng Bạch Ngọc Đường dọn về phường tơ lụa.

Lúc ra cửa hắn hỏi Triển Chiều: “Cái bát kia sao có vẻ thân thiết với Đoan Mộc cô nương đó vậy?”

“Bởi vì...” Triển Chiêu cân nhắc từng câu từng chữ, “Đoan Mộc cô nương rất thông hiểu pháp thuật huyền môn, có chút... giao tình với cái bát kia.”

“Pháp thuật huyền môn sao?” Bạch Ngọc Đường nhíu mày, “Khó trách hành sự điên điên khùng khùng, may mà tam ca không cưới nàng ta.”

“Tam ca? Tam gia ư?” Triển Chiêu thầm giật mình, “Cưới... Đoan Mộc cô nương?”

“Phải.” Bạch Ngọc Đường hậm hực, “Ngươi nói xem, thích cô nương kiểu nào chẳng được, ai lại đi thích thứ nữ nhân như vậy chứ.”

Nói đến đây hắn đột nhiên khựng lại.

Hắn chợt nhớ ra đêm qua kẻ sánh bước bên cô nương kia ở chợ đêm, chẳng phải là...

Vì thế sau khi cùng Triển Chiêu bốn mắt nhìn nhau, Bạch Ngọc Đường chuồn là thượng sách, dứt khoát nhanh gọn bỏ lại một câu: “Hẹn ngày sau gặp lại.”

☆ ☆ ☆

Cuối cùng vẫn phải nhờ Bao đại nhân ra mặt dọn dẹp mớ hỗn độn này.

“Vậy nên? Đoan Mộc cô nương mong ta nói với hoàng thượng, rằng kẻ phóng hỏa trong Ngự thư phòng rồi để lại bài thơ là một cái... bát ư?” Bao Chửng phải tốn nhiều công sức mới làm rõ được ý của Đoan Mộc Thúy.

“Ừm.” Nàng đáp nhẹ tựa lông hồng.

“Chuyện này...” Bao Chửng khó xử, “Chưa chắc quan gia sẽ tin...”

“Không tin thì nói cho phải tin,” Đoan Mộc Thúy nói như thể chuyện này đơn giản giống cắt dưa thái rau, “Lần trước ta đi Văn Thủy bắt yêu, chẳng phải ngài còn xin lấy long bào của hoàng đế đó sao? Lúc ấy Bao đại nhân nói như thế nào, ngài đã nhắc đến thần ma quỷ quái còn gì? Khi đó hoàng đế đã tin thì tại sao lần này lại không tin?”

Bao Chửng bị nàng chặn họng hồi lâu không nói nên lời.

Không phải ông không thể nói thật với hoàng đế, mà là trước kia hình tượng của ông nghiêm túc biết bao, muốn ông nói với quan gia chắc nịch rằng: “Khởi bẩm thánh thượng, thủ phạm gây ra vụ hỏa hoạn ở Ngự thư phòng đã bị sa lưới, theo như thần điều tra, đó là một cái bát, cái bát này từng có va chạm với Bạch thiếu hiệp, nên mới bày kế hãm hại...

Bao Chửng thở dài.

Công Tôn Sách lại nhìn một cách thông suốt: “Đại nhân, vụ hỏa hoạn ở Ngự thư phòng không có tổn hại nhiều về tài sản, cũng không có cung nhân thương vong, có lẽ quan gia sẽ không truy cứu sâu xa, đại nhân cứ nói qua loa là được, không cần phải phiền não như thế.”

Chắc là chỉ có thể làm như vậy.

Cuối cùng, Bao Chửng lựa lời bày tỏ mong muốn của ông với Đoan Mộc Thúy: “Hy vọng sau này cô nương kim hãm hành động của môn nhân thật tốt, chớ nên để sinh thêm chuyện.”

Đoan Mộc Thúy không nói gì, nhưng từ cái hộp đựng thức ăn nàng xách theo bỗng phát ra một tiếng trầm đục.

Xem ra Tiểu Thanh Hoa lại dằn dỗi rồi.

☆ ☆ ☆

Bàn bạc xong mọi chuyện cũng đã tới gần trưa, Triển Chiêu giúp Đoan Mộc Thúy xách hộp đựng thức ăn, tiễn nàng ra cửa.

Vừa rồi nàng còn rất nhanh nhẹn tỉnh táo, nhưng ngay khi mọi chuyện kết thúc, cơn mệt mỏi ập đến rất mau, lúc đi từ thư phòng của Bao Chửng ra đến cổng phủ Khai Phong, chưa đi được nửa đường mà Đoan Mộc Thúy đã ngáp liên tục.

Thấy hai mắt nàng díp lại, Triển Chiêu không biết nàng có thể tỉnh táo mà về đến nhà hay không.

“Hay là nàng vào phòng ta ngủ một lát?” Triển Chiêu mỉm cười, “Tối nay chúng ta cùng nhau ăn cơm tối.”

“Ngủ một lát...” Đoan Mộc Thúy lẩm bẩm.

Nhưng nàng không quan tâm mình có thể ngủ thêm một lúc nữa hay không, mà quả thật hình như lâu lắm rồi nàng không ăn cơm với Triển Chiêu.

“Được.” Nàng gật đầu.

Hộp đựng đồ ăn lại lạch cạch hé mở, từ trong khe hở đôi mắt của Tiểu Thanh Hoa liếc ngang liếc dọc: “Ừm... cô nam quả nữ không tiện ở cùng một phòng đâu...”

Chưa đợi nó nói xong, Triển Chiêu đã đóng sập nắp hộp đồ ăn.

☆ ☆ ☆

Đoan Mộc Thúy vừa đặt đầu lên gối, mí mắt của nàng đã không mở ra được nữa, ngay cả khi Triển Chiêu nói chuyện, nàng cũng không mở mắt ra, Triển Chiêu vừa giúp nàng đắp chăn vừa cười: “Chỉ e dù có động đất cũng không đánh thức được nàng”.

Đoan Mộc Thúy ừm một tiếng, rúc vào trong, cả khuôn mặt đều vùi vào trong chăn.

Triển Chiêu thở dài, kéo chăn xuống: “Ngủ như vậy không sợ chết ngộp sao.

Đoan Mộc Thúy cố gắng mở mắt ra, nhưng mí mắt dính chặt vào nhau, đành phải khe khẽ rì rầm: “Triển Chiêu, chàng không cần nghỉ ngơi sao?”

“Trương Long, Triệu Hổ còn đang chờ ở phòng gác cổng, ta phải tới quán trà điều tra vụ án Lý Lão Thực.”

“Rắc rối lắm à?”

“Một chút thôi.” Triển Chiêu mỉm cười, “Nhưng ta đã từng giải quyết nhiều vụ rắc rối hơn thế này rồi.

“Vậy thì tốt.”

Hơi thở của nàng dần đều đặn, khi Triển Chiêu cho rằng nàng đã ngủ, nàng lại ậm ừ nói một câu: “Nhớ về sớm một chút.”

Triển Chiêu bật cười, nhất thời cũng không muốn cứ thế mà đi, y đưa tay ra vuốt hờ theo hàng lông mày của nàng, ngón tay chạm vào đầu mi dài, cảm thấy hơi ngựa ngứa, làn da trắng nõn của Đoan Mộc Thúy dần ửng lên màu hồng đào, hơi thở cũng lúc nặng lúc nhẹ.

Triển Chiêu trêu chọc nàng: “Ngủ rồi ư?”

Hàng lông mi của nàng khẽ run lên vài cái, sắc đỏ thẹn thùng lan xuống tận cần cổ thanh tú, Triển Chiêu suýt thì bật cười thành tiếng, nàng phải nín nhịn vất vả thế nào mới có thể giả vờ ngủ như thế này? Nhưng trong chuyện tình cảm, nàng quả thực có hơi ngại ngùng, mà vẻ ngại ngùng này trong mắt y vô cùng đáng yêu. Nàng thật sự định giả bộ đang ngủ, vì nếu như tỉnh dậy, nàng sẽ luống cuống bối rối đến thế nào đây?

Y chầm chậm kề sát môi Đoan Mộc Thúy, hơi thở ấm áp lướt qua khuôn mặt, cách tấm chăn cũng có thể cảm nhận được sự căng thẳng của nàng. Nụ cười trên môi Triển Chiêu càng nồng đậm, lúc này thay vì hôn, dường như y lại muốn nhìn bộ dạng bối rối của nàng hơn, muốn duy trì mối quan hệ mập mờ tình trong như đã mặt ngoài còn e này.

Đoan Mộc Thúy đột nhiên mở mắt ra.

Đôi mắt nàng sáng ngời lạ thường, gần như không chút do dự, đôi môi mềm mại áp lên môi Triển Chiêu.

Như chuồn chuồn lướt nước, Triển Chiêu chưa kịp phản ứng lại thì nàng đã nằm về như cũ, vội vã kéo góc chăn lên che mặt.

Triển Chiêu loáng thoáng nghe thấy giọng nói của nàng: “Cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Triển Chiêu nhất quyết không tha, kéo chăn của nàng xuống, hàng lông mày chênh chếch nhướng lên: “Chỉ đến thế mà thôi ư?”

“Ừ.” Dựa vào kinh nghiệm vừa rồi, Đoan Mộc Thúy cảm thấy câu trả lời của mình chắc như đinh đóng cột.

Triển Chiêu cười ranh mãnh: “Đó là vì nàng không biết.”

“Ta không biết ư?”

Triển Chiêu không trả lời nàng, chỉ cúi đầu hôn lên môi nàng.

“Ừm.” Chẳng hiểu tại sao vừa rồi lúc hôn như chọc ghẹo Triển Chiêu, nàng không hề cảm thấy căng thẳng, nhưng ngay khi Triển Chiêu đến gần nàng, lòng nàng liền lúng túng, “Này... Tiểu Thanh Hoa còn ở đây…”

Câu tiếp theo, Triển Chiêu không cho nàng có cơ hội nói ra.

☆ ☆ ☆

Ở gian ngoài của căn phòng, có một hộp thức ăn đang lặng lẽ đặt trên bàn.

Trong hộp thức ăn vọng ra tiếng Tiểu Thanh Hoa giẫm chân: “Thả ta ra! Sao ta không ra được! Triển Chiêu! Nhất định là do ngươi giở trò! Thả ta ra! Ta nói cho ngươi biết, ta rất lợi hại, nếu ta nổi nóng thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”

Thế là ống kính chuyển tới bên ngoài hộp thức ăn.

Chúng ta nhìn xem nào, trên khóa nắp hộp, có một mũi tụ tiễn đang cắm rất hiện ngang.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »